“Chào buổi sáng,” Ross Buchanan nói, “hoan nghênh các vị đã tham dự cuộc họp Đại hội đồng bất thường này. Chỉ có một hạng mục công việc trong chương trình họp ngày hôm nay, đó là bầu ra một Chủ tịch mới cho Công ty Hàng hải Barrington. Để mở đầu cuộc họp, tôi xin được bày tỏ niềm vinh hạnh khi được kề vai sát cánh cùng các vị với cương vị Chủ tịch trong 5 năm qua; đồng thời, tôi cảm thấy vô cùng tiếc nuối khi hôm nay đây, tôi không còn được đồng hành cùng các vị nữa. Tuy nhiên, vì nhiều lí do, có lẽ tôi không cần khơi lại thêm nữa, tôi cảm thấy rằng đây là thời điểm thích hợp để rút lui và để ai đó khác nắm giữ vị trí này thay tôi.”
“Trách nhiệm đầu tiên của tôi,” ông tiếp tục, “là giới thiệu những cổ đông tham gia cùng chúng ta ngày hôm nay và người có quyền biểu quyết tại cuộc họp Đại hội đồng cổ đông bất thường theo quy định trong quy chế thành lập công ty. Một vài người đang ngồi quanh chiếc bàn này khá quen thuộc với cả Hội đồng, nhưng những người khác có lẽ cần được giới thiệu. Bên tay phải tôi là ông David Dixon, Tổng Giám đốc công ty, và bên tay trái tôi là ông Philip Webster, thư ký công ty. Ngồi kế bên trái ông ấy là Giám đốc Tài chính của chúng ta, ông Michael Carrick. Tiếp sau đó là Đô đốc Summers, tiếp nữa là bà Clifton, ông Anscott, ông Knowles, Thiếu tá Fisher và ông Dobbs, tất cả đều là Giám đốc không điều hành. Họ đều tham gia ngày hôm nay với tư cách cá nhân hoặc với tư cách đại diện cho các công ty sở hữu cổ phần lớn ở Barrington, bao gồm ông Peter Maynard và bà Alex Fisher, cả hai đều do Thiếu tá Fisher bổ nhiệm, bởi vì bây giờ anh ấy đại diện cho hai mươi hai phẩy năm phần trăm cổ phần của công ty.” Maynard cười rạng rỡ, trong khi Susan Fisher cúi đầu, đỏ mặt vì mọi người quay lại nhìn cô ấy.
“Đại diện cho gia đình Barrington và hai mươi hai phần trăm cổ phần nắm giữ của họ là Sir Giles Barrington MC MP16 và em gái của anh ấy, Tiến sĩ Grace Barrington. Hai cá nhân khác có mặt cũng đã thỏa mãn điều kiện pháp lý về quyền biểu quyết trong trường hợp này thuộc về Phu nhân Virginia Fenwick - Virginia vỗ nhẹ vào lưng Fisher, khiến không ai có thể hoài nghi về lập trường ủng hộ của cô ta đặt ở đâu, và - Chủ tịch kiểm tra tờ ghi chú - “ông Cedric Hardcastle, người đại diện cho Ngân hàng Farthings, hiện nắm giữ bảy phẩy năm phần trăm cổ phần của công ty.”
Mọi người xung quanh bàn quay lại nhìn một người mà chưa ai trong số họ từng gặp trước đó. Ông ấy mặc một bộ vét-tông màu xám, áo sơ mi trắng và cà vạt lụa màu xanh lam đã được thắt gọn gàng. Ông ta chắc hẳn không cao hơn 1 mét 55, đầu ông ta gần như hói hoàn toàn trừ một vành bán nguyệt tóc trắng mảnh chạm tới hai bên tai. Bởi vì ông ta đeo cặp kính có gọng sừng, dày dặn, nên gần như không thể đoán được độ tuổi của ông ta. Năm mươi? Sáu mươi? Thậm chí có thể bảy mươi? Ông Hardcastle bỏ kính ra, để lộ đôi mắt màu thép xám. Emma đoán chắc rằng cô đã thấy ông ấy trước đây rồi, nhưng không thể nhớ nổi là ở nơi nào.
“Chào buổi sáng, Chủ tịch,” là tất cả những gì ông ấy nói, mặc dù chỉ mấy từ đó thôi đã đủ tiết lộ ông ấy đến từ vùng nào.
“Chúng ta cùng chuyển sang phần công việc ngay sau đây,” Buchanan nói. “Đến đúng hạn chót, 6 giờ tối ngày hôm qua, có hai ứng viên được phép đề tên ứng cử chức Chủ tịch tương lai: Bà Emma Clifton theo đề cử của Nghị sĩ Sir Giles Barrington; Tiến sĩ Grace Barrington và ông Alex Fisher, theo đề cử của ông Anscott và tiếp đó là ông Knowles. Cả hai ứng viên bây giờ sẽ phát biểu trước Hội đồng về triển vọng tương lai mà họ mang lại cho công ty. Tôi xin mời Thiếu tá Fisher mở đầu trước.”
“Fisher không nhúc nhích tại vị trí của mình. “Tôi thấy sẽ là lịch thiệp hơn nếu mời quý bà đây phát biểu trước.” Anh ta nói và trao cho Emma một nụ cười ấm áp.
“Anh thật chu đáo, Thiếu tá,” Emma đáp lại. “Nhưng tôi sẵn lòng tuân thủ theo quyết định của Chủ tịch và mời anh cứ mở đầu trước.”
Fisher có vẻ hơi bối rối một chút, nhưng đã lấy lại tinh thần nhanh chóng. Anh ta sắp xếp lại các ghi chú của mình, đứng lên tại chỗ và đưa mắt nhìn lướt dọc theo bàn họp một hồi, trước khi anh ta bắt đầu nói.
“Kính thưa Chủ tịch, các thành viên Hội đồng Quản trị. Đối với tôi, đây đúng là một đặc ân lớn, cho dù mới chỉ được đề cử vào chức vụ Chủ tịch Hội đồng Quản trị công ty Hàng hải Barringtons. Với tư cách là một người sinh trưởng tại Bristol, công ty này là một phần ký ức cuộc đời tôi, lịch sử công ty, truyền thống công ty, cũng như danh tiếng của nó, tất cả đều đã trở thành một phần di sản lớn thuộc ngành hàng hải của Bristol. Sir Joshua Barrington là một nhân vật huyền thoại, cũng như Sir Walter, người mà tôi có vinh dự được biết.” - Emma trông có vẻ ngạc nhiên, không lẽ nào “được biết” ông nội của cô có nghĩa là đâm sầm vào ông trong ngày trao thưởng và phát biểu thường niên tại trường học cách đây khoảng ba mươi năm - Fisher nói tiếp: “Những người đã có công cổ phần hóa công ty này và xây dựng danh tiếng của nó trở thành tổ chức vận tải biển hàng đầu, không chỉ trong đất nước này, mà còn trên thế giới. Nhưng thật buồn vì sự nghiệp đó không được tiếp nối, bởi con trai của Sir Walter, Sir Hugo không tận lực với vị trí công việc và mặc dù Chủ tịch hiện tại của chúng ta đã dồn phần lớn công sức vào việc khôi phục danh tiếng công ty nhưng một loạt các sự kiện gần đây, những sự kiện không phải bắt nguồn từ ngài ấy, đã dẫn đến việc lòng tin của các cổ đông bị xói mòn. Những gì mà quý vị, các giám đốc đồng sự của tôi, phải quyết định ngày hôm nay,” Fisher nói, một lần nữa nhìn quanh bàn họp, “rằng ai sẽ là người khả tín nhất để xử lý cuộc khủng hoảng lòng tin này. Tình thế hiện nay của Hàng hải Barringtons có thể sánh với đất nước trong thời chiến, và tôi xin thưa rằng tôi là một người trở về từ chiến trường, đó là một minh chứng cho những phẩm chất và bản lĩnh của tôi. Tôi đã cống hiến cho đất nước với tư cách là một Trung úy đóng quân ở Tobruk, mà như Montgomery mô tả là một trong những trận chiến đẫm máu nhất lịch sử. Tôi đủ may mắn để sống sót từ cuộc thảm sát đó và rồi được tặng thưởng huân huy chương.”
Giles giơ hai tay ôm đầu. Anh ước gì có thể kể với cả Hội đồng những gì đã thực sự diễn ra khi bóng quân thù hiện ra từ đường chân trời Bắc Phi, nhưng anh biết chuyện đó không giúp gì được cho sự nghiệp của em gái mình.
“Trận chiến tiếp theo của tôi là khi tôi đứng đối diện với Sir Giles Barrington với tư cách là ứng viên Đảng Bảo Thủ trong cuộc Tổng tuyển cử gần đây nhất,” Fisher nói, nhấn mạnh từ Đảng Bảo Thủ, bởi vì anh ta cảm thấy rằng không thể nào mà tất cả những người khác quanh chiếc bàn này đều từng bầu cho Công Đảng, ngoại trừ Giles, “để giữ được một ghế Công Đảng cho bến tàu Bristol, thua vài ba phiếu và chỉ sau ba lần kiểm phiếu” Lần này anh ta “ban” cho Giles một nụ cười.
Giles những muốn nhảy lên, tắt nụ cười đó đi bằng một cái bạt tai vào mặt Fisher nhưng bằng cách nào đó lại kiềm chế được bản thân.
“Vì thế, tôi dám nói chắc như đinh đóng cột rằng tôi đã trải qua cả vinh quang lẫn thất bại và xin trích lời của Kipling: hãy đối xử với hai kẻ mang danh đó như nhau thôi”.17
“Và giờ,” anh ta tiếp tục, “cho phép tôi đề cập đến một số vấn đề mà công ty của chúng ta đang phải đối mặt ở thời điểm hiện tại. Tôi xin nhấn mạnh là ở thời điểm hiện tại. Chỉ mới hơn một năm trở lại đây, chúng ta đã ra một quyết định quan trọng, và tôi xin phép nhắc để cả hội đồng nhớ rằng vào thời điểm đó tôi hoàn toàn ủng hộ đề xuất đóng tàu MV Buckingham của Chủ tịch. Tuy nhiên, kể từ đó, một chuỗi các rắc rối liên tục xảy ra, bao gồm cả những điều nằm trong và ngoài dự tính, khiến chúng ta bị rớt lại so với bảng tiến độ công việc. Hậu quả là, lần đầu tiên trong lịch sử hoạt động công ty, chúng ta phải cân nhắc việc vay vốn ngân hàng để vượt qua giai đoạn khó khăn này.”
“Cho phép tôi trình bày ba thay đổi mà tôi sẽ xúc tiến ngay lập tức, nếu tôi được bầu vào ghế Chủ tịch. Đầu tiên, tôi sẽ mời bà Clifton đảm nhiệm cương vị Phó Chủ tịch, như vậy, trước Thành phố, gia đình Barrington vẫn thực hiện đúng cam kết đối với vận mệnh công ty, như vẫn thế trong hơn một trăm năm qua.”
Vài tiếng tán dương vang lên từ xung quanh bàn họp và Fisher mỉm cười với Emma lần thứ hai kể từ khi anh ta tham gia Hội đồng. Giles phải ngưỡng mộ sự trơ tráo của người đàn ông này, bởi vì anh ta chắc đã biết rằng Emma sẽ không thèm đáp lại lời tán dương của anh ta, vì cô tin rằng Fisher phải chịu trách nhiệm với các vấn đề hiện tại của công ty, và cô chắc chắn sẽ không bao giờ đồng ý làm cấp phó cho anh ta.
“Thứ hai,” Fisher tiếp tục, “Tôi sẽ bay đến Belfast vào sáng mai, ngồi lại với Sir Frederick Rebbeck, Chủ tịch của Harland & Wolff và bắt đầu thương lượng lại hợp đồng để chỉ ra rằng công ty của ông ta đã liên tiếp từ chối chịu trách nhiệm về bất kỳ đình trệ đáng tiếc nào xảy ra trong quá trình dựng tàu Buckingham. Và thứ ba, tôi sẽ tìm một công ty an ninh hàng đầu để bảo vệ cho bất kỳ thiết bị nào được gửi tới Belfast dưới danh nghĩa công ty Hàng hải Barrington, đảm bảo những hành động phá hoại như vụ việc trên phà Heysham không bao giờ có thể xảy ra nữa. Cùng lúc đó, tôi sẽ đưa ra các chính sách bảo hiểm mới không bao gồm các trang điều khoản phạt in chữ cực nhỏ. Cuối cùng, tôi muốn nói thêm rằng nếu tôi đủ may mắn để trở thành Chủ tịch của quý vị, tôi sẽ bắt đầu công việc vào chiều nay và không nghỉ ngơi cho đến khi tàu MV Buckingham tung hoành trên biển cả, và sẽ mang về cho công ty một khoản lợi nhuận từ dự án đầu tư này.”
Lúc Fisher ngồi xuống cũng là lúc những tràng pháo tay nồng nhiệt cất lên, cùng với đó là những nụ cười và những cái gật đầu tán thành. Thậm chí trước khi tràng pháo tay ngớt hẳn, Emma nhận ra cô đã phạm sai lầm chiến thuật khi để cho đối thủ của mình bắt đầu trước. Anh ta đã bao quát hầu hết những điểm mà cô định đưa ra, và bây giờ thì cô ấy hoặc là tán thành với anh ta, hoặc là chẳng đưa ra được ý tưởng nào của riêng mình. Cô nhớ lại anh Giles đã hạ bệ chính người đàn ông đó tại Colston Hall như thế nào trong chiến dịch tranh cử gần đây. Nhưng người đàn ông đến Tòa nhà Barrington vào sáng hôm đó đã biến thành một người khác, và mỗi khi nhìn sang anh trai, cô càng xác nhận rằng anh cũng đã bị làm cho ngạc nhiên.
“Bà Clifton,” Chủ tịch nói. “Bà có điều gì muốn chia sẻ với Hội đồng Quản trị không?”
Emma đứng dậy, đôi chân hơi bủn rủn, trong khi Grace giơ ngón cái ra hiệu, cảm giác như cô là một nô lệ Cơ Đốc giáo sắp bị ném vào bầy sư tử.
“Thưa Chủ tịch, trước hết, tôi xin phép nói với ngài rằng, trước mắt ngài giờ đây là một ứng viên bất đắc dĩ, bởi vì nếu tôi được lựa chọn, thì tôi vẫn muốn ông là Chủ tịch Hội đồng Quản trị. Nhưng vì quyết định duy nhất của ngài là rút lui nên tôi mới cân nhắc việc tiếp quản vị trí Chủ tịch và kế tục truyền thống lâu dài của gia đình với công ty này. Cho phép tôi được bắt đầu bằng cách đối mặt với một điểm mà các thành viên hội đồng có thể coi là bất lợi l[sn nhất của tôi: giới tính.”
Lưu ý này khiến khắp căn phòng rộ lên một trận cười lớn, vài người không giấu vẻ e dè, mặc dù Susan Fisher trông có vẻ đồng tình.
“Tôi luôn phải chịu đựng” Emma nói tiếp, “khi là một người phụ nữ trong thế giới đàn ông, và thẳng thắn là tôi không thể làm được gì để thay đổi điều đó. Tôi sẽ hết sức cảm kích nếu Hội đồng dũng cảm bổ nhiệm một phụ nữ vào vị trí Chủ tịch của Hàng hải Barrington, đặc biệt trong tình cảnh khó khăn mà chúng ta hiện đang đối mặt. Nhưng rõ ràng, dũng cảm và đổi mới chính xác là những gì mà công ty này cần vào thời điểm hiện tại. Phải nói rằng, Hàng hải Barrington đang đứng trước ngã rẽ và người được bầu ngày hôm nay sẽ phải lựa chọn con đường cho công ty này. Như các quý vị đã biết, khi Hội đồng phê duyệt dự án đóng tàu Buckingham, tôi đã không đồng thuận và bỏ phiếu chống phương án đó. Vì thế, sẽ là thỏa đáng nếu tôi bày tỏ lập trường của mình đối với chuyện này ở thời điểm hiện tại. Theo quan điểm của tôi, chúng ta không thể nghĩ đến việc quay đầu lại nữa, bởi vì như thế thật là mất mặt và là một sự kiện đáng quên đối với công ty. Hội đồng đã quyết định dựa trên sự tin tưởng và chúng ta phải có trách nhiệm với các cổ đông, do đó, chúng ta không thể bỏ đi và đổ hết trách nhiệm cho người khác được. Thay vào đó, chúng ta nên làm hết khả năng để khắc phục hậu quả của thời gian vừa qua, và xây dựng nền tảng cho những thành công về lâu về dài.”
Emma nhìn xuống một trang ghi chú ghi lại gần như tất cả những gì mà đối thủ của cô đã nói. Không chùn bước, cô hy vọng nhiệt huyết và quyết tâm của mình sẽ áp đảo được một thực tế là các đồng sự của cô đang phải nghe lại những quan điểm cũ thêm lần nữa.
Khi những lời cuối cùng trong bài phát biểu của Emma được nói ra, cũng là khi cô nhận ra sự lơ đễnh của các thành viên Hội đồng. Giles đã cảnh báo cô về tình huống ngoài dự tính có thể xảy ra trong cuộc họp Hội đồng, và Giles đã đúng. Fisher đã dốc toàn lực cho cuộc tranh cử này. “Thưa Chủ tịch, để khép lại bài phát biểu của mình, tôi xin bày tỏ niềm vinh hạnh của một thành viên nhà Barrington khi được kế tục những vị tiền bối lẫy lừng của mình với cương vị Chủ tịch Hội đồng Quản trị, đặc biệt là trong hoàn cảnh khó khăn như hiện tại. Tôi biết rằng cùng với sự giúp đỡ của các vị, tôi có thể vượt qua các khó khăn đó, giành lại vị thế của công ty Barrington giàu mạnh và uy tín.”
Emma ngồi xuống, cô có cảm giác như một cô nữ sinh nhận phiếu kết quả học tập với lời phê “Cần cố gắng hơn”. Cô chỉ hy vọng rằng Giles đúng về một tuyên bố chính thức khác của anh ấy. Hầu như tất cả những người xung quanh chiếc bàn đó đều đã có quyết định của riêng mình về việc họ sẽ biểu quyết cho ai, thậm chí là từ lâu trước khi có thư triệu tập cuộc họp cho lệnh bỏ phiếu.
Sau khi hai ứng viên đã biện luận xong, đến lượt thành viên Hội đồng đưa ra ý kiến của họ. Hầu hết các thành viên đều nhiệt tình đóng góp, nhưng trong suốt một giờ đồng hồ thảo luận, không mấy ai đưa ra được nhận định sâu sắc hoặc độc đáo. Bất chấp việc từ chối trả lời câu hỏi “Cô sẽ bổ nhiệm Thiếu tá Fisher làm cấp phó của mình chứ?”, Emma vẫn dự cảm kết quả sẽ là ngang bằng. Nhưng mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi Phu nhân Virginia lên tiếng.
“Tôi chỉ muốn trình bày một nhận định thôi, thưa Chủ tịch,” cô ta thì thầm, đôi mi khẽ chớp. “Tôi không tin rằng sứ mệnh của phụ nữ trên trái đất này là để ngồi vào ghế lãnh đạo, đóng những con tàu chở khách xa hoa hay gọi vốn những khoản tiền lớn từ các ngân hàng trong Thành phố London. Tuy rằng tôi ngưỡng mộ bà Clifton và tất cả những thành tựu bà ấy đã đạt được, nhưng tôi vẫn sẽ ủng hộ Thiếu tá Fisher và tôi chỉ hy vọng rằng bà sẽ chấp nhận lời đề nghị hào hiệp của Thiếu tá mà phục vụ công ty trong vai trò Phó Chủ tịch. Tôi đến đây với một tâm thái cởi mở và hết sức tin tưởng, nhưng hơi đáng tiếc khi cô ấy không đưa ra lựa chọn giống như kỳ vọng của tôi.”
Emma phải khâm phục độ trơ trẽn của Virginia. Cô ta rõ ràng đã học thuộc từng lời được viết sẵn theo kịch bản của mình trước khi cô ta bước vào phòng, rõ ràng đã có sự tập luyện, thậm chí đến từng chỗ ngắt nghỉ cho thêm phần kịch tính. Thế nhưng, theo một cách nào đó, Virginia đã để lại một ấn tượng rằng cô ta chẳng biết phải phát biểu điều gì, rồi đến khi buộc phải đưa ra ý kiến thì mới lúng túng buông ra vài lời ngẫu hứng. Emma băn khoăn không biết có bao nhiêu người đang ngồi trong phòng họp này cảm thấy bối rối vì hành xử của cô ả. Giles chắc chắn là không rồi, anh trông như thể muốn bóp cô cô vợ cũ.
Chỉ còn hai người chưa trình bày quan điểm lúc Phu nhân Virginia ngồi lại xuống ghế của mình. Với vẻ điềm tĩnh thường thấy, Chủ tịch nói: “Trước khi tôi yêu cầu biểu quyết, không rõ bà Fishers hay ông Hardcastle có muốn đóng góp ý kiến hay không?”
“Thưa không, cảm ơn Chủ tịch.” Susan Fisher thốt lên rồi lại cúi đầu xuống. Chủ tịch liếc về phía ông Hardcastle.
“Chủ tịch, ông thật tử tế khi hỏi vậy,” Hardcastle trả lời, “nhưng tôi chỉ muốn nói rằng tôi đã lắng nghe chăm chú tất cả các ý kiến, và đặc biệt là những chia sẻ của hai ứng viên, rồi đến đóng góp của Phu nhân Virginia, tôi đã quyết định được người mà tôi ủng hộ rồi.”
Fisher mỉm cười với người đàn ông đến từ Yorkshire đó.
“Cảm ơn ông, Hardcastle,” Chủ tịch nói. “Nếu không ai có ý kiến gì thêm, chúng ta sẽ bắt đầu biểu quyết.” Ông dừng lại một chút, nhưng không ai nói gì. “Thư ký công ty sẽ lần lượt gọi tên từng người. Xin vui lòng cho anh ấy biết các vị ủng hộ ứng viên nào.”
“Tôi sẽ bắt đầu từ các Giám đốc Điều hành,” Webster nói, “trước khi tôi mời các thành viên còn lại trong Hội đồng. Ông Buchanan?”
“Tôi sẽ không biểu quyết ủng hộ bất kỳ ứng viên nào.” Buchanan nói. “Tuy nhiên, nếu cuộc biểu quyết có kết quả cân bằng, tôi sẽ dùng đặc quyền của Chủ tịch Hội đồng Quản trị, đưa ra lá phiếu quyết định người sẽ trở thành chủ tịch kế tiếp.”
Ross đã trải qua nhiều đêm mất ngủ, vật lộn với câu hỏi ai sẽ là người kế nhiệm ông ấy, và cuối cùng quyết định đặt niềm tin Emma. Nhưng bài phát biểu vang dội của Fisher và phản ứng khá nhạt nhòa của Emma khiến ông phải nghĩ lại. Ông không hẳn là muốn biểu quyết cho Fisher, thế nên ông quyết định bỏ phiếu trắng và để cho các đồng sự quyết định. Tuy nhiên, nếu cuộc biểu quyết đưa đến một kết quả hòa và ông buộc phải đưa ra lựa chọn, ông chắc sẽ miễn cưỡng ủng hộ Fisher.
Emma không thể nào giấu nổi ngạc nhiên và thất vọng với quyết định không biểu quyết của Ross. Fisher mỉm cười và gạch một gạch lên tên của Chủ tịch, hiện đang nằm trong cột bà Clifton.
“Mời ông Dixon.”
“Bà Clifton,” Tổng Giám đốc nói, không do dự.
“Mời ông Carrick?”
“Thiếu tá Fisher,” Giám đốc Tài chính nói.
“Mời ông Anscott?”
“Thiếu tá Fisher.” Emma thất vọng, nhưng không ngạc nhiên, bởi vì cô biết điều đó có nghĩa là Knowles cũng sẽ biểu quyết chống cô ấy.
“Mời Sir Giles Barrington.”
“Bà Clifton.”
“Mời Tiến sĩ Grace Barrington.”
“Bà Clifton.”
“Mời Phu nhân Virginia Fenwick.”
“Thiếu tá Fisher.”
“Mời Thiếu tá Fisher.”
“Tôi sẽ tự biểu quyết cho chính mình vì đó là quyền của tôi,” Fisher nói, mỉm cười với Emma ở bên kia bàn.
Đã bao lần Sebastian cầu xin mẹ cậu đừng kiêng nể, vì cậu chắc chắn rằng sẽ không bao giờ có chuyện Fisher cư xử như một quý ông.
“Mời bà Fisher.”
Susan ngước nhìn Chủ tịch, do dự một lúc rồi bối rối nói khẽ: “Bà Clifton.”
Alex Fisher quay ngoắt lại và nhìn chằm chằm vào vợ mình với một ánh mắt sửng sốt. Nhưng lần này Susan không cúi đầu. Thay vào đó, cô liếc nhìn Emma và mỉm cười. Emma cũng đáp lại bằng một ánh nhìn không kém phần ngạc nhiên, đánh một dấu tích vào tên của Susan.
“Mời ông Knowles.”
“Thiếu tá Fisher,” ông nói, không chút do dự.
“Mời ông Maynard”
“Thiếu tá Fisher.”
Emma kiểm lại số lượng các dấu tích và dấu gạch chéo trên tờ giấy của mình. Fisher dẫn trước với tỷ số 6/5.
“Mời Đô đốc Summers,” Thư ký công ty nói. Một sự im lặng tưởng như vô tận dồn tới chỗ Emma, nhưng thực tế, chỉ kéo dài có vài giây.
“Bà Clifton,” cuối cùng ông cũng nói. Emma thở gấp. Người đàn ông đứng tuổi ghé sang và thì thầm: “Tôi chưa bao giờ chắc chắn về Fisher, và khi hắn ta tự biểu quyết cho mình, tôi biết tôi đã đúng ngay từ đầu tới giờ.”
Emma đang không chắc nên cười phá lên hay nên hôn ông thì vị thư ký công ty đã cắt ngang mạch suy nghĩ của cô ấy. “Ông Hardcastle?” Một lần nữa, tất cả mọi người trong căn phòng đều hướng sự chú ý của mình về người đàn ông duy nhất mà không ai biết chút gì về ông ấy hết. “Ông làm ơn cho chúng tôi quyết định của mình, thưa ông?” Fisher cau có. Sáu phiếu tất cả. Nếu khi nãy Susan biểu quyết cho chồng cô thì quyền biểu quyết của Hardcastle không quan trọng nữa. Cho đến giờ phút này, Fisher vẫn tin rằng người đàn ông đến từ Yorkshire đó sẽ ủng hộ anh ta.
Cedric Hardcastle lấy ra một chiếc khăn tay từ trong túi áo ngực, tháo kính ra và lau đến mòn đôi mắt kính trước khi ông ta lên tiếng. “Tôi sẽ bỏ phiếu trắng và để cho Chủ tịch, người biết rõ về hai ứng viên hơn tôi, quyết định ai mới là người xứng đáng và phù hợp để tiếp quản vị trí của ông ấy.”
*
Susan Fisher đẩy ghế ra sau và lặng lẽ rời khỏi phòng họp Hội đồng khi vị tân Chủ tịch ngồi vào vị trí ở đầu bàn họp.
Mọi chuyện đều tiến triển tốt, cho đến giờ phút này. Tuy nhiên, Susan biết rằng một tiếng đồng hồ tiếp theo có tính chất quan trọng vô cùng nếu cô muốn hoàn thành được phần còn lại của kế hoạch. Alex thậm chí đã chẳng thèm nói với cô lời nào khi cô đề nghị lái xe đưa anh ta tới cuộc họp Hội đồng Quản trị sáng hôm đó, cốt để anh ta có thể tập trung vào bài phát biểu của mình. Chuyện mà cô đã không nói với anh ta đó là cô sẽ không lái xe đưa anh ta về.
Đôi lúc, Susan chấp nhận rằng cuộc hôn nhân của họ quả là giả tạo, và cô thậm chí không thể nhớ nổi họ làm tình lần cuối là khi nào. Cô thường tự hỏi tại sao ngày đó cô lại đồng ý cưới anh ta. Mẹ cô là người đã liên tục nhắc nhở: “Nếu con không thận trọng, con gái ạ, con sẽ chỉ như một món đồ bị bỏ quên trong tủ mà thôi,” Nhưng cô đã bỏ ngoài tai. Tuy nhiên, bây giờ cô quyết định vùng lên và dọn sạch tủ theo đúng nghĩa đen.
*
Alex Fisher đã không tài nào tập trung nổi để nghe Emma phát biểu nhậm chức, bởi trong đầu anh ta vẫn còn đang nghĩ phải giải trình với Don Pedro như thế nào khi chính người vợ lại bỏ phiếu chống lại mình.
Martinez vốn đã dự liệu rằng Diego và Luis sẽ đại diện cho ông ta trong Hội đồng Quản trị, nhưng Alex đã thuyết phục ông ta rằng nếu có một điều khiến các giám đốc e sợ hơn chuyện có một nữ chủ tịch, thì đó sẽ là chuyện có một chủ tịch ngoại quốc tiếp quản công ty.
Anh ta quyết định rằng anh ta chỉ đơn giản báo cho Don Pedro biết Emma đã giành phần thắng, và không đề cập đến chuyện về vợ anh ta. Anh ta không buồn bận tâm nghĩ tới những hậu quả có thể xảy ra nếu Don Pedro đọc được các biên bản cuộc họp.
*
Susan Fisher đỗ xe bên ngoài Arcadia Mansions, mở cửa trước bằng chìa khóa chốt, đi thang máy lên tầng ba và thả mình vào căn hộ. Cô bước nhanh vào phòng ngủ, khom gối và lôi hai chiếc vali ra khỏi gầm giường. Sau đó, cô bắt đầu lấy hết đồ trong một tủ quần áo: sáu đầm dài, hai bộ vét, mấy cái váy ngắn và một chiếc đầm dạ hội mà cô tự hỏi không biết đến bao giờ mới được mặc nó thêm lần nữa. Tiếp theo, cô lần lượt mở từng ngăn kéo một và lấy ra tất chân, đồ lót, áo choàng và áo len dài tay. Chiếc vali đầu tiên đã gần như hết chỗ.
Khi cô đứng lên, mắt cô dừng lại trên bức vẽ The Lake District bằng màu nước mà Alex đã mua với giá hơi cắt cổ khi họ đi hưởng tuần trăng mật. Cô rất vui khi thấy nó vừa khít gọn gàng ở đáy của chiếc vali thứ hai. Sau đó, cô bước vào phòng tắm và thu thập tất cả đồ vệ sinh cá nhân, áo choàng tắm và vài chiếc khăn tắm, nhét chúng vào bất kỳ chỗ trống nào còn lại trong chiếc vali đó.
Trong nhà bếp, không có nhiều thứ mà cô muốn ngoài bộ đồ ăn tối Wedgwood, một món quà cưới của mẹ Alex. Cô gói ghém cẩn thận từng món đồ trong những trang báo Daily Telegragh, đặt chúng và hai chiếc túi mua hàng mà cô tìm thấy dưới bồn rửa.
Cô bỏ lại bộ đồ trà màu xanh lá dù không thực sự thích chúng, không phải vì những vết sờn gợn mà là vì không còn chỗ trong chiếc vali thứ hai nữa. “Ai giúp tôi với,” cô nói to khi cô nhận ra vẫn còn quá nhiều thứ cô muốn lấy đi nhưng hai chiếc vali đều đã đầy ngắc ngứ.
Susan trở lại phòng ngủ, đứng trên một chiếc ghế và lấy chiếc vali của Alex trên nóc tủ quần áo xuống. Cô kéo nó ra khỏi hành lang, mở bung các dây buộc và tiếp tục nhiệm vụ của mình. Mặt bệ lò sưởi phòng khách bày biện một chiếc đồng hồ hình xe ngựa mà Alex tuyên bố là một món bảo vật gia truyền và ba bức ảnh khung bạc. Cô bỏ những tấm ảnh ra, chỉ lấy khung; hẳn là cô thích chiếc tivi nhưng nó lớn quá thể và dù sao thì mẹ cô cũng sẽ không tán thành.
*
Ngay khi thư ký công ty kết thúc cuộc họp, Alex không tham gia bữa trưa cùng các giám đốc đồng sự của mình. Anh ta nhanh chóng rời khỏi phòng họp mà không nói gì với ai, Peter Maynard bám sát gót anh ta. Don Pedro đã đưa cho Alex hai phong bì, mỗi phong bì chứa một nghìn bảng Anh. Vợ anh ta chắc chắn sẽ không được nhận năm trăm bảng mà anh ta đã hứa với cô ấy. Khi họ đang ở trong thang máy, Alex lấy một phong bì ra khỏi túi.
“Ít nhất thì anh đã giữ đúng lập trường như đã thỏa thuận,” anh ta nói, đoạn trao chiếc phong bì cho Peter.
“Cảm ơn,” Maynard nói với vẻ biết ơn và đút túi số tiền. “Nhưng chuyện gì đã xảy ra với Susan vậy nhỉ?” Anh ta nói thêm khi cửa thang máy mở ra ở tầng trệt. Alex không trả lời.
Khi hai người đàn ông rời tòa Barrington House, Alex không ngạc nhiên khi thấy rằng chiếc xe của mình đã không còn ở chỗ cũ, nhưng anh cảm thấy bối rối khi thấy một chiếc xe lạ hoắc đang đậu ở chỗ xe của mình.
Một người đàn ông trẻ tuổi mang theo một chiếc túi Gladstone đang đứng bên cạnh cửa trước của chiếc xe đó. Ngay khi phát hiện ra Alex, người đó bắt đầu tiến lại gần.
*
Cuối cùng, mệt lử bởi cố sức, Susan bước vào phòng làm việc của Alex mà không gõ cửa, chẳng mong sẽ tìm được thứ gì đáng giá để bổ sung thêm vào đống chiến lợi phẩm của mình: thêm hai khung ảnh, một bạc, một da, và một con dao rọc thư bằng bạc mà cô đã tặng anh ta nhân dịp Giáng sinh. Nhưng vì nó chỉ là đồ mạ bạc nên cô quyết định để anh ta giữ lại nó.
Thời gian sắp hết, và cô nghĩ sẽ chẳng lâu nữa đâu sẽ tới lúc Alex về nhà nhưng ngay trước khi cô định đi, cô mới phát hiện ra một cái phong bì dày có tên cô được viết nguệch ngoạc trên đó. Cô xé nó ra và không thể tin nổi vào mắt mình. Chiếc phong bì chứa năm trăm bảng mà Alex hứa cho cô nếu cô tham dự Hội đồng Quản trị và biểu quyết ủng hộ anh ta. Cô sẽ giữ lập trường đúng như đã thỏa thuận, chà, phân nửa thôi, thế là cô bỏ tọt số tiền vào túi xách tay của mình và mỉm cười lần đầu tiên trong ngày hôm đó.
Susan đóng cửa phòng làm việc và nhanh chóng kiểm tra căn hộ một lần nữa. Cô quên mất một cái gì đó, nhưng đó là gì nhỉ? À, phải rồi. Cô chạy vội về phòng ngủ, mở chiếc tủ nhỏ hơn và mỉm cười lần thứ hai khi nhìn thấy những đôi giày xếp thành hàng từ thời cô còn làm người mẫu. Cô dành thời gian xếp tất cả chúng vào trong chiếc rương. Ngay khi cô định đóng cửa tủ, mắt cô dừng lại trên một dãy những đôi giày da màu đen và giày leo núi nam màu nâu ngay ngắn, tất cả đều được đánh bóng như thể chúng sắp đi diễu hành. Cô biết chúng là niềm tự hào và niềm vui của Alex. Tất cả đều là hàng thủ công của St Jame’s, và như anh vẫn thường nhắc nhở cô, chúng rất bền.
Susan lấy hết chiếc bên trái của mỗi đôi giày và thả vào bên trong chiếc vali cũ của Alex. Cô cũng lấy một chiếc dép phải và một chiếc bốt Wellington, một chiếc giày tập thể thao bên phải nữa trước khi ngồi lên nắp cái vali và buộc chặt sợi dây đai lại.
Cuối cùng, cô kéo chiếc rương, hai vali và hai túi mua sắm, đặt đó và đóng cửa ngôi nhà mà cô sẽ không bao giờ quay trở lại.
*
“Thiếu tá Alex Fisher? “
“Vâng.”
Người thanh niên đưa cho anh ta một phong bì dài màu da bò và nói: “Có người bảo tôi đưa cái này cho ông, thưa ông.” Không nói thêm lời nào, anh ta quay gót, lên xe và đi mất hút. Toàn bộ cuộc gặp mặt kết thúc trong vòng chưa đầy một phút.
Alex bồn chồn xé toạc chiếc phong bì và lấy ra một tập tài liệu gồm nhiều trang. Khi nhìn thấy dòng chữ trên tấm bìa: Hồ sơ ly hôn: Thiếu tá Alex Fisher và bà Susan Fisher, chân anh ta như khuỵu xuống, cánh tay đưa lên về phía Maynard tìm chỗ dựa.
“Có chuyện gì thế hả anh bạn già?”