Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
47

❊ ❊ ❊

“Anh có phải mặc áo jacket tiệc tối hôm nay không nhỉ?” Harry hỏi sau khi anh dỡ đồ xong.

“Không. Quy tắc trang phục 45 luôn là đời thường trong đêm đầu và đêm cuối.”

“Mà quy tắc đó có nghĩa gì nhỉ, bởi vì nó thay đổi từ thế hệ này sang thế hệ khác.”

“Anh thì chỉ cần một bộ vét và cà vạt là được rồi.”

“Có ai ăn tối cùng chúng ta không?” Harry hỏi trong lúc anh lấy ra bộ vét duy nhất trong tủ quần áo.

“Anh Giles, Seb, và Sam, toàn người nhà thôi.”

“Có nghĩa là Sam bây giờ được coi như thành viên gia đình rồi?”

“Seb dường như nghĩ vậy.”

“Thế thì, nó là một chàng trai may mắn. Mặc dù anh phải thừa nhận anh đang mong được biết Bob Bingham hơn. Anh hy vọng chúng ta sẽ ăn tối cùng hai vợ chồng ông ấy một hôm nào đó. Tên bà vợ là gì ấy nhỉ?”

“Priscilla. Nhưng, cảnh báo trước là họ cực kỳ khác nhau đấy.”

“Ý em là sao?”

“Anh sẽ không nói được gì cho tới khi anh gặp bà ấy, sau đó, anh có thể tự mình đánh giá xem sao.”

“Nghe hay đấy, tuy nhiên ‘cảnh báo’ chắc là một manh mối đây. Dù sao đi nữa thì anh cũng đã quyết định Bob sẽ xuất hiện trong vài trang trong cuốn sách mới của anh.”

“Vai anh hùng hay kẻ bất lương, chính diện hay phản diện?”

“Vẫn chưa quyết được.”

“Chủ đề là gì?” Emma hỏi cùng lúc mở tủ quần áo.

“William Warwick cùng vợ đi nghỉ ở nước ngoài trên một con tàu viễn dương xa hoa.”

“Và ai giết ai?”

“Ông chồng bị ức hiếp tội nghiệp của bà chủ tịch hãng tàu biển giết vợ, rồi bỏ trốn với nữ đầu bếp của con tàu.”

“Nhưng William Warwick sẽ xử lý vụ phạm tội xong xuôi từ lâu trước khi họ cập cảng, và người chồng hiểm ác sẽ phải ở tù nốt quãng đời còn lại.”

“Không, ông ta không ở tù,” Harry nói trong khi anh chọn một trong hai chiếc cà vạt để đeo tới bữa tối. “Warwick không đủ thẩm quyền bắt giữ ông ta trên tàu ở nước ngoài, thế nên người chồng vẫn thoát được.”

“Nhưng nếu đó là tàu của Anh, chồng bà ấy sẽ bị xử theo pháp luật Anh chứ.”

“À, có tình tiết bất ngờ đây. Vì lí do thuế má, các tàu thủy đều đăng ký một lá cờ ưu tiên 46, con tàu này đăng ký cờ Liberia, nên hắn chỉ cần hối lộ cảnh sát trưởng địa phương và thế là vụ án không bao giờ được đưa ra tòa.”

“Xuất sắc,” Emma nói. “Tại sao em lại không nghĩ đến chuyện đó nhỉ? Cách đó có thể giải quyết mọi vấn đề của em.”

“Em nghĩ rằng nếu anh giết em, thì sẽ giải quyết được mọi vấn đề của em á?”

“Không, anh ‘ngỗng’ thế. Nhưng sẽ không phải trả bất kỳ khoản thuế nào. Em nghĩ em nên đưa anh vào Hội đồng Quản trị.”

“Nếu em làm thế, anh sẽ giết em,” Harry nói, và choàng tay ôm lấy cô vào lòng.

“Một lá cờ ưu tiên,” Emma nhắc lại. “Em băn khoăn Hội đồng sẽ phản ứng sao với ý tưởng này nhỉ?” Cô với lấy hai chiếc váy ra khỏi tủ áo và ướm lên người. “Cái nào đây, màu đỏ hay màu đen?”

“Anh tưởng em bảo tối nay mặc thường phục.”

“Đối với Chủ tịch, không tối nào là bình thường cả,” cô nói, đúng lúc họ nghe thấy tiếng gõ cửa.

“Đương nhiên rồi,” Harry nói. Anh bước tới, mở cửa; một người phục vụ có thâm niên chào anh.

“Chào buổi tối, thưa Ngài. Nữ hoàng Elizabeth, Thái hoàng điện hạ gửi hoa tới cho Chủ tịch,” Braithwaite nói, như thể ngày nào cũng có chuyện như vậy.

“Loa kèn, chắc chắn 100%” Harry nói.

“Sao anh biết?” Emma hỏi trong khi một thanh niên vạm võ bê bình hoa loa kèn lớn vào phòng.

“Loài hoa đầu tiên mà Công tước xứ York tặng bà ấy, lâu rồi, trước khi bà đăng cơ.”

“Phiền anh đặt chúng lên bàn ở giữa phòng,” Emma nói với người thanh niên trong khi cô xem tấm thiệp gửi kèm bó hoa. Cô định nói cảm ơn anh ta, thì anh ta đã ra khỏi phòng rồi.

“Tấm thiệp viết gì thế?” Harry hỏi.

“Cảm ơn cô vì một ngày đáng nhớ ở Bristol. Tôi thực sự hy vọng ngôi nhà thứ hai của tôi sẽ tổ chức chuyến du hành đầu tiên thành công.”

“Một thủ tục cũ mèm,” Harry nói.

“Điện hạ thật chu đáo,” Emma nói. “Tôi không nghĩ hoa sẽ tươi lâu, tới tận New York, anh Braithwaite ạ, nhưng tôi muốn giữ cái lọ hoa. Như một món đồ kỷ niệm.”

“Tôi có thể thay hoa loa kèn trong khi cô lên bờ ở New York, thưa Chủ tịch.”

“Anh chu đáo quá, anh Braithwaite. Cảm ơn anh.”

*

“Emma bảo bác là cháu muốn trở thành chủ tịch tiếp theo của Hội đồng Quản trị,” Giles nói, và ngồi xuống một ghế bên quầy bar.

“Ý mẹ cháu là Hội đồng nào nhỉ?” Sebastian hỏi.

“Bác cho là công ty Barrington.”

“Không, cháu nghĩ mẹ vẫn còn vài ga-lông xăng trong bình. Nhưng nếu mẹ hỏi cháu, cháu có lẽ sẽ xem xét việc tham gia Hội đồng Quản trị.”

“Cháu chỉ nghĩ tới đấy thôi à?” Giles nói khi nhân viên quầy bar đặt một ly whisky pha sô-đa trước mặt anh.

“Không phải vậy, cháu thích Farthings hơn.”

“Cháu không nghĩ hai mươi tư tuổi có lẽ hơi trẻ để trở thành một chủ tịch ngân hàng hay sao?”

“Có lẽ bác đúng, đó là lí do cháu đang cố thuyết phục ông Hardcastle đừng nghỉ hưu trước khi bảy mươi tuổi.”

“Nhưng lúc đó cháu vẫn chỉ mới hai mươi chín.”

“Thế vẫn hơn bác bốn tuổi, so với hồi bác tham dự Quốc hội lần đầu tiên.”

“Đúng, nhưng bác không trở thành bộ trưởng cho tới khi bác bốn mươi tư tuổi.”

“Chỉ vì bác chọn lầm Đảng thôi mà.”

Giles cười phá lên. “Có lẽ, cháu sẽ tham gia Nghị viện ngày nào đó cũng nên, Seb ạ.”

“Nếu đúng vậy, bác Giles ạ, bác sẽ phải nhìn sang bên kia phòng mới hy vọng tìm thấy cháu, bởi vì cháu sẽ ngồi ở băng ghế đối diện. Với cả, dù sao đi nữa, cháu định làm giàu trước khi cháu tính đến chuyện trèo lên cái cột mỡ đặc biệt ấy.”

“Còn cô gái xinh xắn này là ai đây?” Giles hỏi, cùng lúc, xuống khỏi ghế đẩu, khi Sam tham gia cùng họ.

“Đây là bạn gái của cháu, Sam,” Sebastian nói, không giấu nổi vẻ hãnh diện.

“Cháu lẽ ra phải yêu người tốt hơn nó chứ,” Giles nói và mỉm cười với cô ấy.

“Cháu biết,” Sam nói, “nhưng một cô gái nhập cư đáng thương thì cũng không nên quá kiêu căng ạ.”

“Cháu là người Mỹ.” Giles nói.

“Vâng, cháu nghĩ bác biết cha cháu, Patrick Sullivan.”

Bác thực sự có biết Pat, và luôn dành cho ông ấy sự tôn trọng cao nhất. Thực tế, bác đã luôn nghĩ rằng London chỉ là một bước đệm trong sự nghiệp vốn đã tỏa sáng của ông ấy.”

“Giống chính xác những gì cháu nghĩ về Sebastian ạ,” Sam nói và cầm lấy tay Seb. Giles cười lớn khi Emma và Harry bước vào phòng ăn đồ nướng.

“Đang nói đùa gì vậy?” Emma hỏi.

“Sam vừa đặt con trai em lên đúng ngai của nó. Tôi có thể cưới cô hầu gái này vì kỹ nghệ lấy lòng ấy.” 47 Giles nói, và cúi đầu nhẹ tưởng thưởng Sam.

“Ồ, cháu không nghĩ Sebastian giống Sir Toby Belch chút nào đâu. Nhân nói đến vở kịch đó, anh ấy giống chàng Sebastian.” 48 Sam nói.

“Cô cũng vậy,” 49 Emma nói.

“Không,” Harry nói. “Chú cũng thế luôn. Thế thì đừng đề nghị bất kỳ của hồi môn nào hết chỉ cần lời ngọt ngào khác nữa như thế thôi.” 50

“Con chẳng hiểu gì cả,” Sebastian nói.

“Thì bác đã nói mà, Sam, cháu lẽ ra phải yêu đứa nào hơn chứ. Nhưng bác chắc là cháu sẽ giải thích cho Seb sau. Tuy nhiên, Emma này,” Giles nói, “Chiếc đầm tuyệt đấy. Màu đỏ hợp với em.”

“Cảm ơn anh Giles, ngày mai, em sẽ mặc màu xanh, biết đâu anh lại có cái nhìn khác.”

“Anh lấy cho em một ly nhé, Chủ tịch?” Harry trêu chọc, anh đang mong có một ly gin và tonic vô cùng.

“Không, cảm ơn, anh yêu. Em đói chết mất thôi, sao chúng ta không đi kiếm chỗ ngồi nhỉ.”

Giles nháy mắt với Harry. “Tôi đã cảnh báo cậu từ khi chúng ta 12 tuổi là tránh xa phụ nữ ra, nhưng cậu đã quyết lờ đi lời khuyên của tôi.”

Khi họ tới một chiếc bàn ở giữa phòng, Emma dừng lại để trò chuyện với Ross và Jean Buchanan. “Tôi thấy ông đã đưa vợ mình về rồi, Ross, nhưng còn chiếc xe của ông thì sao?”

“Vài ngày sau khi tôi quay lại Edinburgh,” Ross đứng lên, nói “nó đã bị khóa trong bãi tạm giữ của cảnh sát. Tôi phải thanh toán cả một gia tài lớn mới lấy lại chiếc xe đó.”

“Nhưng không nhiều bằng những hạt ngọc trai này đâu,” Jean nói, tay chạm vào chuỗi ngọc trai.

“Một món quà cứu nguy,” Ross giải thích.

“Và ông cũng đã cứu nguy cả công ty nữa,” Emma nói, “chúng tôi luôn biết ơn vì điều đó.”

“Đừng cảm ơn tôi,” Ross nói, “hãy cảm ơn Cedric.”

Emma nói: “Tôi ước gì ông ấy cảm thấy có thể tham gia chuyến đi.”

*

“Bác đang hy vọng một em bé trai hay bé gái vậy ạ?” Sam hỏi, cùng lúc trưởng phục vụ kéo một chiếc ghế cho cô.

“Bác không cho Gwyneth lựa chọn nào cả,” Giles nói. “Và đã bảo cô ấy rằng phải là một bé trai.”

“Tại sao?”

“Bởi những lí do hoàn toàn thực tế. Một cô con gái không thể kế thừa tước hiệu gia đình. Ở Anh, mọi thứ đều truyền lại cho nam giới.”

“Đúng là cổ lỗ,” Sam nói. “Vậy mà cháu luôn cho rằng người Anh là một chủng tộc văn minh đến vậy.”

“Không như vậy nếu nói về chế độ trưởng nam thừa kế,” Giles nói. Ba người đàn ông đứng lên khi Emma đến chỗ cái bàn.

“Nhưng cô Clifton là chủ tịch Hội đồng Quản trị công ty Barrington.”

“Và chúng tôi còn có Nữ hoàng đang tại vị nữa. Nhưng đừng lo, Sam ạ, cuối cùng thì chúng tôi củng xóa bỏ được những hủ tục này thôi.”

“Không đâu, nếu Đảng của cháu nắm quyền trở lại,” Sebastian nói.

“Khi khủng long sẽ lại lang thang khắp nơi à,” Giles vừa nói, vừa nhìn Seb.

“Ai đã nói thế?” Sam hỏi.

“Người đánh bại bác.”

*

Brendan không gõ cửa, chỉ xoay tay cầm và lẻn vào trong, và nhìn lại để chắc chắn rằng không ai thấy mình. Gã không muốn phải giải thích về chuyện một thanh niên hạng cabin thường định làm gì trong phòng của một người đồng giới, lớn tuổi vào thời điểm đó trong đêm. Không phải là chuyện mà bất kỳ ai cũng có thể bình phẩm.

“Liệu chúng ta có bị làm phiền giữa chừng không?” Brendan hỏi, khi gã đã đóng cửa.

“Không ai làm phiền chúng ta trước bảy giờ sáng mai, và đến lúc đó thì không còn gì mà sợ bị làm phiền nữa.”

“Tốt,” Brendan nói. Gã khuỵu gối, mở khóa chiếc thùng lớn, kéo nắp mở ra và nghiên cứu một cái máy phức tạp mà gã đã mất hơn một tháng mới dựng xong. Gã đã dành nửa giờ tiếp theo để kiểm tra, đảm bảo không có sợi dây nào bị tuột ra, mọi đĩa số đều chuẩn dạng cài đặt và đồng hồ bắt đầu chạy sau khi nhấp nhẹ vào công tắc. Phải đến khi gã hài lòng rằng mọi thứ đều trong tình trạng hoạt động hoàn hảo, gã mới đứng lên như cũ.

“Tất cả đã sẵn sàng,” gã nói. “Ông muốn nó được kích hoạt lúc nào?”

“Ba giờ sáng. Và tôi sẽ cần ba mươi phút để gỡ bỏ tất cả những thứ này,” Glenarthur nói thêm, tay sờ sẫm chiếc cằm chẻ đôi của mình, “và vẫn có đủ thời gian để về một cabin khác của tôi nữa.”

Brendan trở lại với cái thùng và cài đặt bộ đếm giờ về ba giờ. “Ông chỉ cần gẩy công tắc và kiểm tra xem kim giây đang chạy hay chưa, ngay trước khi ông rời đi.”

“Vậy, có khi nào nó hoạt động sai không?”

“Nếu những bông loa kèn vẫn còn ở trong cabin của cô ta thì không. Không một ai chung dãy hành lang này và có lẽ không ai trên boong tàu bên dưới có hy vọng sống sót. Có tới sáu cân Anh thuốc nổ giấu dưới bó hoa đó, nhiều hơn chúng ta cần, nhưng phải thế chúng ta mới có thể chắc chắn thu được tiền.”

“Anh có chìa khóa phòng tôi chưa?”

“Có đây,” Brendan nói. “Cabin 706. Ông sẽ thấy hộ chiếu mới và vé bên dưới gối.”

“Còn điều gì khác mà tôi nên lo lắng không?”

“Không. Chỉ cần đảm bảo kim giây đang dịch chuyển trước khi ông rời đi.”

Glenarthur mỉm cười. “Hẹn gặp lại anh ở Belfast. Và nếu chúng ta kết thúc trên cùng một chiếc tàu cứu đắm, cứ phớt lờ tôi đi nhé.”

Brendan gật đầu, băng ra cửa và từ từ trượt cửa mở ra. Gã nhìn chòng chọc ra hành lang. Không có bóng dáng bất kỳ ai đang quay về cabin sau bữa tối. Gã bước nhanh đến cuối hành lang và mở một cánh cửa được đề rõ “Chỉ sử dụng trong trường hợp khẩn cấp”. Gã lặng lẽ đóng cửa lại sau lưng và bước xuống những bậc thang bằng kim loại rền tiếng. Gã ta không vượt qua bất cứ ai trên cầu thang. Trong khoảng năm giờ nữa, những bậc thang này sẽ chật ních đám người hoảng loạn bối rối không rõ có phải con tàu đã đâm vào một tảng băng trôi hay không?

Khi đến boong số bảy, gã đẩy cửa thoát hiểm và kiểm tra lại, vẫn không thấy một ai. Gã đi dọc theo hành lang hẹp, trở về cabin của mình. Một vài người đang trở về phòng của họ sau bữa tối, nhưng không ai bận tâm chút nào đến gã. Sau nhiều năm, Brendan đã trở nên nghệ thuật trong việc che giấu danh tính. Gã mở khóa cửa cabin của mình, và khi đã vào tới bên trong, gã đổ ập xuống giường, công việc đã xong. Gã xem đồng hồ đeo tay: 9 giờ 50 tối. Sẽ phải đợi rất lâu đây.

*

“Người nào đó đã lẻn vào cabin của Lord Glenarthur lúc 9:00.” Hartley nói, “nhưng tôi vẫn chưa thấy hắn trở ra.”

“Có lẽ là phục vụ viên chăng.”

“Không thể nào, Đại tá ạ, bởi vì có một tấm biển “Không làm phiền trên cửa phòng”, với cả, dẫu sao thì người đó cũng không gõ cửa. Trên thực tế, anh ta đi vào như thể đó là cabin của anh ta.”

“Vậy thì tốt nhất là anh đừng rời mắt khỏi cánh cửa đó, và nếu có ai ra ngoài, hãy đảm bảo là anh không để mất dấu họ. Tôi sẽ kiểm tra xem Crann dưới hạng Cabin thường có gì để báo cáo không. Nếu không có, tôi sẽ thử chợp mắt vài giờ. Tôi sẽ thay ca cho anh lúc hai giờ sáng. Nếu có gì xảy ra, mà anh không chắc phải làm thế nào, đừng ngại đánh thức tôi.”

*

“Vậy chứ em đã lên kế hoạch gì cho chúng ta khi chúng ta đến New York?” Sebastian hỏi.

“Chúng ta sẽ chỉ lưu lại The Big Apple 51 ba mươi sáu giờ,” Sam trả lời, “thế nên chúng ta không có thời gian để lãng phí. Vào buổi sáng, chúng ta sẽ thăm Bảo tàng Thủ đô Metropolitan, tiếp đó, rảo nhanh quanh Công viên Trung Tâm, rồi ăn trưa ở Sardi’s. Buổi chiều, chúng ta sẽ đi Frick, và buổi tối, cha em đã cho chúng ta cặp vé xem Hello, Dolly! do Carol Channing biểu diễn.”

“Thế là không có thời gian mua sắm.”

“Em sẽ đưa anh vòng qua vòng lại Đại lộ số 5, nhưng chỉ vào cửa hiệu thôi. Anh chẳng thể mua nổi một chiếc hộp của Tiffany, chưa nói đến những gì em muốn anh bỏ vào trong đó. Nhưng nếu anh muốn một món đồ lưu niệm cho chuyến đi của mình, chúng ta sẽ đi thẳng tới hiệu Macy’s ở phía Tây đường số 34, ở đó, anh có thể chọn trong cả một nghìn món hàng có giá dưới 1 đô-la.”

“Có vẻ họp túi tiền của anh đấy. Tuy nhiên, Frick là nơi nào vậy?”

“Bảo tàng nghệ thuật yêu thích của em gái anh.”

“Nhưng Jessica chưa bao giờ tới New York.”

“Chuyện đó đâu thể ngăn em ấy biết đến từng bức tranh trong từng căn phòng. Anh sẽ thấy tất cả những bức tranh yêu thích thuộc mọi thời đại của em ấy ở đó.”

“Vermeer, bức Girl Interrupted At Her Music”.

“Không tệ,” Sam nói.

“Thêm một câu hỏi nữa trước khi anh tắt đèn. Sebastian là ai vậy?”

“Người giống hệt mà không phải là Viola.”

*

“Sam khá được đấy chứ?” Emma nói khi cô và Harry rời khỏi phòng ăn đồ nướng, đi bộ ngược trở lại cầu thang lớn về cabin trên boong hạng nhất.

“Và Seb có thể cảm ơn Jessica về điều đó,” Harry nói khi anh cầm lấy tay cô.

“Anh ước gì có con bé đi cùng chúng ta trên con tàu này. Giờ này, chắc có lẽ, nó đã vẽ tất cả mọi người từ thuyền trưởng trên đài chỉ huy, tới Braithwaite phục vụ trà chiều, và thậm chí cả con mèo Perseus nữa.”

Harry nhíu mày khi họ đi bộ yên lặng về cuối hành lang cùng nhau. Không có ngày nào trôi qua mà anh không tự trách mình vì đã không nói cho Jessica biết sự thực về cha đẻ con bé.

“Anh đã từng gặp quý ông ở cabin số 3 chưa?” Emma hỏi, cắt đứt dòng suy nghĩ của anh.

“Lord Glenarthur ư? Không, nhưng anh thấy tên ông ấy trên danh sách hành khách.”

“Ông ấy có đúng là Lord Glenarthur, người đã kết hôn với bà dì Isabel không nhỉ?”

“Có khả năng vậy. Chúng ta đã gặp ông một lần khi chúng ta ở lại lâu đài của ông nội tại Scotland. Thật đúng là một quý ông. Bây giờ ông ấy phải hơn tám mươi rồi.”

“Em băn khoăn không biết tại sao ông lại quyết định lên chuyến du hành đầu tiên này mà không cho chúng ta biết?”

“Có lẽ, ông không muốn làm phiền em. Tối mai, hãy mời ông ăn tối vậy. Dầu sao thì, ông cũng là dấu mốc cuối cùng còn lại của thế hệ đó rồi.”

“Ý kiến tuyệt đấy, anh yêu,” Emma nói. “Việc đầu tiên mà em làm sáng ngày mai là viết cho ông một tờ giấy nhắn và bỏ vào khe cửa phòng ông.” Harry mở khóa cửa cabin và đứng né sang một bên để Emma bước vào.”

“Em mệt rũ rồi,” Emma nói, cúi người ngửi hương hoa loa kèn. “Em không biết làm cách nào mà Thái hoàng Điện hạ có thể cáng đáng cương vị của bà hết ngày này sang ngày khác.”

“Đó là việc bà phải làm, và bà làm việc đó rất giỏi, nhưng anh cược là bà cũng mệt lử nếu bà thử vài ngày giữ cương vị chủ tịch công ty Barrington.”

“Em thà làm công việc của mình còn hơn công việc của bà ấy,” Emma nói khi cô trút bỏ chiếc váy ra, và treo nó vào tủ áo trước khi biến mất trong phòng tắm.

Harry đọc lại tấm thiệp gửi đến từ Nữ hoàng, Thái hoàng Điện hạ cao quý. Một lời nhắn có tính cá nhân đến như vậy sao. Emma đã quyết định đặt chiếc bình hoa trong văn phòng của cô khi nào họ trở về Bristol, và cắm đầy hoa loa kèn vào lọ, mỗi sáng thứ Hai. Harry mỉm cười. Tại sao không nhỉ?

Khi Emma ra khỏi phòng tắm, Harry thế chỗ cô và đóng cửa lại sau lưng. Cô cởi bỏ chiếc áo choàng ngủ và leo lên giường, quá mệt mỏi, thậm chí chẳng còn nghĩ đến việc đọc vài trang cuốn Điệp Viên Đến Từ Miền Băng Giá, của một tác giả mới mà Harry đã giới thiệu. Cô tắt đèn ngủ ở bên cạnh giường và nói, “Chúc ngủ ngon, anh yêu,” mặc dù cô biết Harry không thể nghe thấy tiếng cô.

Đến khi Harry bước ra khỏi phòng tắm, cô đã ngủ say rồi. Anh ôm cô vào lòng như thể cô còn là một đứa trẻ, hôn lên trán cô và thì thầm: “Ngủ ngon, em yêu,” rồi leo lên giường, thích thú với tiếng thở đều nhẹ nhàng của cô. Anh có lẽ không bao giờ nghĩ tới việc khơi ra chuyện cô ấy ngủ ngáy.

Anh nằm thao thức, vô cùng hãnh diện về cô. Lễ hạ thủy đã không thể nào diễn ra tốt đẹp hơn. Anh nằm nghiêng người lại, tưởng rằng mình sẽ thả lỏng suy nghĩ trong chốc lát, nhưng, mặc dù mắt anh nặng trĩu và anh cảm thấy mệt lử, anh vẫn không tài nào ngủ được. Có gì đó không đúng lắm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.