Sebastian mở cửa để ông Morita và hai đồng sự bước vào văn phòng của Chủ tịch.
Khi ông băng qua phòng để chào họ, Cedric, lần đầu tiên trong đời, cảm thấy mình cao lớn. Ông chỉ vừa định cúi chào thì ông Morita đưa tay ra.
“Tôi rất mừng khi được gặp ông,” Cedric nói, bắt tay trong khi vẫn đang định cúi chào lần thứ hai, nhưng ông Morita quay đi và nói, “Xin cho phép tôi giới thiệu giám đốc điều hành của tôi, ông Ueyama.” Ông ấy bước tới và cũng bắt tay với ông Cedric. Chủ tịch chắc có lẽ cũng bắt tay với anh Ono, nếu không phải anh ta đang giữ một cái hộp lớn bằng cả hai tay.
“Xin mời ngồi,” Cedric nói, cố gắng quay lại kịch bản.
“Cảm ơn,” Morita nói. “Nhưng, đầu tiên, đây là một truyền thống đáng tôn vinh của Nhật Bản: trao đổi quà với một người bạn mới.” Thư ký riêng bước tới và trao chiếc hộp cho ông Morita để ông ấy trao cho ông Cedric.
“Ông thật tử tế quá” Cedric nói, trông hơi sượng sùng khi cả ba vị khách vẫn đứng đó, rõ ràng đang chờ ông mở món quà.
Ông dành thời gian, đầu tiên cởi bỏ dải ruy băng màu xanh nước biển, được thắt nơ rất cẩn thận, tiếp đó là lớp giấy vàng, trong khi ông cố nghĩ ra món gì đó mà ông có thể tặng lại cho ông Morita để đáp lễ. Liệu ông có phải hy sinh tác phẩm Henry Moore của mình không? Ông liếc Sebastian, hy vọng nhiều hơn là trông đợi, nhưng cậu trông cũng sượng sùng không kém. Truyền thống trao đổi quà chắc hẳn đã được nói đến trong một vài tiết học mà cậu đã bỏ lỡ.
Cedric mở nắp hộp ra, và thở hổn hển khi ông nhẹ nhàng nhấc ra một chiếc bình hoa màu xanh ngọc và đen đẹp đẽ, tinh xảo. Sebastian, đứng ở cuối phòng, bước lên trước một bước, nhưng không nói gì.
“Đẹp tuyệt vời”, Cedric nói. Ông bỏ chiếc bát cắm hoa trên bàn ông và đặt lại chiếc lọ hoa hình bầu dục tinh xảo vào vị trí của nó. “Bất cứ khi nào ông đến văn phòng của tôi trong tương lai, ông Morita ạ, ông sẽ luôn tìm thấy chiếc bình của mình trên bàn làm việc của tôi.”
“Tôi vô cùng vinh dự,” ông Morita nói, cúi chào lần đầu tiên.
Sebastian bước thêm một bước nữa về phía trước, cho đến khi cậu chỉ cách ông Morita có một bàn chân. Cậu quay sang nhìn thẳng vào Chủ tịch.
“Cháu có được phép hỏi vị khách đáng kính của chúng ta một câu hỏi không, thưa ông?”
“Tất nhiên,” Cedric nói, hi vọng ông sẽ được cứu.
“Tôi có thể biết tên của món đồ gốm đó không, Morita-san”
Ông Morita mỉm cười. “Shoji Hamada,” ông ấy đáp lời.
“Thật là một vinh dự lớn khi nhận được một món quà vốn đang được coi là vật báu quốc gia trên đất nước ông. Nếu Chủ tịch mà biết trước, ông có lẽ đã tặng lại một món quà trong kho tác phẩm của nghệ nhân đồ gốm tài hoa nhất nước Anh, cũng là tác giả một cuốn sách về các tác phẩm của ông Hamada.” Những giờ chuyện phiếm lê thê với Jessica cuối cùng cũng chứng minh ích lợi.
“Bernard Leach,” ông Morita nói. “Tôi khá may mắn khi sở hữu ba tác phẩm của ông ấy trong bộ sưu tập của mình.”
“Tuy nhiên, món quà của chúng tôi, do đích thân Chủ tịch chọn, mặc dù không sánh bằng nhưng vẫn mang theo đầy đủ tinh thần hữu hảo như vậy.”
Morita mỉm cười. Ông không thể nào đợi lâu hơn để biết món quà được tặng là gì.
“Ngài Chủ tịch đã đặt ba vé xem buổi trình diễn vở nhạc kịch My Fair Lady tối nay tại Nhà hát Hoàng gia, Drury Lance. Nếu các vị cho phép, tôi sẽ đón ngay ở khách sạn lúc 7 giờ tối và hộ tống các vị tới nhà hát kịp giờ mở màn lúc 7:30 tối.”
“Không ai nghĩ ra được món quà nào đáng tán thưởng hơn thế,” ông Morita nói. Quay sang phía ông Cedric, ông nói thêm. “Tôi cúi đầu trước lòng hào hiệp rộng rãi của ông.”
Cedric cúi đầu nhưng cũng đã nhận ra đây không phải là lúc để cho Sebastian biết ông đã gọi đến nhà hát nhưng chỉ nhận lại được thông báo, vé đã bán hết cho tới tận hai tuần lễ tiếp theo rồi. Một giọng nói uể oái cho ông biết rằng, “Ông vẫn có thể cứ tham gia xếp hàng đợi những vé trả lại,” và đó chính xác là việc mà Sebastian sẽ làm trong thời gian còn lại ngày hôm đó.
“Xin mời ngồi, ông Morita,” Cedric nói, gắng bình tĩnh lại. “Ông có lẽ cũng thích trà?”
“Không, cảm ơn ông, Nhưng, nếu được, cho tôi một tách cà phê.”
Cedric buồn bã nghĩ về sáu loại trà khác nhau từ Ấn Độ, Ceylon và Malaya mà ông đã lựa ở Carwardine đầu tuần vừa rồi đã bị từ chối chỉ qua một câu nói. Ông nhấn một nút trên điện thoại và cầu nguyện cho thư ký của ông uống cà phê.
“Cô Clough, làm ơn, cho tôi vài tách cà phê. Tôi thực sự hy vọng ông đã có một chuyến bay dễ chịu,” ông nói, sau khi đặt điện thoại xuống.
“Quá nhiều điểm trung chuyển, tôi e là vậy. Tôi mong có ngày nào đó người ta có thể bay thẳng một mạch từ Tokyo tới London.”
“Một mong muốn đáng ghi nhận,” ông Cedric nói. “Và tôi hy vọng khách sạn của ông cũng tiện nghi chứ?”
“Tôi từng ở Savoy rồi. Rất thuận tiện để đi vào Thành phố.”
“Vâng, đương nhiên rồi,” Cedric nói. Lại “sai sách” rồi.
Ông Morita nhô người về phía trước, nhìn vào bức ảnh trên bàn ông Cedric và nói, “Vợ và con trai của ông à?”
“Vâng,” Cedric trả lời, không chắc có nên nói tỉ mỉ hơn không.
“Vợ ông - một giám sát về sữa học đường, con trai - một luật sư cao cấp.”
“Đúng vậy,” Cedric buột miệng.
“Các con trai tôi,” ông Morita nói, lấy chiếc ví từ túi áo trong, đưa ra hai tấm ảnh, và đặt lên bàn trước mặt ông Cedric. “Hedeo và Masao đang ở trường học tại Tokyo.”
Cedric xem thật kỹ hai tấm ảnh và nhận ra rằng đã đến lúc xé bỏ kịch bản lập sẵn rồi. “Vậy còn vợ ông thì sao?”
“Bà Morita không thể đến nước Anh lần này vì con gái nhỏ Naoko của chúng tôi bị thủy đậu.”
“Tôi rất tiếc,” Cedric nói, đúng lúc đó có tiếng gõ cửa khe khẽ, và cô Clough bước vào mang theo một khay cà phê và bánh quy bơ giòn. Cedric vừa định nhấp ngụm cà phê đầu tiên và vẫn còn đang băn khoăn không biết ông sẽ nói gì tiếp theo thì ông Morita đã gợi ý, “Có lẽ đến lúc chúng ta bàn chuyện công việc rồi.”
“Vâng, tất nhiên rồi.” Cedric nói, và đặt cốc của mình xuống. Ông mở một tệp tài liệu đã chuẩn bị tối hôm trước. “Ông Morita, tôi xin được mở đầu bằng cách trình bày luôn rằng, cho vay theo hình thức phiếu trả lãi ngắn hạn không phải là lĩnh vực đã làm nên danh tiếng của ngân hàng Farthings. Tuy nhiên, như chúng ta mong muốn xây dựng một mối quan hệ lâu dài với Quý công ty, tôi hy vọng ông sẽ cho chúng tôi một cơ hội chứng tỏ năng lực.” Ông Morita gật đầu. “Hãy nhớ rằng số tiền mà ông yêu cầu là mười triệu bảng, phiếu hoàn vốn ngắn hạn năm năm và căn cứ vào nghiên cứu con số về dòng tiền gần đây nhất của ông, trong khi đánh giá tỷ giá hối đoái hiện tại của đồng yên, chúng tôi cân nhắc một tỷ lệ phần trăm thực tế....”
Bây giờ, khi đã quay trở lại sân thi đấu quen thuộc, Cedric, lần đầu tiên, giãn bớt căng thẳng. Bốn mươi phút sau, ông đã trình bày xong ý tưởng của mình và trả lời lần lượt từng câu hỏi của ông Morita. Sebastian thấy “sếp” của mình không thể nào tuyệt hơn được nữa.
“Tôi có thể đề nghị ông lập một hợp đồng không, ông Hardcastle? Tôi đã biết chắc ông là người phù hợp với việc này từ rất lâu trước khi tôi rời Tokyo. Sau phần trình bày của ông, tôi càng tin tưởng hơn. Tôi thực sự đã hẹn với hai ngân hàng khác, nhưng đó chỉ đơn giản để đảm bảo với các cổ đông của tôi rằng tôi sẽ cân nhắc các lựa chọn thay thế. Một góp bốn vốn, một vốn bốn lời mà.”
Cả hai người đàn ông đều phá lên cười.
“Nếu ông không bận gì,” Cedric nói, “có lẽ ông sẽ nhận lời mời ăn trưa cùng tôi chứ? Một nhà hàng Nhật Bản mới mở gần đây trong Thành phố, đã nhận được đánh giá xuất sắc, vì thế tôi đã nghĩ...”
“Và ông có thể nghĩ lại, ông Hasdcastle, bởi vì tôi không đi sáu nghìn dặm để tìm một nhà hàng Nhật Bản đâu. Không, tôi sẽ đưa ông tới Rules, và chúng ta sẽ thưởng thức bò nướng, bánh pudding Yorkshire, hợp với một người gốc Huddersheld, tôi nghĩ vậy.” Cả hai người lại cùng phá lên cười lần nữa.
Ngay khi Sebastian ra khỏi ngân hàng, cậu vẫy một chiếc taxi. “Nhà hát Hoàng gia, Drury Lane,” cậu nói và khi họ đỗ lại bên ngoài nhà hát, khoảng hai mươi phút sau, thứ đầu tiên mà họ chú ý, duy nhất là cái hàng người chờ vé trả lại dài đến đâu. Cậu trả tiền cho tài xế taxi, sải bước vào bên trong nhà hát, và đi thẳng lên phòng vé.
“Tôi đoán rằng cô không còn ba tấm vé nào cho buổi trình diễn tối nay?” Cậu nài nỉ.
“Cậu nghĩ đúng rồi đấy, anh bạn thân mến,” người phụ nữ đang ngồi trong quầy nói. “Cậu, tất nhiên, có thể gia nhập vào hàng người chờ mua vé trả lại, nhưng nói thẳng ra rằng không nhiều người trong số họ có khả năng vào rạp hát trước lễ Giáng sinh đâu. Một số người chết trước khi buổi biểu diễn này có vé trả lại.”
“Giá vé bao nhiêu không thành vấn đề với tôi.”
“Họ đều nói vậy, anh bạn thân mến ạ. Chúng ta có những người trong hàng đợi bảo rằng đây là sinh nhật lần thứ hai mươi mốt của họ, kỷ niệm đám cưới lần thứ năm mươi của họ... một trong số bọn họ còn tuyệt vọng đến nỗi anh ta đã cầu hôn tôi.”
Sebastian bước ra khỏi nhà hát và đứng trên vỉa hè. Anh nhìn hàng người một lần nữa, nó dường như đã dài ra thêm sau vài phút vừa rồi, và cố gắng nghĩ xem mình có thể làm gì tiếp đây. Rồi, cậu nhớ lại cậu từng đọc trong một cuốn tiểu thuyết nào đó của cha mình. Cậu quyết định cậu sẽ thử xem cách đó có ích với mình như với William Warwick hay không.
Cậu rảo bước xuôi theo ngọn đồi, về phía phố Strand, liệng lách né tránh dòng xe cộ lúc buổi chiều, về lại khách sạn Savoy Place chỉ vài phút sau. Cậu đi thẳng lên bàn lễ tân và hỏi người lễ tân tên của Đội trưởng đội khuân vác.
“Albert Southgate,” cô trả lời.
Sebastian cảm ơn cô ấy và sải bước đi tới chỗ bàn đón tiếp, như thể cậu là một người khách.
“Albert có đây không ạ?” Cậu hỏi người nhân viên khuân vác.
“Tôi nghĩ, anh ta đi ăn trưa rồi, thưa cậu, nhưng cứ để tôi kiểm tra xem.” Người đàn ông biến mất trong một căn phòng đằng sau.
“Bert, có một quý anh đang hỏi gặp anh kìa.”
Sebastian không phải đợi lâu trước khi người đàn ông nhiều tuổi hơn xuất hiện trong chiếc áo dài xanh biển có dây viền vàng trang trí ở cổ tay, và các nút vàng sáng bóng cùng hai hàng huy chương chiến dịch, cậu nhận ra một cái trong đó. Ông ấy ném cho Sebastian một cái nhìn cảnh giác và hỏi, “Tôi giúp gì được cho cậu.”
“Cháu có một vấn đề,” Sebastian nói, vẫn băn khoăn liệu cậu có thể mạo hiểm chuyện đó không. “Bác cháu, Sir Giles Barrington, từng nói với cháu rằng nếu cháu có dịp ở tại khách sạn Savoy và cần giúp gì, cứ nhờ Albert một lời.”
“Quý ông đã giành Anh Dũng Bội Tinh của Quân đội Anh ở Tobruk ư?”
“Vâng,” Sebastian trả lời, lấy làm ngạc nhiên.
“Không nhiều người sống sót sau trận chiến đó lắm. Chuyện thật là khủng khiếp. Tôi giúp gì được?”
“Sir Giles cần ba vé xem buổi trình diễn vở My Fair Lady.”
“Khi nào?”
“Tối nay.”
“Chắc cậu đang đùa?”
“Bác cháu không quan tâm đến giá vé.”
“Chờ chút đã. Để tôi xem tôi có thể làm gì không?”
Sebastian nhìn theo Albert bước đều chân ra khỏi khách sạn, băng qua đường và mất hút về hướng Nhà hát Hoàng gia. Cậu bước qua bước lại trong phòng đợi, thường xuyên nhìn một cách lo lắng ra bên ngoài phố Strand nhưng phải tới hơn nửa giờ nữa trôi qua, Trưởng bộ phận khuân vác mới xuất hiện trở lại, nắm trong tay một chiếc phong bì. Ông ấy quay lại vào bên trong khách sạn và trao chiếc phong bì cho Sebastian.
“Ba chỗ đặc biệt đặt trước trong nhà hát, hàng ghế F, khu trung tâm.”
“Tuyệt vời. Cháu nợ chú thật nhiều.”
“Không có gì.”
“Cháu không hiểu,” Sebastian nói.
“Quản lý phòng vé đã bị gợi nhớ tới Sir Giles bởi anh trai ông ấy, hạ sĩ Harris, bị giết trong trận Tobruk.”
Sebastian cảm thấy xấu hổ.
*
“Làm tốt lắm, Seb, cậu đã cứu thua cho ngày hôm nay. Bây giờ nhiệm vụ duy nhất còn lại của cậu hôm nay là đảm bảo chiếc Daimler túc trực bên ngoài Khách sạn Savoy cho đến khi chúng ta biết chắc chắn ông Morita và các đồng sự của ông ấy đã an toàn vào giường ngủ.”
“Nhưng từ khách sạn đến nhà hát chỉ có vài trăm thước.”
“Chặng đường đó có thể trở nên dài hơn nếu trời mưa, như cuộc gặp ngắn ngủi của cậu với cô vợ Giáo sư Marsh đã từng cho cậu một bài học đấy thôi. Bên cạnh đó, nếu chúng ta không nỗ lực, cậu có thể chắc chắn là một bên khác sẽ làm thay.”
*
Sebastian bước ra khỏi xe và đi vào Savoy lúc 18h30. Cậu bước tới thang máy và kiên nhẫn chờ đợi. Ngay sau 7 giờ tối, ông Morita và hai đồng sự xuất hiện. Sebastian cúi chào thấp và trao cho họ chiếc phong bì chứa ba tấm vé.
“Cảm ơn cậu, chàng trai.” Ông Morita nói. Họ băng qua tiền sảnh, qua cửa xoay, ra ngoài khách sạn.
“Xe của Chủ tịch sẽ đưa các vị tới Nhà hát Hoàng gia,” Sebastian nói trong khi Tom mở cửa sau của xe.
“Không cần đâu, cảm ơn cậu,” ông Morita nói. “Đi bộ sẽ tốt hơn cho chúng tôi.” Không thêm một lời nào nữa, ba người đàn ông bắt đầu hướng tới nhà hát. Sebastian lại cúi đầu thấp một lần nữa, trước khi ngồi vào ghế trước trong xe cùng Tom.
“Sao cậu không về nhà?” Tom hỏi. “Không cần phải vật vờ ở đây đâu, và nếu trời đổ mưa, tôi sẽ lái xe qua nhà hát đón họ về.”
“Nhưng họ có lẽ muốn đi ăn tối sau buổi trình diễn hoặc tới câu lạc bộ đêm nào đó. Anh có biết câu lạc bộ đêm nào không?”
“Tùy thuộc vào chuyện họ muốn gì.”
“Không phải chuyện đó, em không chắc. Nhưng dù sao, em cũng sẽ ở đây cho đến khi, theo nguyên văn lời ông Hardcastle là họ an toàn trên giường ngủ rồi.”
Trời không đổ mưa, không một giọt, và đúng 10 giờ, Sebastian đã biết tất cả những gì cần biết về cuộc đời anh Tom, bao gồm cả anh ấy học ở trường nào, anh ấy đóng quân ở đâu trong suốt cuộc chiến, và anh ấy đã làm việc ở đâu trước khi trở thành tài xế riêng của ông Hardcastle. Tom đang “buôn” về chuyện vợ anh ấy muốn tới Marbella trong kỳ nghỉ tới của bọn họ, thì Sebastian nói, “Ôi, trời ơi,” và tụt xuống ghế cho khuất tầm nhìn của hai người đàn ông ăn vận bảnh bao rảo bước qua trước đầu xe của họ vào trong khách sạn.
“Cậu đang làm gì vậy?”
“Né tránh vài kẻ mà em không bao giờ muốn gặp lại.”
“Trông như thể màn sân khấu đã hạ xuống,” Tom nói, khi đoàn đoàn lũ lũ những người từ trong nhà hát vừa nói chuyện phiếm vừa đổ ra phố Stand. Một vài phút sau, Sebastian thấy ba người mà cậu phụ trách đang trên đường quay về khách sạn. Chỉ trước khi ông Morita chạm chân đến lối vào, Sebastian ra khỏi xe và cúi chào thấp.
“Tôi hy vọng ông đã thưởng thức buổi trình diễn, Morita-san.”
“Không thể nào tuyệt hơn.” Ông Morita đáp lại. “Tôi đã không cười nhiều đến thế trong nhiều năm rồi, và âm nhạc thì tuyệt hảo. Trực tiếp cá nhân tôi sẽ cảm ơn ông Hardcastle khi tôi gặp ông ấy, sáng ngày mai. Cậu về nhà đi nhé, cậu Clifton, bởi vì tôi không cần xe vào đêm nay nữa đâu. Xin lỗi đã khiến cậu phải đợi.”
“Đấy là vinh dự của tôi, Morita-san.” Sebastian nói. Cậu vẫn đứng trên vỉa hè và dõi theo ba người bọn họ đang bước vào khách sạn, băng qua tiền sảnh, nhắm thẳng tới cầu thang máy của khách sạn. Tim cậu bắt đầu đập nhanh hơn khi cậu nhìn thấy hai người đàn ông bước tới phía trước, cúi chào và bắt tay với ông Morita. Sebastian vẫn chôn chân tại chỗ. Hai người đàn ông nói chuyện với ông Morita khoảng một lát. Sau đó, ông ấy bảo hai đồng sự rời đi, còn mình thì đi theo hai người đàn ông tới quán American Bar. Sebastian cực kỳ muốn vào bên trong khách sạn để quan sát gần hơn nhưng cậu biết cậu không thể mạo hiểm. Thay vào đó, cậu miễn cưỡng ngồi lại vào trong xe.
“Cậu ổn chứ?” Tom hỏi. “Cậu trắng bệch như tờ giấy rồi.”
“Mấy giờ thì ông Hardcastle đi ngủ nhỉ?”
“Mười một giờ ba mươi phút, còn tùy nữa. Nhưng cậu luôn có thể biết được điều đó bởi vì nếu ông ấy còn thức thì đèn trong phòng làm việc vẫn bật.”
Sebastian xem đồng hồ đeo tay. 10:43 tối. “Rồi, đi thôi, và để xem ông ấy còn thức không?”
Tom lái xe lao ra phố Strand, băng qua phố Trafalgar, tiếp tục xuôi the Mali tới Góc công viên Hype và đến bên ngoài số 37, Cadogan Place ngay sau mười một giờ đêm. Đèn phòng làm việc vẫn sáng. Không nghi ngờ gì nữa, Chủ tịch vẫn đang soát lại hợp đồng lần thứ ba vì ông dự đoán, vị khách người Nhật có thể sẽ ký hợp đồng vào buổi sáng hôm sau.
Sebastian ra khỏi xe một cách chậm rãi, đi lên từng bậc và bấm chuông cửa trước. Một lát sau, đèn ở sảnh bật lên và ông Cedric mở cửa.
“Cháu xin lỗi vì phiền ông vào giờ muộn này, thưa Chủ tịch nhưng chúng ta gặp rắc rối rồi.”