Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14

❊ ❊ ❊

Mọi người đều đứng dậy khi ông Hardcastle bước vào phòng. Sebastian phải mất một thời gian mới quen được với cung cách tôn kính rõ ràng mà những người làm việc ở ngân hàng Farthings dành cho chủ tịch của họ. Nhưng khi đã ngủ ở giường bên cạnh một người đàn ông hàng tháng trời đằng đẵng và thấy ông không cạo râu, mặc đồ pyjama, đi tiểu vào một cái chai và ngủ ngáy thì khá là khó để cảm nhận được sự đạo mạo của ông ấy, mặc dù trong những ngày gặp gỡ đầu tiên giữa họ, Sebastian đã vô cùng kính nể vị giám đốc ngân hàng đến từ Huddersheld này.

Ông Hardcastle vẫy họ ngồi xuống và an tọa tại ghế của mình ở đầu bàn.

“Chào buổi sáng, các quý ông,” ông bắt đầu, nhìn quanh các đồng nghiệp của mình. “Tôi triệu tập cuộc họp này bởi vì ngân hàng đã được chào mời một cơ hội đặc biệt, mà nếu xử lý đúng cách, nó có thể tạo ra một dòng thu nhập hoàn toàn mới mang theo lợi ích về cho Farthings trong nhiều năm tới.”

Ông đã thu hút được sự chú ý của toàn đội ngũ.

“Gần đây, nhà sáng lập, chủ tịch của công ty kỹ thuật Nhật bản Sony International đã tiếp cận ngân hàng, họ hy vọng dàn xếp được một khoản vay bằng phiếu trả lãi ngắn hạn với giá trị ấn định trước là mười triệu bảng Anh.”

Cedric ngừng lại để nắm bắt biểu cảm khuôn mặt của mười bốn vị Giám đốc Điều hành cấp cao nhất đang ngồi quanh bàn họp. Biểu cảm của họ đa dạng, từ khinh ghét ra mặt tới háo hức và cả mọi thứ ở giữa hai thái cực đó. Tuy nhiên, Cedric đã chuẩn bị phần trình bày tiếp theo của ông một cách thận trọng nhất.

“Chiến tranh đã lùi xa hơn mười bốn năm. Tuy nhiên, một số quý vị trong đây vẫn có thể cảm nhận, như các lãnh đạo của tờ Daily Mirror đã bày tỏ rất sống động sáng hôm nay, rằng chúng ta không bao giờ nên cân nhắc chuyện giao dịch với người Nhật hiếu chiến đó. Tuy nhiên, vài người trong số các vị có lẽ cũng đã biết đến thành công của Westminter khi họ ký thỏa thuận đối tác với Ngân hàng Deutsche để cùng xây dựng một nhà máy Mercedes mới ở Dortmund. Chúng ta đang được đề nghị một cơ hội tương tự như vậy. Tôi muốn ngừng lại một lát và hỏi từng người trong số các quý vị cân nhắc xem công việc kinh doanh sẽ như thế nào trong vòng mười lăm năm tới. Không phải hôm nay, và chắc chắn không phải cách đây mười lăm năm. Liệu chúng ta có thể tiếp tục làm việc theo các định kiến cũ như trước hay chúng ta sẽ phải tiến lên và tiếp nhận một trật tự mới, chấp nhận rằng có một thế hệ người Nhật mới không đáng bị lên án bởi quá khứ. Nếu bất kỳ ai trong căn phòng này cảm thấy không thể hấp thụ nổi ý tưởng làm ăn với người Nhật bởi vì nó khơi lại thương đau thì bây giờ chính là lúc để làm rõ lập trường của quý vị bởi vì nếu không có sự ủng hộ nhiệt thành của quý vị, dự án này không thể thành công. Lần trước khi tôi thốt ra những lời như thế, dù là giữa hai hàm răng nghiến chặt, đã là năm 1947, khi cuối cùng chúng ta cũng cho phép một người vùng Lancaster mở tài khoản tại Farthings.”

Tiếng cười lan ra như làn sóng tiếp đó đã phá vỡ bầu không khí căng thẳng, mặc dù Cedric không nghi ngờ gì chuyện ông vẫn phải đối mặt với sự phản đối từ một vài nhân viên cấp cao và rằng một vài khách hàng bảo thủ hơn của ông có lẽ thậm chí còn cân nhắc việc chuyển tài khoản của họ sang ngân hàng khác.

“Bây giờ, tất cả những gì mà tôi có thể nói với các quý vị,” ông tiếp tục, “là chủ tịch của công ty Sony International và hai giám đốc của công ty ông ấy đã lên kế hoạch tới thăm London trong vòng sáu tuần tới. Họ nói rõ rằng chúng ta không phải là ngân hàng duy nhất mà họ tiếp cận, nhưng đồng thời họ cũng cho tôi biết rằng chúng ta, ở thời điểm hiện tại, là lựa chọn ưu ái hơn của họ.”

“Tại sao Sony lại cân nhắc tới chúng ta, thưa Chủ tịch, khi mà có vài ngân hàng lớn khác chuyên về lĩnh vực này.” Adrian Sloane, trưởng quầy trao đổi ngoại tệ hỏi.

“Anh sẽ không tin đâu, Adrian, nhưng năm trước tôi được tờ Economist phỏng vấn, và trong bức ảnh chụp tại nhà tôi ở Huddersheld, có một chiếc radio bán dẫn hiệu Sony hiện rõ trên hên ảnh. Vận may đến bất chợt như thế đấy.

“John Kenneth Galbraith?”, Sebastian nói.

Có tiếng vỗ tay của một, hai nhân viên bình thường sẽ không bao giờ dám ngắt lời chủ tịch, khiến cho Sebastian bất chợt đỏ mặt mặc dù hiếm khi cậu như vậy.

“Cũng tốt khi biết ít ra chúng ta cũng có một người am hiểu trong phòng này,” Chủ tịch nói. “Lưu ý việc này, và hãy trở lại làm việc thôi. Nếu bất kỳ ai muốn thảo luận riêng về vấn đề này, quý vị không cần đặt lịch hẹn trước, cứ đến gặp tôi là được.”

Khi Cedric quay lại văn phòng của ông ấy. Sebastian nhanh chóng đi theo ông, và ngay lập tức xin lỗi vì lời bình luận tùy tiện vừa rồi.

“Không cần, Seb. Thực tế, cậu đã khai mở bầu không khí, đồng thời nâng cao vị thế của mình giữa các nhân viên cấp cao. Hãy hy vọng rằng điều đó sẽ cổ vũ một, hai người khác dám đứng lên, đối diện với tôi trong tương lai. Nhưng để chuẩn bị cho các vấn đề quan trọng hơn. Tôi có một nhiệm vụ cần cậu thực hiện.”

“Cậu nói được bao nhiêu thứ tiếng?”

“Năm, nếu ông tính cả tiếng Anh. Nhưng tiếng Hebrew khá lâu rồi cháu không dùng.”

“Vậy, cậu có sáu tuần để học tiếng Nhật sơ đẳng.”

“Ai sẽ là người đánh giá trình độ của cháu?”

“Chủ tịch công ty Sony International.”

“À, vậy không áp lực lắm.”

“Jessica bảo tôi rằng khi cậu đi nghỉ tại một vila của gia đình ở Tuscany, cậu “bắt quen” tiếng Ý trong có ba tuần.”

“Bắt quen chứ không phải là thành thục,” Sebastian nói. “Em gái cháu lúc nào mà chẳng trên đà phóng đại,” cậu nói thêm, nhìn vào bức vẽ ông Cedric đang nằm trên giường bệnh tại Bệnh viện Princess Alexandra có tiêu đề Chân Dung Một Người Hấp Hối.

“Ta không nghĩ ra ứng viên nào khác,” Cedric nói, và đưa cho cậu một tờ quảng cáo “Đại học London hiện tại đang mời tham gia ba khóa học bằng tiếng Nhật - sơ cấp, trung cấp và nâng cao. Nên cậu sẽ có thể dành ra hai tuần cho mỗi khóa.” ít ra thì ông Cedric cũng đủ lịch thiệp để cười phá lên.

Điện thoại trên bàn chủ tịch bắt đầu đổ chuông. Ông cầm ống nghe lên, lắng nghe một lúc và nói, “Jacob, ông thật tử tế khi gọi lại cho tôi. Tôi cần trao đổi với ông vài lời về dự án mỏ Bolivian, bởi vì tôi biết ông là nhà tài chính hàng đầu...”

Sebastian rời khỏi phòng, đóng cửa lại lặng lẽ sau lưng.

*

“Nghi thức xã giao là chìa khóa để nắm bắt tinh thần Nhật Bản...” Giáo sư Marsh nói, đồng thời nhìn lên hàng hàng lớp lớp những khuôn mặt đang háo hức. “Nó cũng quan trọng hệt như việc thành thục một ngôn ngữ.”

Sebastian nhanh chóng khám phá ra rằng các lớp từ sơ cấp, trung cấp, nâng cao được tổ chức theo các khung giờ khác nhau trong ngày, nên cậu có thể tham dự mười lăm lớp mỗi tuần. Số đó, cộng với những giờ mà cậu dành ra để ngốn vô số sách, một máy ghi âm và một tá băng ghi âm, đồng nghĩa với cậu hầu như không có một phút nào để ăn hay ngủ.

Giáo sư Marsh đã quen thuộc với hình ảnh chàng thanh niên ngồi ở hàng ghế đầu trong mỗi giờ dạy của mình cắm cúi ghi chép vội vàng.

“Nào, chúng ta cùng bắt đầu tìm hiểu cách cúi chào,” giáo sư nói. “Quan trọng là phải hiểu rằng cúi chào trong xã hội Nhật Bản có nhiều ý nghĩa hơn so với cái bắt tay của người Anh. Bắt tay không phân chia cấp độ, ngoại trừ khăng khít hay hời hợt, và hệ quả là bắt tay không tiết lộ vị thế xã hội của các đối tượng. Tuy nhiên, đối với người Nhật, khi nói đến cúi chào là nói đến một bộ quy tắc hoàn chỉnh. Bắt đầu từ tầng đỉnh, chỉ có Hoàng đế không cúi chào ai cả. Nếu bạn sắp gặp gỡ ai đó ngang hàng với mình, bạn chỉ cần gật đầu...” giáo sư gật đầu, cử chỉ từ tốn. “Nhưng nếu, ví dụ, chủ tịch công ty gặp gỡ với giám đốc điều hành của mình, chủ tịch gần như không gật đầu trong khi giám đốc điều hành sẽ gập người cúi chào từ thắt lưng. Nếu một công nhân tình cờ gặp ngài chủ tịch, anh ta sẽ cúi rất thấp để chào, sao cho mắt không chạm mắt của chủ tịch, và chủ tịch sẽ thậm chí còn không để ý đến anh ta, cứ thế đi qua.”

“Vậy,” Sebastian nói, sau khi cậu quay lại ngân hàng chiều muộn hôm đó, “Nếu cháu là một người Nhật và ông là chủ tịch, cháu sẽ cúi chào rất thấp để bày tỏ cháu biết rõ vị thế của mình.”

“Hy vọng là thế.” Cedric nói.

“Và ông,” Sebastian nói, phớt lờ lời bình luận, “hoặc là gật đầu hoặc là cứ thế đi qua. Nên khi ông gặp ngài Morita lần đầu, vì cuộc gặp gỡ diễn ra trên đất nước mình, ông phải để ông ấy gật đầu trước, đáp lễ lại, và rồi trao đổi danh thiếp. Nếu ông thực sự muốn gây ấn tượng với ông ta, danh thiếp của ông nên bằng tiếng Anh ở một mặt và tiếng Nhật ở mặt còn lại. Khi ngài Morita giới thiệu giám đốc điều hành, ông ấy sẽ cúi chào thấp, nhưng ông chỉ cần gật đầu chào lại. Và khi ông ta giới thiệu người thứ ba bên phía mình, anh ta sẽ cúi chào thậm chí còn thấp hơn trong khi ông một lần nữa, chỉ cần gật đầu.”

“Thế nghĩa là, ta chỉ cần gật đầu thôi. Có ai mà ta nên cúi chào không?”

“Chỉ có Hoàng đế thôi, và cháu không chắc ông ta có đang muốn vay một khoản ngắn hạn vào thời gian này không. Ngài Morita sẽ thấy rằng chủ tịch coi trọng vị trí của ông ấy hơn các đồng sự và, cũng đáng để xem xét khi các đồng sự của ông ấy cũng sẽ đánh giá cao sự tôn trọng mà ông dành cho chủ tịch của họ.”

“Ta cho rằng toàn bộ triết lý này nên được đưa vào thực hành ứng dựng tại Farthings ngay lập tức,” Cedric nói.

“Và tiếp theo là các quy tắc xã giao tinh tế khi ăn tối cùng nhau,” Sebastian tiếp tục nói. “Tại một nhà hàng, ngài Morita phải gọi món trước và được phục vụ trước, nhưng ông ấy không thể bắt đầu bữa ăn của mình cho đến khi ông mở đầu. Các đồng sự của ông ấy không thể bắt đầu ăn trước khi ông ấy ăn, nhưng họ phải ăn xong ngay trước khi ông ấy hoàn thành bữa ăn của mình.”

“Hãy tưởng tượng chẳng hạn cậu tham gia một bữa tiệc gồm mười sáu người và cậu là người cấp thấp nhất có mặt..

“Ông sẽ bị chứng khó tiêu đấy,” Sebastian nói. “Tuy nhiên, đến cuối bữa ăn, ngài Morita sẽ không rời khỏi bàn cho đến khi nào ông đứng lên và mời ông ấy đi cùng.”

“Thế còn phụ nữ thì sao?”

“Một bãi mìn,” Sebastian nói. “Người Nhật không thể nào hiểu được vì sao một người Anh đứng lên khi phụ nữ bước vào phòng, và nhường phụ nữ được phục vụ trước và sẽ không nâng dao dĩa lên trước khi vợ họ cầm chúng lên.”

“Cậu đang gợi ý có lẽ nên để Beryl ở lại Huddersheld?”

“Thế có vẻ khôn ngoan trong trường hợp này đấy ạ.”

“Và nếu cậu ăn tối cùng chúng tôi thì sao, Seb?”

“Cháu sẽ là người gọi món cuối cùng, được phục vụ cuối cùng, bắt đầu ăn sau cùng và rời khỏi bàn cuối cùng.”

“Có cái gì trước khác không,” Cedric nói. “Tiện thể, cậu học được tất cả những điều đó khi nào vậy?”

“Sáng nay ạ,” Sebastian nói.

*

Sebastian chắc có lẽ sẽ khỏi phải tham gia lớp sơ cấp vào cuối tuần thứ nhất nếu như không phải cậu bị làm cho phân tâm. Cậu cố gắng tập trung vào những gì Giáo sư Marsh đang nói, thế nhưng hầu hết thời gian, rất thường xuyên, cậu thấy mình liếc nhìn về phía cô ấy. Mặc dù cô ấy hơn tuổi Sebastian nhiều, ba mươi, thậm chí có lẽ là ba mươi lăm, cô ấy rất hấp dẫn, và những chàng trai trong ngân hàng đều khẳng định với cậu rằng những phụ nữ làm việc trong Thành phố thường ưa các cậu trai trẻ tuổi hơn.

Sebastian quay sang và lại nhìn về hướng cô ấy, nhưng cô ấy đang tập trung vào từng lời giáo sư nói. Hoặc giả cô ấy chỉ làm bộ khó khăn để tránh bị làm quen? Chỉ có một cách để cậu khám phá ra sự thực.

Khi bài giảng cuối cùng cũng kết thúc, cậu đi theo cô ta ra khỏi hội trường, và phải công nhận rằng, cô ấy vẫn hấp dẫn kể cả nhìn từ phía sau. Chiếc váy bút chì để lộ đôi chân thon thả mà cậu rất vui khi đi theo vào quán bar dành cho sinh viên. Lòng tự tin của cậu dâng lên khi cô ấy bước thẳng tới bàn quầy, và nhân viên quầy ngay lập tức với lấy một chai rượu vang trắng. Sebastian ngồi xuống chiếc ghế đẩu ngay bên cạnh cô ấy.

“Để tôi đoán nhé, một ly vang nho trắng nguyên chất dành cho các quý cô, còn tôi sẽ gọi một cốc bia.”

Cô ấy mỉm cười.

“Tới đây,” nhân viên quầy bar nói.

“Tên tôi là Seb.”

“Tôi là Amy,” cô ấy trả lời. Âm giọng Mỹ khiến cậu ngạc nhiên. Liệu cậu có nên tìm hiểu xem các cô gái Mỹ có dễ dãi như mấy gã trong ngân hàng đã tuyên bố không nhỉ?

“Vậy, cô làm gì những lúc không tham gia lớp học tiếng Nhật?” Sebastian hỏi khi người nhân viên quầy đặt hai ly đồ uống trên bàn quầy.

“Tất cả là bốn shilling”

Sebastian đưa hai đồng nửa curon 20 và nói, “Cứ giữ lại tiền thừa.”

“Tôi vừa mới giải nghệ khỏi ngành tiếp viên hàng không,” cô ấy nói.

Chuyện này có thể giúp gì hơn không nhỉ, Sebastian nghĩ. “Điều gì đã khiến cô thôi làm công việc đó vậy?”

“Họ luôn không ngừng tìm kiếm ứng viên mới trẻ hơn.”

“Nhưng cô làm gì đã quá hai mươi lăm đâu.”

“Tôi ước vậy,” cô ấy nói, trước khi nhấp một ngụm rượu. “Vậy cậu làm nghề gì?”

“Tôi là một nhân viên giao dịch ở ngân hàng.”

“Nghe hấp dẫn đấy.”

“Chắc rồi,” Sebastian nói. “Sớm nay, tôi đã chốt giao dịch với Jacob Rothschild để mua một mỏ thiếc ở Bolivia.”

“Chà, điều đó khiến thế giới của tôi trông khá trần tục. Vậy tại sao cậu lại học tiếng Nhật? “

“Người đứng đầu bàn giao dịch vùng Viễn Đông vừa được thăng chức, và tôi thuộc danh sách lựa chọn cho vị trí công việc đó.”

“Không phải là cậu hơi trẻ hơn một chút so với yêu cầu công việc của vị trí đó sao?”

“Nghiệp vụ ngân hàng là sân chơi của những người trẻ tuổi,” Sebastian nói, trong khi cô ấy cạn nốt ly rượu của mình. “Tôi có thể mời cô một ly khác không?”

“Không, nhưng cảm ơn cậu. Tôi còn rất nhiều bài ôn tập phải làm, vậy nên tốt hơn là về nhà thôi, nếu không ngày mai, giáo sư sẽ không thấy tôi trong lớp đâu.”

“Sao tôi lại không đi cùng cô và chúng ta có thể ôn bài cùng nhau nhỉ?”

“Có vẻ thú vị đấy,” cô ấy nói, “nhưng trời đang mưa, nên chúng ta cần một chiếc taxi.”

“Để đó cho tôi,” cậu ấy nói, và cười ấm áp với cô ấy. Sebastian gần như chạy ra ngoài quán bar, ngay dưới cơn mưa tầm tã. Phải mất một lúc cậu mới thấy một chiếc taxi và khi cậu cuối cùng cũng vẫy được một chiếc chạy lại cậu chỉ hy vọng rằng cô ấy không sống quá xa bởi vì cậu sẽ chết vì đợi cởi đồ mất. Cậu thấy cô ấy đang đứng sau cửa kính, và giơ tay vẫy cô ấy.

“Về đâu đây, anh bạn.”

“Không rõ nữa, không biết quý cô sống ở đâu,” Sebastian nháy mắt với tài xế. Cậu ấy quay lại nhìn Amy đang chạy tới chiếc xe taxi và nhanh chóng mở cửa sau để cô không bị ướt mưa. Cô trượt vào trong ghế ngồi, cậu chỉ vừa định vào cùng cô thì một giọng nói sau lưng cậu cất lên. “Cảm ơn, cậu Clifton. Cậu thật tử tế khi tìm giúp vợ tôi một chiếc taxi trong thời tiết tệ hại này.”

“Hẹn gặp cậu ngày mai nhé,” giáo sư nói thêm trong khi ông kéo cửa xe sập lại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.