“Nhưng tại sao hắn lại muốn bán bộ sưu tập nghệ thuật của mình?” Cedric hỏi.
“Hẳn là hắn cần tiền.”
“Quá rõ rồi, Seb, nhưng ta chỉ không thể hiểu tạo sao hắn cần tiền thôi.” Cedric tiếp tục lướt qua các trang danh mục giới thiệu. Nhưng không biết bất cứ tác phẩm nào cho tới khi ông xem tới bức A Fair at l’Hermitage near Pontoise của Camille Pissarro, hình minh họa ở trang bìa sau cùng. “Có lẽ đã đến lúc nhờ cậy vào một sự ưu ái.”
“Ông đang nghĩ tới chuyện gì vậy ạ?”
“Nghĩ tới người nào, chứ không phải chuyện gì?” Cedric nói. “Một anh Stephen Ledbury, giám đốc ngân hàng Midland, chi nhánh của St James.”
“Anh ta có gì đặc biệt vậy ạ?” Sebastian hỏi.
“Anh ta là giám đốc ngân hàng của Martinez.”
“Sao ông biết chuyện đó ạ?”
“Nếu cậu ngồi kế bên Thiếu tá Fisher trong các cuộc họp Hội đồng Quản trị hơn năm năm, những gì mà cậu thu lượm được nếu cậu kiên nhẫn và sẵn sàng lắng nghe một người đơn độc là rất đáng kinh ngạc.” Cedric nhấc máy gọi cho thư ký. “Cô có thể nối máy cho tôi gặp anh Stephen Ledbury ở ngân hàng Midland không?” Ông quay lại với Sebastian. “Từ lúc biết anh ta là giám đốc ngân hàng của Martinez, ta từng vứt cho Ledbury một món lợi lộc đặc biệt rồi. Đến giờ là lúc tìm tới anh ta để lấy lại chút đỉnh.”
Điện thoại trên bàn ông Cedric đổ chuông. “Anh Ledbury đang chờ trên đường dây số 1.”
“Cảm ơn cô,” Cedric nói, rồi chờ tiếng cờ-lích, sau đó mới bấm nút loa ngoài. “Chào buổi chiều, anh Stephen.”
“Chào buổi chiều, ông Cedric. Tôi giúp gì được cho ông đây.”
“Tôi nghĩ là nhiều hơn những gì tôi có thể làm cho anh đấy, anh bạn già ạ.”
“Một lời khuyên hay nữa chăng?” Ledbury nói, nghe có vẻ hy vọng.
“Chuyện này còn hơn cả bọc-hậu, che-lưng cho anh. Tôi nghe tin một trong những khách hàng hậu hĩnh của anh đang chào bán tất cả bộ sưu tập nghệ thuật ở phòng giao dịch nghệ thuật Agnew trên phố Bond. Như danh mục giới thiệu mô tả thì đó là “tài sản sở hữu của một quý ông”, cách mô tả này sai về ngữ nghĩa theo bất kỳ tiêu chuẩn nào, tôi cho rằng vì một lí do nào đó mà ông ta không muốn để anh biết chuyện.”
“Điều gì khiến ông cho rằng chính quý ông đó là một khách hàng của trụ sở ngân hàng West End?”
“Tôi ngồi kế bên đại diện của ông ta tại Hội đồng Quản trị công ty Barrington.”
Có một khoảng yên lặng lâu trước khi Ledbury nói, “À, và ông nói ông ta đưa tất cả bộ sưu tập cho phòng giao dịch nghệ thuật Agnew chào bán?”
“Từ Manet cho tới Rodin. Tôi đang xem danh mục giới thiệu đây, và tôi thấy khó mà tin được rằng còn tác phẩm nào treo trên những bức tường căn nhà phố Eaton. Anh có muốn tôi gửi cuốn danh mục qua chỗ anh không?”
“Không, không phiền ông, Cedric. Phòng giao dịch nghệ thuật Agnew chỉ cách chỗ tôi một hai trăm thước ở phía đầu đường, nên tôi có thể ghé qua và tự lấy một cuốn cho mình. Ông thật tử tế vì đã cho tôi biết tin, và tôi lại nợ ông thêm lần nữa rồi. Nếu có chuyện gì tôi có thể làm để báo đáp ông...”
“Chà, vì anh đã đề cập tới, Stephen ạ, có lẽ tôi sẽ xin anh một ân huệ nhỏ nhân lúc anh vẫn còn đang nghe máy.”
“Xin cứ nói.”
“Nếu ‘quý ông’ của anh từng quyết định xả hết số cổ phiếu công ty Hàng hải Barrington thì vừa hay, tôi có một khách hàng muốn mua đấy.”
Lại một khoảng im lặng lâu nối tiếp trước khi Ludbury cất tiếng hỏi, “Liệu khách hàng đó có phải là một thành viên của gia đình Barrington hoặc Clifton không?”
“Không, tôi không đại diện cho cả hai gia đình đó. Tôi nghĩ anh thấy đó, họ giao dịch qua ngân hàng Barclay ở Bristol, trong khi khách của tôi tới từ Bắc Anh.”
Lại một khoảng im lặng dài nữa. “Ông sẽ ở đâu vào lúc 9:00 thứ Hai, ngày 17 tháng Tám?”
“Tại bàn làm việc của tôi,” Cedric nói.
“Tốt quá. Có lẽ tôi sẽ gọi cho ông đúng lúc chín giờ một phút sáng hôm đó, và tôi có thể có khả năng đền đáp được vài ưu ái mà ông đã dành cho tôi.”
“Anh tử tế quá, Stephen, nhưng còn một việc quan trọng hơn - điểm chấp gôn của anh là bao nhiêu?”
“Vẫn là mười một, nhưng tôi có một cảm giác rằng sẽ là mười hai vào đầu mùa tới. Tôi không còn trẻ nữa.”
“Hai chúng ta đều thế,” Cedric nói. “Chúc anh chơi một trận hay cuối tuần này, và tôi mong tin từ phía anh..Ông kiểm tra lịch của mình, “mười ngày nữa.” Ông nhấn nút ở bên sườn chiếc điện thoại và nhìn cậu trợ lý giám đốc trẻ tuổi nhất ở bên kia bàn. “Nói xem, cậu học được gì từ đó Seb.”
“Lão Martinez đó nhiều khả năng sẽ tung tất cả cổ phiếu Barrington ra thị trường vào lúc 9:00 sáng ngày 17 tháng Tám.”
“Chính xác là một tuần trước khi mẹ cậu chủ trì cuộc họp Đại hội đồng cổ đông thường niên của công ty.”
“Ồ, mẹ kiếp,” Sebastian nói.
“Tôi mừng vì cậu đã hiểu ra Martinez định làm gì. Nhưng đừng bao giờ quên nhé Seb, rằng trong mọi cuộc nói chuyện, thường có điều gì đó có vẻ như không đáng chú ý vào thời điểm đó nhưng lại mang tới cho cậu đúng cái thông tin mà cậu đang tìm kiếm. Anh Ledbury ưu ái cung cấp cho tôi hai viên ngọc quý nho nhỏ như thế đó.”
“Thông tin thứ nhất là gì?”
Cedric nhìn xuống tập ghi chú của mình và đọc lớn tiếng, “Đừng bận tâm, ông Cedric, phòng giao dịch nghệ thuật Agnew chỉ cách một hai trăm thước về phía đầu đường vì thế tôi sẽ ghé qua và tự lấy một cuốn danh mục giới thiệu. Chuyện này tiết lộ cho chúng ta điều gì?”
“Rằng anh ta không biết bộ sưu tập của Martinez đang được đưa đi chào bán.”
“Đúng, điều đó là chắc rồi, nhưng quan trọng hơn, nó nói với chúng ta rằng vì vài lí do việc chào bán đó khiến ông ta lo lắng, nói cách khác, lẽ ra ông ta có thể cử một nhân viên tới lấy danh mục giới thiệu nhưng không, tôi tự lấy một cuốn danh mục cho mình.”
“Vậy còn thông tin thứ hai?”
“Anh ta hỏi xem ngân hàng có đại diện cho gia đình Clifton hay gia đình Barrington không.”
“Tại sao điều đó lại quan trọng?”
“Bởi vì nếu tôi trả lời ‘có’ thì cuộc nói chuyện có lẽ sẽ dừng tại đó luôn. Tôi chắc Ledbury đã nhận chỉ thị tung cổ phiếu ra thị trường vào ngày mười bảy nhưng không bán cho bất kỳ thành viên nào trong hai gia đình.”
“Vậy tại sao chuyện đó lại quan trọng đến vậy?”
“Martinez rõ ràng là không muốn hai gia đình biết ông ta định làm gì. Ông ta rõ ràng đang hy vọng hồi vốn đầu tư vào công ty Barrington trong thời gian chuẩn bị diễn ra cuộc họp Đại hội đồng cổ đông thường niên của công ty, ông ta có vẻ tự tin rằng, đến lúc đó, giá cổ phiếu đã tụt sâu nhưng ông ta sẽ không thua lỗ quá nhiều tiền của mình. Nếu ông ta tính toán thời gian họp lý, mọi nhà môi giới chứng khoán đều cố gắng bán phá giá số cổ phiếu Barrington mà họ đang nắm giữ, chuyện đó chắc chắn sẽ dồn Đại hội đồng cổ đông thường niên của công ty đến kết cục bị các nhà báo chất vấn xem liệu có phải công ty đang đối mặt với nguy cơ phá sản hay không. Trong trường hợp đó, tin tức Nữ hoàng Elizabeth, Thái hoàng Điện hạ làm lễ đặt tên con tàu Buckingham sẽ không còn chiếm trang nhất các báo ngày hôm sau nữa.”
“Chúng ta có thể làm gì để ngăn chặn chuyện đó không?” Sebastian hỏi.
“Có, nhưng chúng ta sẽ phải đảm bảo chúng ta tính toán thời gian thậm chí còn giỏi hơn Martinez.”
“Nhưng có điều gì đó không đúng lắm. Nếu Martinez có thể thu hồi phần lớn vốn bỏ ra khi bán cổ phiếu, thì cớ gì ông ta phải bán bộ sưu tập nghệ thuật của mình?”
“Ta đồng ý rằng chuyện đó đúng là bí ẩn. Và ta có dự cảm rằng khi chúng ta gỡ được nút thắt đó, tất cả những thứ khác sẽ vào đúng vị trí của nó. Cũng có khả năng nếu như cậu hỏi người phụ nữ trẻ mời cậu ăn tối ngày mai câu hỏi đắt giá đó, chúng ta sẽ có thể ghép nốt một hoặc hai miếng ghép của cả bức tranh vào đúng vị trí. Nhưng hãy nhớ những gì tôi vừa nói: Một bình luận vô ý thường chứng tỏ nó hoàn toàn có giá trị ngang bằng một câu trả lời cho một câu hỏi trực tiếp. Nhân tiện, cô gái trẻ đó tên là gì nhỉ?”
Sebastian nói: “Cháu không biết.”
*
Susan Fisher ngồi ở hàng ghế thứ năm trong số đông khán giả và chăm chú lắng nghe những gì Emma Clifton nói về cuộc sống của mình với tư cách là Chủ tịch một công ty vận tải biển lớn, khi cô phát biểu tại cuộc họp thường niên của Hiệp hội Cựu nữ sinh Trường Red Maid. Mặc dù Emma vẫn là một phụ nữ xinh đẹp, Susan đã thấy các nếp nhăn nhỏ bắt đầu nổi lên quanh mắt cô, và mái tóc đen dày khiến các bạn cùng lớp ghen tị giờ đây cần một chút trợ giúp mới giữ lại được ánh màu sẫm tự nhiên của nó để không lộ ra những đau thương và căng thẳng tột độ mà hẳn cô đã phải chịu đựng.
Susan luôn tham gia các buổi đoàn tụ học đường, và đặc biệt chờ mong buổi họp mặt này, vì cô vô cùng ngưỡng mộ Emma Barrington, mỗi khi cô nhớ đến Emma. Emma đã từng là hội trưởng hội nữ sinh, đã thi đỗ vào trường Oxford và đã trở thành nữ chủ tịch dầu tiên của một công ty cổ phần. Tuy nhiên, có một điều khiến cô bối rối là bài phát biểu của Emma. Đơn từ chức của Alex cho biết công ty đã đưa ra một loạt quyết định tệ hại và có thể phải đối mặt với tình trạng phá sản, trong khi Emma tạo ấn tượng rằng vì giai đoạn đặt vé đi tàu Buckingham đầu tiên đã thành công hết sức, nên công ty Barrington có quyền hướng tới một tương lai tươi sáng. Không thể có chuyện cả hai đều đúng, và cô biết chắc người mà cô muốn đặt lòng tin là ai.
Suốt buổi tiệc chiêu đãi diễn ra ngay sau bài phát biểu, không có cách nào để tiếp cận người phát biểu luôn có những người bạn cũ và những người ngưỡng mộ mới vây quanh. Susan không bận tâm tới việc chờ đến lượt, mà quyết định bắt chuyện với một số bạn đồng niên của mình. Cứ mỗi khi có ai gợi chuyện, cô đều cố gắng tránh trả lời bất kỳ câu hỏi nào về Alex. Sau một giờ, Susan quyết định ra về vì cô đã hứa sẽ quay lại Bumham-on-Sea kịp giờ nấu bữa tối cho mẹ cô. Cô chỉ vừa ra khỏi hội trường thì ai đó toi sau lưng cô nói, “Chào cô, Susan.” Cô quay lại, nhìn, ngạc nhiên khi thấy Emma Clifton đang tiến về phía mình.
“Tôi chắc không thể có bài phát biểu đó nếu không nhờ vào cô. Thật là dũng cảm, bởi vì tôi có thể tưởng tượng ra Alex nói gì khi anh ta về tới nhà vào buổi chiều hôm đó.”
“Tôi đã không chờ xem anh ta nói gì,” Susan nói, “bởi vì tôi đã quyết định bỏ anh ta rồi. Và bây giờ tôi biết công ty đã kinh doanh tốt thế nào, tôi thậm chí còn hài lòng hơn trước vì đã biểu quyết ủng hộ cô.”
“Chúng tôi vẫn phải trải qua sáu tháng thử nghiệm nữa,” Emma thừa nhận, “nhưng nếu chúng tôi vượt qua được, tôi sẽ cảm thấy tự tin hơn nhiều.”
“Tôi chắc cô sẽ vượt qua thôi,” Susan nói. “Tôi chỉ tiếc rằng Alex đang cân nhắc việc từ chức vào một thời điểm quan trọng trong lịch sử công ty thôi.”
Emma dừng lại ngay khi cô định bước vào trong xe và quay mặt lại đối diện với cô ấy. “Alex đang nghĩ tới việc từ chức?”
“Tôi tưởng cô đã biết chuyện đó.”
“Tôi không biết gì hết,” Emma nói. “Anh ta nói với cô khi nào vậy?”
“Anh ta không nói. Tôi chỉ tình cờ thấy một lá đơn đề cập đến việc từ chức trên bàn làm việc của anh ta, chuyện đó khiến tôi ngạc nhiên bởi vì tôi biết rõ anh ta thích được là một ủy viên Hội đồng Quản trị nhiều đến thế nào. Nhưng vì lá đơn đề ngày hai mươi mốt, có lẽ anh ta vẫn chưa chốt quyết định.”
“Tốt hơn là tôi nên nói chuyện với anh ta.”
“Không, làm ơn đừng, “Susan khẩn khoản. “Tôi không được phép xem tờ đơn.”
“Vậy thì tôi sẽ không hé răng lời nào. Nhưng cô có thể nhớ được lí do anh ta đưa ra là gì không?”
“Tôi không nhớ chính xác từng lời, nhưng có đề cập một chút đến nghĩa vụ cổ đông hàng đầu của anh ta và về mặt nguyên tắc phải cho các cổ đông biết công ty có thể sắp đối mặt với tình trạng phá sản. Nhưng giờ tôi đã nghe bài phát biểu của cô, điều đó không còn ý nghĩa gì nữa.”
“Khi nào cô lại gặp Alex nữa?”
“Tôi hy vọng là không bao giờ,” Susan nói.
“Vậy, chúng ta có thể coi đây là chuyện chỉ của hai chúng ta không?”
“Vâng, làm ơn. Tôi không muốn anh ta biết tôi đã nói chuyện với cô về tờ đơn đó.”
“Tôi cũng vậy,” Emma nói.
*
“Ông sẽ ở đâu vào lúc 9:00 ngày thứ Hai, 17 tháng Tám?”
“Nơi mà ông sẽ thấy tôi vào lúc 9:00 mỗi sáng, để mắt tới hai ngàn lọ pa-tê cá đang ra chuyền mỗi giờ đồng hồ. Nhưng ông muốn tôi ở đâu mới được.”
“Bên cạnh điện thoại, bởi vì tôi sẽ gọi để tư vấn ông đầu tư một khoản đáng kể vào một công ty hàng hải đấy.”
“Vậy là kế hoạch nhỏ của ông rục rịch vào vị trí.”
“Chưa hẳn đâu,” Cedric trả lời, “vẫn còn phải tinh chỉnh đôi chỗ và sau đó tôi sẽ cần ấn định được các mốc thời gian đã tính toán.”
“Nếu ông làm vậy, Phu nhân Virginia có tức giận không?”
“Cô ta sẽ giận tím gan tím mặt, ông bạn thân mến ạ.”
Bingham cười phá lên. “Vậy thì tôi sẽ trực điện thoại đúng 9 giờ kém 1 phút, thứ Hai.” Ông kiểm tra lịch trình làm việc của mình, “ngày 17 tháng Tám.”
*
“Anh đã chọn món rẻ nhất trong thực đơn vì tôi sẽ thanh toán hóa đơn đấy à?”
“Không, tất nhiên không đâu,” Sebastian nói. “Súp cà chua và rau diếp luôn là món ưa thích của tôi.”
“Vậy, để tôi dùng thử xem và đoán xem món ưa thích thứ hai của anh có thể là gì nào,” Samantha nói, và ngước nhìn người phục vụ. “Cả hai chúng tôi đều dùng chân giò muối hun khói San Daniele với dưa lưới, sau đó là món bít-tết.”
“Cô muốn bít-tết loại nào, thưa quý cô.”
“Làm ơn, tái chín”
“Còn anh, thưa anh?”
“Tôi nên chọn miếng bít-tết của tôi chín ở độ nào thưa quý cô?” Sebastian mỉm cười với cô và bắt chước.
“Phần của anh ấy cũng tái chín.”
“Vậy...”
“Làm thế nào...”
“Không, anh nói trước đi.” Cô ấy nói.
“Vậy chuyện gì đã đưa một cô gái Mỹ đến London?”
“Cha tôi làm việc trong ngành ngoại giao, và gần đây ông được bổ nhiệm công tác ở đây, vì vậy tôi nghĩ dành một năm ở London cũng vui.”
“Và còn mẹ của cô, bà làm gì vậy, Samantha?”
“Sam, tất cả mọi người, trừ mẹ tôi, đều gọi tôi là Sam. Cha tôi đã hy vọng có một cậu con trai.”
“Chà, ông đã thất bại một cách ngoạn mục.”
“Anh thật chỉ giỏi nịnh đầm.”
“Vậy còn mẹ cô?” Sebastian hỏi lại.
“Bà hơi cổ hủ, chỉ quan tâm mỗi cha tôi.”
“Tôi đang tìm một người như thế đấy.”
“Tôi chúc anh may mắn.”
“Sao cô lại làm việc trong một phòng trưng bày nghệ thuật?”
“Tôi đã học lịch sử nghệ thuật tại Georgetown, và sau đó quyết định nghỉ một năm.”
“Vậy cô dự định làm gì tiếp ?”
“Tôi bắt đầu làm luận án tiến sĩ vào tháng Chín.”
“Chủ đề là gì?”
“Rubens: Nghệ sĩ hay Nhà ngoại giao?”
“Ông ấy không phải là cả hai hay sao?”
“Anh sẽ phải đợi vài năm mới biết được?”
“Đại học nào vậy?” Sebastian nói, hy vọng cô ấy sẽ không quay lại Mỹ trong vài tuần tới.
“London hoặc Princeton. Tôi được mời học ở cả hai trường nhưng tôi chưa quyết định. Còn anh thì sao?”
“Tôi không được mời một chỗ nào cơ.”
“Không ư, đồ ngốc, thế anh làm gì?”
“Tôi làm việc trong ngân hàng sau khi nghỉ một năm,” anh nói khi người phục vụ quay lại và đặt hai đĩa thịt đùi lợn muối hun khói với dưa lưới trước mặt họ.
“Vậy là, anh không học đại học?”
“Nó là một câu chuyện dài,” Sebastian nói. “Có lẽ để khi khác,” anh nói thêm khi anh đợi cô cầm dao và dĩa lên.
“À, thế ra là anh tự tin rằng vẫn còn dịp khác nữa à?”
“Rõ ràng rồi, tôi sẽ tới phòng triển lãm vào thứ Năm để lấy những bức tranh của Jess và thứ Hai tới, cô đã mời tôi tới buổi ra mắt bộ sưu tập nghệ thuật của một quý ông. Hoặc bây giờ chúng ta biết ông ta là ai chăng?”
“Không, chỉ có ông Agnew biết điều đó. Tất cả những gì tôi có thể nói với anh đó là ông ấy sẽ không tới buổi ra mắt.”
“Ông ta hẳn là không muốn bất cứ ai biết danh tính của mình.”
“Hoặc biết ông ta ở đâu,” Sam nói. “Chúng tôi thậm chí không thể liên lạc với ông ta để báo cho ông ta biết buổi ra mắt diễn ra như thế nào, bởi vì ông ta sẽ đi xa trong vài ngày, mãi tận Scotland.”
Sebastian nói, “Càng lúc càng tò mò hơn” khi những chiếc đĩa trống của họ được nhanh chóng dọn đi.
“Vậy cha anh làm nghề gì?”
“Ông là một người kể chuyện.”
“Không phải hầu hết đàn ông đều vậy sao?”
“Đúng, nhưng ông kiếm được tiền từ việc đó.”
“Vậy chắc hẳn ông rất thành công.”
“Số 1 danh sách bán chạy nhất của tờ New York Times.” Sebastian tự hào nói.
“Harry Clifton, đúng rồi.”
“Cô đã đọc sách của cha tôi?”
“Không, tôi phải thừa nhận tôi chưa đọc, nhưng mẹ tôi đọc ngấư nghiến mấy cuốn đó. Thực tế, tôi đã tặng bà cuốn William Warwick và Thanh Gươm Hai Lưỡi nhân dịp Giáng Sinh,” cô ấy nói cùng lúc hai phần bít tết được đặt trước mặt chúng tôi. “Chết tiệt,” cô ấy nói thêm. “Tôi quên gọi rượu rồi.”
“Nước lọc cũng được mà,” Sebastian nói.
Sam phớt lờ anh. “Nửa chai Fleurie,” cô nói với người phục vụ.
“Cô thật hách dịch.”
“Vì sao một người phụ nữ luôn bị coi là hách dịch trong khi một người đàn ông làm điều tương tự thì lại được xem là quyết đoán, oai vệ, và có tư chất lãnh đạo vậy?”
“Cô đúng là một nhà hoạt động nữ quyền!”
“Sao tôi lại không nên,” Samantha nói, “sau những gì mà rất nhiều người các anh đã làm suốt hàng nghìn năm qua?”
“Cô đã bao giờ đọc The Taming of the Shrew 31 chưa?” Seb cười nhăn nhở, hỏi.
“Do một người đàn ông viết cách đây bốn trăm năm, khi phụ nữ thậm chí không được phép đóng vai chính. Và nếu Kate còn sống, ngày nay, cô chắc sẽ là Thủ tướng.”
Sebastian phá lên cười lớn. “Cô nên gặp mẹ tôi, Samantha. Bà ấy cũng hơi hách dịch, dứt khoát hệt như cô.”
“Tôi đã bảo anh là chỉ có mẹ tôi mới gọi tôi là Samantha mà, và cha tôi có gọi, khi nào ông giận tôi thôi.”
“Tôi cũng mến mẹ cô.”
“Vậy còn mẹ anh thì sao?”
“Tôi tôn thờ bà.”
“Không, đồ ngốc, bà ấy làm công việc gì cơ?”
“Bà làm việc cho một công ty hàng hải.”
“Nghe hấp dẫn đấy. Công việc gì vậy?”
“Bà làm việc trong văn phòng chủ tịch,” anh nói trong khi Samantha nhấp nháp rượu.
“Tùy anh ấy thôi,” cô nói với người phục vụ đang rót hai ly rượu. Cô nâng ly của mình, “người Anh nói gì nhỉ?”
“Cạn ly,” Sebastian nói. “Vậy còn Người Mỹ thì sao?”
“Nhìn mình đi kìa, nhóc.”
“Liệu điều đó có phải là một ấn tượng kiểu minh tinh Humphrey Bogart không, thật kinh khủng.”
“Thôi, hãy kể cho tôi nghe về Jessica đi. Tài năng của em ấy luôn tỏa sáng rõ ràng như thế đúng không?”
“Không, không hẳn, bởi vì, lúc ban đầu, không biết so sánh em ấy với ai. Chà, Nhưng đến khi em ấy tới trường the Slade thì không như vậy nữa.”
“Tôi không nghĩ chuyện đã thay đổi từ đó,” Sam nói.
“Cô vẫn luôn hứng thú với nghệ thuật à?”
“Tôi bắt đầu muốn trở thành một họa sĩ rồi đấy, nhưng các vị thần đã quyết định khác. Anh đã luôn muốn là một nhân viên ngân hàng chứ?”
“Không. Tôi lập kế hoạch thâm nhập ngoại giao đoàn giống như cha cô nhưng kế hoạch không đi đến đâu cả.”
Người phục vụ quay lại bàn của họ. “Cô đã muốn dùng món tráng miệng chưa, thưa quý cô?” Anh ta hỏi trong khi thu dọn những cái đĩa trống.
“Không, cảm ơn,” Sebastian nói. “Cô không trả nổi đâu.”
“Nhưng, có lẽ tôi thích...”
“Cô ấy có lẽ thích hóa đơn,” Sebastian nói.
“Vâng, thưa ông.”
“Giờ thì ai mới hách dịch đây?” Samantha nói.
“Cô không cho rằng cuộc trò chuyện trong lần hẹn hò đầu tiên thật kỳ quặc đấy chứ?”
“Đây là lần hẹn hò đầu tiên à?”
“Tôi hy vọng thế,” Sebastian nói, băn khoăn liệu anh có dám chạm vào tay cô ấy không.
Samantha đã trao cho anh một nụ cười ấm áp đến nỗi anh cảm thấy đủ tự tin để nói, “Tôi có thể hỏi cô một câu hỏi riêng tư không?”
“Được, tất nhiên rồi, Seb.”
“Cô có bạn trai chưa?”
“Tôi có rồi,” cô ấy trả lời, có vẻ khá nghiêm túc.
Sebastian không thể nén nổi nỗi thất vọng. “Kể cho tôi nghe về anh ấy đi,” anh cố bình tĩnh khi người phục vụ mang theo hóa đơn, quay lại.
“Anh ta sẽ đến phòng trưng bày vào thứ Năm tới để lấy vài bức tranh, và tôi sẽ mời anh ấy tham dự buổi khai mạc triển lãm bộ sưu tập nghệ thuật của Quý ông Bí Ẩn vào thứ Hai tới. Đến khi đó, tôi khá hy vọng rằng” cô ấy nói trong khi kiểm tra hóa đơn, “anh ấy có đủ tiền trong tài khoản ngân hàng để đưa tôi đi ăn tối.”
Sebastian đỏ mặt khi cô ấy đưa cho người phục vụ hai bảng và nói “cứ giữ lại tiền thừa.”
“Lần đầu tiên tôi như thế này đấy.” Sebastian thừa nhận.
Samantha mỉm cười, nghiêng người qua bàn, cầm lấy tay anh “Tôi cũng vậy.”