Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 55 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23

❊ ❊ ❊

“Em ghét đường A1,” Jessica nói. “Nó luôn gợi lại rất nhiều ký ức buồn.”

“Họ đã điều tra ngọn ngành xem chuyện gì đã thực sự xảy ra trên đường A1 ngày hôm đó chưa?” Clive hỏi khi cậu vượt một chiếc xe tải. Jessica liếc sang trái và nhìn phía sau. “Em đang làm gì vậy?”

“Chỉ kiểm tra xem sao thôi,” cô nói. “Kết luận của điều tra viên án mạng bất thường là tử vong do tai nạn. Nhưng em biết Seb vẫn tự trách mình đã khiến Bruno mất mạng.”

“Nhưng chúng ta đều biết, thế thật không công bằng.”

“Nói với Seb điều đó đi,” Jessica nói.

“Hôm qua, cha em đã đưa em đi ăn trưa ở đâu vậy? Clive hỏi, để chuyển chủ đề.

“Em phải hủy hẹn vào phút chót. Trợ giáo của em muốn thảo luận để chọn ra những bức tranh mà em nên tham gia triển lãm mùa hè của Học viện Hoàng gia. Vậy nên, cha sẽ đưa em đi ăn vào thứ Hai tới, mặc dù em phải thừa nhận rằng ông có vẻ thất vọng.”

“Có lẽ, cha có chuyện gì đó đặc biệt muốn nói.”

“Có chuyện gì mà không đợi đến thứ Hai được cơ chứ.”

“Vậy em và trợ giáo đã chọn bức tranh nào?”

“Smog Two.”

“Chọn hay đấy!”

“Thầy Dunstan có vẻ tự tin rằng Học viện sẽ để ý cân nhắc bức đó.”

“Có phải là bức tranh mà anh thấy để dựa vào tường trong căn hộ ngay trước khi chúng ta đi không nhỉ?”

“Vâng, em định mang đi tặng mẹ anh như quà gặp mặt cuối tuần này, nhưng thật không may, tất cả tranh tham dự triển lãm đều phải sẵn sàng vào thứ Năm tới rồi.”

“Mẹ sẽ tự hào khi thấy tranh của con dâu tương lai được trưng bày cùng với các bức tranh khác của Học viện Hoàng gia.”

“Người ta gửi tới Học viện hơn mười nghìn bức mỗi năm và chỉ có vài trăm bức được chọn, thế nên đừng mời ai vội nhé.” Jessica lại nhìn sang trái và phía sau khi Clive vượt qua một chiếc xe tải khác. “Cha mẹ anh có biết vì sao chúng ta lại đến vào cuối tuần này không?”

“Anh không thể đưa ra một gợi ý nào cởi mở hơn là con muốn cha mẹ gặp cô gái mà con định sống cùng nốt phần đời còn lại.”

“Nhưng nếu họ không thích em thì sao?”

“Họ sẽ vô cùng quý mến em, mà cũng chẳng sao nếu họ không thích em? Anh cũng đâu thể yêu em nhiều hơn bây giờ nữa.”

“Anh thật dễ thương quá,” Jessica nói, nghiêng người sang và hôn vào má cậu ấy. “Nhưng em vẫn bận lòng vì chuyện lỡ cha mẹ anh phân vân thì sao. Dù sao thì anh cũng là con trai duy nhất của họ, thế nên họ chắc chắn phải bao bọc và thậm chí là cân nhắc thiệt hơn cho anh dù ít hay nhiều.”

“Không điều gì khiến mẹ phải cân nhắc cả, và cha không cần bất cứ lời thuyết phục nào nữa một khi ông gặp em rồi.”

“Em ước chi em tự tin được như mẹ anh.”

“Bà không thể từ chối một chuyện tốt như thế. Bà đã học trường Roedem, nơi mà điều duy nhất họ dạy em là làm sao để cưới được một anh chàng quý tộc, và khi mà rốt cuộc bà cưới vua pa-tê cá, bà rất phấn khích khi nghĩ đến chuyện thông gia với gia đình em.”

“Cha anh có quan tâm đến mấy chuyện kiểu đó không?”

“Không một chút nào. Công nhân nhà máy gọi ông là Bob, chuyện mà mẹ không chấp nhận nổi. Và họ tôn vinh ông là chủ tịch của mọi thứ trong vòng bán kính hai mươi dặm quanh căn nhà, từ câu lạc bộ bi-da Louth tới Hội Hợp xướng Cleethorpes, thế mà người đàn ông tội nghiệp lại bị mù màu và bị điếc đặc.”

“Em nóng lòng gặp ông quá.” Jessica nói khi Clive ra khỏi đường A1 và bắt đầu đi theo hướng bảng chỉ đường tới Mablethorpe.

Mặc dù Clive vẫn tiếp tục trò chuyện nhưng anh có thể cảm nhận được rằng Jessica đang ngày càng căng thẳng hơn theo từng dặm đi qua. Cho đến khi họ lái xe qua cánh công Mablethorpe Hall, cô ấy ngừng nói chuyện hoàn toàn.

“Ôi Chúa ơi,” Jessica cuối cùng cũng nói khi họ tiếp tục đi xuống một đường xe chạy rộng rãi với hai hàng cây du cao lớn, thanh nhã, trải dài ngút ngát tầm mắt thấy ở bên sườn. “Anh đã không kể với em rằng anh sống trong một lâu đài.”

“Cha chỉ mua bất động sản vì nó thuộc sở hữu của Bá tước Mablethorpe, người đã cố gắng gạt ông nội anh ra khỏi ngành kinh doanh vào thời điểm chuyển giao thế kỷ, mặc dù anh ngờ rằng ông cũng muốn gây ấn tượng với mẹ anh nữa.”

“Chà, em rất ấn tượng,” Jessica nói khi một ngôi biệt thự theo phong cách kiến trúc Palladian ba tầng sừng sững hiện ra trước mặt họ.

“Đúng, em phải thừa nhận rằng nhà anh hẳn đã phải bán một vài lọ pa-tê cá để mua một đống như thế này.”

Jessica cười phá lên, nhưng thôi ngay khi cửa trước mở ra và một quản gia xuất hiện, theo sau ông là hai người hầu đang chạy xuống bậc thang để mở cốp và dỡ túi hành lý của họ.

“Em không có đủ hành lý cho nửa người phục vụ ấy chứ,” Jessica thì thầm.

Clive đã mở cửa ghế khách cho cô ấy, nhưng cô ấy không nhúc nhích. Anh nắm tay cô và dỗ dành cô bước lên bậc thềm, đi qua cửa trước của ngôi nhà, và thấy ông bà Bingham đang đợi ở sảnh.

Jessica tưởng chân mình nhũn ra khi cô nhìn thấy mẹ của Clive lần đầu tiên; quá thanh lịch, quá tinh tế, quá tự tin. Bà Bingham bước lên phía trước một bước, chào đón cô với một nụ cười thân thiện.

“Thật quá tuyệt, cuối cùng cũng gặp cháu rồi.” Cô ấy thốt lên, hôn cả hai má Jessica. “Clive đã nói với chúng ta rất nhiều về cháu.”

Cha của Clive bắt tay cô một cách nồng nhiệt và nói, “Chú phải nói rằng, cô gái trẻ ạ, Clive quả không ngoa, cháu xinh đẹp như một bức tranh.”

Clive phá lên cười. “Con hy vọng là không phải thế, cha ạ. Bức tranh mới nhất của Jessica có tên là Smog Two.”

Jessica nắm chặt lấy tay Clive khi hai vị chủ nhà dẫn họ vào phòng khách, và cô chỉ bắt đầu thư giãn khi nhìn thấy bức chân dung của Clive, bức chân dung mà cô đã vẽ cho ngày sinh nhật của anh ấy, không lâu sau khi họ gặp nhau, ngay phía trên mặt lò sưởi.

“Chú hy vọng một ngày nào đó cháu sẽ vẽ cho chú một bức chân dung.”

“Jessica không còn vẽ chân dung nữa, cha ạ.”

“Cháu rất sẵn lòng, chú Bingham.”

Khi Jessica ngồi xuống bên cạnh Clive trên ghế sofa, cửa phòng khách mở ra và người quản gia lại xuất hiện, theo sau là một người hầu gái mang theo một khay bạc lớn, với một ấm trà bạc và hai đĩa bánh mì sandwich lớn.

“Dưa chuột, cà chua và pho mát, thưa bà,” người quản gia nói.

Clive thì thầm: “Nhưng, ông lưu ý giúp, không có pa-tê cá đâu nhé.”

Jessica hồi hộp ăn tất cả mọi thứ cô được mời, trong khi bà Bingham trò chuyện về cuộc sống bận rộn của mình và dường như cô ấy không bao giờ có thời gian rảnh rỗi. Cô ấy dường như không để ý thấy Jessica bắt đầu vẽ phác chân dung cha của Clive trên mặt sau của một chiếc khăn ăn, dự định sẽ hoàn thành bức vẽ sau, khi nào cô ở một mình trong phòng ngủ.

“Chúng ta sẽ có một bữa tối yên tĩnh, chỉ dành riêng cho gia đình vào tối nay,” cô ấy nói trước khi mời Jessica một miếng bánh mỳ sandwich khác. “Nhưng, ngày mai, cô đã lên kế hoạch cho một bữa tối ăn mừng - vì có vài người bạn nóng lòng muốn gặp cháu.”

Clive siết chặt tay Jessica, sợ rằng cô ghét trở thành trung tâm sự chú ý.

“Cô thật tử tế quá, cô Bingham, khi mà cô đã xử lý bao việc rắc rối.”

“Làm on gọi cô là Priscilla. Chúng ta không cần khách sáo trong ngôi nhà này đâu.”

“Và bạn bè chú gọi chú là Bob,” ông Bingham nói, khi ông đưa cho cô một lát bánh bông lan mềm nhân thạch Victoria.

Khoảng một giờ sau, khi Jessica về đến phòng mình, cô băn khoăn không biết mình đang lo lắng về chuyện gì. Chỉ đến lúc cô nhìn thấy quần áo của mình được dỡ ra và treo trong tủ đồ, cô mới bắt đầu hoảng loạn.

“Chuyện gì vậy Jess?”

“Em vẫn có thể sống sót qua bữa tối nay vì còn có đồ mặc phù hợp Nhưng em không có gì để mặc cho bữa tiệc tối trang trọng vào ngày mai.”

“Anh không lo về chuyện đó, bởi vì, anh có một cảm giác rằng, Mẹ định dẫn em đi mua đồ vào sáng mai.”

“Nhưng em không thể để cô mua cho em bất cứ thứ gì khi mà em thậm chí còn không tặng cô được lấy một món quà.”

“Tin anh đi mà, mẹ còn muốn khoe em nữa kìa, và bà sẽ rất vui vì được làm thế, hơn em nhiều. Chỉ cần nghĩ nó bằng một sọt pa-tê cá thôi mà.”

Jessica bật cười lớn, và khi họ đi ngủ sau bữa tối, cô đã thư giãn rất nhiều nên vẫn tiếp tục trò chuyện vui vẻ.

“Không tệ lắm nhỉ?” Clive nói khi anh đi theo cô vào phòng ngủ.

“Không thể nào tốt hơn được,” cô nói. “Em chỉ biết yêu kính cha anh, còn mẹ anh đã rất kỳ công để em cảm thấy được tự nhiên như ở nhà mình.”

“Em đã bao giờ ngủ trong một cái giường quây chưa?” Clive hỏi và choàng tay ôm lấy cô vào lòng.

“Không, em chưa từng.” Jessica trả lời, và đẩy cậu ra. “Và, anh định ngủ ở đâu đấy?”

“Trong phòng bên cạnh. Nhưng như em thấy đấy, có một cửa thông giữa hai phòng, bởi vì đây là nơi nhân tình của ngài bá tước từng ngủ lại, thế nên anh sẽ lại vào cùng em sau.”

“Không, anh không được vào,” Jessica chế giễu, “mặc dù em khá thích ý tưởng trở thành nhân tình của một ngài bá tước đấy.”

“Không có cửa đâu,” Clive nói, quỳ một bên gối xuống. “Em sẽ phải mãn nguyện được trở thành Phu nhân Bingham, công chúa pa-tê cá chứ.”

“‘Không phải anh định cầu hôn lần nữa đấy chứ, Clive?”

“Jessica Clifton, anh sùng bái em, và anh muốn dành nốt phần đời còn lại bên cạnh em, anh hy vọng em sẽ cho anh một đặc ân, đó là trở thành vợ của anh.”

“Tất nhiên là em đồng ý,” Jessica nói, khụy gối xuống và quàng tay ôm lấy cậu ấy.

“Em định chần chừ và nghĩ một chút đã.”

“Em đã không nghĩ nhiều về điều gì khác trong sáu tháng qua.”

“Nhưng anh đã nghĩ....”

“Không phải tại anh, đồ ngốc. Em không thể yêu anh nhiều hơn cho dù em có muốn vậy. Chỉ là vì...”

“Vì chuyện gì?”

“Nếu anh là trẻ mồ côi, anh chắc chắn cũng băn khoăn...”

“Em đôi khi thật ngốc quá, Jess ạ. Anh yêu em, và đếch quan tâm đến chuyện cha mẹ em bây giờ là ai, hay đã từng là ai. Giờ thì buông anh ra, anh có một bất ngờ dành cho em đây.”

Jessica buông hôn phu của mình ra để cậu lấy ra một chiếc hộp da nhỏ màu đỏ từ túi áo trong. Cô mở chiếc hộp và phá lên cười khi cô nhìn thấy một hộp pa-tê cá hiệu Bingham. Loại Pa-tê cá mà ngư dân cũng phải ăn.

“Có lẽ em nên xem bên trong,” cậu gợi ý.

Cô mở nắp, thọc một ngón tay vào trong hũ pa-tê. “Eo ơi,” cô nói, rồi lôi ra một chiếc nhẫn đính hôn gắn kim cương và saphire tinh xảo. “Ồ, em cược là anh sẽ không tìm thấy một chiếc nhẫn như thế này trong bất kỳ cái lọ nào nữa. Nó đẹp quá,” cô nói sau khi cô liếm sạch chiếc nhẫn.

“Nó là nhẫn của bà anh. Betsy là một cô gái Grimsby gốc mà ông nội đã cưới khi ông đang làm việc trên một tàu đánh cá rất lâu trước khi ông làm nên gia sản của mình.”

Jessica vẫn đang nhìn chăm chăm vào chiếc nhẫn. “Nó quá tuyệt với em.”

“Betsy chắc không nghĩ vậy đâu.”

“Nhưng còn mẹ anh thì sao? Mẹ anh sẽ cảm thấy sao khi cô nhìn thấy nó.”

“Đây là ý của mẹ anh mà,” Clive nói. “Nên, nào xuống nhà và báo tin cho họ thôi.”

“Chưa đâu,” Jessica nói, và ôm lấy anh ấy trong vòng tay.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.