“Kính thưa điện hạ, xin cho phép tôi giới thiệu Bà Clifton, chủ tịch công ty Hàng hải Barrington,” ngài Hạt trưởng nói.
Emma khẽ nhún gối, chờ Nữ Thái hoàng nói gì đó, đúng như các ghi chú tóm lược đã chỉ rõ, rằng không được nói trước và cũng không bao giờ nên đặt câu hỏi trước.
“Cho phép tôi giới thiệu, Chỉ huy đội tàu Summers,” Emma nói, tiếp nối vai trò của ngài Hạt trưởng, “người đã cống hiến cho Hội đồng Quản trị Barrington hơn hai mươi năm công tác.”
“Lần cuối chúng ta gặp nhau, chỉ huy ạ, anh đã tận tình chỉ cho tôi xem tàu khu trục HMS Chevron của mình.”
“Tôi nghĩ, người biết rằng đó là tàu khu trục của nhà vua, thưa Điện hạ. Tôi chỉ là người chỉ huy tạm thời.”
“Thật là ưu tú, chỉ huy ạ,” Nữ Thái hoàng nói khi Emma tiếp tục giới thiệu các giám đốc đồng sự của cô, và chỉ có thể băn khoăn không biết Điện hạ sẽ đánh giá thế nào về thành viên mới gia nhập Hội đồng Quản trị gần đây nhất.
“Ông Bingham, ông bị cấm vào cung điện,” Bob Bingham há hốc miệng, nhưng không thốt ra lời nào. “Công bằng mà nói, không phải là cá nhân ông mà là pa-tê cá của ông.”
“Nhưng tại sao, thưa Điện hạ?” Bob hỏi, phớt lờ những lưu ý tóm lược.
“Bởi vì cháu trai của ta, Hoàng tử Andrew, cứ cho ngón tay vào lọ, bắt chước theo hình cậu bé trên nhãn hàng của ông.”
Bob không nói thêm bất kỳ lời nào vì Nữ Thái hoàng chuyển sang gặp gỡ với kỹ sư thiết kế con tàu
“Lần trước chúng ta gặp nhau ...”
Emma xem đồng hồ đeo tay khi Nữ Thái hoàng trò chuyện với chủ tịch công ty Harland & Wolff.
“Vậy dự án tiếp theo của ông là gì, ông Baillie?”
“Vẫn còn chưa được nói ra lúc này, thưa Điện hạ. Tôi chỉ có thể nói với người rằng những chữ cái “HMS” 43 sẽ được đặt trước tên con tàu ở bên mạn sườn, và sẽ phải mất một quãng thời gian dài khủng khiếp ở dưới nước.”
Nữ Thái hoàng mỉm cười khi Hạt trưởng dẫn bà về phía một chiếc ghế tiện nghi ngay sau bục phát biểu cao.
Emma đợi bà an tọa, rồi mới đi lên bục để phát biểu mà không cần nhìn ghi chú, bởi vì cô đã thuộc lòng. Cô nắm chặt hai bên thành bục phát biểu, hít thở sâu đúng như anh Giles đã khuyên, và nhìn xuống đám đông khổng lồ, lớn hơn con số bốn nghìn mà cảnh sát đã dự kiến rất nhiều, đang chìm trong yên lặng đoán đợi.
“Thưa Điện hạ, đây là lần thăm thứ ba người tới xưởng đóng tàu của công ty Barrington, Điện hạ đã tới đây lần đầu khi người còn đang là Nữ hoàng trị vì, năm 1939, đúng dịp công ty kỷ niệm 100 năm thành lập, khi ông nội tôi giữ cương vị chủ tịch. Sau đó, người đã tới thăm lần tiếp theo vào năm 1942, để tự mình chứng kiến các thiệt hại do bom đột kích trong chiến tranh, và ngày hôm nay, người đã quay lại để chào mừng và tiến hành nghi thức đặt tên cho con tàu viễn dương theo tên ngôi nhà mà người đã sống trong đó mười sáu năm qua. Nhân tiện đây, thưa Điện hạ, nếu người cần một phòng qua đêm”... Những lời của Emma được hoan nghênh bởi một tràng cười ấm áp... “chúng tôi có hai trăm chín mươi hai phòng, mặc dù tôi cảm thấy tôi nên nói rõ rằng, người đã lỡ mất cơ hội tham gia cùng chúng tôi trên chuyến đi đầu tiên, bởi vì vé đã bán hết rồi.”
Tiếng cười và tiếng vỗ tay của đám đông đã giúp Emma thả lỏng và tự tin hơn.
“Và tôi có thể nói thêm, thưa Điện hạ, rằng sự hiện diện của người ở đây hôm nay đã khiến sự kiện này trở nên cuồng nhiệt...”
Có một tiếng thở dốc đã biến thành một sự yên lặng ngượng ngùng. Emma ước gì mặt đất nứt ra, nuốt chửng cô tới khi Nữ Thái hoàng bật cười phá lên và toàn bộ đám đông bắt đầu hò reo và tung mũ lên không trung. Emma có thể cảm nhận má mình nóng bừng lên, phải mất một lúc, cô mới trấn tĩnh lại và nói, “Chúng tôi rất lấy làm vinh hạnh, thưa Điện hạ, được mời người đặt tên cho tàu MV Buckingham.”
Emma lùi lại một bước, nhường chỗ cho Nữ Thái hoàng. Đây là thời khắc mà cô sợ hãi nhất. Ross Buchanan từng kể với cô về một sự kiện rộ tiếng xấu khi mọi chuyện diễn ra không như mong muốn và con tàu không chỉ phải chịu sự sỉ nhục công khai mà cả thủy thủ đoàn và công chúng đều từ chối ra khơi trên con tàu đó, vì tin rằng con tàu đã bị nguyền rủa.
Đám đông chìm vào im lặng một lần nữa, và hồi hộp chờ đợi, một nỗi sợ hãi tương tự lướt qua tâm trí của mọi công nhân trong sân đóng tàu khi họ ngước nhìn vị khách hoàng gia. Một số người mê tín hơn trong số họ, bao gồm cả Emma, đã làm dấu chéo trên ngón tay khi tiếng chuông đầu tiên trong số mười hai tiếng vang lên trên đồng hồ xưởng đóng tàu, ngài Hạt trưởng đưa chai sâm banh cho Nữ Thái hoàng
“Ta đặt tên cho con tàu này là Buckingham,” bà tuyên bố, “cầu mong con tàu sẽ mang lại niềm vui và hạnh phúc cho tất cả những ai ra khơi cùng mình, đồng thời chúc cho con tàu có đời sống lâu dài và thịnh vượng trên biển cả.”
Nữ Thái hoàng giơ cao chai sâm banh lớn, ngừng lại một lát, rồi quăng đi. Emma muốn nhắm mắt lại khi cái chai rơi xuống theo hình vòng cung về phía con tàu. Khi nó đập vào thân tàu, cái chai vỡ tan ra thành hàng trăm mảnh, và sâm banh sủi bọt chảy xuống mạn con tàu trong lúc đám đông reo hò vang dội lớn nhất trong cả ngày hôm đó.
*
“Anh không hiểu làm sao mà mọi chuyện có thể vượt trội hẳn lên như thế,” Giles nói trong khi xe hơi đưa Nữ Thái hoàng ra khỏi sân xưởng đóng tàu đã mất dạng.
“Em chắc có lẽ đã không làm được nếu không có khoảnh khắc cuồng nhiệt đó,” Emma nói.
“Anh không thấy thế,” Harry nói. “Nữ Thái hoàng rõ ràng rất thích thú khi em giả vờ trao cho bà quyền ưu tiên nho nhỏ, các công nhân sẽ kể lại với con cháu họ về chuyện đó và cũng phải một lần, em tỏ ra em cũng có thể mắc lỗi sai chứ.”
“Anh thật tốt,” Emma nói, “nhưng chúng ta vẫn còn nhiều việc phải làm trước khi chuyến đi đầu tiên bắt đầu, và em không có khả năng tạo ra một khoảnh khắc cuồng nhiệt nào nữa,” cô thêm vào khi em gái tham gia vào câu chuyện của họ.
“Em rất vui vì đã không bỏ lỡ dịp này,” Grace nói. “Nhưng chị có thể chọn thời điểm hạ thủy con tàu tiếp theo tránh thời gian đầu học kỳ được không? Và nếu em có thể tư vấn thêm cho bà chị của em chút nữa thì: hãy chắc là chị sẽ coi chuyến đi đầu tiên này như là một dịp ăn mừng, một kỳ nghỉ, chứ đừng chỉ như một tuần khác ở văn phòng nhé.” Cô hôn lên cả hai má của anh trai và chị gái. “Nhân tiện,” cô thêm vào, “Em rất thích khoảnh khoắc cuồng nhiệt đó.”
“Em ấy nói đúng đấy,” Giles nói trong khi họ quan sát Grace đi bộ về phía trạm dừng xe buýt gần nhất, “em nên tận hưởng từng khoảnh khắc, bởi vì anh có thể nói chắc với em rằng anh đang định thế.”
“Anh có lẽ không thể đâu.”
“Sao lại không?”
“Đến lúc đó thì anh có thể là bộ trưởng rồi.”
“Anh phải giữ vững ghế của mình, và Đảng của anh phải thắng cử trước khi anh có thể trở thành bộ trưởng.”
“Và anh nghĩ khi nào thì tổ chức bầu cử?”
“Nếu phải đoán, một lúc nào đó trong tháng Mười, khá sát ngay sau hội nghị Đảng. Vì thế em sẽ thấy anh ở Bristol rất nhiều suốt vài tuần tới.”
“Còn chị Gwyneth, em hy vọng.”
“Em cược không, mặc dù anh khá hy vọng đứa bé sẽ sinh trong thời gian chiến dịch. Đáng giá một ngàn phiếu bầu, Griff bảo anh thế.”
“Anh đúng là đồ lang băm, Giles Barrington ạ.”
“Không. Anh là một chính trị gia đang đấu tranh giành một cái ghế tầm tầm, và nếu anh thắng cử, anh nghĩ anh có lẽ sẽ lập Nội các được.”
“Ước muốn cẩn trọng nhé.”