Ngân hàng Barclays.
Đường Holton.
Bristol.
Ngày 16 tháng 6 năm 1964
Kính gửi Thiếu tá Fisher,
Sáng nay, chúng tôi nhận thanh toán hai séc và một ủy nhiệm chi bằng tài khoản cá nhân của ông. Khoản thứ nhất là từ Hiệp hội Xây dựng West Country với số tiền 12 bảng 11 shilling và 6 xu; khoản thứ hai từ các thương gia rượu vang Harvey với số tiền 3 bảng 4 si- ling và 4 xu và khoản thứ ba là ủy nhiệm chi 1 bảng tới Hiệp hội Old Boy của St Bede.
Các khoản thanh toán này đã vượt quá giới hạn thấu chi 500 bảng, vì vậy chúng tôi buộc phải báo để ông ngừng phát hành bất kỳ tấm séc nào cho đến khi tài khoản đủ sức chi trả.
Fisher nhìn vào đống thư buổi sáng trên bàn và thở dài não nuột. Phong bì màu nâu nhiều hơn màu trắng, một số gửi đến từ những thương gia để nhắc nhở anh ta phải thanh toán trong vòng 30 ngày, và một người hối tiếc rằng vấn đề đã được chuyển sang cho luật sư giải quyết. Và chuyện Susan vẫn từ chối trả lại chiếc Jaguar quý báu của anh cho đến khi anh thỏa thuận xong với cô về khoản trợ cấp hàng tháng cũng chẳng để làm gì, ít nhất thì vì anh không thể chống nổi nếu không có xe đi nên đành phải mua một chiếc Hillman Minx đã qua sử dụng, lại một khoản chi phí nữa.
Anh đặt những chiếc phong bì mỏng màu nâu sang một bên và bắt đầu mở những cái màu trắng: lời mời tham gia bữa tối quyên góp từ thiện cùng các sĩ quan đồng đội Lữ đoàn Hoàng gia Wessex cùng tất cả trung đoàn, diễn giả khách mời là Thống chế Sir Claude Auchinleck - anh sẽ nhận lời bằng cách gửi thư hồi đáp; một lá thư của Peter Maynard, Chủ tịch Hiệp hội Đảng Bảo thủ địa phương, hỏi liệu anh có cân nhắc đứng ra với tư cách một ứng cử viên trong cuộc bầu cử hội đồng hạt hay không. Vô số giờ đi vận động bầu cử và lắng nghe đồng nghiệp tự diễn thuyết, các khoản chi phí luôn bị chất vấn và duy nhất cụm từ “ủy viên hội đồng” thể hiện sự ghi nhận. Không, cám ơn. Anh sẽ gửi một câu trả lời nhã nhặn giải thích rằng anh ta có quá nhiều cam kết khác vào thời điểm hiện tại. Anh đang mở chiếc phong bì cuối cùng thì điện thoại reo.
“Thiếu tá Fisher xin nghe.”
“Alex,” một giọng nói uốn éo như mèo mà anh ta không thể nào quên.
“Phu nhân Virginia, thật là một bất ngờ thú vị.”
“Virginia,” cô ta nhân mạnh, dấu hiệu mà anh biết có nghĩa là cô ta đang mưu tính chuyện gì đó. “Tôi chỉ đang tự hỏi liệu anh có dự định đến London lúc nào đó trong vài tuần tới không?”
“Mười hai giờ, thứ Năm. Tôi mong được gặp cô lúc đó ... Virginia.”
*
“Anh có thể giải thích lí do gì mà cổ phiếu của công ty tăng giá đều suốt tháng qua không?” Martinez hỏi.
“Thời hạn đặt vé lần đầu của tàu Buckingham diễn ra tốt hơn nhiều so với dự kiến,” Fisher nói, “và tôi nghe nói hải trình đầu tiên gần như đã bán hết vé.”
“Đó là tin tốt, Thiếu tá, bởi vì tôi không muốn có một cabin nào trống trên con tàu đó vào thời điểm nó khởi hành đến New York.” Fisher định hỏi tại sao thì Martinez nói thêm, “Và mọi thứ đã sẵn sàng cho buổi lễ đặt tên chưa?”
“Đã sẵn sàng, chỉ chờ Harland & Wolff hoàn thành thử nghiệm trên biển là con tàu chính thức được bàn giao, ngày làm lễ đặt tên sẽ được công bố. Thực tế, mọi chuyện ở công ty không thể nào thuận lợi hơn vào thời điểm này.”
“Nhưng không còn lâu nữa đâu,” Martinez khẳng định với anh ta. “Tuy nhiên, Thiếu tá, anh phải tiếp tục ủng hộ Chủ tịch một cách trung thành, cốt để, khi tình hình trở nên ngày một căng thẳng, không ai nhìn về phía anh hết.” Fisher bật cười một cách bồn chồn. “Và hãy nhớ gọi điện cho tôi ngay khi cuộc họp Hội đồng Quản trị lần tới kết thúc bởi vì tôi không thể đi bước tiếp theo cho đến khi tôi biết ngày làm lễ đặt tên con tàu.”
“Tại sao ngày đó lại quan trọng như vậy?” Fisher hỏi.
“Bao giờ đến lúc, Thiếu tá ạ. Khi nào tôi đã sắp đặt mọi thứ đâu vào đó, anh sẽ là người đầu tiên được báo cho biết.” Có tiếng gõ cửa và Diego sải bước vào phòng.
“Con sẽ quay lại sau chứ?” Anh ta hỏi.
“Không, Thiếu tá sắp rời đi. Còn gì khác không, Alex?”
“Không có gì.” Fisher nói, băn khoăn liệu anh có nên nói cho Don Pedro về cuộc hẹn của anh với Phu nhân Virginia không. Anh quyết định bỏ đi ý định đó. Rốt cuộc, cuộc hẹn có lẽ không dính dáng gì đến nhà Clifton hay nhà Barrington. “Tôi sẽ gọi cho ông ngay khi tôi biết ngày đó là ngày nào.”
“Nhớ, đừng quên gọi cho tôi đấy, Thiếu tá.”
“Anh ta có biết chút gì về những chuyện bố làm không?” Diego hỏi, ngay khi Fisher đóng cửa phòng lại sau lưng.
“Không tí nào và ta định cứ để yên vậy. Dù sao thì, anh ta sẽ không thể hợp tác hết sức nếu anh ta biết mình sắp mất việc. Nhưng việc quan trọng hơn là, mày đã lo thêm cho bố số tiền bố cần hay chưa?
“Có, nhưng không rẻ chút nào. Ngân hàng đồng ý nâng hạn mức thấu chi thêm một trăm ngàn nữa Nhưng họ kiên quyết đòi thêm thế chấp trong khi lãi suất rất cao.”
“Cổ phiếu của tao không đủ bảo đảm hay sao? Rốt cuộc số đó đã trở về gần mức tao đã bỏ ra để mua chúng.”
“Đùng quên, bố phải thanh toán đủ tiền cho thằng tài xế, thế hóa ra lại đắt đỏ hơn nhiều so với mức chúng ta đã mặc cả.”
“Thằng khốn.” Martinez nói, Nhưng chưa bao giờ nói với một trong hai thằng con về lời đe dọa của Kevin Raherty nếu ông ta không thể trả tiền đúng hạn. “Nhưng tao vẫn còn nửa triệu trong két đề phòng trường hợp khẩn cấp.”
“Khi con kiểm lại lần cuối, chỉ còn suýt soát ba trăm nghìn. Con bắt đầu băn khoăn liệu mối thù không đội trời chung với gia đình Barrington và Clifton này có đáng đeo đuổi vậy không khi nó có nguy cơ đẩy chúng ta đến chỗ phá sản.”
Don Pedro nói: “Không cần lo chuyện đó. Con số đó sẽ không có cơ thách thức tao trước một cuộc đối đầu đâu, và đừng quên, chúng ta đã giáng hai đòn.” Ông ta mỉm cười. “Jessica Clifton hóa ra là một phần thưởng thêm, và một khi tao đã bán hết cổ phiếu của mình, tao sẽ có thể nhấn chìm con mụ Clifton cùng với số thành viên gia đình quý báu còn lại của cô ta. Tất cả chỉ là vấn đề thời gian, và tao,” Don Pedro nói, “sẽ là người cầm đồng hồ bấm giờ.”
*
“Alex, thật tốt khi anh đã tới. Lâu quá rồi nhỉ. Để tôi lấy đồ uống cho anh,” Virginia nói, bước tới chỗ chiếc tủ. “Đồ uống ưa thích của anh là gin và tonic, nếu tôi nhớ không lầm?”
Alex bị ấn tượng vì cô ta vẫn nhớ bởi họ đã không gặp nhau lâu rồi kể từ khi Phu nhân Virginia làm anh ta mất chỗ trong Hội đồng khoảng chín năm trước. Những gì anh còn nhớ rõ là điều cuối cùng mà cô ta đã nói với anh trước khi họ chia tay: Và khi tôi nói tạm biệt, ý tôi là vĩnh biệt.
“Vậy nhà Barrington bây giờ làm ăn ra sao khi anh quay trở lại Hội đồng Quản trị?”
“Công ty vừa trải qua thời kỳ thảm hại nhất và mớ rắc rối của nó, đợt đặt vé tàu Buckingham đầu tiên đã diễn ra vô cùng trôi chảy.”
“Tôi đang nghĩ đến việc đặt một phòng suite cho chuyến đi đầu tiên đến New York. Điều đó sẽ khiến họ suy nghĩ.”
“Nếu cô đặt vé, tôi không thể tưởng tượng họ sẽ mời cô ngồi cùng bàn thuyền trưởng,” Fisher nói, hâm nóng ý tưởng.
“Đến khi chúng ta cập bến New York, ‘ông bạn thân mến’, bàn của tôi sẽ là chiếc bàn duy nhất mà mọi người đều muốn ngồi.’”
Fisher cười lớn. “Đó có phải là lí do mà cô muốn gặp tôi không?”
“Không, một lí do quan trọng hơn nhiều,” Virginia nói, vỗ vào chiếc ghế sofa. “Đến và ngồi xuống bên cạnh tôi đi. Tôi cần sự giúp đở của anh để thực hiện một dự án nhỏ mà tôi đang ấp ủ, và anh, Thiếu tá ạ, với nền tảng về quân sự và kinh nghiệm kinh doanh của mình, sẽ là người lý tưởng để tiến hành nó.”
Alex nhấp một ngụm đồ uống của mình và lắng nghe trong hoài nghi về những gì Virginia đang đề xuất. Anh định từ chối toàn bộ ý tưởng thì cô mở túi xách, rút ra một tấm séc trị giá 250 bảng Anh và đưa cho anh. Tất cả những gì anh có thể thấy trước mặt là một đống phong bì màu nâu. “Tôi không nghĩ ...”
“Và sẽ thêm hai trăm năm mươi bảng nữa khi công việc hoàn thành.”
Alex đã thấy một lối thoát. “Không, cảm ơn, Virginia,” anh ta nói chắc nịch. “Tôi muốn trả trước toàn bộ số tiền. Có lẽ cô đã quên những gì xảy ra lần trước khi chúng ta tiến hành một giao dịch tương tự.”
Virginia xé bỏ tấm séc và mặc dù Alex vô cùng cần tiền, anh vẫn cảm thấy nhẹ nhõm. Nhưng trước sự ngạc nhiên của anh, cô ta lại mở túi, lấy sổ séc ra và viết và ký tấm séc, rồi đưa nó cho Alex.
*
Trên hành trình trở lại Bristol, Alex đã nghĩ đến việc xé bỏ tấm séc, nhưng tâm trí anh cứ xoay quanh những hóa đơn chưa thanh toán, một trong số đó đe dọa buộc anh phải chịu trách nhiệm pháp lý, số tiền cấp dưỡng hàng tháng chưa thanh toán và những phong bì màu nâu chưa mở đang chờ trên bàn anh.
Khi anh ta gửi séc và thanh toán các hóa đơn của mình xong, Alex buộc phải xác định rằng sẽ không thể quay đầu lại nữa. Anh đã dành hai ngày tiếp theo để lên kế hoạch cho toàn bộ cuộc tập luyện như thể đó là một chiến dịch quân sự.
Ngày đầu tiên, trinh sát thành phố Bath.
Ngày thứ hai, bài trận ở Bristol.
Ngày thứ ba, hành quyết tại Bath.
Đến Chủ nhật, anh hối hận vì đã chịu tham gia, Nhưng anh không buồn nghĩ đến việc Virginia sẽ trả thù nếu anh làm cô thất vọng vào phút chót và sau đó không thể hoàn trả số tiền đó cho cô ta.
Vào sáng thứ Hai, anh lái xe mười ba dặm đến Bath.
Anh đỗ xe ở bãi đỗ xe thành phố, băng qua cầu, băng qua khu vui chơi giải trí và vào trung tâm thành phố. Anh không cần bản đồ vì anh đã dành phần lớn thời gian cuối tuần để ghi nhớ mọi con đường đến mức anh có thể bịt mắt đi bộ trên phố. Thời gian bài trận hiếm khi nào trở thành lãng phí, sĩ quan chỉ huy cũ của anh thường nói vậy.
Anh bắt đầu cuộc tìm kiếm của mình trên đường cao tốc, chỉ dừng lại khi anh bắt gặp một cửa hàng tạp hóa hoặc một trong những siêu thị mới. Khi đã vào bên trong, anh cẩn thận kiểm tra các kệ hàng, và nếu sản phẩm anh yêu cầu đang được bán, anh liền mua nửa tá. Sau khi hoàn thành phần đầu tiên của hoạt động, Alex chỉ cần đến ghé một cơ sở khác, khách sạn Angel, ở đó anh kiểm tra vị trí của các bốt điện thoại công cộng. Hài lòng, anh quay trở lại cầu để đến bãi đậu xe, đặt hai túi đồ vào cốp xe và lái xe trở lại Bristol.
Về đến nhà, anh đậu xe trong ga ra, và lấy hai chiếc túi ra khỏi cốp. Ăn qua loa bữa tối với một bát súp cà chua Heinz và một thanh xúc xích, anh xem đi xem lại những gì cần làm vào ngày hôm sau. Anh đã thức giấc nhiều lần trong cả đêm.
Sau bữa sáng, Alex ngồi vào bàn làm việc và đọc hết biên bản cuộc họp Hội đồng Quản trị vừa qua, liên tục tự nhủ rằng mình không thể chấp nhận.
Lúc 10h30, anh đi vào bếp, lấy một chai sữa rỗng trên bệ cửa sổ và rửa sạch. Anh bọc chai trong một chiếc khăn lau bát đĩa và đặt nó vào bồn rửa trước khi lấy một chiếc búa nhỏ ra khỏi ngăn trên cùng. Anh bắt đầu đập vụn cái chai thành nhiều mảnh nhỏ, sau đó anh nghiền vỡ thành nhiều mảnh nhỏ hơn và nhỏ hơn nữa, cho đến khi chỉ còn lại một chiếc tách đầy bột thủy tinh.
Sau khi nghiền vụn thủy tinh, anh cảm thấy kiệt sức và giống như bất kỳ người lao động tự trọng nào, anh nghỉ giải lao. Anh tự rót cho mình một ly bia, làm một chiếc bánh mì kẹp phô mai và cà chua, rồi ngồi đọc báo buổi sáng. Tòa thánh Vatican đã yêu cầu cấm thuốc tránh thai.
Bốn mươi phút sau, anh ta trở lại với nhiệm vụ của mình. Anh đặt hai túi hàng lên mặt bàn, lấy ra ba mươi sáu chiếc lọ nhỏ và xếp chúng ngay ngắn thành ba hàng, giống như những người lính đang diễu binh. Anh ta mở nắp chiếc lọ đầu tiên và rắc một lượng nhỏ bột thủy tinh lên trên, như thể anh ta đang thêm gia vị. Anh vặn chặt nắp lại và lặp lại hoạt động này ba mươi lăm lần nữa, trước khi đặt các lọ trở lại túi và đặt cả hai túi vào ngăn tủ dưới bồn rửa.
Alex đã dành một chút thời gian để rửa sạch bột thủy tinh sót lại dưới bồn rửa cho đến khi anh chắc chắn rằng nó đã trôi sạch. Anh ta rời khỏi nhà, đi đến cuối đường, ghé vào chi nhánh ngân hàng Barclays ở địa phương của mình và đổi một tờ tiền 1 bảng Anh lấy 20 đồng xu shilling. Trên đường trở lại căn hộ, anh ta mua được một tờ báo Tin tức buổi tối Bristol. Ngay khi về đến nhà, anh ta đã tự pha cho mình một tách trà. Anh mang tờ báo vào phòng làm việc, ngồi vào bàn và quay số tổng đài tra danh bạ. Anh ta tìm năm số điện thoại ở London, và một ở Bath.
Ngày hôm sau, Alex bỏ hai chiếc túi mua sắm trở lại cốp và một lần nữa lên đường đến Bath. Sau khi đỗ xe ở góc xa của bãi đỗ xe thành phố, anh ta lấy túi hàng ra và quay trở lại trung tâm thị trấn, vào từng cơ sở nơi anh ta đã mua những chiếc lọ và, không giống một tên trộm vặt, anh ta đặt lại chúng lên kệ hàng. Sau khi đã trả lại chiếc lọ thứ ba mươi lăm cho cửa hàng cuối cùng, anh ta mang chiếc lọ còn lại đến quầy và yêu cầu gặp người quản lý.
“Vấn đề có thể là gì vậy, thưa ông?”
“Tôi không muốn làm ầm lên đâu, anh bạn thân mến.” Alex nói, “nhưng tôi mua cái lọ pa-tê cá Bingham này một hôm nọ - món ưa thích của tôi,” anh ta nói thêm, “và khi tôi về nhà, tôi thấy vài vụn thủy tinh bên trong.”
Người quản lý trông rất sốc khi Alex mở nắp và mời anh ta kiểm tra ruột chiếc lọ. Anh ta còn kinh hoàng hơn khi nhúng ngón tay vào pa-tê và bị chảy máu.
Alex nói: “Tôi không phải kiểu người hay phàn nàn, nhưng có lẽ nên kiểm tra phần còn lại trong kho của anh và thông báo cho nhà cung cấp.”
“Tôi sẽ làm điều đó ngay lập tức, thưa ông.” Anh ta ngần ngại “Ông có muốn khiếu nại chính thức không?” Anh ta lo lắng hỏi.
“Không, không,” Alex nói. “Tôi chắc chắn rằng việc này chỉ xảy ra một lần, và tôi sẽ không muốn đẩy anh vướng vào bất kỳ rắc rối nào.”
Anh ta bắt tay một người quản lý đang cảm kích, và chuẩn bị rời đi thì người đó nói, “điều tối thiểu chúng tôi có thể làm, thưa ông, là hoàn lại tiền cho ông.”
Alex không muốn loanh quanh vì sợ có ai đó sẽ nhớ mặt mình, nhưng anh ý thức được rằng nếu anh ta rời đi mà không nhận tiền hoàn lại, người quản lý có sẽ nghi ngờ. Anh ta quay lại khi người quản lý mở quầy, lấy ra một shilling và đưa cho khách hàng của mình.
“Cảm ơn,” Alex nói, đút túi tiền và đi thẳng ra cửa.
“Tôi xin lỗi vì đã làm phiền ông một lần nữa, thưa ông, nhưng có thể phiền ông ký vào biên nhận không?”
Alex miễn cưỡng quay lại lần thứ hai, viết nguệch ngoạc “Samuel Oakshott” trên đường chấm chấm, cái tên đầu tiên xuất hiện trong đầu anh, rồi nhanh chóng rời đi. Khi đã thoát ra, anh ta đi một con đường vòng vèo hơn dự định ban đầu để đến khách sạn Angel. Khi đến nơi, anh nhìn quay lại để chắc chắn rằng không có ai theo dõi mình. Yên trí, anh ta vào khách sạn, đi thẳng đến một trong những bốt điện thoại công cộng và đặt hai mươi đồng một shilling lên kệ. Anh ta lấy một tờ giấy ra khỏi túi sau và bấm số đầu tiên trong danh sách.
“Daily Mail,” một giọng nói trả lời. “Mục tin tức hay quảng cáo ạ?”
Alex nói, “Tin tức,” và được yêu cầu đợi nối máy tới một phóng viên chuyên mục tin tức.
Anh ta nói chuyện với người phụ nữ trong vài phút về sự cố không may mà anh ta đã gặp phải với lọ pa-tê cá Bingham, thương hiệu yêu thích của mình.
“Anh có định kiện họ không?” Cô hỏi.
Alex nói: “Tôi vẫn chưa quyết định, nhưng tôi chắc chắn sẽ tham khảo ý kiến luật sư của mình.”
“Và ông đã nói tên của mình là gì, thưa ông?”
“Samuel Oakshott,” anh ta lại mỉm cười khi nghĩ đến việc hiệu trưởng quá cố của anh ta sẽ không tán thành nổi những gì mà anh ta đã làm.
Sau đó, Alex gọi cho Daily Express, News Chronicle, Daily Telegraph, The Times và, để đảm bảo hơn nữa, the Bath Echo. Cuộc gọi cuối cùng của anh trước khi trở về Bristol là cho Phu nhân Virginia, người đã nói, “tôi biết tôi có thể trông cậy vào anh, Thiếu tá. Chúng ta thực sự phải gặp nhau đôi khi đấy. Gặp anh lúc nào cũng vui.”
Anh bỏ hai shilling còn lại vào túi, bước ra khỏi khách sạn và quay lại bãi đỗ xe. Trên đường trở lại Bristol, anh ta đã quyết định rằng khôn ngoan hơn cả là không đến Bath nữa, dù chỉ một lần trong thời gian tới đây.
*
Virginia đã gửi tin cho tất cả các báo vào sáng hôm sau, ngoại trừ tờ the Daily Worker.
Cô ta rất vui mừng trước số tiền bảo hiểm phải trả cho vụ bê bối pa-tê cá của công ty Bingham (Daily Mail). Ông Robert Bingham, Chủ tịch của công ty, đã ban hành văn bản xác nhận rằng tất cả các hàng dự trữ của công ty pa-tê cá Bingham đã được lấy xuống khỏi kệ bày hàng và sẽ không được thay thế trở lại cho đến khi cuộc điều tra đầy đủ được tiến hành xong xuôi (The Times).
Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp, Thủy sản và Thực phẩm đã phải trấn an công chúng rằng sẽ mở một cuộc thanh tra nhà máy Bingham ở Grimsby do các viên chức ngành an toàn thực phẩm phục trách trong thời gian tới (Daily Express). Cổ phiếu Bingham tụt năm si- ling trong phiên giao dịch mới đây (Financial Time).
Khi Virginia đọc xong tất cả các báo, cô chỉ hy vọng rằng Robert Bingham có thể đoán được người đã chủ mưu toàn bộ chiến dịch này. Lẽ ra, cô sẽ ăn sáng ở Mablethorpe Hall vào sáng hôm đó và nghe quan điểm của Priscilla về sự việc đáng tiếc biết bao. Cô ta xem đồng hồ của mình và tin chắc rằng Robert đã đến nhà máy, liền nhấc điện thoại và quay số gọi về Lincolnshire.
“Priscilla yêu dấu,” cô ta thốt lên dạt dào, “Mình chỉ gọi điện để bày tỏ rằng mình rất tiếc khi đọc được tin về việc kinh doanh không mấy suôn sẻ ở Bath. Thật là xui xẻo.”
“Bạn thật tử tế quá khi đã gọi điện, bạn thân yêu,” Priscilla nói. “Người ta chỉ nhận ra ai là bạn thực sự trong những lúc như thế này.”
“Chà, bạn luôn có thể tin rằng mình luôn ở ngay đầu dây bên kia nếu lúc nào đó bạn cần đến mình, làm ơn chuyển lời thăm hỏi và chúc phước lành của mình tới Robert. Mình hy vọng anh ấy sẽ không quá thất vọng về chuyện không còn được xét ban danh tước Hiệp sĩ nữa.”