Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 55 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17

❊ ❊ ❊

“Chuyện đầu tiên mà cậu phải làm là nói hết sự thật cho bác mình biết,” Cedric nói. “Và ý ta là toàn bộ sự thật.”

“Cháu sẽ nói cho bác ấy mọi điều ngay khi cháu về nhà, tối hôm nay.”

“Điều quan trọng là Sir Giles phải biết cậu đã làm gì nhân danh anh ấy, bởi vì anh ấy sẽ muốn viết thư cảm ơn ông Harris ở Nhà hát Hoàng gia cũng như người Trưởng bộ phận khuân vác hành lý tại Khách sạn Savoy.”

“Albert Southgate.”

“Và cậu cũng phải viết thư cảm ơn cả hai người đó. “

“Vâng, tất nhiên ạ. Và cháu một lần nữa xin lỗi ông. Cháu cảm thấy cháu đã làm ông thất vọng bởi vì toàn bộ những tập dượt hóa ra đều lãng phí thời gian của ông.”

“Những kinh nghiệm này không khi nào là hoàn toàn lãng phí thời gian. Bất cứ khi nào cậu muốn giành một hợp đồng mới, ngay cả nếu cậu không thành công đi nữa, cậu gần như luôn học được điều gì đó có ích lợi cho bản thân trong lần tiếp theo.”

“Cháu đã học được gì?”

“Để mở đầu câu chuyện, người Nhật không đề cập tới gì khác ngoài một hai chuyện về chính người khách, đó là kinh nghiệm mà ta chắc chắn sẽ mang lại lợi ích cho cậu vào một ngày nào đó sau này.”

“Nhưng bao nhiêu thời gian ông và nhân viên cấp cao của ông đã dồn vào dự án này... chưa kể đến một khoản tiền lớn của ngân hàng nữa.”

“Sẽ không có bất kỳ sự khác biệt nào dù là với Barclays hay Westminster. Nếu cháu cố gắng đạt tỷ lệ thành công ở mức 1:5 khi giành lấy các dự án như thế này, tỷ lệ đó đã được coi là mức thông thường rồi,” ông nói thêm khi điện thoại trên bàn reo lên. Ông nhấc điện thoại lên và sau một lát, ông nói, “Được, để anh ta vào đi.”

“Cháu nên đi chứ ạ, thưa ông?”

“Không, ở yên đấy. Thay vì thế, ta muốn cháu gặp con trai ta.” Cánh cửa mở ra, đang đi vào là một người đàn ông, chỉ có thể là hậu nhân của ông Cedric Hardcastle, có lẽ cao hơn vài cen-ti-mét, nhưng cũng vẫn nụ cười ấm áp ấy, đôi vai rộng ấy, và gần như cả cái đầu hói ấy, mặc dù vành bán nguyệt tóc từ tai bên này tới tai bên kia dày hơn một chút, khiến cho vẻ ngoài anh ấy hệt một tu sĩ dòng Đa Minh thế kỷ XX. Và đúng như Sebastian sắp khám phá ra, vẫn một tư duy sắc bén y hệt.

“Chào buổi sáng, ba 21, thật mừng được gặp ba.” Và cũng cùng một âm giọng Yorkshire nữa.

“Arnold, đây là Sebastian Clifton, người đang phụ tá cho ba trong vụ đàm phán với Sony.”

“Em rất hân hạnh được gặp anh, thưa anh,” Sebastian nói khi họ bắt tay nhau.

“Tôi là một fan hâm mộ cứng cựa của ...”

“... Sách của cha em ư?”

“Không, không thể phủ nhận rằng anh chưa từng đọc cuốn nào cả. Ban ngày đã có khá nhiều thám tử rồi, nên không cần đọc thêm về họ vào ban đêm nữa,”

“Mẹ em chăng, nữ chủ tịch công ty cổ phần hóa đầu tiên?”

“Không, mà chính là cô em gái Jessica của cậu mới là người làm tôi kinh ngạc. Đúng là một tài năng.” Anh ấy nói thêm, gật đầu hướng về phía bức tranh vẽ ba mình đang treo trên tường. “Thế em ấy đến giờ sao rồi?”

“Em ấy vừa nhập học trường Slade ở Bloomsbury và sắp bắt đầu năm đầu tiên.”

“Vậy thì tôi cảm thấy tiếc cho những tiếng nức nở tội nghiệp khác trong năm học của em ấy.”

“Tại sao?”

“Họ sẽ hoặc là yêu mến em ấy hoặc là ghét bỏ em ấy, bởi vì họ sẽ khám phá ra họ thực ra không đồng hạng với em ấy. Nhưng quay lại với các vấn đề phàm tục của chúng ta vậy,” Arnold nói, và quay sang ba mình. “Con đã chuẩn bị ba bản hợp đồng đúng như hai bên đã thỏa thuận, và ngay khi ba đã ký chúng, ba sẽ có 90 ngày để phát hành 10 triệu bảng công trái, thời hạn năm năm ở mức lãi suất 2.25%. Phí giao dịch là 0.25%. Con cũng nên đề cập...”.

“Đừng bận tâm,” Cedric nói, “bởi vì ba dự cảm chúng ta không còn phải lo vụ này nữa.”

“Nhưng khi con nói chuyện với ba tối qua, ba ạ, ba nghe có vẻ khá lạc quan mà.”

“Cứ xem như là tình thế đã thay đổi kể từ thời điểm đó, và kệ nó vậy đi,” Cedric nói.

“Con rất tiếc khi biết tin,” Arnold nói. Anh vơ lấy tất cả mấy cái hợp đồng, vừa định bỏ lại vào trong cặp thì anh nhìn thấy nó, lần đầu tiên.

“Con chưa từng biết ba lại là một nhà thẩm mỹ học đấy, ba ạ, nhưng món đồ này khá đỉnh,” anh nói, và cẩn thận nhấc chiếc lọ hoa Nhật Bản trên bàn làm việc ba mình lên. Anh xem xét món đồ một cách tỉ mỉ trước khi xem phần đáy. “Và được làm bởi một nghệ nhân đáng tôn vinh bậc nhất của nước Nhật, không thể khác được.”

“Không phải cả con cũng vậy đấy chứ,” Cedric nói.

“Shoji Hamada,” Sebastian nói.

“Ba tìm thấy nó ở đâu vậy?”

“Ba không tìm,” Cedric nói. “Nó là món quà của ông Morita.”

“Chà, ba không kết thúc vụ giao dịch này hoàn toàn trắng tay đâu đấy chứ.” Arnold nói, đúng lúc họ nghe thấy một tiếng gõ cửa.

“Vào đi,” Cedric nói, băn khoăn liệu có phải là... cánh cửa bật tung, Tom sầm sập bước vào. “Tôi tưởng tôi bảo anh phải ở lại Savoy cơ mà,” Chủ tịch nói.

“Không hẳn chuyện đó, thưa ông. Tôi đang đợi bên ngoài khách sạn lúc 9:30, như đã bảo, nhưng không hề thấy ông Morita xuất hiện. Mà ông ấy lại là một quý ông không bao giờ trễ giờ, tôi quyết định hỏi người giữ cửa vài lời, anh ta mách tôi rằng ba người khách Nhật đã làm thủ tục trả phòng, lên một chiếc taxi, và rời khỏi khách sạn ngay sau 9:00 sáng rồi.”

“Tôi chưa từng nghĩ rằng chuyện này lại có thể xảy ra,” Cedric nói. “Hẳn là tôi đang mất đi cơ hội của mình.”

“Ba không thể thắng tất cả bọn họ đâu ba, như ba vẫn thường nhắc nhở con,” Arnold nói.

“Các luật sư dường như vẫn thắng ngay cả khi họ thua kiện,” cha anh trả lời.

“Để con nói cho ba biết con sẽ làm gì nhé,” Arnold nói. “Con sẽ thôi không mong mỏi khoản phí khổng lồ chưa kiếm được của mình, đổi lại, sẽ chiêm ngưỡng món đồ trang trí không đáng kể đến, nhỏ bé này.”

“Lạc đề rồi.”

“Rồi, con sẽ lên đường, vì rõ ràng con chẳng còn việc gì để làm ở đây nữa.”

Arnold đang đặt mấy cái hợp đồng vào trong chiếc va-li nhỏ của mình thì cửa phòng mở tung ra, ông Morita cùng hai đồng sự bước vào, vừa đúng lúc chuông nhà thờ ở phố Mile bắt đầu điểm mười một tiếng.

“Tôi hy vọng tôi không bị trễ giờ,” là những lời đầu tiên của ông Morita khi ông ấy bắt tay với Cedric.

“Chuẩn chuông vừa điểm,” Cedric nói.

“Còn anh,” ông Morita nói, nhìn vào Arnold, “chắc chỉ có thể là cậu con trai không hợp của một người cha vĩ đại.”

“Đúng là cháu, thưa ngài,” Arnold nói khi họ bắt tay nhau.

“Cậu đã chuẩn bị hợp đồng chưa?”

“Cháu đã chuẩn bị đây, thưa ngài?”

“Vậy thì tất cả những gì cậu cần chỉ là chữ ký của tôi và rồi cha cậu có thể tiếp tục công việc của mình.” Arnold lại lấy hợp đồng ra khỏi va-li và bày chúng ra bàn làm việc. “Nhưng trước khi tôi ký, tôi có một món quà cho cậu bạn mới của tôi, Sebastian Clifton, đó là lí do mà tôi phải rời khỏi khách sạn rất sớm sáng nay.”

Ông Ono bước tới phía trước và trao cho ông Morita một chiếc hộp nhỏ, rồi đến lượt ông ấy trao lại chiếc hộp cho Sebastian.

“Không phải lúc nào cũng là một cậu bé ngoan nhưng như người Anh vẫn nói, là có một cái tâm sáng.” 22

Sebastian không nói gì khi cậu cởi dây ruy băng màu đỏ và gỡ giấy gói tráng bạc trước khi mở nắp hộp quà. Cậu lấy ra một chiếc lọ hoa nhỏ nhắn, tráng men ánh vàng và đỏ thẫm. Cậu không tài nào rời mắt khỏi món quà.

“Ông có tình cờ, tìm kiếm một luật sư không?” Arnold hỏi.

“Chỉ khi cậu có thể gọi tên món đồ gốm mà không nhìn phần chân bệ.”

Sebastian trao chiếc lọ hoa cho Arnold để anh chiêm ngưỡng ánh đỏ chảy hòa vào ánh vàng, tạo thành những sọc màu cam như thế nào trước khi mạo muội trả lời. “Của Barnard Leach chăng?”

“Rốt cuộc thì cậu con trai này cũng hữu dụng ở một số lĩnh vực đấy chứ,” ông Morita nói.

Cả hai người đàn ông cười phá lên, khi Arnold trao lại tác phẩm tinh tế đó cho Sebastian, cậu nói, “Tôi không biết phải cảm ơn ngài thế nào, thưa ngài.”

“Nhưng nếu cậu cảm ơn, hãy chắc là nói bằng tiếng mẹ đẻ của tôi đấy.”

Sebastian quá kinh ngạc, cậu suýt làm rơi chiếc bình hoa. “Tôi không chắc tôi hiểu ý ngài?”

“Đương nhiên cậu hiểu chứ, và nếu cậu không nói được bằng tiếng Nhật, tôi không còn lựa chọn nào khác là tặng lại chiếc bình này cho con trai của ông Cedric.”

Tất cả chờ Sebastian nói: “Arigatou gozai-masu. Taihenni kouei desu. Isshou taisetsuni itashimas.” 23

“Không thể ấn tượng hơn. Cần thêm chút chú ý đến nét bút lông gọn gàng, không cần phải như tác phẩm của em gái cậu, nhưng cũng nên ấn tượng như vậy.”

“Nhưng Morita-san, làm sao mà ngài biết cháu có thể nói được tiếng mẹ đẻ của ngài khi cháu chưa từng hé môi một lời tiếng Nhật trước mặt ngài?”

“Tôi cược là vì ba tấm vé xem vở My Fair Lady,” Cedric nói.

“Mr Hardcastle là một người sắc sảo, đó là lí do tại sao tôi đã chọn ông làm đại diện cho tôi ngay từ đầu.”

“Nhưng bằng cách nào?” Sebastian lặp lại.

“Mấy tấm vé không thể nào là trùng hợp ngẫu nhiên được,” ông Morita nói. “Hãy nghĩ thêm về chuyện đó nhé, Sebastian, trong khi tôi tiếp tục ký hợp đồng.” Ông lấy một cây bút máy trong túi áo ngực và đưa cho Cedric. “Ông phải ký trước, nếu không các vị thần sẽ không phù hộ cho liên hiệp của chúng ta.”

Morita dõi theo khi ông Cedric ký cả ba hợp đồng, trước khi bổ sung chữ ký của chính mình. Cả hai người cúi chào và sau đó bắt tay nhau.

“Tôi phải gấp rút ra sân bay và đáp máy bay đến Paris. Người Pháp đang gây ra nhiều vấn đề cho tôi.”

“Những dạng vấn đề nào vậy ạ?” Arnold hỏi.

“Không có vấn đề nào mà cậu có thể giúp tôi, thật đáng buồn. Tôi có bốn vạn chiếc radio bán dẫn đang đặt trong nhà kho. Hải quan Pháp từ chối không cấp phép cho tôi phân phối chúng tới các nhà cung cấp của mình cho đến khi từng chiếc đã được mở và tra soát hết. Hiện tại, họ đang cố gắng kiểm tra hai chiếc mỗi ngày. Mục đích là giữ chân tôi càng lâu càng tốt, để các nhà sản xuất Pháp có thể bán sản phẩm kém chất lượng hơn của họ cho những khách hàng thiếu kiên nhẫn. Nhưng tôi đã có một kế hoạch để đánh bại họ.”

“Tôi nóng lòng muốn nghe kế hoạch đó,” Arnold nói.

“Thực sự đơn giản. Tôi sẽ xây dựng một nhà máy ở Pháp, thuê người dân địa phương và sau đó phân phối sản phẩm cao cấp của mình mà không cần phải bận tâm đến các quan chức hải quan.”

“Người Pháp sẽ tìm ra mục đích của ông.”

“Tôi chắc họ sẽ tìm ra thôi nhưng đến lúc đó mọi người đều sẽ giống ông Cedric, cũng muốn có một chiếc radio Sony trong phòng tiền sảnh nhà họ. Tôi không thể lỡ chuyến bay được, Nhưng trước tiên tôi muốn nói riêng một lời với ông bạn đồng hành mới của mình.” Arnold bắt tay ông Morita trước khi anh và Sebastian rời khỏi phòng. “Cedric,” ông Morita nói, khi ngồi xuống chiếc ghế ở bên kia bàn làm việc của Chủ tịch. “Ông có từng biết một người đàn ông tên là Don Pedro Martinez bao giờ chưa? Ông ta tới tìm tôi sau buổi diễn kịch hôm qua, cùng với một Thiếu tá Fisher nào đó.”

“Tôi chỉ biết Martinez qua lời đồn thổi thôi. Tuy nhiên, tôi đã gặp Thiếu tá Fisher, đại diện của ông ta trong Hội đồng Quản trị Công ty Hàng hải Barrington, cũng là nơi tôi giữ vai trò một Giám đốc Hội đồng Quản trị.”

“Tôi thấy Martinez thực sự là một kẻ khó mà ưa nổi trên thương trường, Nhưng Fisher thì yếu kém, và tôi ngờ rằng, phải phụ thuộc vào tiền của Martinez anh ta mới ngóc đầu lên được.”

“Ông đã nắm được điều đó chỉ sau một cuộc gặp?”

“Không, sau hai mươi năm xử lý những kẻ như thế. Nhưng gã này thông minh và xảo quyệt hơn, và ông không nên đánh giá thấp hắn ta. Tôi ngờ rằng, đối với Martinez, ngay cả mạng sống cũng chỉ là một món hàng rẻ rúng.”

“Tôi ghi nhận ý kiến thấu suốt của ông, Akio ạ, và còn biết ơn hơn đối với những quan ngại của ông.”

“Tôi có thể xin ông một ân huệ nhỏ đổi lại trước khi tôi bay sang Paris không?”

“Bất cứ điều gì cũng được.”

“Tôi muốn Sebastian tiếp tục kết nối giữa hai công ty chúng ta. Như thế sẽ tiết kiệm nhiều thời gian và hạn chế nhiều rắc rối.”

“Tôi chỉ ước gì tôi có thể làm điều đó cho ông,” Cedric nói, “nhưng cậu ta sẽ tới Cambridge vào tháng Chín tới.”

“Ông có học Đại học không, Cedric?”

“Không, tôi bỏ học lúc mười lăm tuổi và sau vài tuần nghỉ, tôi làm việc cùng cha tôi ở ngân hàng.”

Ông Morita gật đầu. “Không phải ai cũng đi tắt mà bỏ qua trường đại học được và thậm chí một số người còn bị kinh nghiệm níu lại phía sau. Tôi nghĩ Sebastian đã tìm thấy nghề nghiệp tự nhiên của mình, và dưới sự dìu dắt của ông, có thể, ông sẽ tìm được đúng người kế tục cho vị trí của mình.”

“Cậu ấy còn quá trẻ,” Cedric nói.

“Nữ hoàng của các ông cũng vậy, và bà đã lên ngôi ở tuổi hai mươi lăm. Cedric, chúng ta đang sống trong một thế giới can đảm mới.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.