Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 55 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
15

❊ ❊ ❊

“Chào buổi sáng, Ông Morita. Rất hân hạnh được gặp ông.” Cedric vừa nói, vừa gật đầu mau lẹ.

“Thật hân hạnh khi được gặp ông, ông Hardcastle,” ông ấy mạo muội đáp lễ. “Cho phép tôi giới thiệu giám đốc điều hành của tôi, ông Ueyama.” Đến lượt anh ta bước lên phía trước và cúi chào cung kính. Cedric lại gật đầu. “Và thư ký riêng của tôi, ông Ono,” người này cúi chào thậm chí còn thấp hơn nhưng lại một lần nữa Cedric chỉ gật đầu nhanh chóng.

“Mời ngồi, ông Morita,” Cedric nói và sau đó đợi khách của mình ngồi xuống trước khi ông ngồi vào chỗ của mình sau bàn làm việc. “Tôi hy vọng ông đã có một chuyến bay dễ chịu?”

“Vâng, cảm ơn ông. Tôi có thể tranh thủ ngủ vài giờ từ Hong Kong tới London, và ông thật là chu đáo vô cùng khi cho xe và trợ lý riêng đến đón chúng tôi tại sân bay.”

“Là vinh hạnh của tôi. Khách sạn của ông có tiện nghi không?”

“Rất vừa ý, cảm ơn ông, và vô cùng thuận tiện để đi vào Thành phố.”

“Tôi mừng khi biết điều đó. Vậy, chúng ta sẽ bắt đầu bàn chuyện công việc một cách nghiêm túc.”

“Không, không, không!” Sebastian nhảy dựng lên, nói. “Không có quý ông người Nhật nào nghĩ đến việc bàn công chuyện khi chưa được mời trà. Ở Tokyo, các nghi thức trà đạo sẽ do một geisha thực hiện và có thể kéo dài tầm 30 phút hoặc lâu hơn, tùy thuộc vào cấp bậc của ông. Tất nhiên, ông ấy có thể từ chối lời mời, nhưng ông ấy vẫn sẽ mong đợi ông thực hiện nghi thức đó.”

“Ta quên mất,” Cedric nói. “Một sai lầm ngu ngốc và ta sẽ không phạm phải trong ngày đó đâu. Cảm ơn Chúa có cậu ở đây để cứu ta nếu không chắc ta sẽ làm thế mất.”

“Nhưng cháu sẽ không thể,” Sebastian nói. “Cháu sẽ chỉ ngồi đây, ở đằng sau căn phòng này cùng với ông Ono. Chúng cháu sẽ ghi chép nội dung thảo luận của các ông, và không ai trong chúng cháu dám ngắt lời ông chủ của mình.”

“Vậy, khi nào thì ta được phép nói chuyện về công việc với ông ấy?”

“Không, cho đến khi ông Morita nhấp ngụm trà đầu tiên từ tách trà thứ hai của ông ấy.”

“Nhưng trong suốt cuộc thăm hỏi trước khi vào công chuyện kinh doanh, ta có nên đề cập đến vợ hay gia đình mình không?”

“Không, trừ khi ông ấy nói về chủ đề đó trước. Ông ấy đã kết hôn với Yoshiko mười một năm rồi và bà đôi khi cũng tháp tùng ông ấy trong những chuyến công tác ra nước ngoài.”

“Họ có đứa con nào không?”

“Ông ấy có ba đứa con còn nhỏ tuổi: hai con trai, Hideo, sáu tuổi, và Masao, bốn tuổi, một đứa con gái, Naoko mới hai tuổi.”

“Ta có được phép nói với ông ấy rằng con trai ta là một luật sư biện hộ và gần đây đã trở thành một luật sư cao cấp không?”

“Chỉ nếu ông ta nêu ra chủ đề về những đứa con của mình trước, điều đó gần như không thể xảy ra.”

“Ta hiểu,” Cedric nói. “Hoặc ít nhất, ta nghĩ ta hiểu. Cậu có nghĩ rằng các chủ tịch của các ngân hàng khác cũng sẽ gặp phải rắc rối kiểu này không?”

“Tốt hơn là họ cũng vậy, nếu họ muốn ký được hợp đồng nhiều như ông.”

“Ta rất cảm kích, Seb. Thế, tiếng Nhật của cậu tiến bộ đến đâu rồi?”

“Đang tiến bộ rất tốt thì cháu phạm phải một lỗi ngu xuẩn khi cố “cua” cô vợ của giáo sư.”

Cedric không nhịn được, bật cười hả hả khi Sebastian kể hết cho ông nghe tận tường từng chi tiết chuyện đã xảy ra tối hôm trước. “Cháu nói, bị ướt sũng ư?”

“Ướt như chuột lột. Cháu không biết cháu gặp phải chuyện gì với phụ nữ nữa, bởi vì cháu dường như không bị hấp dẫn giống như mấy gã khác trong ngân hàng.”

“Ta sẽ nói cho cậu biết về những gã khác,” Cedric nói. Một khi họ nốc cốc vại vào người, họ sẽ làm cho cậu tin họ đang truyền lại các kinh nghiệm từ Jame Bonds. Và ta có thể nói với cậu rằng, đối với hầu hết bọn họ, đều chỉ là ‘nổ’ thôi.”

“Ông có gặp các rắc rối tương tự khi ông ở tuổi cháu không?”

“Chắc chắn là không rồi,” Cedric nói. “Nhưng mà ta gặp Beryl từ khi ta mới sáu tuổi và ta đã không thèm nhìn một người phụ nữ nào khác kể từ đó.”

“Sáu tuổi ư?” Sebastian nói. “Ông còn tệ hơn cả mẹ cháu. Bà ‘đổ’ cha cháu từ khi lên mười, và sau đó người đàn ông tội nghiệp ấy chẳng có lấy một cơ hội nào khác.”

“Ta cũng thế,” Cedric thừa nhận. “Cháu thấy không, Beryl là giám sát về sữa ở trường tiểu học Huddertfeld, và nếu ta muốn thêm một phần ba vại ...hơi hách dịch một chút, vẫn có cảm giác như lúc đó, mỗi khi ta nghĩ về chuyện đó. Nhưng ta chưa bao giờ muốn một ai khác.”

“Và ông chưa từng nhìn một người phụ nữ nào khác?”

“Nhìn ư, có chứ, nhưng chỉ thế thôi. Nếu cháu đào trúng mỏ vàng rồi, sao phải đi tìm mỏ đồng làm gì nữa.”

Sebastian mỉm cười. “Vậy làm sao cháu biết được khi nào cháu đào được vàng.”

“Cháu sẽ biết thôi, chàng trai của ta. Tin ta đi, tự cháu sẽ biết điều đó.”

*

Sebastian đã dành hai tuần cuối cùng trước thời điểm máy bay của ông Morita chạm xuống sân bay London để tham dự mọi giờ giảng của giáo sư Marsh, không bao giờ quay lại liếc vợ ông ấy dù chỉ một lần. Tối đến, cậu quay lại nhà bác Giles ở phố Smith, và sau bữa ăn tối nhẹ mà cậu bỏ dao và dĩa đi và dùng đũa thay thế, cậu sẽ quay về phòng, đọc, nghe băng, và cúi chào thường xuyên trước một tấm gương toàn thân.

Đến buổi tối trước ngày kéo màn sân khấu lên, cậu cảm thấy sẵn sàng. Ờ, thì, một nửa sẵn sàng thôi.

*

Giles đã dần quen với việc Sebastian cúi chào mỗi sáng khi anh bước vào phòng ăn sáng.

“Và bác phải thừa nhận cháu bằng với một cái gật đầu, nếu không cháu không được phép ngồi xuống,” Sebastian nói.

“Bác bắt đầu thích trò này rồi đấy” Giles nói trong khi Gwyneth bước vào, tham gia cùng họ. “Chào buổi sáng, em yêu,” anh nói, khi cả hai người đàn ông đều đứng lên từ chỗ ngồi của mình.

“Có một chiếc Daimler sang trọng đậu ngay bên ngoài cửa trước,” Gwyneth nói, ngồi xuống chiếc ghế đối diện với ghế của Giles.

“Vâng, nó đưa cháu tới sân bay London để đón ông Morita.”

“À, tất nhiên rồi, hôm nay quả là ngày trọng đại.”

“Điều đó là chắc chắn,” Sebastian nói. Cậu uống cạn nước cam của mình, nhảy bật lên, chạy ra ngoài, vào trong hành lang, soi gương thêm lần nữa.

“Cô thích cái áo sơ mi,” Gwyneth nói, phết bơ lên một miếng bánh mỳ nướng, “nhưng cà vạt thì hơi ... thư sinh kiểu cũ kỹ. Cô nghĩ chiếc màu xanh sữa mà cháu đeo hôm đám cưới chúng ta sẽ hợp hơn đấy.”

“Cô nói đúng,” Sebastian nói, và ngay lập tức lao lên gác, mất dạng trong phòng ngủ của mình.

“Chúc may mắn,” Giles nói khi cậu nhảy bật xuống cầu thang.

“Cảm ơn bác,” Sebastian ngoái lại, hét lên khi cậu cắm đầu lao ra khỏi nhà.

Tài xế của ông Hardcastle đang đứng ở cửa sau của chiếc xe Daimler.

“Em nghĩ em sẽ ngồi cùng với anh ở hàng ghế trước, Tom ạ, vì đó cũng là chỗ mà em sẽ ngồi trên đường về.”

“Tự nhiên đi,” Tom nói, trèo vào sau vô lăng.

“Kể cho em,” Sebastian nói, khi xe rẽ phải ra khỏi phố Smith và đã ở trên đường tới Embankment, “lúc anh còn trẻ...”

“Bình tĩnh nào, chàng trai của tôi. Anh mới chỉ ba mươi tư thôi.”

“Xin lỗi. Để em nói lại lần nữa. Khi anh còn độc thân, đã có bao nhiêu phụ nữ mà anh, anh biết đấy, trước khi anh kết hôn?”

“Lên giường với?” Tom nói.

Sebastian đỏ mặt nhưng vẫn cố nói, “Vâng.”

“Có vấn đề với ‘thằng nhỏ’ chứ gì?”

“Ngắn gọn là vâng ạ.”

“Chà, tôi không có ý định trả lời câu hỏi đó, thưa ngài Chánh án, bởi một thực tế rằng tôi chắc chắn có thể bị buộc tội bởi chuyện đó rồi,” Sebastian cười lớn. “Nhưng không nhiều bằng số tôi đã thích và không nhiều như tôi đã tuyên bố với các bạn tình của mình.”

Sebastian lại cười phá lên. “Vậy đời sống hôn nhân như thế nào?”

“Lên xuống như nhịp cầu Tháp Luân Đôn. Tất cả những chuyện này là để làm gì thế Seb?” Tom hỏi khi họ đi qua Tòa án Court. “Đã gặp đối tượng yêu thích rồi phải không?”

“Giá mà đúng thế. Không, chỉ là em không biết làm sao để phụ nữ thích mình. Dường như em luôn làm mất cơ hội mỗi khi em gặp một cô gái mà em thích. Kiểu như là em toàn phát đi sai tín hiệu.”

“Thế không phải là sáng sủa sao, bởi mọi chuyện diễn ra khá ổn với cậu còn gì nữa?”

“Ý anh là gì?”

“Cậu là một thanh niên ưa nhìn, có thể nói là ‘đầu đội trời, chân đạp đất’, được giáo dục tốt, nói chuyện nhã nhặn, nền tảng gia đình tốt, cậu còn muốn gì nữa?”

“Nhưng em ‘rỗng túi’.”

“Có thể. Nhưng cậu có tiềm năng, và các cô gái thích tiềm năng. Họ luôn nghĩ có thể khai thác tiềm năng, biến nó thành lợi thế của họ. Vì thế, tin tôi đi, cậu sẽ không gặp bất kỳ vấn đề gì trong lĩnh vực đó đâu. Khi cậu cứ dấn tới trước, cậu sẽ không bao giờ ngoái nhìn sau lưng.”

“Quả là lãng phí, Tom, anh lẽ ra nên trở thành một nhà triết học.”

“Chẳng là gì so với cậu đâu, chàng trai. Tôi đâu phải là người có sẵn một chỗ ở trường Cambridge. Nên để tôi nói cậu biết điều này nhé, nếu có nửa cơ hội thôi, tôi sẵn lòng hoán đổi vị trí với cậu.”

Một suy nghĩ chưa bao giờ xuất hiện trong óc của Sebastian.

“Cậu hãy nhớ kỹ, không phải tôi đang phàn nàn đâu. Có một công việc tốt, ông Hardcastle thực là một viên kim cương, và Linda rất ổn. Nhưng nếu tôi có xuất phát điểm như cậu, tôi sẽ không làm tài xế, điều đó là chắc chắn.”

“Anh sẽ làm nghề gì?”

“Tôi sẽ có một đội xe hơi, và bây giờ, cậu đang gọi tôi là ‘Ngài’.”

Sebastian bất chợt cảm thấy tội lỗi. Cậu hồn nhiên quá, chưa bao giờ nghĩ đến cuộc sống của người khác ra sao, hoặc họ đã nghĩ cậu được hưởng biết bao nhiêu đặc quyền đặc lợi. Cậu giữ im lặng trong suốt phần còn lại của hành trình, gặm nhấm một kinh nghiệm đau thương rằng được sinh ra đã là trúng tấm vé số đầu tiên của cuộc đời rồi.

Tom phá vỡ sự im lặng khi anh rẽ sang hướng đường Great West. “Có đúng là chúng ta sắp đón mấy gã Nhật lùn không?”

“Cư xử chuẩn mực nhé, anh Tom. Chúng ta sắp đón ba quý ông người Nhật.”

“Giờ, đừng có mà hiểu sai ý tôi, tôi chẳng kỳ thị gì mấy tên da vàng lùn tịt ấy. Cũng phải thôi, họ chỉ tham chiến vì họ nhận lệnh tham chiến.”

“Anh cũng là nhà sử học nữa,” Sebastian nói khi chiếc xe dừng lại bên ngoài nhà đón khách sân bay. “Để cửa sau mở sẵn và nổ sẵn động cơ khi anh thấy em đi tới nhé, Tom, bởi vì có ba quý ông rất quan trọng với ông Hardcastle.”

“Tôi sẽ đứng sẵn đó, và chú ý,” Tom nói. “Thậm chí là luyện tập cúi chào nữa, tôi có cần chào không?”

“Anh sẽ phải cúi chào rất thấp đấy.” Sebastian cười toe toét, nói.

*

Mặc dù bảng giờ đến cho biết máy bay sẽ đúng giờ, Sebastian vẫn còn sớm hẳn một giờ đồng hồ. Cậu mua một ly cà phê âm ấm từ một tiệm cà phê nhỏ, đông đúc, và lấy một tờ Daily Mail, đọc bài viết về hai con khỉ được người Mỹ đưa vào không gian đã quay về Trái đất an toàn. Cậu đi vào nhà vệ sinh, hai lần; kiểm tra lại cà vạt trong gương, ba lần - cô Gwyneth đã nói đúng - và đi tới đi lui trong phòng chờ lớn, vô số lần; tập đi tập lại “chào buổi sáng, ngài Morita, chào mừng ngài tới nước Anh”, bằng tiếng Nhật, theo sau một động tác cúi chào thật thấp.

“Chuyến bay số hiệu 1027 của hãng hàng không Japan Airline từ Tokyo vừa mới hạ cánh,” một giọng nói nghiêm túc thông báo qua loa phóng thanh.

Sebastian ngay lập tức chọn một địa điểm bên ngoài cổng sảnh đợi, nơi cậu có thể quan sát rõ các hành khách bước ra khỏi khu vực hải quan. Điều mà cậu không dự tính được lại là có số lượng lớn doanh nhân người Nhật xuống sân bay từ chuyến bay 1027, và cậu không biết ông Morita và đồng sự của ông ấy trông như thế nào.

Mỗi lần có ba hành khách đi qua cổng cùng nhau, cậu ngay lập tức bước tới, cúi thật thấp và tự giới thiệu. Cậu cố gắng làm thế tới lần thứ tư, nhưng đã trở nên bối rối đến mức chào hỏi và giới thiệu bằng tiếng Anh.

“Chào buổi sáng, ông Morita, chào mừng ông đến nước Anh,” cậu nói trước khi cúi đầu chào thật thấp. “Tôi là trợ lý riêng của ông Hardcastle”, và tôi có xe chờ đưa ngài tới Savoy.”

“Cảm ơn anh,” ông Morita nói, ngay lập tức cho thấy tiếng Anh của ông còn vượt trội hơn nhiều so với tiếng Nhật của Sebastian. “Ông Hardcastle thật sự cực kỳ chu đáo khi dày công đón tiếp thế này.”

Vì ông Morita không định giới thiệu hai người đồng sự của mình, Sebastian ngay lập tức dẫn họ ra khỏi sảnh đợi. Cậu thấy nhẹ nhõm khi anh Tom đang đứng chăm chú bên cạnh cửa sau xe hơi đã mở sẵn.

“Chào buổi sáng, thưa ngài,” Tom nói và cúi đầu thật thấp nhưng ông Morita và đồng sự của ông đã vào trong xe mà không chú ý tới anh ấy.

Sebastian ngồi xuống ghế trước, chiếc xe hòa vào dòng xe cộ, chầm chầm lăn bánh về London. Cậu giữ im lặng trong suốt cuộc hành trình đến Savoy, trong khi ông Morita nói chuyện khẽ khàng với các đồng sự của mình bằng tiếng mẹ đẻ của họ. Bốn mươi phút sau, chiếc Daimler dừng lại bên ngoài khách sạn. Ba nhân viên khuân vác vội vã chạy ra sau xe và bắt đầu dỡ hành lý.

Khi ông Morita bước ra vỉa hè, Sebastian cúi đầu thật thấp. “Tôi sẽ trở lại lúc mười một giờ ba mươi, thưa ngài,” cậu nói bằng tiếng Anh, “để đảm bảo ngài sẽ đến cuộc họp với ông Hardcastle đúng lúc mười hai giờ.”

Ông Morita gật đầu khi quản lý khách sạn bước tới, cất tiếng: “Chào mừng ông quay lại Savoy, Morita-san.” Anh ta cúi thấp để chào hỏi.

Sebastian vẫn chưa vào lại trong xe cho đến khi ông Morita đã khuất dạng sau cánh cửa xoay của khách sạn. “Chúng ta cần quay về văn phòng, càng nhanh càng tốt.”

“Nhưng tôi được chỉ thị là cứ ở yên đây,” Tom nói, không nhúc nhích, “phòng khi ông Morita cần sử dụng chiếc xe.”

“Em kệ mẹ mấy cái chỉ thị của anh,” Sebastian nói. “Chúng ta sẽ quay lại văn phòng, ngay bây giờ, thế nên, đi ngay thôi.”

“Cậu chịu trách nhiệm đấy, đi thôi,” Tom nói, trước khi phóng đi khỏi sườn đường và ra khỏi phố Strand.

Hai mươi hai phút sau, họ đứng thẳng bên ngoài ngân hàng Farthings. “Quay xe một vòng tròn và cứ để máy nổ,” Sebastian nói. “Em sẽ quay lại nhanh nhất có thể.” Cậu nhảy ra khỏi xe, chạy vào trong tòa nhà, nhắm thẳng tới thang máy gần nhất, ngay khi lên tới tầng năm, lao ra ngoài hành lang, vồn vã bước vào phòng chủ tịch, không gõ cửa. Adrian Sloane quay qua, lộ rõ vẻ không tán thành khi đang họp với chủ tịch mà bị làm gián đoạn một cách đột ngột.

“Ta nghĩ ta đã bảo cháu cứ ở lại Savoy mà,” Cedric nói.

“Có chút chuyện xảy ra, thưa Chủ tịch, và cháu chỉ có vài phút để báo cáo nhanh cho ông.”

Sloan thậm chí còn tỏ vẻ ít hài lòng hơn khi Hardcastle bảo anh hãy để họ lại và quay lại trong vài phút nữa. “Vậy, vấn đề là gì?” Ông hỏi Sebastian ngay khi cửa phòng đóng lại.

“Ông Morita có một cuộc hẹn với Ngân hàng Westminster lúc ba giờ chiều nay, và một cuộc hẹn khác với Barclays lúc mười giờ sáng mai. Ông ấy và các cố vấn của ông ấy đang lo ngại rằng Farthings chưa từng rót vốn vay cho nhiều công ty trước đó và ông phải thuyết phục họ rằng ông đủ năng lực xử lý một thương vụ lớn. Và tiện thể, họ biết mọi điều về ông, bao gồm cả chuyện ông bỏ học lúc mười lăm tuổi.”

“Vậy ra ông ấy biết đọc tiếng Anh,” Cedric nói. “Nhưng làm cách nào mà cháu có phần thông tin còn lại, bởi vì ta không thể tin họ tình nguyện chia sẻ.”

“Họ không làm thế. Nhưng, họ không biết cháu biết tiếng Nhật.”

“Vậy thì cứ để thế đi,” Cedric nói. “Có thể, sẽ có ích sau đó. Nhưng bây giờ, cháu tốt hơn là nên quay lại Savoy nhanh nhất có thể.”

“Còn một chuyện nữa,” Sebastian nói khi cậu đi ra cửa. “Đây không phải là lần đầu tiên ông Morita ở Savoy.” Thực tế là quản lý khách sạn đã chào mừng ông ấy như thể ông ấy là khách quen thường xuyên. Và cháu vẫn nhớ, họ hy vọng lấy được ba vé xem vở nhạc kịch My Fair Lady nhưng người ta bảo vé đã bán hết.”

Chủ tịch nhấc điện thoại lên và nói, “Hãy tìm xem nhà hát nào đang diễn vở My Fair Lady và nối máy cho tôi tới phòng vé.”

Sebastian chạy ra khỏi phòng và đi xuống hành lang, chờ thang máy lên tới tầng trên cùng. Nó không đi lên, và dường như nó không bao giờ quay lại. Cuối cùng khi nó xuất hiện, nó dừng lại ở từng tầng một trên đường đi xuống. Cậu chạy ra khỏi tòa nhà, nhảy vào trong xe, kiểm tra đồng hồ đeo tay và nói: “Chúng ta có hai mươi sáu phút để trở lại Savoy.”

Sebastian không nhớ nổi có khi nào luồng giao thông từng di chuyển chậm đến vậy không. Chiếc đèn nào dường như cũng chuyển sang màu đỏ mỗi khi họ đến gần nó. Và không hiểu sao ở những vạch sang đường dành cho người đi bộ mà họ đi qua, lại chật cứng vào giờ này trong buổi sáng?

Tom rẽ vào Savoy Place lúc mười một giờ hai mươi bảy phút, để đối mặt với một đoàn xe limousine đang nhồi nhét hành khách ngay bên ngoài khách sạn. Sebastian không thể đợi, những lời của Giáo sư Marsh đang vang lên trong tai cậu, người Nhật không bao giờ muộn họp và coi đó là một sự lăng nhục nếu các bạn không thể đến đúng giờ, cậu nhảy ra ngoài và bắt đầu chạy xuống đường, hướng về phía khách sạn.

Tại sao mình không dùng điện thoại khách sạn nhỉ, cậu tự hỏi mình từ lâu trước khi cậu tới được lối vào ở đằng trước. Nhưng đã quá muộn để lo lắng về chuyện đó. Cậu chạy vượt qua người giữ cửa, và đẩy cửa xoay để đi qua nhanh đến nỗi một quý bà ra ngoài đường phố nhanh hơn nhiều so với bà có thể tưởng tượng ra.

Cậu nhìn lên đồng hô ở tiền sảnh: 11:29. Cậu bước nhanh tới thang máy. Đồng hồ điểm hai tiếng, cửa thang máy mở, bước ra là ông Morita và hai đồng sự. Ông chào Sebastian bằng một nụ cười nhưng khi đó ông ấy hẳn đã nghĩ chàng thanh niên này đã đứng đó cả giờ đồng hồ qua.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.