“Anh thực sự mến bố mẹ em lắm.” Clive nói, “và cả bác Giles của em nữa. Thậm chí anh có thể bỏ phiếu cho bác ấy, không cần thông qua ý kiến tán thành của cha mẹ mình.”
“Sao không?”
“Cả hai bọn họ đều là người ủng hộ Đảng Bảo Thủ cuồng tín. Mẹ anh không bao giờ để một người theo phe đối lập bước vào nhà.”
“Em rất tiếc vì họ đã không tới triển lãm. Họ chắc cũng rất tự hào vì anh.”
“Anh không nghĩ thế đâu. Mẹ anh không thực sự tán thành chuyện anh nhập học trường nghệ thuật ngay từ đầu mà muốn anh tới Oxford hoặc Cambridge cơ, bà chỉ không chấp nhận nổi chuyện anh học không đủ giỏi.”
“Vậy thì họ chắc có lẽ sẽ không chấp nhận em.”
“Sao họ lại có thể không chấp nhận em?” Clive nói, quay lại, đối mặt thẳng với cô ấy. “Em là học sinh đoạt giải cao nhất của trường Slade từ trước tới nay và không như anh, em được mời học tại Học viện Hoàng gia. Cha em là một tiểu thuyết gia có sách thuộc hàng bán chạy nhất, mẹ em là chủ tịch một công ty cổ phần, và bác em là thành viên Nội các dự bị. Trong khi đó, cha anh là chủ tịch một công ty pa-tê cá, đang hy vọng trở thành Hạt trưởng tương lai của Lincolnshire điều đó chỉ có thể là sự thật là vì ông nội anh đã làm nên gia sản nhờ vào việc bán pa-tê cá.”
“Nhưng ít nhất, anh cũng biết ông nội của mình,” Jessica tựa đầu vào vai anh ấy. “Cha Harry và mẹ Emma không phải là cha mẹ ruột của em, mặc dù họ luôn đối xử với em như con gái ruột và có lẽ bởi vì Emma và em hao hao giống nhau, mọi người luôn cho rằng bà là mẹ ruột của em. Và Seb là người anh trai tốt nhất mà một cô gái có thể mơ ước. Nhưng sự thật thì, em là một trẻ mồ côi, và không biết ai mới là cha mẹ ruột của mình.”
“Em có bao giờ thử tìm thông tin về họ chưa?”
“Có, Nhưng người ta bảo với em rằng Tiến sĩ Bamardo có một chính sách rất khe khắt và không cho tiết lộ bất kỳ thông tin vào về cha mẹ ruột của em nếu không có sự cho phép của họ.”
“Sao em không hỏi bác Giles? Nếu ai đó biết chuyện này, thì chắc chắn phải là bác ấy.”
“Bởi vì ngay cả bác ấy cũng không nói, không lẽ nào gia đình em có lí do riêng để giữ bí mật với em.”
“Biết đâu cha em đã hy sinh trong chiến tranh, được tặng thưởng huân chương chiến trận cho một hành động anh hùng và mẹ của em đã chết vì bệnh đau tim.”
“Còn anh, Clive Bingham, anh lãng mạn không chữa nổi rồi, nên ngừng đọc Biggles 27 và thử đọc Phía Tây không có gì lạ xem sao.
“Khi em trở thành một họa sĩ nổi tiếng, em sẽ lấy tên là Jessica Clitton hay Jessica Bingham?”
“Anh lại đang tranh thủ cơ hội để cầu hôn tiếp đấy phải không, Clive? Bởi vì đây là lần thứ ba trong tuần này rồi đấy.”
“Em có lưu tâm đấy chứ. Đúng, anh cầu hôn thật mà, và anh đang mong em sẽ tới Lincolnshire cùng với anh vào cuối tuần này, để gặp cha mẹ anh, và chúng ta có thể đính hôn chính thức.”
“Em rất muốn thế,” Jessica nói, vòng tay ôm lấy cậu ấy.
“Chú ý nhé, vẫn còn một người mà anh phải tới thăm trước khi em có thể tới Loncolnshire.” Clive nói, “Thế nên đừng xếp đồ vội.”
*
“Chú thật tốt khi chỉ cần một lời nhắn gửi đã đồng ý gặp cháu như vậy.”
Harry thấy ấn tượng. Anh có thể thấy chàng trai này đã có nhiều mắc mứu. Cậu ta đến đúng giờ, mặc một chiếc áo vét và thắt cà vạt, giày cậu bóng lên như là đi diễu hành. Cậu ta rõ ràng rất hồi hộp, nên Harry cố gắng trấn tĩnh cậu ấy lại.
“Lá thư của cậu cho biết rằng cậu muốn gặp tôi là vì có chuyện quan trọng, nên chuyện đó chắc là một trong hai chuyện rồi.”
“Chuyện khá đơn giản, thưa chú. Cháu muốn xin phép chú cho cháu cầu hôn con gái chú.”
“Thật là cổ điển quá.”
“Jessica chắc cũng chỉ mong cháu làm điều này.”
“Hai đứa không cảm thấy cả hai đứa đều còn hơi trẻ người non dạ để nghĩ đến chuyện kết hôn sao? Có lẽ hai đứa nên chờ, ít nhất cho đến khi Jessica tốt nghiệp Học viện Hoàng gia đã.”
“Chú cho phép cháu bày tỏ lòng tôn trọng, Nhưng anh Sebastian kể cho cháu nghe rằng chú cầu hôn cô Clifton từ lúc còn ít tuổi hơn cháu.”
“Đúng, nhưng đó là trong thời chiến tranh.”
“Cháu hy vọng cháu không phải tham chiến, chú ạ, nhưng chỉ để chứng minh cháu yêu con gái chú nhiều đến thế nào?”
Harry cười phá lên. “Chà, cứ giả sử tôi là cha vợ tiềm năng của cậu đi, tôi nên hỏi về triển vọng của cậu chút nhỉ. Jessica bảo tôi cậu không đỗ vào Học viện Hoàng gia.”
“Cháu khá chắc rằng chú cũng không mấy ngạc nhiên vì chuyện đó, thưa chú.”
Harry mỉm cười. “Vậy cậu định làm gì khi ra khỏi trường Slade?”
“Cháu sẽ làm việc cho một công ty quảng cáo, Curtis Bell và Getty, tại bộ phận thiết kế của họ?”
“Lương lậu tốt chứ?”
“Không, thưa chú. Lương của cháu là bốn trăm bảng một năm, nhưng cha cháu trợ cấp thêm khoảng một nghìn bảng nữa và cha mẹ cháu thuê cho cháu một căn hộ ở Chelsea như một món quà sinh nhật năm hai mốt tuổi. Vậy nên, chúng cháu khá ‘ấm’ rồi.”
“Cậu hẳn đã ý thức được rằng hội họa là và sẽ luôn là, ưu tiên số một của Jessica chứ, và nó sẽ không bao giờ cho phép bất cứ điều gì cản đường sự nghiệp của nó, cũng như gia đình chú đã xác định tinh thần ngày từ ngày nó bước vào cuộc sống của chúng ta.”
“Cháu biết quá rõ điều đó, thưa chú, và cháu sẽ làm mọi điều trong khả năng của mình để đảm bảo cô ấy được thỏa nguyện theo đuổi tham vọng của mình. Chỉ có điên mới không theo đuổi khi có tài năng như cô ấy thôi ạ.”
“Tôi mừng vì cậu nghĩ được vậy,” Harry nói. “Nhưng kể cả tài năng có con bé dồi dào đến đâu, vẫn có những chênh vênh mà một lúc nào đó, cậu sẽ phải vượt qua bằng cảm thông và thấu hiểu.”
“Cháu cũng ý thức quá rõ về chuyện đó, thưa chú và đó là một chuyện mà cháu rất vui thích nếu làm được cho cô ấy. Chuyện đó mang lại cảm giác rất đặc biệt cho cháu.”
“Tôi có thể hỏi cha mẹ cậu cảm thấy sao về ý muốn kết hôn của cậu với con gái tôi?”
“Mẹ cháu là tan ruột sách của chú, bà cũng thần tượng cô nhà chú.”
“Nhưng họ có biết chúng tôi không phải cha mẹ ruột của Jessica không?”
“Ồ có chứ, nhưng, như cha cháu nói, đó không phải lỗi của cô ấy.”
“Và cậu đã nói với họ là cậu muốn cưới Jessica chưa?”
“Chưa, chú ạ, nhưng chúng cháu sẽ tới Lincolnshire cuối tuần này, đúng dịp cháu dự định nói với họ, mặc dù cháu không nghĩ rằng họ sẽ ngạc nhiên.”
“Vậy thì tôi chỉ còn biết chúc phúc hai đứa, mong hai đứa đầu bạc răng long, mãi mãi hạnh phúc thôi. Tôi chưa từng biết bất kỳ cô gái nào, tử tế hơn, đáng yêu hơn con bé trên thế giới này. Nhưng có lẽ, người cha nào cũng cảm thấy y như tôi vậy.”
“Cháu biết rõ rằng cháu chẳng bao giờ đủ tốt để sánh với cô ấy nhưng cháu sẽ không bao giờ để cô ấy thất vọng.”
“Chú tin là cháu sẽ không làm thế,” Harry nói, “nhưng chú phải cảnh báo cháu là cái gì cũng có hai mặt đấy. Con bé là một phụ nữ trẻ tinh tế, nên nếu cháu để mất lòng tin của nó dù chỉ một lần, cháu sẽ mất nó mãi mãi.”
“Cháu sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra, chú có thể tin tưởng cháu.”
“Chú tin là cháu giữ lời. Sao cháu không gọi cho chú nếu như con bé nhận lời cầu hôn nhỉ?”
“Chắc chắn cháu sẽ gọi, thưa chú,” Clive nói khi Harry đứng dậy khỏi ghế. “Đến tối chủ nhật mà chú vẫn không thấy cháu gọi điện có nghĩa là cô ấy lại từ chối nữa rồi.”
“Lại nữa?” Harry hỏi.
“Vâng. Cháu đã cầu hôn Jess vài lần rồi,” Clive thừa nhận, “và cô ấy luôn từ chối. Cháu có cảm giác như cô ấy có điều gì đó bận tâm nhưng không muốn chia sẻ. Cứ cho là, không phải là tại bản thân cháu đi, cháu rất mong chú có thể làm sáng tỏ khúc mắc đó.”
Harry lưỡng lự trong giây lát trước khi anh nói, “ngày mai, tôi sẽ ăn trưa cùng Jessica, vậy nên, theo tôi, cậu nên nói với con bé một lời trước khi hai đứa lên đường tới Lincolnshire, và chắc chắn trước khi cậu thông báo với cha mẹ cậu rồi.”
“Nếu chú cho là cần thiết, tất nhiên, cháu sẽ làm theo lời chú.”
“Chú nghĩ hành động đó là chín chắn trong trường hợp này.” Harry nói trong lúc vợ anh bước vào phòng.
“Em có thể hiểu rằng chúng ta sắp được chúc mừng không nhỉ?”
Emma hỏi, điều này khiến Harry băn khoăn trong lòng liệu vợ anh có đang nghe cuộc trò chuyện của họ không. “Nếu đúng vậy, anh không thể nào hài lòng hơn.”
“Chưa dám nhận đâu ạ, cô Clifton. Nhưng cứ hy vọng rằng đến cuối tuần này, chuyện cầu hôn sẽ chính thức hóa. Nếu được vậy, cháu sẽ cố gắng chứng tỏ xứng đáng với lòng tin của cô và chú Clifton.” Quay lại phía Harry, cậu nói thêm, “Chú thật tử tế khi đã đồng ý gặp cháu.”
Hai người đàn ông bắt tay nhau.
“Lái xe cẩn thận nhé,” Harry nói, như là đang nói với con trai ruột của mình vậy.
Anh và Emma đứng bên cửa sổ, nhìn theo trong khi Clive vào trong xe của mình.
“Vậy, cuối cùng anh cũng quyết định sẽ nói cho Jessica biết cha đẻ của nó là ai ư?”
“Clive không cho anh lựa chọn nào khác.” Harry nói khi chiếc xe mất dạng ở cuối đường lái xe vào nhà và ra khỏi cổng tòa Manor House. “Và chỉ có Chúa trên cao mới biết chàng trai trẻ sẽ phản ứng ra sao khi biết rõ sự thực.”
“Em lo lắng về phản ứng của Jessica hơn nhiều,” Emma nói.