Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11

❊ ❊ ❊

“Tôi dám khẳng định với anh, Thiếu tá ạ, dù trong bất kỳ trường hợp nào, tôi cũng không bao giờ có ý định làm ăn với IRA.” Don Pedro nói. “Bọn họ không hơn gì một lũ tội phạm, và họ bị tống vào nhà tù Crumlin Road sớm chừng nào, thì càng tốt cho tất cả chúng ta chừng đó.”

“Tôi lấy làm mừng khi nghe vậy,” Fisher nói, “bởi vì nếu tôi cho rằng ông đang bắt tay với những kẻ tội phạm đó sau lưng tôi, tôi sẽ từ nhiệm ngay lập tức.”

“Và đó là điều tôi không muốn nhất,” Martinez bác lại. “Đừng quên, tôi nhắm anh vào vị trí chủ tịch kế nhiệm của Hàng hải Barrington và có lẽ tương lai không còn quá xa nữa đâu.”

“Nhưng Buchanan không có ý định nghỉ hưu sớm đâu.”

“Có thể là sớm hơn nếu ông ta cảm thấy mình không còn lựa chọn nào khác.”

“Sao có thể như thế, khi mà ông ấy vừa mới phê duyệt chương trình đầu tư lớn nhất trong lịch sử công ty?”

“Hoặc là con gà tây lớn nhất. Bởi vì nếu vụ đầu tư đó là một sai lầm thì sẽ không thể nào quy kết trách nhiệm cho ai khác ngoài chính người đề xuất ra dự án này, trong khi ông ta đã đem toàn bộ uy tín của mình ra đặt cược cho dự án này, còn gia đình Barrington thì đã phản đối ý tưởng này ngay từ đầu.”

“Có lẽ thế. Nhưng tình hình có thể còn chuyển biến tệ hơn nhiều trước khi ông ta cân nhắc đến việc từ chức.”

“Có thể tồi tệ đến mức nào nữa?”Martinez nói, đẩy một tờ Daily Telegragh ngang qua bàn. Fisher nhìn chằm chằm vào dòng tiêu đề: Cảnh sát tin rằng IRA đứng sau vụ phá hoại trên Phà Heysham. Vụ việc đó khiến tiến độ đóng tàu Buckingham chậm lại thêm sáu tháng nữa, và đừng quên, tất cả chuyện này đều đang và diễn ra dưới sự coi sóc của Buchanan. Phải cần thêm chuyện gì bung bét nữa thì ông ta mới chịu xem lại vị trí của mình nhỉ? Tôi có thể nói với anh rằng nếu giá cổ phiếu tụt xuống nữa, ông ta sẽ bị sa thải trước khi ông ta có cơ hội từ chức. Thế nên anh cứ suy nghĩ nghiêm túc về việc tiếp quản vị trí của ông ta đi. Anh sẽ không có cơ hội như thế này nữa đâu.”

“Ngay cả nếu như Buchanan định đi, lựa chọn hiển nhiên để thay thế ông ta có thể là bà Clifton. Gia đình bà ấy thành lập công ty, họ vẫn sở hữu hai mươi hai phần trăm cổ phần, và bà ấy khá được lòng các giám đốc đồng sự.”

“Tôi không nghi ngờ gì việc bà ấy là ứng cử viên cho chức vô địch, nhưng là một ứng cử viên vô địch không có nghĩa là không thể bị loại từ vòng gửi xe. Thế nên tôi khuyên anh cứ trung thành ủng hộ chủ tịch hiện tại, bởi vì ông ta có thể là người nắm giữ quyền biểu quyết quyết định.” Martinez đứng lên từ vị trí của ông ta. “Xin lỗi phải rời đi, nhưng tôi có cuộc hẹn với ngân hàng để bàn bạc về chính vấn đề này. Gọi cho tôi vào tối nay. Đến lúc đó, có thể tôi sẽ có chút ít tin tức đáng quan tâm dành cho anh.”

*

Sau khi Martinez đã yên vị trên ghế sau của chiếc Rolls-Royce, tài xế chầm chậm lăn bánh hòa vào dòng xe buổi sáng, ông ta nói: “Chào buổi sáng, Kevin. Mấy gã của anh làm vụ phà Heysham rất gọn ghẽ. Tôi chỉ ước gì tôi có thể nhìn thấy vẻ mặt của bọn chúng khi mở mấy cái thùng ở Harland & Wolff. Vậy kế hoạch tiếp theo của tôi là gì?”

“Không gì cả, cho đến khi chúng tôi nhận đủ 100 ngàn ông vẫn còn nợ.”

“Tôi sẽ xử lý vụ đó trong sáng nay. Mà thực ra thì đó là một trong những lí do mà tôi tới ngân hàng đây.”

“Thế thì thật tốt,” Raffety nói, “sẽ thật đáng tiếc nếu cậu Bruno vừa mới chết mà ông lại mất tiếp một thằng con trai khác.”

“Đừng dọa tao!” Martinez gầm lên.

“Tôi không thèm dọa đâu,” Raffety nói, dừng lại ở cột đèn giao thông tiếp theo. “Và vì tôi rất quý ông nên tôi sẽ cho ông được lựa chọn.”

Martinez ngồi dựa vào lưng ghế và không mở miệng ra nữa trong khi chiếc xe tiếp tục hành trình của nó, trước khi dừng lại bên ngoài Ngân hàng Midland ở St James’s.

Bất cứ khi nào bước lên những bậc thang của ngân hàng, Martinez đều cảm thấy mình như đang bước vào một thế giới khác, một thế giới xa lạ không dành cho ông ta. Ông ta chưa kịp nắm lấy tay nắm cửa, thì cánh cửa đã mở ra và một người đàn ông trẻ tuổi bước tới.

“Chào buổi sáng, ông Martinez. Ông Ledbury rất mong được gặp ông.” Không nói thêm một lòi nào nữa, anh ta dẫn một trong những khách hàng lớn nhất của ngân hàng tới thẳng văn phòng giám đốc.

“Chào buổi sáng, Martinez,” Giám đốc nói khi Don Pedro bước vào phòng. “Thời tiết mùa này thật dễ chịu.”

Martinez phải mất một thời gian mới chấp nhận được rằng khi một người Anh bỏ từ xưng hô “ông” và chỉ gọi ai đó bằng mỗi họ của người đó, thì thực chất đó là biểu hiện của sự tôn trọng, bởi vì khi ấy họ đang đối xử bình đẳng với bạn. Nhưng nếu họ gọi thẳng tên bạn ra thì lại là một câu chuyện khác.

“Chào buổi sáng, Ledbury,” Martinez nói, cách mở đầu bằng chuyện thời tiết của người Anh vẫn luôn khiến cho ông ta bối rối.

“Tôi có thể mời ông chút cà phê không?”

“Không, cảm ơn ông. Tôi có một cuộc hẹn khác lúc mười hai giờ.”

“Đương nhiên. Như ông chỉ thị, chúng tôi vẫn tiếp tục mua vào cổ phiếu Barrington khi chúng có trên thị trường. Như ông biết, giờ, chúng tôi đang sở hữu hai mươi hai phẩy năm phần trăm cổ phiếu công ty, ông có quyền bổ nhiệm thêm hai giám đốc cùng với Thiếu tá Fisher vào Hội đồng. Tuy nhiên, tôi phải nhấn mạnh rằng tỷ lệ phần trăm nói trên tăng lên tới hai mươi lăm phần trăm thì theo yêu cầu pháp lý, ngân hàng sẽ phải thông báo cho Sở Giao dịch chứng khoán rằng ông định mua lại toàn bộ công ty.

“Đó là điều tôi không muốn làm nhất,” Martinez nói. “Hai mươi hai phẩy năm phần trăm là đủ để tôi đạt được mục đích rồi. “

“Tuyệt vời, vậy tất cả những gì tôi cần có là tên của hai giám đốc mới mà ông đã chọn để đại diện cho mình trong Hội đồng Quản trị của Hàng hải Barrington.”

Martinez lấy ra một chiếc phong bì từ túi trong và trao nó cho giám đốc ngân hàng. Ledbury mở nó ra, lấy ra phiếu bổ nhiệm và chăm chú vào những cái tên. Dù ngạc nhiên nhưng ông ta không bình luận gì. Tất cả những gì ông ta nói là, “Trên cương vị là ngân hàng đại diện của ông, tôi phải bổ sung rằng, tôi hi vọng những vụ đình trệ không may mà Hàng hải Barrington phải trải qua gần đây sẽ không dấy lên những vấn đề lâu dài cho ông.”

“Tôi vô cùng tự tin về tương lai của công ty.”

“Ông nói vậy thì tôi mừng, bởi vì mua lại một lượng lớn cổ phiếu như vậy sẽ gây thâm hụt đáng kể đối với nguồn vốn của ông. Chúng tôi hi vọng rằng giá cổ phiếu không tiếp tục rớt thấp hơn nữa.”

“Tôi nghĩ rằng thông tin mà công ty sắp công bố sẽ khiến cả các cổ đông và Thành phố hài lòng.”

“Đó là một tin rất tốt. Còn điều gì khác mà tôi có thể làm cho ông lúc này không?”

“Có,” Martinez nói. “Tôi muốn ông chuyển một trăm nghìn bảng tới một tài khoản ở Zurich.”

*

“Tôi rất tiếc khi phải thông báo với Hội đồng Quản trị rằng tôi xin từ chức Chủ tịch.”

Các đồng sự của Ross Buchanan lặng đi vài giây vì kinh ngạc, ngay sau đó rộ lên những tiếng phản đối. Một giám đốc vẫn giữ im lặng: người duy nhất không ngạc nhiên với tuyên bố đó. Có thể thấy ngay, rõ ràng là mọi thành viên Hội đồng Quản trị đều không muốn Buchanan rút lui. Chủ tịch đợi mọi người ổn định lại rồi mới tiếp tục.

“Tôi hết sức cảm động trước sự tin tưởng của các vị, nhưng tôi có bổn phận phải thông báo cho các vị rằng, một cổ đông lớn đã bày tỏ rõ rằng ông ấy không còn đặt lòng tin vào tôi nữa,” Buchanan nói, nhấn mạnh từ ông ấy. “Ông ấy đã nhắc nhở tôi, và tôi thấy nó khá có lý khi nói rằng tôi đã đặt cược toàn bộ uy tín của mình vào đề án dựng tàu Buckingham, mà theo quan điểm của ông ấy thì đây rõ ràng là một quyết định không những sai lầm mà còn thiếu trách nhiệm. Chúng ta đã chậm tiến độ và chi phí hiện tại đã đội lên mười tám phần trăm so với dự toán.”

“Thế thì ông càng không nên ra đi vào lúc này,” viên Đô đốc nói. “Thuyền trưởng phải là người cuối cùng rời bỏ con tàu khi nó gặp nạn.”

“Trong trường hợp này, cách duy nhất để cứu con tàu là tôi phải rời bỏ nó, Đô đốc ạ.” Buchanan nói. Một vài người cúi đầu, Emma sợ rằng cô chẳng thể nói gì khiến Buchanan thay đổi quyết định. “Theo kinh nghiệm của tôi,” ông tiếp tục, “cứ khi nào những tình huống tương tự như thế này xuất hiện thì Thành phố đều tìm kiếm một ban lãnh đạo mới để giải quyết vấn đề và giải quyết thật nhanh chóng.” Ross nhìn các đồng sự, nói thêm, “Tôi nghĩ rằng các vị sẽ chẳng phải tìm kiếm đâu xa ngoài các giám đốc hiện thời để bổ nhiệm một người phù hợp cho vị trí này.”

“Có lẽ, nếu chúng ta nên bổ nhiệm bà Clifton và Thiếu tá Fisher làm đồng phó chủ tịch,” Anscott gợi ý, “như vậy có thể trấn an tinh thần những người chủ đang nắm giữ Quảng trường Mile 15 của chúng ta.”

“Tôi e rằng họ sẽ nhìn thấu bản chất của chuyện đó, anh Anscott ạ, một sự thỏa hiệp ngắn hạn. Nếu một lúc nào đó trong tương lai, Hàng hải Barrington cần vay thêm tiền, chủ tịch mới của quý vị phải tới ngân hàng, mang theo sự tự tin, từ quan trọng nhất trong từ điển của Thành phố, chứ không cần cầm mũ trong tay, khúm núm cầu cạnh.”

“Liệu có thay đổi được gì không, Ross...” - lần đầu tiên, Emma gọi tên Thánh của Chủ tịch trong một cuộc họp Hội đồng Quản trị - “... nếu tôi nói rằng gia đình tôi hoàn toàn tin tưởng vào vai trò quản lý của ông và mong muốn ông tiếp tục giữ cương vị chủ tịch này?”

“Tôi rất cảm kích, tất nhiên rồi, Nhưng Thành phố sẽ giữ vững quan điểm và chỉ coi chuyện đó như một hành động thiện chí. Mặc dù ở mức độ cá nhân, Emma ạ, tôi biết ơn sự ủng hộ của cô hơn tất cả.”

“Và ông có thể luôn tin tưởng vào sự ủng hộ của tôi,” Fisher chen vào. “Tôi sẽ ủng hộ ông tới cùng.”

“Đấy chính là vấn đề đó, Thiếu tá. Nếu tôi không đi, mọi chuyện có thể dẫn đến một kết cục không mong muốn, là dấu chấm hết cho công ty vĩ đại của chúng ta, chỉ nghĩ đến thôi mà tôi đã không chịu đựng nổi.” Chủ tịch nhìn quanh chiếc bàn xem có ai khác muốn đưa ý kiến gì không nhưng họ dường như đều chấp nhận rằng ván đã đóng thuyền.

“Lúc 5 giờ chiều nay, sau khi Sở Giao dịch đã đóng cửa, tôi sẽ đưa ra công bố chính thức về việc từ chức Chủ tịch Hội đồng Quản trị Hàng hải Barrington vì lí do cá nhân. Tuy nhiên, nếu được các vị đồng ý, tôi xin phép được tham gia hỗ trợ các công việc của công ty cho đến khi công ty có chủ tịch mới.”

Không ai phản đối, cuộc họp giải tán vài phút sau. Emma không ngạc nhiên thấy Fisher nhanh chóng rời khỏi phòng họp Hội đồng. Hai mươi phút sau, anh ta quay lại và cùng tham gia bữa trưa với các đồng sự khác.

*

“Anh sẽ cần chơi lá bài chủ của mình,” Martinez nói, sau khi Fisher cho ông ta biết những chi tiết đã diễn ra trong cuộc họp Hội đồng Quản trị.

“Cụ thể là như thế nào?”

“Anh là một người đàn ông, và trong số những công ty được niêm yết công khai trên toàn nước Anh, không ở đâu có nữ chủ tịch cả. Thậm chí chẳng có mấy công ty có thành viên trong Hội đồng Quản trị.”

“Emma Clifton trước giờ luôn là người phá vỡ các khuôn mẫu.” Fisher nhắc nhở ông ta.

“Có lẽ vậy, Nhưng anh có biết bất kỳ ai trong Hội đồng có thể sẽ phản đối ý tưởng về một nữ chủ tịch không?”

“Không, nhưng...”

“Nhưng gì?”

“Tôi biết chắc Knowles và Anscott bỏ phiếu chống lại việc cho phép phụ nữ ở câu lạc bộ Golf Hoàng gia Wyvern trong những ngày diễn ra các trận đấu.”

“Vậy thì hãy để họ biết anh ủng hộ quan điểm của họ như thế nào và anh chắc hẳn cũng sẽ làm tương tự nếu anh là thành viên câu lạc bộ.”

“Tôi đã bày tỏ lập trường và tôi đang là thành viên câu lạc bộ rồi.” Thiếu tá nói.

“Vậy thì xem như ta đã có trong tay hai phiếu. Vậy còn tay Đô đốc thì sao? Dù sao thì anh ta là một cử nhân.”

“Cũng có khả năng. Tôi nhớ anh ta không tán thành khi Emma lần đầu tiên được nêu tên với tư cách là ủy viên Hội đồng Quản trị.”

“Một quyền biểu quyết khả dĩ thứ ba.”

“Nhưng ngay cả khi họ thực sự ủng hộ tôi thì vẫn chỉ có ba phiếu, và tôi khá chắc rằng bốn giám đốc còn lại sẽ ủng hộ bà Clifton.”

“Đừng quên. Tôi sẽ chỉ định thêm hai giám đốc một ngày trước khi cuộc họp diễn ra. Như vậy anh có sáu quyền biểu quyết, đủ trội để nghiêng hẳn thế cục theo như anh muốn.”

“Không đâu, nếu nhà Barrington tiếp quản tất cả các vị trí còn lại trong Hội đồng. Vậy thì tôi sẽ vẫn cần thêm phiếu để đảm bảo giành phần thắng, bởi vì nếu kết quả là số phiếu ngang ngửa, tôi khá chắc Buchanan sẽ giành phiếu quyết định cho bà Clifton.”

“Vậy chúng ta sẽ cần một giám đốc nữa nhận vị trí ngay trước thứ Năm tới.”

Cả hai người im lặng, cho đến khi Martinez nói: “Anh có biết ai dư giả tài chính chút đỉnh, đừng quên là giá cổ phiếu đang xuống khá thấp; và đó cũng là người sẽ không ủng hộ Emma Clifton ngồi vào ghế chủ tịch dưới bất kỳ hình thức nào.?”

“Có,” Fisher trả lời không do dự. “Tôi biết một người ghét cay ghét đắng Emma Clifton thậm chí còn hơn cả ông nữa cơ, và cô ta gần đây đã được chia một phần gia sản lớn sau khi li dị.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.