“Chỉ một phiếu?”
“Đúng.” Thiếu tá nói.
“Vậy thì chứng tỏ việc mua những cổ phiếu đó là một khoản đầu tư đáng giá.”
“Ông muốn tôi làm gì tiếp?”
“Cứ tiếp tục ủng hộ Chủ tịch trong thời gian hiện tại, bởi vì sẽ không quá lâu nữa đâu trước khi ông lại cần đến sự ủng hộ của anh.”
“Tôi không chắc là tôi hiểu vấn đề.”
“Anh không cần hiểu, Thiếu tá ạ.”
Don Pedro đứng lên từ sau chiếc bàn và bước ra cửa. Cuộc gặp gỡ đã kết thúc. Fisher nhanh chóng theo chân ông ta ra ngoài hành lang.
“Cuộc sống hôn nhân của anh thế nào rồi, Thiếu tá?”
“Không thể nào tốt hơn được.” Fisher nói dối, sau một thời gian ngắn, anh ta đã nhận ra cuộc sống có hai người phức tạp hơn nhiều khi chỉ có một người.
“Tôi mừng khi nghe vậy.” Martinez nói, cùng lúc trao tay cho Thiếu tá một chiếc phong bì dày cộm.
“Cái gì đây?” Fisher hỏi.
“Một chút phần thưởng cho chiến công của anh.” Martinez trả lời trong khi Karl mở cửa trước.
“Nhưng tôi vẫn đang mang nợ ông.” Fisher miệng nói, tay nhét cái phong bì vào túi áo trong.
“Và tôi tin rằng anh sẽ đền đáp tôi tương xứng.” Martinez nói, lưu ý thấy một người đàn ông đang ngồi trên băng ghế ở phía đối diện của con đường, giả vờ đọc tờ Daily Mail.
“Ông vẫn muốn tôi đến London trước lần họp Hội đồng tiếp theo chứ?”
“Không, nhưng ngay khi nào anh có thông tin bên nào giành được hợp đồng đóng tàu Buckingham, gọi ngay cho tôi.”
“Ông sẽ là người đầu tiên được thông báo.” Fisher nói. Hắn ta đưa tay chào kiểu nhà binh trước khi rảo bước theo hướng phố Sloane. Người đàn ông ở phía đường đối diện không đi theo hắn ta, nhưng sau đó, Đại úy Hartley đã biết chính xác nơi mà tên Thiếu tá sẽ tới.
Don Pedro mỉm cười khi ông ta sải bước quay vào bên trong nhà.
“Karl, bảo Diego và Luis rằng tôi muốn gặp chúng nó ngay và tôi sẽ cần anh nữa đấy.”
Viên quản gia đóng cửa trước lại, vẫn cúi đầu giữ lễ phòng khi có ai đang quan sát. Don Pedro quay lại văn phòng của ông ta, ngồi xuống bàn, mỉm cười và nghĩ về cuộc họp vừa mới diễn ra. Lần này, sẽ không ai có thể đánh bại ông ta nữa. Mọi thứ đã vào đúng chỗ để kết liễu không chỉ một người mà là cả một gia đình. Ông ta không định nói cho Thiếu tá biết bước tiếp theo là gì. Ông ta có một cảm giác rằng bất chấp những phần thưởng đều đặn của ông ta, người đàn ông đó vẫn có thể sẽ lộ ra bản chất không kiên định trong tình huống nước sôi lửa bỏng. Có lẽ cần phải tạo ra một giới hạn đối với chuyện anh ta được phép tham gia tới đâu. Don Pedro không phải chờ lâu trước khi có tiếng gõ cửa, và ba người đàn ông mà ông ta tin tưởng bước vào phòng. Hai người con trai của ông ta ngồi vào chỗ ở bên kia bàn, điều đó chỉ khiến ông ta nhớ ra rằng đứa con trai út không thể nào xuất hiện nữa. Ông ta quyết biến đau thương thành hành động. Karl vẫn đứng nguyên như cũ.
“Cuộc họp Hội đồng Quản trị không thể nào diễn ra thuận lợi hơn cho ta nữa. Họ thống nhất xúc tiến đề án đóng tàu Buckingham chỉ nhờ một phiếu biểu quyết, và chính lá phiếu của tên Thiếu tá đó đã xoay chuyển tình thế. Vấn đề tiếp theo mà chúng ta cần giải quyết là tìm ra đơn vị đóng tàu nào sẽ thắng thầu. Cho đến khi chúng ta biết điều đó, chúng ta không thể tiếp tục triển khai phần hai của kế hoạch.”
“Và vì dự án đó chắc có lẽ đắt đỏ hơn,” Diego nói chen vào, “bố có nghĩ tới chuyện chúng ta sẽ rót vốn cho toàn bộ hoạt động này ra sao không?
“Có chứ.” Don Pedro nói. “Tao định cướp một ngân hàng.”
*
Đại tá Scott Hopkins chui tọt vào quán Clarence ngay trước buổi trưa. Quán rượu chỉ cách Phố Downing ngót một trăm mét và nổi tiếng là nơi lui tới của khách du lịch. Anh ta bước đến quầy bar và gọi một nửa lít bia đắng, một ly đúp cocktail gin tonic.
“Sẽ là ba và sáu, thưa ông,” nhân viên pha chế nói.
Viên Đại tá đặt hai đồng florin 10 lên bàn quầy và lấy đồ uống, đi thẳng về một hốc tường ở góc xa, nơi họ có thể ẩn mình khỏi những ánh mắt soi mói. Đặt đồ uống xuống chiếc bàn gỗ nhỏ đầy những vết tròn hằn đáy cốc bia và đầu mẩu thuốc lá, anh xem đồng hồ đeo tay. Sếp của anh hiếm khi đến trễ, mặc dù trong các vấn đề liên quan đến công việc, thói quen xuất hiện vào phút chót dường như đã ăn sâu rồi. Có điều, không phải ngày hôm nay, bởi vì, chỉ một lát sau, Thư ký Nghị viện đã bước vào quán rượu và đi thẳng tới chỗ hốc tường.
Đại tá đứng lên tại chỗ của mình. “Chào buổi sáng, thưa ngài.” Anh không bao giờ có ý định gọi Thư ký Nghị viện là Sir Alan: quá suồng sã.
“Chào buổi sáng, Brian. Vì tôi chỉ dư có vài phút, có lẽ anh nên cập nhật thông tin mới cho tôi thôi.”
“Martinez, các con trai của ông ta, Diego và Luis, cũng như Karl Lunsdorf, rõ ràng đang làm việc như một đội. Tuy nhiên, kể từ sau cuộc gặp gỡ của tôi với Martinez, không ai trong số họ đến bất cứ nơi nào gần Bệnh viện Princess Alexandra ở Harlow hay ghé qua Bristol nữa.”
“Tin tốt đấy chứ,” Sir Alan nói khi anh nhấc chiếc cốc lên. “Nhưng thế không có nghĩa là Martinez không định làm gì khác. Hắn không thuộc dạng người dễ đối phó.”
“Tôi chắc là ngài nói đúng, thưa ngài. Mặc dù hắn có lẽ không định tới Bristol, nhưng không có nghĩa là Bristol không tìm tới hắn.”
Thư ký Nghị viện nhướng mày.
“Alex Fisher hiện đang làm việc toàn thời gian cho Martinez. Anh ta đã trở lại Hội đồng Quản trị Hàng hải Barrington, và đang báo cáo trực tiếp với sếp mới của mình ở London một, hoặc đôi khi hai lần một tuần.”
Thư ký Nghị viện nhấm nháp ly cocktail gấp đôi rượu gin trong khi anh cân nhắc ngụ ý trong từng lời của Đại tá. Việc đầu tiên mà ông phải làm là mua vài cổ phiếu của Hàng hải Barrington cốt để ông có thể nhận được bản sao các biên bản sau mỗi cuộc họp Hội đồng Quản trị.
“Còn gì khác nữa không?”
“Có. Martinez đã hẹn gặp Thống đốc Ngân hàng Trung ương Anh lúc 11 giờ sáng thứ Năm tới.”
“Vậy chúng ta gần như sắp tìm ra còn bao nhiêu tờ năm bảng giả vẫn thuộc sở hữu của gã khốn khiếp đó”
“Nhưng tôi tưởng chúng ta đã tiêu hủy toàn bộ ở Southampton tháng Sáu vừa rồi?”
“Không, chỉ số mà hắn đã giấu trong bệ bức tượng của Rodin thôi. Nhưng hắn vẫn đang vận chuyển trái phép một số tiền nhỏ hơn ra khỏi Buenos Aires trong suốt mười năm qua, quá lâu trước khi bất kỳ ai trong chúng ta biết những chuyện mà hắn đã dính dáng đến.”
“Tại sao Thống đốc không đơn giản là từ chối giao dịch với gã đó, khi mà tất cả chúng ta đều biết số đó toàn là tiền giả.”
“Bởi vì Thống đốc là một người tự đắc, không muốn tin rằng có ai đó có khả năng tái sản xuất ra một bản sao hoàn hảo từng tờ năm bảng quý báu của ông ta. Thế nên Martinez sắp hoán đổi tất cả những ngọn đèn cũ của mình lấy những cái mới và tôi không thể làm gì để ngăn cản chuyện đó.”
“Tôi lúc nào cũng sẵn sàng giết hắn, thưa ngài.”
“Thống đốc hay Martinez?” Sir Alan nói, không chắc liệu có phải Scott-Hopkins đang nói đùa hay không.
Đại tá mỉm cười. Anh ta chẳng bận tâm lắm đến chuyện là ai trong hai kẻ đó.
“Không, Brian, tôi không thể tán thành việc giết Martinez cho đến khi tôi có lệnh hợp pháp, và như tôi biết, làm tiền giả không phải là tội đáng treo cổ.”
*
Don Pedro ngồi vào bàn của ông ta, nôn nóng gõ lộp bộp ngón tay trên miếng đệm chống thấm mực trong lúc đợi điện thoại reo.
Cuộc họp Hội đồng đã được lên lịch lúc 10 giờ và thường kết thúc vào buổi trưa. Đã 12 giờ 20 phút mà ông ta vẫn chưa nhận được tin gì từ Fisher, mặc dù đã chỉ thị rõ ràng cho anh ta rằng phải gọi lại ngay khi cuộc họp kết thúc. Don Pedro đang sốt ruột, nhưng rồi ông ta nhớ ra Karl đã dặn Fisher phải đi ra xa khỏi tòa nhà Barrington rồi mới gọi điện, đề phòng bị ai đó bắt gặp.
Karl cũng đã khuyên Thiếu tá hãy chọn một nơi gặp gỡ an toàn mà các thành viên Hội đồng không biết tới. Fisher đã chọn The Lord Nelson, không chỉ bởi vì nó cách xưởng đóng tàu Barrington chưa tới một dặm mà còn vì nó nằm ở phía dưới bến tàu: một quán rượu chuyên phục vụ các vại bia đắng, rượu táo theo mùa, và không cần dự trữ rượu Harvey’s Bristol Cream. Quan trọng hơn cả là nơi đó có một bốt điện thoại ngay bên ngoài cửa trước.
Điện thoại trên bàn Don Pedro đổ chuông. Ông ta chộp lấy ống nghe trước khi chiếc điện thoại kịp đổ hồi chuông thứ hai. Karl cũng không quên dặn Fisher đừng nêu danh tính khi gọi điện từ một bốt điện thoại công cộng, hoặc lãng phí thời gian vào những chuyện vặt vãnh, truyền đạt thông tin nhanh gọn trong vòng một phút.
“Harland & Wolff, Belfast”
“Ông trời có mắt.” Don Pedro nói.
Đường dây đã ngắt. Rõ ràng không có gì khác được thảo luận trong cuộc họp Hội đồng khiến Fisher cảm thấy nôn nóng trở lại London vào ngày hôm sau. Don Pedro đặt lại ống nghe vào chỗ cũ và nhìn qua ba người đàn ông ở bên kia bàn. Từng người trong bọn họ đều đã biết công việc tiếp theo của mình là gì.
*
“Mời vào.”
“Trưởng ban thủ quỹ mở cửa và đứng sang một bên để vị giám đốc ngân hàng từ Argentina bước vào văn phòng Thống đốc. Martinez bước vào phòng, trong trang phục áo vét-tông kẻ sọc có hai hàng cúc ngực, áo sơ mi trắng và cà vạt lụa, tất cả đều mua từ một thợ may ở Savile Row. Đi theo sau ông ta là hai vệ sĩ mặc đồng phục, mang theo một chiếc va li lớn mòn vẹt, hai chữ cái viết tắt BM đóng trên va li. Đi sau cùng là một quý ông gầy, cao mặc áo jacket đen sang trọng, áo gi-lê xám, quần kẻ sọc và cà vạt tối màu sọc xanh nhạt, dường như để nhắc nhở những người thấp kém hơn rằng ông ta và Thống đốc đã từng học ở cùng một ngôi trường.
Hai vệ sĩ đặt chiếc va li ở giữa phòng khi Thống đốc đi ra từ sau bàn và bắt tay với Don Pedro. Ông dán mắt vào chiếc va li khi khách của ông ta bật khóa móc và mở nắp va li ra. Cả năm người đàn ông nhìn xuống hàng hàng lớp lớp những tờ năm bảng xếp chồng lên nhau gọn gàng. Không phải là một hình ảnh mà bất kỳ ai trong số họ thường xuyên được thấy.
Thống đốc quay sang trưởng ban thủ quỹ và nói: “Somerville, những tờ tiền này đã được đếm và kiểm tra chéo, và nếu ông Martinez đồng ý với con số của anh, anh sẽ cắt vụn chúng.”
Trưởng ban thủ quỹ gật đầu, một vệ sĩ hạ nắp chiếc va li xuống và sập móc gài về vị trí cũ. Sau đó, cả hai người họ khệ nệ nâng chiếc va li lên và đi theo trưởng ban thủ quỹ ra khỏi căn phòng. Thống đốc không nói gì nữa cho đến khi ông nghe tiếng cửa đóng lại.
“Ông cũng muốn uống cùng tôi một ly Bristol Cream chứ, ông bạn già, trong khi chúng ta chờ xác nhận khớp số liệu.”
Don Pedro phải mất một lúc mới chấp nhận được rằng “ông bạn già” là thuật ngữ biểu lộ lòng yêu mến, thậm chí một sự công nhận như một huynh đệ chung bát cùng mâm, bất chấp người bạn đó là người ngoại quốc.
Thống đốc rót đầy hai ly và đưa cho vị khách của mình một ly.
“Chúc sức khỏe, ông bạn già.”
“Chúc sức khỏe, ông bạn già.” Don Pedro lặp lại theo.
“Tôi ngạc nhiên đấy.” Thống đốc nói sau khi nhấp một ngụm, “tôi không nghĩ ông giữ một số lượng tiền mặt lớn đến thế.”
“Số tiền đã được cất giữ trong một hầm mộ ở Geneva suốt năm năm qua, và chắc hẳn nó vẫn còn ở đó nếu chính phủ của ông không quyết định in tiền mới.”
“Không phải là quyết định của tôi, ông bạn già ơi. Thực tế, tôi đã phản đối quyết định đó, nhưng tên Thư ký Nghị viện ngu ngốc, học lầm trường cả trung học và đại học,” ông ta lầm bầm giữa những lần nhấm nháp, “khăng khăng rằng Người Đức đã làm giả những tờ năm bảng trong suốt chiến tranh. Tôi đã bảo anh ta rằng đơn giản là chuyện đó không thể xảy ra, nhưng anh ta không muốn nghe. Dường như anh ta nghĩ mình giỏi hơn cả Ngân hàng Anh quốc. Tôi cũng bảo anh ta rằng chừng nào chữ ký của tôi còn ở trên tờ bạc ngân hàng Anh quốc, số tiền này vẫn sẽ được ghi nhận đầy đủ.”
“Tôi chỉ mong đợi có thế.” Don Pedro nói, đánh liều mỉm cười.
Hai người đàn ông đều thấy khó mà an tâm về một vấn đề mà chỉ khi nào giải quyết xong, cả hai người họ mới cảm thấy thoải mái. Chỉ có môn polo, Wimbledon và hướng tới ngày 12 tháng Tám mới khiến họ tiếp tục đủ lâu để Thống đốc rót ly sherry thứ hai. Và rồi, ông ta không thể che giấu sự nhẹ nhõm khi điện thoại trên bàn ông cuối cùng cũng reo vang. Ông ta đặt ly của mình xuống, nhấc điện thoại lên và lắng nghe chăm chú. Thống đốc lấy một chiếc bút hiệu Parker ở túi áo trong và viết một con số rồi yêu cầu trưởng ban thủ quỹ nhắc lại con số đó.
“Cảm ơn anh, Somerville,” ông ta nói trước khi đặt ống nghe xuống. “Tôi vui mừng thông báo rằng số liệu của chúng ta khớp nhau, bạn già ạ. Không có nghĩa là tôi từng nghi ngại chúng không khớp.” Người đàn ông nhanh chóng rào đón.
Ông mở ngăn kéo trên cùng bàn mình, lấy ra một cuốn séc và viết Hai triệu, một trăm bốn mươi ba nghìn, một trăm ba mươi lăm bảng, bằng chữ viết tay gọn gàng, in đậm như khắc đồng. Ông không thể không thêm chữ “chẵn” trước khi ký tên. Ông mỉm cười khi ông trao tấm séc cho Don Pedro kiểm tra lại con số trước khi ông ta cười đáp lại.
Don Pedro hẳn là thích hối phiếu ngân hàng hơn, nhưng một tấm séc do đích thân Thống đốc ngân hàng Anh quốc ký tên cũng tốt không kém gì. Dù sao thì, giống như tờ năm bảng, nó có chữ ký tươi trên đó.