Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 13 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
33

❊ ❊ ❊

Sáng thứ Sáu.

“Ông nói đúng. Diego sẽ bắt tàu giường nằm từ ga King’s Cross tối nay và tụ hội với cha mình cùng Luis tại nhà nghỉ Glenleven sáng mai.”

“Sao ông chắc được?”

“Lễ tân kể với vợ tôi rằng một chiếc xe hơi sẽ đón anh ta vào buổi sáng và đưa anh ta về thẳng nhà nghỉ cho kịp bữa sáng. Tôi có thể lái xe tới Edinburgh sáng mai để kiểm tra chéo.”

“Không cần đâu. Seb sẽ nghỉ làm và lại tới ga King’Cross tối nay để đảm bảo hắn ta đã lên tàu. Đó là giả sử cậu ta không bị bắt giữ vì tội ăn cắp bức tranh của danh họa Raphael.”

“Tôi có nghe lầm không nhỉ?” Ross hỏi.

“Một lần nữa, bởi vì tôi đang cố tìm ra kế hoạch B là gì?”

“Chà, ông không thể liều bán bất kỳ cổ phiếu nào của mình trong khi Diego vẫn ở London được, bởi vì nếu giá cổ phiếu đột ngột sụt giảm, Don Pedro sẽ hiểu ra ngay ông định làm gì và sẽ không tung cổ phiếu của ông ta ra thị trường.”

“Thế thì tôi thua rồi, bởi vì không mua cổ phiếu của Martinez khi còn nguyên giá để làm gì cả. Hắn ta chẳng mong muốn gì hơn thế.”

“Chúng ta vẫn chưa bị đánh bại đâu. Tôi sẽ đưa ra một vài ý tưởng để ông xem xét, đó là nếu ông vẫn sẵn sàng chịu chút rủi ro.”

“Tôi đang nghe,” Cedric nói, với lấy cây bút và mở tập ghi chú của mình ra.

“Vào lúc 8:00 sáng thứ Hai, một giờ trước khi thị trường mở cửa, ông có thể liên lạc với tất cả các nhà môi giới trong thành phố và báo cho họ biết rằng ông là người tìm mua cổ phiếu công ty Barrington. Khi cả triệu cổ phiếu của Martinez xuất hiện trên thị trường vào lúc 9:00, người đầu tiên mà họ gọi sẽ là ông, bởi vì hoa hồng bán hàng cho khối lượng cỡ đó lớn khủng khiếp.”

“Nhưng nếu cổ phiếu vẫn ở mức cao, thì người duy nhất được lợi là Martinez.”

“Tôi đã nói là tôi có một vài ý tưởng,” Ross nói.

“Xin lỗi,” Cedric nói.

“Chỉ vì sàn giao dịch chứng khoán đóng cửa lúc 4:00 chiều thứ Sáu, không có nghĩa là ông không thể tiếp tục giao dịch. Sàn New York vẫn tiếp tục mở thêm 5 giờ nữa và LA tiếp tục 8 giờ nữa. Và nếu ông vẫn không xả tất cả cổ phiếu của mình trong thời gian đó, sàn Sydney vẫn mở cửa giao dịch tới nửa đêm Chủ nhật. Và nếu, sau tất cả bấy nhiêu thời gian, ông vẫn còn vài cổ phiếu, sàn Hong Kong vui vẻ hỗ trợ ông thoát khỏi chúng. Thế là cho đến lúc sàn giao dịch chứng khoán London mở lúc 9:00 sáng thứ Hai, tôi cược rằng cổ phiếu công ty Barrington sẽ giao dịch ở khoảng nửa giá của chúng tại thời điểm đóng cửa hôm nay.”

“Xuất sắc,” Cedric nói, “Ngoại trừ chuyện tôi không biết bất cứ nhà môi giới nào ở New York, Los Angeles, Sydnew hay Hong Kong thôi.”

“Ông chỉ cần một người,” Ross nói. “Abe Cohen ở Cohen, Cohen và Yablon. Giống như Sinatra, anh ta chỉ làm việc ban đêm. Chỉ cần báo với anh ta rằng ông muốn bán hết ba trăm tám mươi ngàn cổ phiếu Barrington đang có trong tay trước giờ mở cửa sàn giao dịch chứng khoán London sáng thứ Hai, và tin tôi đi, anh ta sẽ thức suốt ngày cuối tuần để kiếm bằng được số tiền hoa hồng. Chú ý, nếu Martinez biết ông định làm gì và không tung cả triệu cổ phiếu của hắn ra thị trường vào sáng thứ Hai, ông sẽ chịu lỗ một gia tài nhỏ, và hắn sẽ giành được một thắng lợi khác.”

“Tôi biết hắn ta sẽ tung cổ phiếu ra thị trường vào sáng thứ Hai,” Cedric nói, “bởi vì hắn nói với Stephen Ledbury rằng lí do hắn không muốn bán chúng nữa là giờ hắn tin vào ‘tương lai về lâu về dài’ của công ty. Mà đó là điều mà tôi biết chắc hắn không hề tin chút nào.”

“Nó không phải là một rủi ro mà bất cứ người Scotland tự trọng nào cũng dám chấp nhận.”

“Nhưng đó là một rủi ro mà một người gốc Yorkshire tẻ nhạt, ù lì và thận trọng quyết định mạo hiểm.”

*

Tối thứ Sáu.

Sebastian thậm chí không chắc liệu cậu có nhận ra gã hay không. Rốt cuộc, cũng phải hơn bảy năm kể từ khi cậu chạm mặt Diego lần cuối ở Buenos Aires. Cậu nhớ rằng hắn ít ra cũng cao hơn Bruno khoảng một hai inch, và chắc chắn mảnh dẻ hơn Luis, người mà cậu thấy nhiều hơn gần đây. Diego là một người ăn mặc hợp mốt: áo vét-tông có hai hàng cúc đôi trước ngực từ Savile Row, cà vạt lụa màu sắc to bản và tóc đen, vuốt gel Bryl.

Seb có mặt tại ga King’s Cross sớm một giờ so với giờ dự định khởi hành của chuyến tàu, và một lần nữa chọn vị trí cho mình dưới bóng của chiếc đồng hồ bốn mặt lớn.

Con tàu The Night Scotman đang đứng trên sân ga chờ các hành khách đi đêm của mình lên toa. Vài người đã đến, hầu như không lẻ tẻ, kiểu du khách chuộng dư thời gian hơn là đánh liều đến muộn. Diego, thì Sebastian ngờ rằng, là kiểu người luôn đến vào phút chót, vì không muốn lãng phí thời gian vơ vẩn loanh quoanh.

Trong khi chờ đợi, tâm trí cậu chuyển sang Sam, và những gì đã biến tuần qua thành hạnh phúc nhất đời cậu. Sao mà cậu lại may mắn đến vậy được nhỉ? Cậu thấy chính mình đang mỉm cười mỗi khi cậu nghĩ về cô ấy. Họ đã đi ăn tối ngay hôm đó, và một lần nữa, cậu không thanh toán; một nhà hàng hạng sang ở phố Mayfair, tên là Scott’s nơi thực đơn dành cho khách không ghi giá. Nhưng rồi, rõ ràng là ông bà Sullivan muốn tìm hiểu người đàn ông mà con gái họ nói cô muốn cưới làm chồng, cho dù cô ấy chỉ đang trêu đùa.

Sebastian đã rất hồi hộp vào lúc đầu. Dù sao thì mới chỉ trong chưa đầy một tuần, cậu đã khiến Samantha bị bắt giam và bị sa thải. Tuy nhiên, đúng lúc bánh pudding được phục vụ - và nhân dịp cậu có dùng chút bánh pudding - toàn bộ “sự hiểu lầm” như giờ mọi người đang gọi, chuyển từ kịch trào phúng mê-lô đậm chất xuống thành hài kịch nhẹ nhàng.

Sebastian đã bắt đầu thư giãn khi bà Sullivan bảo cậu rằng bà hy vọng được tới thăm Bristol nhiều biết nhường nào, để bà có thể biết thành phố nơi Trung sĩ Thám tử William Warwick công tác. Cậu hứa sẽ đưa bà tới “The Warwick Walk”, và đến cuối buổi tối, cậu không còn nghi ngờ chút nào rằng bà Sullivan còn biết tỏ tường về các tác phẩm của cha mình hơn chính mình. Sau khi chào tạm biệt cha mẹ của Sam, họ sải bước về căn hộ của cô ở Pimlico cùng nhau, đúng kiểu mà hai người yêu nhau vẫn làm khi họ không muốn kết thúc một buổi tối.

Sebastian vẫn đứng dưới bóng tối của chiếc đồng hồ, giờ đã bắt đầu điểm giờ.

“Chuyến tàu trên sân ga số 3 mang số hiệu 2235 chạy thẳng đến Edinburgh,” một giọng nói như bị nghẹt mũi thông báo, tựa như anh ta đang thử giọng để đọc bản tin cho đài BBC. “Hạng nhất ở đầu tàu, hạng ba ở phía sau, với toa phòng ăn ở chính giữa tàu.” Sebastian biết chắc 100% chuyện Diego sẽ đi tàu hạng nào.

Cậu cố gạt Sam ra khỏi tâm trí và tập trung; không dễ dàng chút nào. Năm phút, mười phút, mười lăm phút trôi qua, và mặc dù có một lượng hành khách đều đặn hiện đang kéo vào sân ga số ba, vẫn không thấy bóng dáng của Diego. Sebastian biết ông Cedric vẫn đang ngồi ở bàn làm việc của mình, nóng lòng chờ điện thoại đổ chuông xác nhận rằng Diego đã lên toa giường ngủ. Cho đến khi đó, ông mới có thể để Abe Cohen xúc tiến công việc.

Nếu Diego không xuất hiện, ông Cedric đã xác định được ván bài này đúng là không đáng thắp nến để xem (lợi bất cập hại), mượn lời Sherlock Holmes. Ông không thể mạo hiểm tung tất cả cổ phiếu của mình ra thị trường trong khi Diego vẫn ở London, bởi vì nếu ông làm vậy, chính Martinez sẽ là người thổi tắt nến.

Hai mươi phút, và mặc dù sân ga lúc này đã chật cứng những người đến muộn, những người khuân vác xách túi nặng cả hai bên tay, vẫn không thấy bóng dáng của Senor Diego Martinez. Sebastian bắt đầu thất vọng khi nhìn thấy người nhân viên gác tàu bước ra khỏi toa phía sau, một tay giơ cờ xanh, một tay cầm còi. Seb nhìn chiếc kim phút khổng lồ màu đen trên đồng hồ đang dịch về phía trước sau mỗi sáu mươi giây. 10:22. Lẽ nào tất cả những việc mà ông Cedric đã sắp xếp đều trở nên vô ích? Ông đã từng nói với Sebastian rằng khi người ta lập một dự án, luôn sẵn sàng chấp nhận tỷ lệ thành công 1/5 là điều bình thường. Chuyện này liệu có rơi vào trường hợp bốn phần bại trong tổng số năm phần tất cả hay không? Suy nghĩ của cậu quay hướng sang Ross Buchanan; liệu ông có đang chờ một người sẽ không tới ở nhà nghỉ Glenleven không? Rồi cậu đã nghĩ về mẹ mình, người có nhiều thứ để mất hơn bất kỳ ai khác trong số họ.

Và rồi đập vào mắt cậu là một người đàn ông vừa xuất hiện trên sân ga. Anh ta đang xách một chiếc va li, nhưng Sebastian không thể chắc chắn đó là Diego hay không, vì chiếc mũ phớt mềm màu nâu và cổ áo nhung lật của chiếc áo khoác dài đen đã che khuất khuôn mặt của anh ta. Người đàn ông đi thẳng qua toa hạng ba và tiến về phía đầu tàu, chuyện này mang lại cho Sebastian một chút hy vọng.

Một người khuân vác đang đi xuống nhà ga, về phía anh ta, kéo sầm cửa toa hạng nhất sập lại từng cái một: bang, bang, bang. Khi người khuân vác đó thấy người đàn ông đang tới, anh ta dừng lại và giữ cửa mở cho người đó. Sebastian bước ra ngoài bóng tối của chiếc đồng hồ và cố gắng nhìn đối tượng của mình rõ hơn. Người đàn ông mang theo chiếc va li chỉ vừa mới bước lên tàu thì anh ta quay người lại và nhìn về phía chiếc đồng hồ. Anh ta lưỡng lự. Sebastian đông cứng cả người lại, và rồi người đó bước lên tàu. Người khuân vác dập cửa đóng lại.

Diego là một trong những hành khách cuối cùng lên tàu, và Sebastian không hề di chuyển khi chứng kiến con tàu The Night Scotsman ra khỏi nhà ga, từ từ tập trung tốc độ khi nó bắt đầu hành trình dài đến Edinburgh.

Cậu rùng mình trong khoảnh khắc sợ hãi. Đương nhiên, Diego không thể thấy cậu ở khoảng cách đó, và dù sao đi nữa, Sebastian mới là người đang tìm kiếm anh ta, chứ không phải ngược lại. Cậu đi chậm rãi tới dãy bốt điện thoại ở phía xa phòng chờ nhà ga, tiền xu sẵn sàng. Cậu quay số điện thoại trực tiếp thẳng đến máy bàn của chủ tịch. Sau đúng một hồi chuông, giọng nói vồn vã quen thuộc vang lên trên đường dây.

“Hắn suýt lỡ tàu, bắt kịp vào phút chót. Nhưng bây giờ hắn đang trên đường tới Edinburgh rồi.” Sebastian nghe thấy tiếng thở dài giải tỏa những dồn nén.

“Chúc một cuối tuần vui vẻ, con trai,” Cedric nói. “Cậu xứng đáng được nghỉ. Nhưng hãy nhớ cậu có mặt ở văn phòng đúng 8:00 sáng thứ Hai bởi vì tôi có một việc quan trọng cho cậu đấy. Và cố gắng tránh xa mấy cái phòng triển lãm suốt ngày cuối tuần đi nhé.”

Sebastian cười lớn, đặt điện thoại xuống và mặc cho ý nghĩ của anh quay lại với Sam.

Ngay khi cúp điện thoại với Sebastian, ông Cedric quay số điện thoại mà ông Ross Buchanan đưa cho. Một giọng nói vang lên ở đầu dây bên kia, “Cohen xin nghe.”

“Giao dịch được rồi. Giá đóng cửa ở thị trường London là bao nhiêu?”

“Hai bảng tám shilling,” Cohen nói. “Cao hơn một shilling trong cùng ngày.”

“Tốt, vậy tôi sẽ đưa cả ba trăm tám mươi nghìn cổ phiếu vào thị trường và tôi muốn anh bán chúng ở mức giá tốt nhất có thể, ghi nhớ rằng tôi cần giải tán hết tất cả khi sàn giao dịch chứng khoán London mở cửa vào sáng thứ Hai.”

“Đã nhận, ông Hardcastle. Ông muốn tôi báo cáo lại cho ông như thế nào trong dịp cuối tuần?”

“8 giờ sáng chủ Nhật và cùng thời điểm sáng thứ Hai.”

“Thật may, tôi không phải là người Do Thái chính thống.” Cohen nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.