Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Trên chuyến tàu quay về London, Cedric Hardcastle một lần nữa nghĩ lại xem rốt cuộc ông ta đã tham dự cuộc họp Hội đồng của công ty Hàng hải ở Bristol như thế nào. Tất cả bắt đầu kể từ cái lần ông bị gãy chân.

Trong gần bốn mươi lăm năm, Cedric đã có một cuộc sống mà ngay cả một vị mục sư cũng phải mô tả là thanh bạch. Suốt quãng thời gian đó, ông đã gây dựng danh tiếng về tính liêm khiết, chính trực và công minh.

Sau khi rời trường phổ thông Huddersheld ở tuổi mười lăm, Cedric đã gia nhập ngân hàng Farthings mà cha của mình đang làm việc, ở góc một con phố lớn, nơi mà người ta không thể mở tài khoản nếu như không phải là người Yorkshire chính gốc, sinh ra và lớn lên tại đó. Mọi nhân viên đều phải khắc sâu từ ngày đầu tiên thực tập một câu triết lý quan trọng bậc nhất: Một góp bốn vốn, một vốn bốn lời.18

Đến tuổi ba mươi hai, Cedric được bổ nhiệm làm giám đốc chi nhánh trẻ nhất trong lịch sử ngân hàng, khi cha mình vẫn đang là một nhân viên trực quầy và đã nghỉ hưu đúng lúc để khỏi phải gọi con trai mình là “ngài”.

Cedric đã được mời tham gia Hội đồng Quản trị ngân hàng Farthings vài tuần trước sinh nhật lần thứ bốn mươi của mình, và mọi người đều cho rằng chẳng bao lâu nữa ông sẽ phát triển vượt bậc từ một ngân hàng cấp hạt nhỏ nhoi tới cấp Thành phố London, giống như Dick Whittington; nhưng họ không phải là Cedric. Quan trọng hơn hết, ông ấy là một người gốc Yorkshire. Rồi ông cưới Beryl, một cô gái quê ở Batley và có với nhau một con trai tên là Arnold, thụ thai ngay trong kỳ nghỉ ở Scarborough 19 và sinh ra ở Keughley.

Sinh ra trong hạt là một điều kiện cần nếu người ta muốn con trai mình được nhận vào ngân hàng.

Khi Bert Entwistle, Chủ tịch ngân hàng Farthings, qua đời bởi một cơn đau tim ở tuổi sáu mươi ba, người ta không cần đến một cuộc biểu quyết nào mới quyết định được ai sẽ lên thay vị trí của ông ấy.

Sau chiến tranh, Farthings trở thành một trong số các ngân hàng thường được các chuyên trang tài chính của các tờ báo tin tức quốc gia nhận định là “chờ tiếp quản”. Tuy nhiên, Celdric có các kế hoạch khác, và bất chấp chuyện một vài tổ chức lớn hơn đang tiếp cận, tất cả đều bị khước từ không vòng vo, vị tân Chủ tịch bắt đầu xây dựng lại ngân hàng và mở thêm các chi nhánh mới, cốt để trong vòng một vài năm, Farthings mới chính là ngân hàng tiếp quản các ngân hàng khác. Trong ba thập kỷ, Cedric đã tiêu từng khoản tiền mặt, tiền thưởng hoặc cổ tức dư giả để mua cổ phiếu ngân hàng, thế nên đến sinh nhật lần thứ sáu mươi của mình, ông không chỉ là Chủ tịch mà còn là cổ đông lớn nhất sở hữu 51% cổ phần tại ngân hàng Farthings.

Ở tuổi sáu mươi, khi hầu hết mọi người bắt đầu nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi thì Celdric phụ trách mười một chi nhánh ngân hàng ở Yorkshire và một trụ sở tại thành phố London, và chắc chắn không định tìm kiếm bất cứ ai để tiếp quản cơ ngơi của mình.

Nếu ông từng có nỗi thất vọng nào đó trong cuộc đời, thì đó chính là cậu con trai Arnold. Cậu chàng đã học tập tốt tại trường phổ thông Leeds nhưng rồi sau đó chống lại những sắp xếp của cha, cậu chọn đến Oxford thay vì đến Đại học Leeds theo suất học bổng. Chưa dừng lại ở đó, cậu chàng thậm chí còn không muốn tham gia cùng cha mình ở Farthings mà ấp ủ ước mở trở thành một luật sư biện hộ tại London. Điều này có nghĩa là Cedric không có người kế tục sự nghiệp của mình.

Lần đầu tiên trong đời, ông cân nhắc đề nghị trả giá để giành quyền tiếp quản của ngân hàng Midland. Họ chào mời ông một khoản tiền đủ lớn để ông dành nốt phần đời còn lại để chơi gôn ở Costa de Sol, đi dép sục, uống ngũ cốc Horlicks và ngủ quá giờ trưa. Nhưng có một điều về con người Cedric mà dường như không ai khác ngoài Beryl có thể nắm bắt được là nghiệp vụ ngân hàng không đơn thuần là công việc của ông ấy, đó là đam mê, và chỉ cần ông vẫn giữ đa số cổ phần của Farthings thì những sân gôn, dép sục và đồ uống hiệu Horlicks cứ chờ vài năm nữa đi. Ông nói với vợ mình rằng ông thà chết trên bàn làm việc hơn là ở cái tee bóng gôn lỗ thứ mười tám.

Cứ thế, cho đến một tối nọ, ông đã suýt mất mạng trên đường về Yorkshire. Nhưng ngay cả chính Celdric cũng không thể nào lường trước cuộc sống của ông sẽ thay đổi đến thế nào khi ông bị tai nạn xe hơi trên đường A1 vào một tối thứ Sáu. Ông mệt lử sau một loạt những cuộc họp dài dằng dặc tại ngân hàng trụ sở trong Thành phố, và lẽ ra nên ở lại căn hộ tại London đêm đó nhưng ông cứ luôn thích đi về Haddersheld và tận hưởng ngày cuối tuần cùng Beryl hơn. Ông lái xe trong một trạng thái lờ đờ, và điều tiếp theo mà ông còn nhớ được là thức giấc trong bệnh viện với cả hai chân bó bột, điểm chung duy nhất của ông với chàng trai trẻ ở giường bệnh bên cạnh.

Sebastian Clifton hội tụ tất cả những điểm Cedric không chấp nhận được. Cậu ta là một người miền Nam tự mãn, có phân ngạo mạn và vô kỷ luật, luôn có ý kiến về tất cả mọi chuyện và tệ hơn, dường như luôn cho rằng cuộc đời này nợ cậu ta một mạng. Cedric ngay lập tức đề nghị Y tá trưởng chuyển ông sang một phòng bệnh khác. Cô Puddicombe từ chối yêu cầu của ông ấy, nhưng lại gợi ý rằng vẫn còn hai phòng dịch vụ. Cedric quyết định ở lại; ông ta không muốn lãng phí tiền của.

Trong những tuần tù túng sau đó, Cedric không thể phân định được ai là người ảnh hưởng tới người kia nhiều hơn. Lúc đầu, những câu hỏi không dứt của chàng trai về nghiệp vụ ngân hàng khiến ông muốn cáu lên, cho tới khi ông nhượng bộ và miễn cưỡng trở thành gia sư chính của cậu ấy. Khi Y tá trưởng hỏi, ông buộc phải thừa nhận rằng Sebastian là một cậu bé thông minh và cô không bao giờ phải giải thích cho cậu ta chuyện gì đến lần thứ hai.

“Thế mà lúc tôi không chuyển phòng cho ông thì ông lại dỗi.” Cô y tá trêu chọc.

“Chà, tôi không đến nỗi đó đâu.” Cedric nói.

Trở thành gia sư của Sebastian tính ra lại lời cho ông ấy. Cedric vô cùng thích thú với những chuyến thăm cuối tuần của mẹ cậu và cô em gái, hai quý cô “đáng gờm”, mỗi người rắc rối theo một kiểu. Ông không cần nhiều thời gian để nhận ra Jessica không thể là con gái ruột của cô Clifton và khi Sebastian cuối cùng cũng kể cho ông nghe đầu đuôi câu chuyện thì tất cả những gì mà ông nói là: “đến lúc ai đó nói cho con bé biết rồi.”

Cedric cũng nhận thấy rằng cô Clifton đang phải đối mặt với vài khủng hoảng ở doanh nghiệp gia đình. Mỗi lần cô tới thăm con trai trong bệnh viện, Cedric sẽ lật người lại và giả vờ như đang ngủ, trong khi, với sự đồng thuận của Sebastian, ông nghe hết từng lời trao đổi giữa hai mẹ con.

Jessica thường đi loanh quanh giường của ông để con bé có thể phác thảo người mẫu mới của mình, và thế là cực chẳng đã, Cedric cứ phải nhắm mắt trong suốt cuộc thăm viếng của hai mẹ con Jessica.

Vài lần đến thăm Sebastian của Harry Clifton, bác Giles, dì Grace đã giúp Cedric hình dung được bức tranh tổng thể của gia đình Barrington. Không khó khăn gì để nhận ra Martinez và Fisher đang làm gì cho dù ông không biết rõ động cơ thúc đẩy bọn họ, một phần bởi vì ngay cả Sebastian dường như cũng không biết câu trả lời cho câu hỏi đó. Tuy nhiên, khi nói đến cuộc biểu quyết về đề án đóng tàu Buckingham, Cedric đã cảm nhận được bản năng của cô Clifton, hay như phụ nữ vẫn gọi là trực giác, hóa ra sẽ đúng. Vì thế, sau khi xem qua tư cách pháp nhân của công ty, ông tư vấn Sebastian rằng nếu mẹ cậu kiểm soát được hai mươi hai phần trăm cổ phần công ty, bà Clifton sẽ có quyền bổ nhiệm ba đại diện vào Hội đồng, như vậy thừa đủ để ngăn đề án kia triển khai. Bà Clifton không làm theo lời khuyên của ông và để mất quyền kiến nghị chỉ bởi một phiếu biếu quyết.

Ngày hôm sau, Cedric đã mua mười cổ phiếu của Hàng hải Barrington, cốt để họ có thể cập nhật đều đặn các cuộc tranh luận của Hội đồng Quản trị. Chỉ mất vài tuần, Cedric đã nhìn ra Fisher đang dàn xếp để trở thành chủ tịch tiếp theo. Nếu Ross Buchanan và cô Clifton có chung một yếu điểm, thì đó chính là niềm tin ngây thơ của họ rằng mọi người đều tuân theo tiêu chuẩn đạo đức riêng của mình. Thật đáng tiếc, Thiếu tá Fisher không có tiêu chuẩn nào còn Don Pedro Martinez thì không có đạo đức.

Cedric thường xuyên sục sạo cả tờ Financial Times và Economist để tìm kiếm bất kỳ thông tin cho biết lí do rớt giá tự do của cổ phiếu công ty Hàng hải Barrington. Nếu đúng như một bài báo trên Daily Express khơi ra, IRA có liên quan đến chuyện này, thì Martinez hẳn phải là mắt xích kết nối. Điều mà Cedric không thể hiểu nổi là tại sao Fisher lại phục tùng đến thế. Liệu có phải anh ta khát tiền đến mức đó không? Ông chuẩn bị sẵn cả danh sách câu hỏi để Sebastian hỏi mẹ cậu trong những chuyến thăm hàng tuần, và chẳng bao lâu sau, ông đã được báo cáo đầy đủ về hoạt động hàng ngày của công ty Hàng hải Barrington tương đương với bất kỳ thành viên Hội đồng Quản trị nào khác.

Đến khi Cedric đã bình phục hoàn toàn, đủ sức khỏe để xuất viện và đi làm trở lại, ông đã đưa ra hai quyết định. Ngân hàng sẽ mua bảy phẩy năm phần trăm cổ phần của công ty Hàng hải Barrington, mức cổ phần tối thiểu cho phép ông có một vị trí trong Hội đồng Quản trị và tham gia biểu quyết chủ tịch kế nhiệm. Khi ông gọi cho người môi giới ngay ngày hôm sau, ông ngạc nhiên khi biết được rất nhiều người mua cổ phiếu Barrington rõ ràng cũng có cùng một mục tiêu trong tâm trí. Điều đó có nghĩa là Cedric rốt cuộc phải trả cao hơn chút xíu so với mức ông đã mặc cả, và mặc dù trái với thói quen của mình, ông đã phải đồng ý với Beryl, ông hoàn toàn có đủ khả năng làm những gì mình muốn.

Sau vài tháng trong vai người quan sát thầm lặng, ông không thể chờ đợi để được giới thiệu với Ross Buchanan, cô Clifton, Thiếu tá Fisher, Đô đốc Summers,... Tuy nhiên, quyết định thứ hai của ông hóa ra còn có ảnh hưởng rộng hơn.

Ngay trước khi Cedric xuất viện, Giám thị của Sebastian ở Cambridge đã tới thăm cậu ấy. Anh Padgett nói rõ rằng nếu muốn, cậu có thể dọn đến ký túc xá vào tháng Chín năm sau.

Một trong số những lá thư đầu tiên mà Cedric viết khi ngồi lại bàn làm việc của mình trong Thành phố là thư mời Sebastian thực tập tại Ngân hàng Farthings trong kỳ nghỉ trước khi cậu tới Cambridge nhập học.

*

Ross Buchanan bước ra khỏi chiếc taxi chỉ vài phút trước cuộc hẹn với Chủ tịch ngân hàng Fathings. Chờ ông ở sảnh trước số 127 phố Threadneedle là trợ lý riêng của ông Hardcastle, sẵn sàng để tháp tùng ông tới văn phòng chủ tịch trên tầng năm.

Cedric đứng dậy từ sau bàn làm việc khi Buchanan bước vào phòng. Ông nồng nhiệt bắt tay khách của mình và dẫn ông ấy đến một trong hai chiếc ghế tiếp khách đặt cạnh lò sưởi. Người Yorkshire và người Scotland nhanh chóng khám phá ra họ có rất nhiều mối quan tâm chung, ít nhất là đều bận tâm tới tương lai của công ty Hàng hải Barrington.

“Tôi thấy giá cổ phiếu gần đây có vẻ nhích lên một chút,” Cedric nói. “Thế nên, có lẽ mọi chuyện đang bắt đầu ổn định trở lại.”

“Rõ ràng IRA đã mất hứng thú quấy rối công ty mỗi khi có dịp, thật là một chuyện khiến Emma vô cùng nhẹ nhõm.”

“Có lẽ đơn giản là không còn ai bơm tiền cho họ. Dù sao thì Martinez hẳn đã phải đầu tư một khoản tiền đáng kể để mua hai mươi hai phẩy năm phần trăm cổ phần công ty, để rồi thua trong cuộc biểu quyết bầu tân chủ tịch.”

“Nếu đúng là như thế, tại sao ông ta không quy đổi cổ phiếu ra tiền và dừng cuộc chơi lại?”

“Bởi vì Martinez rõ ràng là một kẻ ngoan cố, từ chối thừa nhận thất bại và tôi chắc rằng, ông ta không thuộc dạng co lại một góc rồi gặm nhấm nỗi đau của mình đâu. Chúng ta phải chấp nhận rằng, ông ta đơn giản là chờ thời cơ của mình thôi, vấn đề là ông ta sẽ làm gì khi thời cơ tới?”

“Tôi không biết,” Ross nói. “Người đàn ông đó là một bí ẩn, và gần như không thể biết ông ta nghĩ gì. Tất cả những gì tôi biết chắc chắn là nếu có liên quan tới công ty Barringtons và nhà Clifton thì đó là thâm thù cá nhân.”

“Chuyện đó không lạ gì, Nhưng nó có thể cho thấy sự sa sút vào giờ phút cuối của ông ta. Ông ta nên ghi nhớ nguyên tắc của bọn mafia: Khi bàn đến chuyện giết đối thủ, đó chỉ có thể là chuyện làm ăn, không bao giờ là chuyện cá nhân.

“Tôi không thể nào hình dung ra ông trong vai một gã mafia.”

“Đừng tự dối mình nữa Ross, Yorkshire là vùng đất của mafia rất lâu trước khi người Ý vượt biển tới New York mà. Chúng ta không hạ gục các đối thủ của mình, chúng ta chỉ không cho phép họ giành địa bàn.” Ross mỉm cười. “Cứ khi nào tôi phải đối phó với một tên xảo trá như Martinez,” Cedric tiếp tục, nghe có vẻ nghiêm túc trở lại, “tôi thường cố gắng đặt mình vào vị trí của chúng và tìm ra mục tiêu thực sự mà chúng đang nhắm đến là gì. Nhưng trong trường hợp của Martinez, tôi cảm thấy mình vẫn bỏ sót một điểm. Tôi hi vọng ông sẽ có thể ghép nốt miếng tranh còn sót đó.”

“Chính tôi cũng không biết toàn bộ câu chuyện,” Ross thừa nhận, “nhưng những gì mà Emma kể cho tôi nghe cũng bằng cả một cuốn tiểu thuyết của Harry Clifton rồi.”

“Ngoắt nghéo nhiều ghê nhỉ?” Cedric nói, ngả người dựa vào lưng ghế và không ngắt lời lần nào nữa cho đến khi Ross kể cho ông nghe mọi điều mà ông ấy biết về cuộc đấu giá ở Sotheby’s, một bức tượng Rodin chứa tám triệu bảng tiền giả và một vụ tai nạn xe hơi không bao giờ có thể giải thích thỏa đáng trên đường A1. “Martinez có thể đã bị đánh bại gọn ghẽ và buộc phải tạm rút lui, nhưng tôi không tin ông ta rời bỏ chiến trường.”

“Có lẽ nếu ông và tôi hợp sức cùng nhau,” Cedric gợi ý, “chúng ta sẽ có thể che chắn sau lưng cô Clifton và giúp cô ấy tiếp tục khôi phục tài sản cũng như danh tiếng công ty.”

“Ông có ý tưởng gì vậy?” Buchanan hỏi.

“Chà, để mở đầu, tôi hy vọng ông sẽ đồng ý gia nhập Hội đồng Quản trị Farthings với tư cách là giám đốc không điều hành.”

“Tôi đang mơ à?”

“Ông không mơ đâu. Ông có thể mang về cho ngân hàng những kinh nghiệm và kiến thức chuyên môn đáng kể trong nhiều lĩnh vực, không chỉ hàng hải, và chắc chắn sẽ không có ai tốt hơn ông phù hợp với vai trò giám sát khoản đầu tư của chúng ta vào công ty Hàng hải Barrington. Sao ông không suy nghĩ một chút về đề nghị đó và cho tôi biết quyết định của ông?”

“Tôi không cần phải nghĩ về chuyện đó.” Buchanan nói. “Tôi rất vinh dự được gia nhập Hội đồng Quản trị của ông. Tôi luôn luôn đánh giá cao Ngân hàng Farthings. Một góp bốn vốn, một vốn bốn lời là một câu triết lý mang lại lợi ích cho một vài cơ sở khác mà tôi không tiện nêu tên.” Cedric mỉm cười. “Và dù sao đi nữa,” Buchanan nói thêm, “tôi vẫn bận lòng về công chuyện còn dang dở ở công ty Barrington.”

“Tôi cũng vậy,” Cedric vừa nói vừa đứng dậy, đi sang phía bên kia phòng, nhấn nút ở dưới bàn của ông ấy. “Ông không phiền nếu tôi mời ông ăn trưa ở Rules chứ? Rồi ông có thể giải thích vì sao ông thay đổi quyết định vào phút chót và biểu quyết ủng hộ cô Clifton bằng phiếu bầu quyết định của mình không, khi mà ông rõ ràng đã định ủng hộ Fisher vào lúc đầu?”

Buchanan chợt chìm vào im lặng, rỗi bỗng dung lại bị tiếng gõ cửa cắt ngang. Ông nhìn lên và thấy người thanh niên đã đón ông ở sảnh trước.

“Ross, tôi không biết là ông đã gặp trợ lý riêng của tôi rồi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.