Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

“Hôm nay chúng ta có một thương vụ lớn cần phải trao đổi,” vị chủ tịch nói, “vậy nên tôi rất mong nhận được các góp ý thẳng thắn của các bạn, các giám đốc của tôi.”

Emma ngày càng ngưỡng mộ cái cách tiếp cận hết sức chuyên nghiệp của Ross Buchannan khi ông chủ trì các cuộc họp Hội đồng Quản trị Công ty Hàng hải Barrington. Ông không bao giờ thể hiện sự ưu ái cá nhân với bất kỳ vị giám đốc nào và luôn luôn lắng nghe cẩn thận tất cả những người đưa ra quan điểm đối lập với ông ấy. Đôi khi, chỉ thi thoảng, ông thậm chí có thể còn bị cuốn theo ý tưởng của một ai đó. Ông cũng sở hữu khả năng tổng kết một vấn đề, cho dù nó có phức tạp đến đâu, mà sau cùng vẫn giữ được sự tôn trọng các ý kiến của từng thành viên Hội đồng. Emma biết rằng một vài thành viên Hội đồng thấy phong thái Scotland của ông có phần hơi thô tháp nhưng cô nhìn nhận kiểu cách đó đơn giản là sự bộc trực, và đôi lúc cô băn khoăn rằng phong cách lãnh đạo của cô sẽ khác phong cách của ông thế nào nếu đặt cô vào địa vị đó. Cô nhanh chóng gạt đi những suy nghĩ và trở lại với công việc. Emma đã nhẩm đi nhẩm lại những nội dung mà cô đã luyện tập diễn thuyết từ đêm hôm trước, với Harry vào vai ngài chủ tịch.

Ngay sau khi thư ký Philip Webster đọc xong các biên bản cuộc họp lần trước và xử lý xong các câu hỏi phát sinh, chủ tịch chuyển ngay tới hạng mục đầu tiên trong chương trình làm việc: một đề xuất gửi tới Hội đồng Quản trị xin duyệt cho đấu thầu đóng tàu MV Buckingham, một tàu du hành hạng sang có khả năng được bổ sung vào đội tàu của công ty Hàng hải Barrington.

Buchanan khẳng định chắc chắn với Hội đồng rằng ông cảm thấy đây là con đường duy nhất nếu công ty Hàng hải Barrington hi vọng tiếp tục giữ được vị thế của một công ty vận tải biển chủ chốt nhất tại vùng này. Vài thành viên hội đồng gật đầu tán thành.

Sau khi chủ tịch đưa ra quan điểm, ông mời Emma đưa ra những phản biện. Cô bắt đầu bằng cách gợi ý rằng lãi suất ngân hàng luôn ở mức cao, công ty nên tiếp tục củng cố vị thế của mình, thay vì mạo hiểm một khoản chi phí tài chính lớn như thế vào một thứ mà theo quan điểm của cô ấy, là năm ăn năm thua.

Ông Anscott, một giám đốc không thường trực từng được Sir Hugo Barrington, người cha quá cố của cô, bổ nhiệm vào Hội đồng, ông gợi ý rằng đấy chính là lúc nên đẩy mạnh xây dựng đội tàu. Không ai cười. Đô đốc Summers, chỉ huy đội tàu, thấy rằng họ không nên triển khai công việc bằng cách ra quyết định cực đoan, mà không thông qua sự chấp thuận của các cổ đông như thế.

“Chúng ta mới là người đang cầm cờ trong tay,” Buchannan nhắc nhở viên Đô đốc, “và thế nên chúng ta mới là người nên ra quyết định.” Vị chỉ huy tuy không phục nhưng không nói thêm gì. Rốt cuộc, quyền biểu quyết của anh ta sẽ tự nói lên ý kiến của mình.

Emma chăm chú lắng nghe mỗi khi một thành viên Hội đồng trình bày quan điểm và nhanh chóng nhận ra rằng số người ủng hộ mỗi quan điểm đang tương đối cân bằng. Một hai người vẫn chưa có quyết định rõ ràng nhưng cô ngờ rằng nếu phải biểu quyết, chủ tịch sẽ thắng thế.

Một giờ sau, Hội đồng vẫn chưa thể đi tới quyết định, có vài vị giám đốc chỉ đơn giản cứ nhai đi nhai lại các luận điểm tranh cãi trước đó, khiến ông Buchanan bực bội thấy rõ. Nhưng Emma biết cuối cùng ông sẽ phải tiếp tục chương trình họp bởi vì còn các thương vụ quan trọng khác cũng cần phải bàn bạc.

“Tôi buộc phải nói,” Chủ tịch phát biểu trong phần tổng kết của mình, “rằng chúng ta không thể trì hoãn việc ra quyết định lâu hơn nữa và vì thế nên tôi đề nghị tất cả chúng ta ngừng lan man và suy nghĩ thận trọng để cân nhắc lập trường đối với vấn đề cụ thể này. Thẳng thắn mà nói, tương lai của công ty đang bị đe dọa. Tôi đề nghị chúng ta họp lại vào tháng tới, chúng ta sẽ tổ chức biểu quyết để quyết định xem nên xúc tiến cho đấu thầu hay loại bỏ hoàn toàn đề xuất này.”

“Hoặc ít nhất chờ cho tới khi tình hình yên ổn hơn.” Emma gợi ý.

Chủ tịch miễn cưỡng bỏ qua chủ đề vừa rồi để chuyển sang các hạng mục khác, ông tìm một chủ đề ít gây tranh cãi hơn, nhằm hạ nhiệt bầu không khí tranh luận căng thẳng vừa diễn ra trong căn phòng. “Có một chút thông tin mà tôi phải báo cáo lại Hội đồng theo đúng bổn phận,” thư ký công ty nói. “Các quý vị không thể nào bỏ qua chuyện giá cổ phiếu của chúng ta đang tăng dần đều suốt mấy tuần qua, hẳn quý vị sẽ rất băn khoăn không rõ tại sao, bởi vì chúng ta không thể đưa ra một thông cáo đáng chú ý hay công bố bản dự báo lợi nhuận nào gần đây cả. Chà, mới hôm qua thôi, thắc mắc đó đã được giải đáp khi tôi nhận được một lá thư gửi từ quản lý Ngân hàng Midland ở St James’s, Mayfair, báo với tôi rằng một khách hàng của họ sở hữu 7,5 phần trăm cổ phiếu của công ty, và theo đó, họ có quyền bổ nhiệm một giám đốc thay mặt họ vào Hội đồng.”

“Để tôi đoán nhé.” Emma nói. “Còn ai trồng khoai đất này ngoài Thiếu tá Alex Fisher đâu.”

“Tôi e là như vậy.” Chủ tịch nói, hạ thấp hàng rào phòng vệ một cách bất thường.

“Và có phần thưởng nào dành cho người đoán trúng kẻ mà vị Thiếu tá kia đại diện không?” Viên Đô đốc hỏi.

“Không.” Buchannan trả lời. “Bởi vì có thể anh đã sai rồi. Mặc dù tôi phải thừa nhận rằng, khi tôi nghe tin tức đó lần đầu, cũng như anh, tôi đoán người đó phải là Phu nhân Virginia Fenwick. Tuy nhiên, quản lý của Ngân hàng Midland khẳng định với tôi rằng vị phu nhân đó không phải là khách hàng của họ. Khi tôi ép ông ta nói ra ai là chủ sở hữu số cổ phần đó, ông ta nói một cách lịch sự rằng ông ta không thể tiết lộ thông tin, chỉ là ngân hàng đánh tiếng để chúng ta để ý hơn tới việc làm ăn kinh doanh của mình.”

“Tôi nóng lòng muốn biết ông Thiếu tá sẽ biểu quyết duyệt đề xuất đóng tàu Buckingham như thế nào,” Emma nói với một nụ cười châm biếm, “bởi chúng ta có thể chắc chắn một điều. Đó là cho dù anh ta đại diện cho kẻ nào đi nữa, thì hẳn là kẻ đó chẳng quan tâm đến lợi nhuận của Barrington tẹo nào đâu.”

“Yên tâm đi, Emma, dù gì thì tôi cũng không muốn kẻ đê tiện hèn mọn đó trở thành người nắm cán cân chút nào.” Buchanan nói.

Emma trầm ngâm.

Một phẩm chất đáng ngưỡng mộ khác của chủ tịch là sự phân minh, mọi bất đồng trên bàn làm việc, cho dù chúng mạnh đến đâu, sẽ nằm lại trên bàn làm việc một khi cuộc họp Hội đồng đã kết thúc.

“Vậy có tin gì mới về Sebastian không?” Ông hỏi khi ông đi uống chút gì đó cùng Emma trước bữa trưa.

“Đích thân Y tá trưởng đã thông báo rằng cô hài lòng với tiến triển bệnh tình. Tôi mừng khi được nói rằng mỗi lần đến thăm nó ở viện, tôi lại thấy rõ ràng là thằng bé đang tốt lên. Khuôn thạch cao ở chân trái và lớp băng che kín một mắt của nó được gỡ rồi, thằng bé giờ đây đã có thể nói đủ thứ chuyện, từ chuyện tại sao mà bác Giles của nó mới là người đúng đắn để thế chỗ cho Gaitskell với cương vị Thủ lĩnh Công Đảng, tới chuyện vì sao mà đồng hồ đo ở chỗ đỗ xe chẳng khác nào một mánh khóe khác của chính phủ nhằm bóc lột thêm những đồng tiền mồ hôi nước mắt của chúng ta.”

“Tôi đồng quan điểm với cậu ấy ở cả hai vấn đề.” Ross nói. “Hãy cùng hi vọng sức sống mãnh liệt của thằng bé là mở đầu cho sự bình phục hoàn toàn.”

“Bác sĩ phẫu thuật của nó dường như cũng nghĩ vậy đấy. Ông Owen bảo tôi rằng phẫu thuật hiện đại đã có những bước tiến bộ nhanh chóng sau chiến tranh bởi vì có quá nhiều binh lính cần được phẫu thuật trong hoàn cảnh hết sức gấp gáp. Nếu cách đây ba mươi năm, Seb có lẽ sẽ dành toàn bộ phần đời còn lại trên một chiếc xe lăn Nhưng ngày nay thì không.”

“Cậu ấy vẫn hi vọng sẽ tới Cambridge vào dịp Lễ Thánh Michael tới chứ?

“Tôi nghĩ vậy. Gần đây, cố vấn học tập của nó đã tới thăm và nói với nó rằng nó có thể bắt đầu nhận vị trí ở Peterhouse vào tháng Chín. Ông ta thậm chí còn mang tới cho nó vài cuốn sách để đọc.”

“Chà, cậu ấy không thể giả vờ có rất nhiều thứ khiến cậu ấy xao nhãng hay sao.”

“Hài hước thật đấy, nếu ông đã nhắc tới chuyện đó,” Emma nói, “bởi vì thằng bé gần đây bắt đầu có hứng thú với các hoạt động của công ty, một chuyện hơi đáng ngạc nhiên. Thực tế là nó đọc tất cả các biên bản họp Hội đồng từ đầu đến cuối. Nó thậm chí còn mua mười cổ phiếu để có quyền theo dõi hợp pháp từng động thái và tôi có thể đảm bảo với ông, Ross ạ, nó không hề ngại biểu lộ quan điểm, không chỉ riêng về đề xuất đóng tàu Buckingham.”

“Chắc hẳn thằng bé thụ hưởng quan điểm về chuyện này từ mẹ nó.” Buchanan mỉm cười và nói.

“Không, chuyện đó rất kỳ lạ.” Emma nói. “Cứ như có ai đó đang tư vấn cho nó về mỗi vấn đề này vậy.”

*

Emma cười phá lên.

Harry đang ngồi ở đầu bên kia chiếc bàn ăn sáng, ngước đầu nhìn lên và đặt tờ báo xuống. “Anh không thấy có gì buồn cười trên tờ The Times sáng nay cả, em nói anh nghe xem có chuyện gì buồn cười vậy nào.”

Emma nhấp một ngụm cà phê trước khi trở lại với tờ Daily Express.

“Có vẻ như Phu nhân Virginia Fenwick, con gái độc nhất của Bá tước Fenwick Đệ cửu nước Anh đã nộp thủ tục ly hôn với Bá tước xứ Milan. William Huckey ước đoán rằng Virginia sẽ nhận được một phần tài sản trị giá xấp xỉ 250.000 bảng, cộng thêm căn hộ ở Quảng trường Lowndes cũng như điền trang ở Berkshire.”

“Khoản thu lại không tệ cho hai năm bỏ công bỏ sức.”

“Và tất nhiên, có đề cập đến anh Giles.”

“Vẫn luôn là như thế mỗi khi tên Virginia xuất hiện trên tiêu đề trang báo mà.”

“Vâng, nhưng thật đúng là tâng bốc đối với một thay đổi,” cô nói, quay lại với tờ báo. “Người chồng đầu tiên của phu nhân Virginia, Sir Giles Barrington, Hạ Nghị sĩ, dân biểu cho bến tàu Bristol, được dự đoán rộng rãi là sẽ trở thành Bộ trưởng Nội các nếu Công Đảng giành phần thắng trong cuộc bầu cử sắp tới.”

“Anh nghĩ chuyện đó thì khó mà xảy ra.”

“Chuyện anh Giles sẽ trở thành Bộ trưởng Nội các à?”

“Không, chuyện Công Đảng sẽ giành phần thắng trong cuộc bầu cử sắp tới.”

“Anh ấy đã chứng tỏ mình là một người phát ngôn đáng gờm ở băng ghế trước”, 6 Emma tiếp tục, “và gần đây đã đính hôn với Tiến sĩ Gwyneth Hughes, một giảng viên trường King’s College ở London. Hình ảnh Gwyneth lộng lẫy bao nhiêu, hình ảnh Virginia nhợt nhạt bấy nhiêu.”

“Virginia sẽ không thích điều đó.” Harry nói, trong khi quay lại với tờ The Times. “Nhưng bây giờ cô ta chẳng thể làm gì hơn với nó rồi.”

“Đừng quá chắc chắn thế.” Emma nói. “Em có cảm giác rằng nọc độc vẫn chưa được rút hết khỏi con bọ cạp đó đâu.”

*

Harry và Emma lái xe từ Gloucestershire tới Harlow mỗi Chủ nhật để thăm Sebastian, luôn có Jessica theo cùng, vì con bé không bao giờ bỏ lỡ cơ hội được gặp ông anh cả. Cứ mỗi lần Emma rẽ trái ra khỏi công Manor House để bắt đầu hành trình dài tới Bệnh viện Princess Alexandra, cô không tài nào gạt bỏ ký ức về lần đầu tiên đi trên hành trình này khi cô còn tưởng rằng con trai mình đã bỏ mạng trong vụ tai nạn xe hơi. Emma tạ ơn Chúa vì cô vẫn chưa gọi điện báo tin cho anh Giles hay em Grace và Jessica vốn đang cắm trại ở Quantocks với hội Hướng đạo Girl Guides lúc chuông điện thoại của anh trợ giáo gọi đến. Chỉ mỗi Harry tội nghiệp đã phải mất hai mươi tư giờ đồng hồ đinh ninh rằng anh sẽ không bao giờ được nhìn thấy con trai mình nữa.

Việc Jessica mong đợi nhất trong mỗi tuần là những chuyến đi thăm Sebastian. Tới bệnh viện, cô bé sẽ cho cậu anh xem nhưng tác phẩm nghệ thuật mới nhất của mình và sau khi đã lấp kín từng cen- ti-mét vuông trên khung thạch cao của ông anh bằng những hình ảnh về Manor House, gia đình và bạn bè, cô bé chuyển sang treo lên tường bệnh viện. Cô y tá trưởng treo tất cả những bức vẽ mới ở sảnh chờ bên ngoài phòng bệnh, nhưng cô nói rằng cứ đà này thì chẳng mấy chốc những bức ảnh sẽ phủ kín cả cầu thang đi xuống tầng dưới. Emma không hi vọng gì hơn rằng Sebastian sẽ được xuất viện trước khi hình vẽ của Jessica giăng tới tận khu vực lễ tân. Cô luôn cảm thấy hơi ngượng ngùng mỗi lần con gái cho cô Y tá trưởng xem tác phẩm mới nhất của nó.

“Không ngại gì đâu, bà Clifton ạ.” Cô Puddicombe nói. “Bà phải thấy một vài bức vẽ lem nhem mà các bậc phụ huynh say sưa cho tôi xem và mong tôi treo chúng trong văn phòng của mình. Dù sao thì khi nào Jessica trở thành một Viện sĩ Viện Hàn lâm Hoàng gia, tôi sẽ bán tất cả và xây dựng một phòng bệnh mới bằng số tiền thu được.”

Emma không cần ai nhắc nhở chuyện con gái cô tài năng như thế nào, vì cô biết cô Fielding, giáo viên hội họa của con bé ở Red Maids đã dự định xin học bổng Trường Mỹ thuật Slade cho Jessica và có vẻ tự tin vào kết quả.

Đúng là một thách thức, bà Clifton ạ, khi có một học trò tài năng vượt xa mình. Cô Eielding từng nói thế với Emma.

“Đừng để con bé biết điều đó.” Emma nói.

“Ai cũng biết mà,” cô Eielding trả lời, “và chúng tôi đều trông mong những thành tựu lớn hơn trong tương lai. Không ai ngạc nhiên nếu con bé nhận được giấy gọi từ Học viện Hoàng gia, học sinh đầu tiên của Red Maids đấy.”

Jessica mang một vẻ hồn nhiên, không biết về tài năng hiếm có của mình, tương tự như việc cô bé không biết về rất nhiều chuyện khác, Emma đã nghĩ vậy. Cô đã liên tục lưu ý Harry rằng vấn đề còn lại chỉ là bao lâu nữa thì con gái nuôi của họ sẽ phát hiện ra sự thật về cha đẻ của mình và gợi ý rằng sẽ tốt hơn nếu con bé nghe điều đó từ một thành viên trong gia đình trước, thay vì từ một người lạ. Harry có vẻ như miễn cưỡng một cách kỳ lạ đối với việc bắt cô bé phải mang gánh nặng về lí do thực sự của việc họ đưa cô bé ra khỏi tổ chức của Tiến sĩ Barnarrdo những năm qua, làm ngơ vài tiến cử nổi bật hơn. Giles và Grace đều tình nguyện giải thích cho Jessica đầu đuôi câu chuyện sao mà tất cả bọn họ lại có chung một người cha, Sir Hugo Barrington, và tại sao mẹ cô bé phải chịu trách nhiệm cho cái chết đột ngột của ông ấy.

Ngay khi Emma đậu chiếc Austin A30 vào bãi xe bệnh viện, Jessica liền nhảy ra, một tay cắp nách bức vẽ mới nhất của mình, tay kia cầm thanh sô cô la sữa Cadbury, chạy ù lên thẳng bên giường Sebastian. Emma không tin có ai khác có thể yêu con trai cô hơn mình, nhưng nếu có ai đó, thì chắc hẳn đó phải là Jessica.

Vài phút sau, khi Emma bước vào buồng bệnh, cô ngạc nhiên và vui mừng thấy Sebastian đã ra khỏi giường, lần đầu tiên sau một thời gian dài, và đang ngồi trên một cái ghế tay vịn. Vừa nhìn thấy mẹ của mình, tự nhấc mình khỏi ghế, cậu đứng vững vàng và hôn cả hai bên má người mẹ; lại một lần đầu tiên nữa. Đúng khoảnh khắc đó, Emma tự hỏi, chừng nào thì những bà mẹ ngừng hôn con cái họ và những chàng trai bắt đầu chủ động đặt lên má mẹ mình những cái hôn?

Jessica đang tỉ tê với anh trai mình những chuyện mà con bé đã trải qua suốt tuần vừa rồi, nên Emma an vị ở cuối giường và vui vẻ lắng nghe con bé bộc bạch thêm lần nữa. Mỗi khi con bé ngừng nói đủ lâu để Sebastian chen lời vào, cậu đều quay sang mẹ mình và nói: “Sáng nay, con đã đọc lại các biên bản cuộc họp Hội đồng gần đây nhất. Chắc mẹ đã nhận thấy rằng chủ tịch sẽ kêu gọi biểu quyết vào cuộc họp tới, và lần này mẹ sẽ không thể né tránh việc ra quyết định có xúc tiến việc đóng tàu Buckingham hay không.”

Emma không bình luận gì khi Jessica quay sang và bắt đầu vẽ ông lão đang ngủ ở giường bên.

“Con cũng sẽ làm vậy nếu con ở vào vị trí của ông ấy.” Sebastian tiếp tục. “Vậy mẹ nghĩ ai sẽ thắng?”

“Không ai thắng cả,” Emma nói, “bởi vì, cho dù kết quả thế nào, Hội đồng vẫn sẽ không thống nhất cho đến khi chứng tỏ được ai đúng một cách rõ ràng.”

“Hãy hi vọng là không, bởi vì con nghĩ mẹ sẽ phải đối mặt với một vần đề rắc rối hơn nhiều, và nó là vấn đề mà cả mẹ và chủ tịch phải hiệp sức đồng lòng.”

“Fisher ư?”

Sebastian gật đầu. “Chúa mới biết ông ta sẽ bỏ phiếu chống hay thuận cho đề xuất đóng tàu Buckingham khi nó được đưa ra.”

“Fisher sẽ biểu quyết thuận đúng như Don Pedro Martinez chỉ thị cho ông ta.”

“Làm sao mà mẹ chắc được rằng người mua số cổ phần đó là Martinez chứ không phải Phu nhân Virginia?” Sebastian hỏi.

“Theo William Huckey đưa tin trên tờ Daily Express, Virginia sắp phải trải qua một vụ ly hôn lộn xộn vào thời điểm này, vậy nên con có thể yên tâm rằng mối quan tâm hàng đầu của cô ta bây giờ là việc được chia bao nhiêu tài sản từ Bá tước xứ Milan, trước khi cô ta quyết định tiêu nó ra sao. Dù gì đi nữa, mẹ cũng có lí do riêng để tin tưởng rằng Martinez đứng sau phiên mua cổ phần gần đây nhất.”

“Con cũng đã tự rút ra kết luận đó cho mình rồi,” Sebastian nói, “bởi vì một trong số những chuyện cuối cùng mà Bruno đã nói với con, khi chúng con ở trong xe, trên đường tới Cambridge là cha cậu ấy đã gặp gỡ với một Thiếu tá và cậu ta loáng thoáng nghe thấy cái tên Barrington được nhắc đến trong cuộc nói chuyện.”

“Nếu đúng thế,” Emma nói, “Fisher sẽ ủng hộ chủ tịch, không vì lí do gì khác ngoài nhằm vào Giles vì đã cản trở ông ta trở thành Đại biểu Nghị viện.”

“Ngay cả khi ông ta làm thế, đừng mong là ông ta sẽ để yên cho việc đóng tàu Buckingham diễn ra suôn sẻ. Còn lâu nhé. Ông ta sẽ lật mặt bất cứ khi nào ông ta nghĩ mình có cơ hội tổn hại tài lực công ty trong ngắn hạn hoặc phá hủy danh tiếng công ty về lâu về dài. Giang sơn dễ đổi bản tính khó rời. Mẹ hãy luôn nhớ rằng mục đích sau cùng của ông ta luôn đối nghịch với mục tiêu của mẹ. Mẹ muốn công ty thành công, ông ta muốn công ty lụn bại.”

“Sao ông ta lại muốn thế?”

“Con nghĩ rằng mẹ biết câu trả lời cho câu hỏi đó, quá rõ là đằng khác, mẹ à.” Sebastian chờ xem cô phản ứng ra sao, nhưng Emma, đơn giản, chỉ chuyển chủ đề. “Sao tự nhiên con lại có nhiều nhận định thông thái đến thế.”

“Con bám gót một chuyên gia để học hỏi hàng ngày mà. Hơn nữa, con là học trò duy nhất của ông ấy.” Sebastian bổ sung mà không giải thích gì hết.

“Vậy chuyên gia của con tư vấn mẹ nên làm gì, nếu mẹ muốn Hội đồng ủng hộ mẹ và phủ quyết đề án đóng tàu Buckingham đây?”

“Ông đưa ra một kế hoạch đảm bảo mẹ thắng được cuộc biểu quyết trong lần họp Hội đồng sắp tới.”

“Chuyện đó là không thể trong hoàn cảnh Hội đồng đang chia phe ngang ngửa nhau.”

“Ồ, có thể mà,” Sebastian nói, “nhưng chỉ khi mẹ sẵn sàng đấu cùng Martinez trong ván bài riêng của ông ta.”

“Con đang nghĩ đến chuyện gì vậy?”

“Miễn là gia đình mình vẫn đang sở hữu hai mươi hai phần trăm cổ phần công ty,” Sebastian tiếp tục, “mẹ có quyền bổ nhiệm thêm hai giám đốc nữa vào Hội đồng. Nên, tất cả những gì mà mẹ cần làm là tiến cử cả bác Giles và dì Grace vào, và họ có thể hỗ trợ mẹ trong vòng biểu quyết quyết định. Như thế, mẹ không thể nào thua được.”

“Mẹ sẽ không bao giờ làm thế.” Emma nói.

“Sao không ạ? Khi mà có quá nhiều thứ đang đứng trước nguy cơ.”

“Bởi vì làm thế sẽ hạ thấp vị thế chủ tịch của Ross Buchanan. Nếu ông ấy mất một phiếu quan trọng như thế chỉ vì cả gia đình ‘bắt tay’ chống lại ông ấy, ông ấy sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài từ chức. Và mẹ ngờ rằng các giám đốc khác cũng sẽ ‘nối gót’ theo ông ấy.”

“Nhưng cách đó có thể là phương kế tốt nhất cho công ty về lâu về dài.”

“Có thể, nhưng mẹ phải thắng dựa vào lí lẽ trước sự chứng kiến của mọi người trong ngày hôm đó, mà không cần can thiệp vào biểu quyết. Cách đó chỉ là một thủ đoạn thấp kém mà Fisher có lẽ sẽ hạ mình thực hiện.”

“Mẹ thân yêu của con, mẹ luôn chọn con đường cao thượng nhất để đi đến múc tiêu, và không ai ngưỡng mộ mẹ về điều đó hơn con cả, nhưng khi mẹ đối phó với những kẻ như Martinez trên thế giới này, mẹ phải hiểu rằng bọn họ không có quy chuẩn đạo đức nào hết và sẽ chẳng ngại ngần thực hiện những phương thức tiểu nhân. Trên thực tế, nếu một cái cống là con đường tắt dẫn tới thắng lợi, hắn sẽ chẳng ngại ngần mà chui vào đó đâu.”

Một khoảng lặng kéo dài diễn ra ngay sau đó, cho tới khi Sebastian nhẹ nhàng mở lời: “Mẹ, khi con tỉnh lại lần đầu tiên sau vụ tai nạn, con thấy Don Pedro đang đứng ở cuối giường.” Emma rùng mình. “Ông ta mỉm cười và nói: “Con sao rồi, con trai?” Con lắc đầu, và chính lúc đó, ông ta nhận ra con không phải là Bruno. Cái nhìn mà ông ta ném cho con trước khi ông ta quay đi là một điều gì đó mà con sẽ không bao giờ quên nổi trong suốt phần đời còn lại của con.” Emma vẫn không nói gì. “Mẹ, mẹ không nghĩ là đến lúc cho con biết tại sao Martinez quyết làm cho gia đình mình phải quỳ gối hay sao? Bởi vì có khó khăn gì đâu để nhận ra ông ta cố ý giết con trên đường A1, chứ không phải con trai ruột của mình.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.