“Tôi muốn bắt đầu cuộc họp hôm nay bằng cách chào mừng ông Bob Bingham trở thành thành viên Hội đồng Quản trị”, Emma nói. “Bob là chủ tịch của công ty Pa-tê cá Bingham, và gần đây ông đã mua 22.5% cổ phần công ty Barrington, ông không cần phải thuyết phục bất cứ ai về niềm tin của mình đối với tương lai công ty. Chúng ta cũng đã nhận được đơn từ chức từ hai thành viên Hội đồng Quản trị khác, ông Cedric Hardcastle, chủ nhân của những lời khuyên khôn ngoan và sắc sảo mà chúng ta sẽ rất buồn khi thiếu vắng, và Thiếu tá Fisher, người sẽ không còn làm việc với chúng ta nhưng không quá đáng buồn đến vậy.”
Chỉ huy đội tàu Summer nở một nụ cười châm biếm.
“Vì chỉ còn mười ngày nữa là đến lễ đặt tên chính thức của tàu Buckingham, có lẽ tôi nên cập nhật cho quý vị về các công việc chuẩn bị cho buổi lễ.” Emma mở tập tài liệu màu đỏ trước mặt và soát lịch trình một cách cẩn thận. “Nữ hoàng Elizabeth, Thái hoàng Điện hạ sẽ đi chuyến tàu hoàng gia đến ga Temple Meads lúc 9:35 sáng ngày 21 tháng Chín. Lord Lieutenant 41 của Hạt và Thành phố Bristol, Lord Mayor của Bristol sẽ đón tiếp Nữ hoàng Elizabeth, Thái hoàng Điện hạ tại nhà ga. Nữ hoàng, Thái hoàng điện hạ sau đó sẽ được đưa tới Trường Ngữ pháp Bristol, tại đó, bà sẽ gặp gỡ với hiệu trưởng, và ông sẽ hộ tống bà tới các phòng thí nghiệm khoa học mới sắp khai trương vào ngày 10.10 của trường học. Bà sẽ gặp gỡ một nhóm học sinh và nhân viên tuyển chọn trước khi rời trường học lúc 11:00. Sau đó, bà sẽ được đưa tới Avonmouth, đến xưởng đóng tàu lúc 11:17.” Emma nhìn lên. “Cuộc đời tôi sẽ đơn giản hơn nếu tôi luôn luôn biết chính xác tôi sắp đến nơi đâu trong từng phút một. Tôi sẽ tiếp đón Điện hạ khi bà tới Avonmouth,” cô tiếp tục, nhìn lại xuống lịch trình, “và chào mừng bà thay mặt cho công ty, trước khi giới thiệu bà với Hội đồng Quản trị. 11:29, tôi sẽ tháp tùng bà tới bến tàu phía bắc, tại đó, bà sẽ gặp gỡ kiến trúc sư của con tàu, các kỹ sư hàng hải của chúng ta và chủ tịch công ty Harland & Wolff.”
“12 giờ kém 3 phút, tôi sẽ chính thức chào mừng vị khách danh dự của chúng ta. Bài phát biểu của tôi sẽ kéo dài ba phút, và ngay khi đồng hồ điểm tiếng chuông đầu tiên chỉ 12 giờ, Điện hạ sẽ đặt tên tàu Buckingham bằng nghi thức đập võ chai sâm banh vào thân tàu.”
“Thế nếu cái chai không vỡ thì sao?” Clive Anscott vừa hỏi vừa cười lớn.
Không một ai khác cười.
“Trong tài liệu của tôi không có thông tin về chuyện đó,” Emma nói. “12:30, Điện hạ sẽ đi tới Học viện Hoàng gia Tây Anh, ở đó bà sẽ ăn trưa cùng các nhân viên, trước khi khai trương triển lãm nghệ thuật mới lúc 3:00. 4:00, bà sẽ về lại ga Temple Meads, với sự hộ tống của Lord Lieutenant và sẽ lên tàu hoàng gia khởi hành đi Paddington, đúng mười phút sau khi bà đặt chân lên tàu.”
Emma đóng tập tài liệu lại, thở dài và nhận một tràng vỗ tay miễn cưỡng của các giám đốc đồng sự. “Khi còn nhỏ,” cô thêm vào, “tôi luôn muốn được là một công chúa, nhưng sau đó, tôi phải nói với các quý vị rằng tôi đã thay đổi quyết định.” Lần này, tràng vỗ tay là chân thực.
Andy Dobbs hỏi, “Làm thế nào để chúng ta biết vị trí mong đợi của mình trong từng thời gian cụ thể?”
“Mỗi thành viên Hội đồng Quản trị đều được cấp một bản sao lịch trình chính thức và chỉ có Chúa mới giúp được người không ở đúng nơi đúng lúc của mình. Bây giờ, tôi sẽ chuyển sang các vấn đề không kém quan trọng khác về chuyến đi đầu tiên của tàu Buckingham, mà như các quý vị đều biết, khởi hành vào ngày 29 tháng Mười. Hội đồng sẽ hài lòng khi biết rằng mọi cabin đều đã được bán vé, và thậm chí còn hài lòng hơn khi vé chuyến đi về cũng đã bán hết.”
“Bán hết đúng là một cuộc gọi hấp dẫn,” Bob Bingham nói. “Bao nhiêu người là hành khách trả phí và bao nhiêu người là khách mời?”
“Khách mời?” Chỉ huy đội tàu nhắc lại.
“Những hành khách không thanh toán vé tàu.”
“Chà, có vài người được hưởng ...”
“... một chuyến đi miễn phí. Đừng để họ quen với đặc quyền ấy. Đó là lời khuyên của tôi.”
“Ông có tính thành viên Hội đồng và gia đình của họ trong hạng mục đó không, ông Bingham?’ Emma hỏi.
“Không áp dụng với chuyến đi đầu tiên, nhưng trong tương lai, đương nhiên phải tính, theo nguyên tắc. Một cung điện nổi rất hấp dẫn nhất là khi người ta không phải trả phí cabin, chưa nói đến đồ ăn, thức uống được cung cấp.”
“Xin hãy nói rõ, ông Bingham, ông luôn luôn trả tiền mua pa-tê cá ở nhà máy ông chứ?”
“Luôn luôn, chỉ huy ạ. Như vậy, nhân viên của tôi không cảm thấy họ được quyền lấy hàng mẫu miễn phí cho gia đình và bạn bè họ.”
“Vậy thì, áp dụng cho bất kỳ chuyến đi nào trong tương lai,” Emma nói, “tôi sẽ luôn thanh toán phí cabin của mình và tôi sẽ không bao giờ đi tàu miễn phí dù tôi là chủ tịch công ty này.”
Một hai thành viên hội đồng cử động bồn chồn trên ghế của mình.
“Tôi rất hy vọng,” David Dixon nói, “quy tắc đó sẽ không ngăn cản gia đình Barrington và Clifton tham dự chuyến đi lịch sử này.”
“Gần như toàn bộ gia đình tôi sẽ đi cùng tôi chuyến đi này,” Emma nói, “ngoại trừ em gái Grace của tôi, chỉ có thể tham dự lễ đặt tên cho con tàu vì đó là tuần đầu của học kỳ nên em ấy sẽ phải quay lại Cambridge ngay sau đó.”
“Vậy còn Sir Giles?” Anscott hỏi.
“Còn tùy thuộc vào việc liệu Thủ tướng quyết định phát động tổng tuyển cử hay không. Tuy nhiên, con trai tôi, Sebastian, chắc chắn tham gia cùng bạn gái Samantha, nhưng chúng dùng vé hạng cabin. Và trước khi ông hỏi, ông Bingham ạ, tôi sẽ thanh toán vé của chúng.”
“Nếu đúng là thanh niên đã đến nhà máy của tôi một vài tuần trước, tôi sẽ để mắt đến cậu ta, thưa Chủ tịch, bởi vì tôi dự cảm cậu ta sẽ kế tục công việc của cô.”
“Nhưng, nó mới hai mươi tư tuổi,” Emma nói.
“Ít tuổi không làm khó cậu ấy. Tôi là chủ tịch công ty Bingham ở tuổi hai mươi bảy.”
“Vậy là tôi có thêm ba năm nữa.”
“Cô và ông Cedric,” Bob nói, “tùy thuộc vào việc cậu ấy chọn kế tục ai trong hai người.”
“Tôi không nghĩ là ông Bingham đang đùa đâu, thưa Chủ tịch,” Chỉ huy đội tàu nói. “Nóng lòng gặp thanh niên này quá.”
“Có bất kỳ cựu giám đốc nào được mời tham dự chuyến đi tới New York cùng chúng ta không nhỉ?” Andy Dobbs hỏi. “Tôi nghĩ tới Ross Buchanan.”
“Đúng vậy,” Emma nói, “Tôi phải thừa nhận rằng tôi đã mời Ross và Jean cùng đi với chúng ta với cương vị khách mời của công ty. Chắc là ông Bingham tán thành chuyện này.”
“Tôi sẽ không thuộc về Hội đồng này nếu không có Ross Buchanan, và sau tất cả những chuyện mà ông ấy đã làm trên chuyến tàu The Night Scotmans như tôi được nghe kể lại từ ông Cedric Hardcastle, tôi nghĩ ông ấy xứng đáng được hưởng nhiều hơn một chuyến du hành miễn phí ấy chứ.”
“Không thể tán thành nhiệt liệt hơn,” Jim Knowles nói. “Nhưng, vậy kéo theo câu hỏi chúng ta sẽ đối đãi thế nào với Fisher và Hardcastle?”
“Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện mời Thiếu tá Fisher,” Emma nói, “còn ông Cedric Hardcastle đã nói với tôi rằng ông ấy cảm thấy việc ông ấy tham dự lễ đặt tên có lẽ không khôn ngoan lắm, sau vụ công kích úp mở của Phu nhân Virginia nhằm vào ông ấy tại cuộc họp Đại hội đồng cổ đông.”
“Liệu người đàn bà đó có ngu si đến mức phát hành trát tòa án như đã đe dọa không?” Dobbs hỏi.
“Có đấy,” Emma nói, “khiếu nại cả tội phỉ báng lẫn vu khống”.
Dobbs nói: “Vu khống thì tôi hiểu, nhưng làm sao cô ta có thể khiếu nại tội phỉ báng được?”
“Bởi vì tôi khẳng định rằng mọi lời trao đổi của chúng ta đều được ghi vào biên bản cuộc họp Đại hội đồng cổ đông.”
“Vậy thì hy vọng cô ta ngu ngốc đến độ kiện cô ra Tòa án Tối cao.”
“Ngu ngốc thì cô ta không đâu.” Bingham nói, “nhưng cô ta đủ ngạo mạn để làm thế, tuy nhiên, tôi đồ rằng chừng nào Fisher vẫn ở quanh đây sẵn sàng đưa bằng chứng, cô ta sẽ không mạo hiểm với chuyện đó.”
“Chúng ta có thể quay lại với công chuyện kinh doanh hiện thời được không?” Chỉ huy đội tàu hỏi. “Tôi chắc là chết rồi, khi vụ này ra tòa.”
Emma bật cười lớn. “Còn chuyện gì cụ thể mà anh muốn đưa ra không, chỉ huy?”
“Chuyến đi tới New York sẽ kéo dài bao lâu theo lịch trình?”
“Chỉ hơn bốn ngày, lợi thế so với bất kỳ đối thủ nào của chúng ta.”
“Nhưng, tàu Buckingham là con tàu đầu tiên được trang bị động cơ diesel kép, vì vậy, chắc chắn, phải có tiềm năng giành giải Blue Riband 42 cho con tàu vượt biển nhanh nhất chứ?”
“Nếu điều kiện thời tiết hoàn hảo và thường khá thuận lợi vào thời gian này trong năm, chúng ta sẽ có thêm cơ hội, nhưng chỉ cần nhắc đến những từ như Blue Riband, điều đầu tiên mọi người nghĩ đến là Tàu Titanic. Vì vậy, chúng ta thậm chí không được đề xuất đến khả năng này cho tới khi có thể nhìn thấy Tượng Nữ thần Tự do ở đường chân trời.”
“Chủ tịch, chúng ta dự kiến có bao nhiêu người tham dự buổi lễ đặt tên?”
“Cảnh sát trưởng nói với tôi rằng con số có thể là ba, hoặc thậm chí bốn nghìn.”
“Vậy phụ trách an ninh là ai?”
“Cảnh sát chịu trách nhiệm kiểm soát đám đông và an toàn công cộng.”
“Trong khi chúng ta thu hóa đơn.”
“Cũng giống như một trận đấu bóng đá,” Knowles nói.
“Hãy hy vọng là không phải vậy,” Emma nói. “Nếu không còn câu hỏi nào nữa, tôi muốn đề xuất rằng chúng ta tổ chức cuộc họp Hội đồng Quản trị tiếp theo tại cụm phòng Walter Barrington trên tàu Buckingham, hành trình trở về từ New York. Từ đây cho đến đó, tôi mong được gặp tất cả các quý vị ở đây vào đúng 10:00 ngày 21 tháng Mười.”
“Nhưng còn hơn một giờ nữa, quý phu nhân tôn kính của chúng ta mới đến nơi cơ mà.” Bob Bingham nói.
“Ông sẽ thấy dân Tây Anh chúng tôi dậy sớm, ông Bingham ạ. Dậy sớm thì loài chim chúng ta mới bắt sâu được.”