Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Khi chiếc taxi tiến vào phía ngoài bệnh viện, Harry ngạc nhiên thấy Emma đang đứng ở cửa ra vào, rõ ràng là đang đợi anh. Anh thậm chí còn ngạc nhiên hơn khi cô chạy về phía anh, vẻ nhẹ nhõm lộ rõ trên khuôn mặt.

“Seb còn sống!” Cô hét lên từ rất xa, trước khi tới chỗ anh.

“Nhưng em đã nói với anh..Anh bắt đầu nói khi cô vòng tay qua ôm lấy anh.

“Cảnh sát đã lầm. Họ cứ tưởng người cầm lái là chủ sở hữu chiếc xe và thế nên, hẳn là Seb lúc đó đang ngồi ở ghế phụ.”

“Vậy hóa ra Bruno mới chính là người cầm lái?” Harry lặng lẽ nói.

“Vâng.” Emma nói, hơi cảm thấy tội lỗi một chút.

“Em hiểu điều đó có nghĩa gì không?” Harry nói và buông cô ra.

“Không. Anh đang ám chỉ điều gì?”

“Cảnh sát chắc hẳn đã báo với Martinez rằng con trai ông ta còn sống, chuyện còn lại chỉ là chờ khi nào ông ta phát hiện ra rằng Bruno mới chính là người bị sát hại, mà không phải là Sebastian.”

Emma cúi đầu. “Tội nghiệp ông ta,” cô nói khi họ bước vào bệnh viện.

“Trừ khi...” Harry bỏ lửng câu nói. “Vậy còn Seb thì sao?” Anh khẽ khàng hỏi. “Tình trạng của nó thế nào rồi?”

“Khá tệ, em sợ rằng như vậy. Bác sĩ Owen nói với em rằng trên người thằng bé không còn nhiều xương còn nguyên vẹn. Có vẻ như nó sẽ phải nằm viện vài tháng và nhiều khả năng sẽ phải ngồi xe lăn nốt phần đời còn lại.”

“Ơn Chúa là thằng bé còn sống.” Harry nói, đồng thời choàng tay qua vai vợ. “Họ sẽ cho anh thăm thằng bé chứ?”

“Vâng, nhưng chỉ vài phút. Để ý một chút nhé, anh yêu, nó ngập trong đống thạch cao và băng gạc, nên có lẽ anh sẽ không thể nào nhận ra nó.” Emma nắm lấy tay anh và dẫn anh lên tầng một, ở đó họ tình cờ gặp một người phụ nữ mặc đồng phục màu xanh sẫm đang đi loanh quanh một cách sốt ruột và đang để mắt sát sao đến các bệnh nhân, nhưng đồng thời vẫn đang chỉ dẫn nhân viên của mình.

“Tôi là Puddicombe.” Người phụ nữ giới thiệu và đưa tay ra.

“Giới thiệu với anh, Y tá trưởng.” Emma thì thầm. Harry bắt tay cô ấy và nói. “Chúc cô một ngày tốt lành, Y tá trưởng.”

Không thêm một lời nào, dáng hình nhỏ nhắn đó dẫn bọn họ đi qua phòng bệnh Bevan tới hai hàng giường bệnh gọn gàng, giường nào cũng có người nằm. Cô Puddicombe lướt qua từng chiếc một cho tới khi cô ấy tới chỗ một bệnh nhân ở góc xa tận cuối căn phòng. Cô ấy kéo một tấm rèm bao quanh Sebastian Arthur Clifton và lùi lại. Harry nhìn chăm chăm xuống đứa con trai của mình. Chân trái của cậu bị treo lên dây ròng rọc trong khi chân còn lại bị bó bột thạch cao, đặt thẳng thớm trên giường. Đầu chàng thanh niên quấn băng chỉ chừa lại một con mắt đang chăm chú nhìn cha mẹ mình, nhưng môi cậu không cử động được.

Khi Harry cúi xuống để hôn lên trán con trai, những lời đầu tiên mà Sebastian thốt ra là: “Bruno sao rồi?”

*

“Tôi xin lỗi phải đặt câu hỏi cho cả hai người sau tất cả những gì ông bà đã trải qua.” Thủ trưởng cơ quan điều tra Miles nói. “Tôi sẽ không phiền các vị nếu không vì chuyện vô cùng cần thiết.”

“Tại sao chuyện đó lại cần thiết vậy?” Harry hỏi, anh vốn chẳng lạ gì các thám tử hoặc các phương pháp khai thác thông tin của họ.

“Tôi vẫn không tin chuyện xảy ra trên đường A1 là một vụ tai nạn.”

“Ông đang gợi đến chuyện gì?” Harry nhìn thẳng vào vị thám tử để hỏi.

“Tôi không định gợi ý gì đâu, thưa ông, nhưng các nhân viên phòng Hiện trường đã thực hiện vài cuộc khảo sát tỉ mỉ về chiếc xe và họ cho rằng có một vài điểm nghi vấn.”

“Ví dụ như?” Emma hỏi.

“Đầu tiên, thưa bà Clifton,” Miles nói, “chúng tôi không thể hiểu được tại sao con trai bà lao ngang qua dải phân cách trung tâm, trong khi rõ ràng là cậu ấy phải chịu rủi ro vì phương tiện đang chạy tới có thể đâm vào.”

“Có lẽ chiếc xe bị trục trặc gì chăng?” Harry gợi ý.

“Lúc đầu, chúng tôi cũng nghĩ vậy.” Miles trả lời. “Nhưng mặc dù chiếc xe bị hư hại nặng, không một lốp xe nào bị bể cả, và trục bánh lái vẫn còn nguyên, chuyện như thế này chua từng được ghi nhận trong bất kỳ vụ tai nạn nào kiểu này.”

“Chuyện đó hầu như không chứng tỏ được vụ này có dính dáng đến tội phạm hình sự.” Harry nói.

“Không, thưa ông.” Miles nói. “Nếu chỉ có thế thì tôi không đủ căn cứ để yêu cầu điều tra viên báo cáo vụ việc cho Giám đốc viện công tố (DPP). Nhưng có một nhân chứng đã đứng ra với vài bằng chứng khá đáng lo ngại.”

“Anh ta đã nói gì?”

“Cô ta.” Miles chỉnh lại, cùng lúc xem sổ ghi chép của mình. “Một cô Challis gì đấy đã báo với chúng tôi rằng cô ấy bất ngờ bị một chiếc MG mui trần vượt lên, chiếc xe đang định vượt tiếp ba chiếc xe tải nối tiếp nhau ở làn đường bên trong thì bất chợt, chiếc xe tải đi đầu trong ba chiếc di chuyển sang làn đường phía ngoài, mặc dù chẳng có phương tiện nào ở phía trước nó cả. Có nghĩa là tài xế xe MG đã phải nhấn phanh đột ngột. Chiếc xe tải thứ ba liền sau đó cũng di chuyển sang làn đường bên ngoài, cũng thế, không rõ lí do là gì, trong khi chiếc xe tải ở giữa duy trì tốc độ. Vậy là chiếc MG bị kẹt cứng, không vượt lên được, cũng không thể di chuyển sang vùng an toàn của làn đường bên trong được. Cô Challis tiếp tục cho biết rằng cả ba chiếc xe tải khóa cùng chiếc xe MG ở vị trí đó khá lâu,” vị thám tử tiếp tục, “cho đến khi tài xế của nó, bất chấp, lao vụt qua dải phân cách giữa, đối đầu trực diện với dòng phương tiện đang lưu thông ở chiều ngược lại.”

“Ông đã lấy lời khai của ba tài xế xe tải đó chưa?” Emma hỏi.

“Không. Chúng tôi không thể truy vết ra họ là ai, bà Clifton à. Và xin bà đừng nghĩ rằng chúng tôi đã không cố gắng tìm.”

“Nhưng, những gì mà ông gợi ra thật không thể nào tưởng tượng nổi.” Harry nói. “Kẻ nào mà lại muốn sát hại hai chàng trai vô tội cơ chứ?”

“Tôi có thể đồng ý với ông, thưa ông Clifton, nếu không phải là chúng tôi mới phát hiện ra Bruno Martinez ban đầu không hề có ý định đi chung với con trai ông tới Cambridge.”

“Làm sao mà ông có thể biết điều đó?”

“Bởi vì bạn gái của cậu ta, một cô Thornton nào đó, đã tới và báo cho chúng tôi rằng cô ấy đã lên kế hoạch đi xem phim với Bruno vào ngày hôm đó, nhưng cô ấy phải hủy vé vào phút chót vì bị cảm lạnh.” Viên cảnh sát điều tra lấy cây bút từ túi áo, lật một trang sổ ghi chép của mình, nhìn thẳng vào cha mẹ của Sebastian và hỏi: “Hai người có bất kỳ lí do nào để tin rằng có kẻ nào đó muốn làm hại con trai mình không?”

“Không.” Harry trả lời.

“Có.” Emma đáp lại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.