Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
35

❊ ❊ ❊

Tối Chủ nhật

Khi Ross đi dạo cùng Jean về lúc chiều Chủ nhật, ông đã mong chờ một bồn tắm nước nóng, một tách trà và một chiếc bánh quy bơ giòn, trước khi quay lại làm nhiệm vụ cảnh vệ.

Lúc họ sải bước về đến Glenleven, ông không ngạc nhiên khi thấy tài xế của nhà nghỉ đang đặt một chiếc va li vào cốp xe. Kiểu gì cũng có một số khách trả phòng sau buổi đi săn cuối tuần. Ross chỉ quan tâm đến một vị khách cụ thể và vì anh ta sẽ không trả phòng trước thứ Ba, nên ông đã không bận tâm thêm về chuyện đó nữa.

Họ đang lên cầu thang để về phòng ở tầng một, thì Diego Martinez đi lướt qua họ, hai bước một lúc như thể gã sắp muộn họp.

“Ồ, anh đã để quên tờ báo của mình trên bàn phòng khách rồi,” Ross nói. “Em cứ lên phòng tiếp đi, Jean, anh sẽ gặp lại em sau một lát nữa vậy.”

Ross quay lại, xuống cầu thang, và cố gắng không nhìn chằm chằm khi Diego nói chuyện với lễ tân. Ông tiếp tục đi chậm rãi về phía phòng trà. Diego rảo bước ra khỏi nhà nghỉ và leo lên ghế sau của chiếc xe hơi đang đợi. Ross chuyển hướng và tốc độ khi ông quay ngoắt lại và đi thẳng đến cửa trước, vừa đúng lúc kịp nhìn thấy họ đang mất hút cuối đường lái xe. Ông chạy ngược vào trong và đi thẳng đến quầy lễ tân. Cô gái trẻ nở một nụ cười ấm áp với ông. “Chào buổi chiều, ông Buchanan, tôi có thể giúp gì cho ông?”

Đây không phải là lúc để nói chuyện phiếm. “Tôi vừa thấy Diego Martinez rời đi. Tôi đã nghĩ đến việc mời anh ấy ăn tối cùng vợ chồng tôi. Cô có nghĩ là anh ấy sẽ quay lại sau không?”

“Không, thưa ông. Bruce đang chở anh ta đến Edinburgh để bắt tàu có giường ngủ, chạy xuyên đêm về London. Nhưng ông Don Pedro và anh Luis Martinez sẽ vẫn ở lại với chúng tôi cho đến thứ Ba, vì vậy nếu ông muốn mời họ ăn tối...”

“Tôi cần gọi một cuộc điện thoại gấp.”

“Tôi e rằng đường dây bị gián đoạn, ông Buchanan ạ, và như tôi đã giải thích với ông Martinez, đường dây có thể sẽ không hoạt động trở lại trước ngày mai...”

Ross bình thường là một người đàn ông lịch thiệp, quay ngoắt lại, lao ra cửa trước mà không nói thêm lời nào. Ông chạy ra khỏi nhà nghỉ, nhảy vào trong xe hơi của mình, và khởi động một chuyến đi ngoài kế hoạch. Ông không cố đuổi kịp Diego vì ông không muốn gã nhận ra mình bị bám đuôi.

Tâm trí ông nảy số cao nhất. Đầu tiên, ông xem xét các vấn đề thực tế. Ông có nên dừng lại và gọi cho Cedric để báo cho ông ấy biết chuyện đã xảy ra không? Ông đã quyết định bác bỏ ý kiến đó; dù sao thì, chuyện ưu tiên số một của ông là chắc chắn không để nhỡ tàu về London. Nếu ông có thời gian khi đến Waverley, lúc đó ông sẽ gọi cho Cedric để cảnh báo rằng Diego sẽ trở lại London sớm hơn một ngày.

Điều tiếp theo ông nghĩ tới là lợi dụng vị trí ủy viên hội đồng công ty Đường sắt Anh, yêu cầu phòng vé từ chối cấp vé cho Diego. Nhưng làm thế chẳng để làm gì hết, bởi vì sau đó gã sẽ đặt khách sạn ở Edinburgh và gọi cho người môi giới của hắn trước khi thị trường mở cửa sáng hôm sau, lúc gã phát hiện ra giá cổ phiếu Barrington đã lao dốc trong ngày cuối tuần, vẫn còn đủ thời gian để gã hủy bỏ mọi kế hoạch tung cổ phiếu của cha mình ra thị trường. Không, tốt hơn là để gã lên tàu và tính toán xem nên làm gì tiếp theo, chứ không phải đoán già đoán non xem có phải gã đã đánh hơi thấy chuyện gì rồi không.

Khi ông đã chạy lên đường chính tới Edinburgh, Ross giữ đồng hồ tốc độ ổn định ở mốc sáu mươi. Giữ một chỗ trên toa giường nằm của con tàu là việc không khó khăn gì, vì luôn có chỗ dự phòng dành cho các giám đốc của công ty Đường sắt Anh. Ông chỉ hy vọng rằng không có vị ủy viên nào trong cùng Hội đồng Quản trị cũng tới London vào đêm hôm đó.

Ông nguyền rủa khi ông phải đi một chặng đường dài vòng qua cầu Firth of Forth, vì cầu không thông sau một tuần nữa. Đến khi ông ra tới ven đô thành phố, ông gần như không nghĩ thêm được gì để tìm ra phương cách đối phó với Diego, một khi họ đều đã ở trên tàu rồi. Ông ước gì Harry Clitton đang ngồi bên cạnh mình. Đến giờ, chắc có lẽ anh ta đã nghĩ ra hàng tá kịch bản rồi. Tất nhiên, nếu đây là một cuốn tiểu thuyết, chắc anh ta đơn giản là khử bỏ Diego đi cho xong chuyện.

Dòng suy tưởng của ông bị cắt đứt một cách thô bạo khi ông nhận thấy động cơ đang lắc giật. Ông đưa mắt nhìn đồng hồ báo xăng, thấy ánh sáng đỏ nhấp nháy. Ông nguyền rủa, đập bang bang vào vô lăng xe, và bắt đầu tìm kiếm trạm xăng ở xung quanh. Khoảng một dặm sau, tiếng lắc giật đã chuyển thành lục khục và chiếc xe bắt đầu chạy chậm lại, cuối cùng, bon tự do và dừng lại ở rìa đường. Ross xem đồng hồ đeo tay: vẫn còn bốn mươi phút nữa mới đến giờ tàu khởi hành về London. Ông nhảy ra ngoài xe, và bắt đầu chạy cho tới khi ông thở hắt không ra hơi bên cạnh một biển báo có ghi Trung tâm Thành phố, 3 dặm. Những ngày tháng mà ông có thể chạy 3 dặm trong chưa đầy bốn mươi phút đã qua lâu rồi.

Ông đứng bên lề đường, giơ ngón cái, cố gắng xin đi quá giang. Ông chắc hẳn đã rạc đi thành một dáng hình khó ưa, mặc chiếc áo khoác vải tuýt màu xanh cỏ úa với chiếc váy sọc của nam giới vùng núi phía bắc Scotland thuộc gia tộc Buchanan và đôi tất dài màu xanh lá, và đang làm chuyện gì đó mà ông chưa từng làm kể từ khi còn học Đại học St Andrews, và kể cả hồi đó, ông cũng không giỏi việc này lắm.

Ông đổi chiến thuật, quay sang tìm một chiếc taxi. Đây hóa ra là một công việc bạc bẽo khác vào tối Chủ nhật ở khu này của thành phố. Và rồi ông phát hiện ra cứu tinh của mình, một chiếc xe buýt đỏ đang nhắm tới chỗ ông, mặt trước có ghi dòng tuyên bố in đậm TRUNG TÂM THÀNH PHỐ. Khi chiếc xe chạy qua, Ross chuyển hướng, chạy về phía điểm dừng xe buýt như chưa bao giờ được chạy trước đây, hy vọng, cầu nguyện rằng, tài xế sẽ rủ lòng thương mà chờ ông ấy. Lời cầu nguyện của ông được đáp lại, và ông leo lên, đổ vật xuống ghế trước.

“Điểm đến nào nhỉ?” Nhân viên soát vé hỏi.

“Ga Waverley,” Ross thở khó nhọc.

“Vé là 6 xu.”

Ross lấy ví ra và đưa cho anh ta tờ 10 shilling.

“Không đủ tiền trả lại.”

Ross lục lọi trong túi áo xem còn đồng xu lẻ nào không, nhưng ông đã bỏ lại tất cả trong phòng ngủ ở nhà nghỉ Glenleven rồi. Đó không phải là thứ duy nhất ông đã bỏ lại đó.

“Cứ giữ lấy tiền thừa.” Ông nói.

Nhân viên soát vé sửng sốt nhét tờ 10 shilling vào túi, không đợi vị khách đổi ý. Dù sao thì Giáng sinh không thường tới vào tháng Tám.

Xe buýt chỉ mới đi được vài trăm thước thì Ross phát hiện ra một trạm xăng, Macphersons, mở cửa 24/24. Ông lại nguyền rủa nữa. Ông nguyền rủa lần ba bởi vì ông đã quên rằng xe buýt dừng tại các điểm đón khách chứ không chở thẳng khách tới nơi họ muốn. Ông liếc đồng hồ đeo tay mỗi lần xe tới một điểm dừng và lại liếc nữa ở mỗi chỗ đèn đỏ, nhưng đồng hồ đeo tay của ông không chạy chậm lại còn xe buýt thì không tăng tốc. Cuối cùng, khi nhà ga dần hiện ra trong tầm mắt, ông chỉ còn lại đúng tám phút. Không đủ thời gian để gọi điện cho Cedric. Khi ông bước xuống xe buýt, nhân viên soát vé cố ý đứng dậy và chào ông như thể ông là một vị tướng ghé thăm.

Ross rảo bước vào nhà ga và nhắm thẳng tới con tàu mà ông đã đi nhiều lần trước đây rồi. Trên thực tế, ông đã đi tuyến này quá thường xuyên đến nỗi, giờ ông có thể ăn tối, thưởng thức đồ uống một cách thư thái, sau đó ngủ ngon suốt cả 330 dặm hành trình huyên náo qua từng điểm đỗ. Nhưng ông dự cảm đêm nay ông sẽ không thể ngủ nổi.

Ông nhận được một động tác chào lanh lẹ hơn khi ông chạm chân tới chỗ hàng rào. Các nhân viên soát vé ở ga Waverley tự thấy hãnh diện vì nhận ra mọi giám đốc công ty ở khoảng cách ba mươi bước chân.

“Chào buổi tối, ông Buchanan,” nhân viên soát vé nói. “Tôi không biết ông định đi chuyến này cùng chúng tôi, tối nay.” Tôi không định, ông định nói thế, nhưng thay vào đó, ông chỉ chào lại, đi thẳng tới đầu xa của nhà ga và lên tàu, chỉ còn vài phút nữa.

Khi ông đi xuôi hành lang, nhắm tới khoang dành cho các giám đốc, ông thấy Trưởng tàu đang đi tới chỗ mình. “Chào buổi tối, anh Angus.”

“Chào buổi tối, ông Buchanan. Tôi không thấy tên ông trên danh sách khách toa hạng nhất.”

“Không có đâu,” Ross nói. “Đây là quyết định vào phút chót.”

“Tôi e rằng khoang dành riêng cho giám đốc...” Tim của Ross chùng lại, “... chưa được chuẩn bị, nhưng nếu ông muốn dùng một chút gì đó tại toa nhà hàng, tôi sẽ cho người chuẩn bị ngay lập tức.”

“Cảm ơn anh Angus, tôi sẽ làm theo gợi ý đó.”

Người đầu tiên mà Ross thấy khi ông bước vào toa nhà hàng là một phụ nữ trẻ hấp dẫn ngồi bên quầy bar. Cô ta trông hơi quen. Ông gọi một ly whisky và sô-đa, và ngồi lên ghế đẩu bên cạnh cô ấy. Ông nghĩ tới Jean, và cảm thấy có lỗi khi bỏ rơi bà. Giờ ông không có cách nào để báo cho bà biết ông đang ở đâu mãi tới tận sáng mai. Sau đó, ông nhớ ra một thứ khác mà ông đã bỏ rơi. Tệ hơn nữa, ông đã không ghi chú lại tên con đường nơi ông bỏ lại chiếc xe hơi của mình.

“Chào buổi tối, ông Buchanan,” người phụ nữ nói, trước sự ngạc nhiên của Ross. Ông nhìn lại cô ấy lần thứ hai nhưng vẫn không nhận ra cô ấy. “Tên tôi là Kitty,” cô ấy nói, và đưa một bàn tay đeo găng ra. “Tôi thường thấy ông trên chuyến tàu này nhưng hóa ra, ông là một giám đốc của công ty Đường sắt Anh.”

Ross mỉm cười và nhấp một ngụm đồ uống. “Vậy cô làm gì mà phải đi tới đi lui về London thường xuyên như vậy?”

“Tôi làm tự do,” Kitty nói.

“Và cô đang làm trong ngành nào?” Ross hỏi khi Trưởng tàu tới bên cạnh ông ấy.

“Khoang của ông sẵn sàng rồi, thưa ông, mời ông vui lòng đi cùng tôi.”

Ross cạn ly đồ uống của mình. “Rất vui được gặp cô, Kitty.”

“Tôi cũng vậy, ông Buchanan.”

“Thật đúng là một quý cô trẻ trung, quyến rũ, anh Angus nhỉ.” Ross nói khi ông đi theo Trưởng tàu về khoang của mình. “Cô ấy đang định nói với tôi lí do mà cô ấy phải đi lại thường xuyên trên tuyến tàu này.”

“Tôi chắc, tôi không biết đâu, thưa ông.”

“Tôi chắc anh biết mà, Angus, bởi vì chẳng có gì mà anh không biết về tàu The Night Scotman.”

“Chà, có thể nói rằng cô ấy rất được một số khách quen của chúng ta ưa chuộng.”

“Ý anh là...?”

“À, vâng, thưa ông. Cô ấy đi tới đi lui khoảng hai ba lần một tuần. Rất kín đáo và....”

“Angus! Chúng ta điều hành tàu The Night Scotsman, không phải một câu lạc bộ đêm.”

“Chúng ta đều kiếm sống cả mà, sếp, và nếu mọi chuyện suôn sẻ với Kitty, mọi người đều có lợi.”

Ross phá lên cười. “Có giám đốc nào khác biết về Kitty không?”

“Một hoặc hai người. Cô ấy tính giá đặc biệt cho họ.”

“Cẩn thận đấy, Angus.”

“Xin lỗi, sếp.”

“Giờ, quay lại với công việc hàng ngày của anh. Tôi muốn xem danh sách đặt chỗ của tất cả khách hạng nhất. Có thể có ai đó trên tàu mà tôi muốn ăn tối cùng.”

“Tất nhiên, thưa ông.” Angus lấy ra một tờ giấy từ bìa kẹp hồ sơ và trao cho Buchanan. “Tôi giữ bàn quen của ông cho bữa tối rồi.”

Ross đưa ngón tay rà xuôi theo danh sách, phát hiện ra ông D. Martinez ở toa số 4. “Tôi muốn trao đổi với Kitty vài lời,” ông nói khi ông trả lại danh sách cho Angus. “Và nhớ là không để ai biết được đấy.”

Discretion là tên đệm của tôi mà” Angus nói, cố nén một nụ cười.

“Không phải như anh đang nghĩ đâu.”

“Chưa bao giờ là thế, thưa ông.”

“Và tôi muốn anh bố trí bàn của tôi trong toa nhà hàng cho ông Martinez, khách ở toa số 4.”

“À, vâng, thưa ông,” Angus nói, giờ đã hoàn toàn bối rối.

“Tôi sẽ giữ bí mật nhỏ của anh, Angus ạ, nếu anh giữ bí mật của tôi.”

“Tôi đảm bảo, thưa ông, nếu như tôi có biết chút gì về việc của ông.”

“Anh sẽ biết, khi chúng ta tới London.”

“Tôi sẽ đi tìm Kitty, thưa ông.”

Ross cố sắp xếp lại các suy nghĩ của mình trong lúc chờ đọi Kitty tới gặp ông. Những gì ông nghĩ không ngoài một chiến thuật giữ chân, Nhưng thế có thể cũng đủ để ông có thời gian nghĩ gì kế hoạch gì đó hiệu quả hơn. Cửa khoang tàu của ông trượt mở, Kitty bước vào.

“Gặp lại ông thật tốt quá, ông Buchanan,” cô nói khi cô ngồi xuống, đối diện với ông và bắt chéo chân để lộ phần đùi hở ra từ đôi tất. “Tôi có thể phục vụ không?”

“Tôi hy vọng thế,” Ross nói. “Cô lấy phí là bao nhiêu?”

“Tùy thuộc phần nhiều vào điều ông trông đợi.”

Ross nói với cô ấy chính xác ông đang trông đợi điều gì.

“Tất cả 5 bảng, thưa ông, trọn gói.”

Ross lấy ví ra, rút một tờ năm bảng và đưa cho cô ấy.

“Tôi sẽ cố hết phần mình,” Kitty hứa khi cô vén chiếc váy ngắn và bỏ tờ bạc vào phần đầu của một bên tất chân, trước khi đi khỏi, cũng thận trọng như khi cô đến.

Ross nhấn nút màu đỏ bên cạnh cửa và Trưởng tàu xuất hiện trở lại ngay, sau một lát.

“Anh đã giữ bàn của tôi cho ông Martinez chưa?”

“À vâng, và tìm cho ông một chỗ ở cuối toa nhà hàng nữa rồi.”

“Cảm ơn anh, Angus. Giờ Kitty sẽ ngồi đối diện với ông Martinez, và bất kỳ món gì cô ấy ăn hay uống đều tính vào hóa đơn của tôi.”

“Tốt thôi, thưa ông. Thế còn ông Martinez thì sao ạ?”

“Anh ta sẽ tự trả tiền bữa ăn của mình, nhưng anh ta được tặng các loại rượu vang và rượu mùi ngon nhất, và phải cho anh ta biết rằng rượu phục vụ miễn phí.”

“Rượu cũng tính vào hóa đơn của ông phải không, thưa ông?”

“Đúng. Nhưng anh ta sẽ không biết bởi vì tôi khá hy vọng rằng anh Martinez sẽ ngủ thật say đêm nay.”

“Tôi nghĩ, tôi đang bắt đầu hiểu ra rồi, thưa ông.”

Sau khi Trưởng tàu đã rời đi, Ross băn khoăn không biết liệu Kitty có làm trọn vẹn được phần việc đó không. Nếu cô ấy có thể chuốc say Martinez đến mức anh ta tiếp tục ở lại trong khoang của mình cho tới chín giờ sáng mai, cô ấy sẽ hoàn thành công việc của mình, và Ross sẽ hoan hỉ chia tay với một tờ năm bảng nữa. Ông đặc biệt thích ý tưởng còng anh ta vào bốn chân giường và treo biển Xin Đừng Làm Phiền ngoài cửa. Sẽ không ai nghi ngờ bởi vì hành khách không buộc phải rời tàu trước 9:30 và nhiều người thích ngủ nướng trước khi thưởng thức bữa sáng muộn của Arbroath Smokies.

Ross rời khoang của mình ngay sau tám giờ, nhắm thẳng tới toa nhà hàng và bước một mạch qua chỗ Kitty, hiện đang ngồi đối diện với Martinez. Khi ông đi qua, ông nghe lỏm được phục vụ rượu đang đọc danh mục các loại rượu cho họ.

Angus đã xếp cho Ross một chỗ ở cuối toa, ngồi quay lưng lại với Martinez, và mặc dù ông không chỉ một lần muốn quay lại nhìn, nhưng không như cô vợ của Lot, ông cưỡng lại được. Sau khi cạn ly cà phê, từ chối ly rượu brandy của mình, ông đã ký hóa đơn và quay lại khoang tàu. Lúc đi ngang qua chiếc bàn quen, ông vui mừng thấy không còn người ngồi tại đó nữa. Cảm thấy tự hài lòng, ông gần như tự đắc quay về toa tàu của mình.

Cảm giác hoan hỉ đó tan biến ngay khi ông mở cửa khoang tàu của mình, thấy Kitty đang ngồi đó.

“Cô đang làm gì ở đây vậy? Tôi đã nghĩ...”

“Tôi không tài nào khơi dậy bất kỳ chút hứng thú nào, ông Buchana,” cô nói. “Và xin đừng nghĩ rằng tôi đã không thử mọi cách, từ trói buộc đến áo chẽn không tay nữ. Đầu tiên, anh ta không uống rượu. Theo tín điều tôn giáo nào đó. Và rất lâu trước khi vào chính cuộc, rõ ràng phụ nữ không phải là thứ khiến anh ta động lòng. Tôi xin lỗi, thưa ông, nhưng cảm ơn ông vì bữa tối.”

“Cảm ơn, Kitty. Tôi cực kỳ ghi nhận,” ông nói khi ông ngồi hẳn vào chiếc ghế đối diện với cô.

Kitty vén váy lên, lấy tờ 5 bảng cài trên mép tất chân, đưa lại cho ông.

“Chắc chắn là không đâu,” ông quả quyết nói. “Nó là của cô rồi.”

“Tôi luôn có thể...” cô nói, luồn một bàn tay xuống dưới chiếc váy sọc Scotland của ông, những ngón tay từ từ dịch chuyên lên đùi ông.

“Không, cảm ơn cô, Kitty,” ông nói, nhướng mắt lên, vừa sửng sốt, vừa bàng hoàng không tin nổi. Chính lúc đó, ông nảy ra ý tưởng thứ hai. Ông đưa tờ năm bảng lại cho Kitty.

“Ông không phải là một trong số những kẻ kỳ quặc đó đấy chứ, ông Buchanan?”

“Tôi phải thừa nhận, Kitty ạ, chuyện mà tôi định đề nghị đây khá kỳ quặc.”

Cô ấy lắng nghe cẩn thận những việc mà ông mong đợi cô thực hiện được. “Ông muốn tôi làm việc đó lúc mấy giờ?”

“Khoảng 3:30 đêm.”

“Ở đâu?”

“Tôi cho là phòng vệ sinh.”

“Và bao nhiêu lần?”

“Tôi nghĩ chắc một lần là đủ rồi.”

“Và tôi sẽ không gặp rắc rối nào chứ, đúng không? Ông Buchanan? Bởi vì đây là một nơi kiếm sống ổn định, và hầu hết các quý ông ở toa hạng nhất đều không quá quắt lắm.”

“Tôi cam đoan với cô, Kitty ạ. Chuyện này chỉ xảy ra một lần rồi kết thúc, và không bao giờ có người biết cô có liên quan đến vụ này.”

“Ông đúng là một người lịch lãm, ông Buchanan,” cô nói và hôn lên má ông trước khi trượt cửa ra khỏi khoang tàu.

Ross không biết sẽ có thể xảy ra chuyện gì nếu cô ấy ở lại thêm một, hai phút nữa. Ông nhấn chuông gọi Trưởng tàu và chờ Angus tới.

“Tôi hy vọng, kết quả mỹ mãn, thưa sếp?”

“Tôi chưa thế khẳng định được.”

“Còn chuyện gì khác mà tôi giúp được không, thưa ông.”

“Có đấy, Angus. Tôi cần một bản sao quy chế và quy định đường sắt.”

“Để tôi xem tôi có thể tìm được cho ông một bản không,” Angưs nói, ra vẻ bối rối.

Hai mươi phút sau, khi anh ta quay lại, anh ta mang theo một tập tài liệu màu đỏ trông ngồn ngộn như thể không thường được lật giở lắm. Ross sửa soạn để đọc trước giờ đi ngủ. Đầu tiên ông xem lướt bảng chú dẫn, xác định ba mục ông cần nghiên cứu kỹ hơn, như thể ông đang quay lại thời học đại học St Andrews, và đang ôn thi. Đến 3:00 sáng, ông đã đọc xong và đánh dấu tất cả những đoạn liên quan. Ông dùng ba mươi phút còn lại để ghi nhớ chắc chắn những đoạn đó.

Đúng 3:30 sáng, ông đóng tập tài liệu dày cộm lại, ngồi ngả lưng và chờ đợi. Ông tin chắc rằng Kitty sẽ không làm ông thất vọng. 3:30, 3:35, 3:40. Bất chợt, có một cú xóc nảy kinh khủng suýt văng bật ông ra khỏi chỗ ngồi. Tiếp theo là tiếng rít của xích chuyển động khi con tàu giảm tốc đột ngột và cuối cùng khựng lại. Ross bước ra hành lang, thấy Trưởng tàu đang chạy lại chỗ ông.

“Có vấn đề gì vậy, Angus?”

“Thằng ngu nào đó, xin lỗi về những từ không hay mà tôi sắp nói, đã giật đứt đường dây liên lạc.”

“Báo cáo điểm chính cho tôi nhé.”

“À, vâng, thưa ông.”

Cứ vài phút, Ross lại xem đồng hồ đeo tay, ước gì thời gian trôi nhanh. Một số hành khách khác đang tha thẩn ở hành lang, cố gắng tìm hiểu chuyện gì đang diễn ra nhưng phải mười bốn phút sau, Trưởng tàu mới quay lại.

“Ai đó đã giật bỏ đường dây liên lạc trong nhà vệ sinh, ông Buchanan ạ. Chắc chắn là lầm lẫn với sợi xích. Nhưng không có tổn hại gì, thưa ông, miễn sao chúng ta vẫn tiếp tục đi được trong vòng hai mươi phút nữa.”

“Tại sao phải là hai mươi phút?” Ross hỏi một cách ngây ngô.

“Nếu chúng ta dừng lại lâu hơn thế, tàu The Newcastle Flyer sẽ vượt qua, và rồi chúng ta sẽ bị án ngữ.”

“Sao lại thế?”

“Chúng ta phải đi tụt lại sau con tàu đó và buộc phải đến muộn bởi vì nó dừng lại ở tám ga giữa đây và London. Từng xảy ra một, hai năm trước khi một em bé đi tiểu kéo lầm dây liên lạc và đến lúc chúng ta đến được ga King’s Cross, chúng ta trễ hơn một giờ rồi.”

“Chỉ một giờ thôi?”

“À vâng, chúng ta đã không tới được London đến hơn 8:40. Giờ chúng ta không muốn chuyện đó nữa, phải không, thưa ông? Nên, nếu ông cho phép, tôi sẽ lại cho tàu tiếp tục chạy.”

“Chờ chút, Angus. Anh đã tìm ra người giật dây đó chưa?”

“Chưa, thưa ông. Chắc hẳn đã trốn ngay khi họ nhận ra sai lầm của mình.”

“Chà, tôi rất tiếc phải chỉ ra, anh Angus ạ, rằng quy định 43b trong quy chế đường sắt yêu cầu anh phải tìm ra người chịu trách nhiệm cho việc kéo dây liên lạc, tại sao họ làm thế, trước khi cho tàu tiếp tục hành trình.”

“Nhưng có thể không bao giờ tìm ra được, thưa ông, và tôi e rằng chúng ta không hẳn đã khôn ngoan hơn sau khi kết thúc vụ đó.”

“Nếu kéo dây liên lạc không vì lí do chính đáng nào, thủ phạm sẽ bị phạt năm bảng và báo cáo với nhà chức trách.” Ross nói, tiếp tục trích dẫn quy chế đường sắt.

“Để tôi đoán, thưa ông.”

“Quy định 47c.”

“Xin cho phép bày tỏ tôi ngưỡng mộ tài phán đoán của ông như thế nào khi yêu cầu xem quy định và quy chế đường sắt chỉ một giờ trước khi có người kéo dây báo động.”

“Đúng rồi, không may mắn hay sao? Tuy nhiên, tôi chắc rằng Hội đồng Quản trị mong chúng ta tuân thủ quy định, bất chấp sự bất tiện mà việc đó có thể mang lại.”

“Vâng, nếu ông đã nói vậy, thưa ông.”

“Tôi đã nói còn gì.”

Ross liên tục bồn chồn nhìn ra ngoài cửa sổ, và không mỉm cười cho đến khi tàu The Newcastle Flyer lao vụt qua, hai mươi phút sau đó, để lại cho họ hai hồi còi vẳng theo. Cho dù vậy, ông vẫn nhận ra rằng nếu họ đến ga King’s Cross vào khoảng 8:40, như Angus đã dự đoán, Diego vẫn có thể đủ thời gian để tìm một bốt điện thoại ở nhà ga, gọi cho người môi giới của anh ta và rút lại lệnh bán cổ phiếu đã đề xuất của cha gã trước khi thị trường mở cửa lúc 9:00.

“Đã giải quyết xong rồi, thưa ông.” Angus nói. “Tôi có thể bảo người lái tàu cho tàu chạy tiếp được chưa ạ, bởi vì có bốn hành khách của chúng ta đang dọa kiện Đường sắt Anh nếu tàu không tới London trước chín giờ.”

Ross không cần hỏi hành khách nào đang dọa dẫm. “Tiếp tục đi, Angus,” ông miễn cưỡng nói trước khi đóng cửa khoang tàu của mình lại, chưa biết ông có thể làm gì tiếp để đình trệ con tàu trong ít nhất hơn hai mươi phút nữa.

Tàu The Night Scotsman đã dừng ngoài hành trình vài lần vì tàu The Newcastle Flyer trả và đón khách ở các ga Durham, Darlington, York và Doncaster.

Có tiếng gõ cửa và Trưởng tàu lại bước vào.

“Chuyện gì nữa vậy, anh Angus?”

“Người đàn ông đang làm ầm lên về chuyện phải đến được London đúng giờ hỏi xem liệu anh ta có thể xuống tàu khi tàu Flyer dừng tại Peterborough không?”

“Không, anh ta không được xuống.” Ross nói, “bởi vì lịch trình con tàu này không dừng tại Peterborough, và trong mọi trường hợp, chúng ta vẫn sẽ đỗ đâu đó ngoài ga, và vì thế nên mạng sống của anh ta có thể gặp nguy hiểm.”

“Quy định 49c?”

“Nên, nếu anh ta cố xuống tàu, nhiệm vụ của anh là cưỡng chế để giữ anh lại. Quy định 49f. Dù sao thì,” Ross nói thêm, “chúng ta cũng không muốn người đàn ông tội nghiệp đó bị mất mạng.”

“Vậy ư, thưa ông?”

“Và còn bao nhiêu điểm dừng nữa, sau Peterborough?”

“Không còn, thưa ông.”

“Anh dự tính mấy giờ chúng ta sẽ tới ga King’s Cross?”

“Khoảng 8:40. 8:45 là muộn nhất.”

Ross thở dài sườn sượt. “Suýt xong việc mà vẫn không xong” Ông lẩm bẩm với chính mình.

“Thứ lỗi vì tôi hỏi, thưa ông,” Angus nói, “nhưng ông muốn tàu đến London lúc mấy giờ?”

Ross nén một nụ cười. “Chín giờ hơn vài phút thì hoàn hảo.”

“Để xem, tôi có thể làm gì nào, thưa ông,” Trưởng tàu nói khi rời khỏi khoang tàu của ông.

Con tàu giữ tốc độ ổn định trong suốt phần còn lại của hành trình, nhưng rồi, đột nhiên, không báo trước, nó giật mạnh trước khi dừng lại chỉ vài trăm thước bên ngoài ga King’s Cross.

“Trường tàu đang nói,” một giọng nói cất lên trên hệ thống liên lạc nội bộ. “Chúng tôi xin lỗi vì sự cố đến muộn của tàu The Night Scotsman, nhưng trường hợp này ngoài phạm vi khả năng kiểm soát của chúng tôi. Chúng tôi hy vọng có thể tất cả trả hành khách trong vài phút nữa.”

Ross chỉ có thể tự hỏi làm cách nào mà Angus kéo dài lịch trình thêm ba mươi phút nữa. Ông bước vào hành lang, thấy anh ta đang cố xoa dịu một nhóm hành khách giận dữ.

“Anh giải quyết chuyện này thế nào đây, Angus?” Ông thì thầm.

“Dường như có một con tàu khác đang đỗ ở ga chúng ta, và vì nó không rời ga tới Durham trước 9 giờ 5 phút, tôi e rằng chúng ta không thể trả khách muộn nhất trước 9:15. Tôi xin lỗi vì sự bất tiện này, thưa ông,” anh ta nói lớn giọng.

“Cảm ơn nhiều, Angus.”

“Rất hân hạnh, thưa ông. Ồ không,” Angus nói, vội vàng ngó ra ngoài cửa sổ. “Chính là anh ta.”

Ross nhìn ra ngoài cửa số, thấy Diego Martinez đang chạy thẳng dọc theo đường ray hướng về phía nhà ga. Ông xem đồng hồ đeo tay: 8:53 sáng.

*

Sáng thứ Hai.

Cedric bước vào văn phòng vừa sát 7 giờ sáng hôm đó, và ngay lập tức bắt đầu bước tới bước lui khắp phòng trong khi chờ điện thoại đổ chuông. Nhưng đến tám giờ vẫn chưa có ai gọi. Chắc là Abe Cohen gọi đây rồi.

“Tôi đã xoay sở để giải phóng hết cả lô đó, ông Hardcastle ạ,” Cohen nói. “Vài cổ phiếu cuối cùng đã bay đi Hông Kông. Thẳng thắn mà nói, không ai có thể hiểu được tại sao giá lại thấp quá đến vậy.”

“Giá cuối cùng là bao nhiêu?” Cedric hỏi.

“Một bảng và tám shilling.”

“Không thể tốt hơn, anh Abe ạ. Ross đã đúng, anh đúng là người giỏi nhất.”

“Cảm ơn ông, thưa ông. Tôi chỉ hy vọng ông có mục đích nào đó khi chịu tổn thất bấy nhiêu tiền.” Và trước khi Cedric có thể trả lời hay nói thêm, “Tôi dập máy và đi ngủ một chút đây.”

Cedric xem đồng hồ đeo tay. Thị trường chứng khoán sẽ mở cửa giao dịch trong bốn mươi lăm phút nữa. Có tiếng gõ cửa khe khẽ, và Sebastian bước vào mang theo một khay cà phê cùng bánh quy. Cậu ngồi xuống ở phía bên kia bàn chủ tịch.

“Cậu xúc tiến việc đến đâu rồi?” Cedric hỏi.

“Cháu đã gọi cho mười bốn nhà môi giới chứng khoán hàng đầu, báo cho họ biết, nếu có bất kỳ cổ phiếu Barrington nào được tung ra thị trường, chúng ta sẽ là người mua.”

“Tốt,” Cedric nói, nhìn đồng hồ đeo tay thêm lần nữa. “Vì Ross không gọi điện, chúng ta vẫn phải cố nắm bắt cơ hội.” Ông nhấp một ngụm cà phê, chốc chốc lại liếc nhìn đồng hồ đeo tay.

Khi chín giờ bắt đầu điểm trên hàng trăm chiếc đồng hồ khác nhau khắp phố Mile, Cedric đứng lên, ghi nhận bài hát ca ngợi thành phố. Sebastian vẫn ngồi yên tại chỗ, nhìn chăm chăm vào chiếc điện thoại, sẵn sàng chờ nó đổ chuông. Đúng 9:03, ai đó đã gọi theo yêu cầu của cậu. Cedric chộp lấy ống nghe, suýt trượt và gần như suýt đánh rơi xuống sàn.

“Capels trên đường dây, thưa ông.” Thư ký của ông nói. “Tôi sẽ nối máy cho họ chứ ạ?”

“Ngay lập tức.”

“Chào buổi sáng, ông Hardcastle. Tôi là David Alexander của Capels. Tôi biết chúng tôi không phải là bên môi giới thường xuyên của ông, nhưng một số nguồn tin cho hay rằng ông đang tìm mua cổ phiếu Barrington, vì thế tôi nghĩ tôi nên báo cho ông biết rằng chúng tôi có một lệnh bán số lượng lớn, theo chỉ thị của khách hàng tại mức giá tức thời khi mở cửa sàn giao dịch sáng nay. Tôi băn khoăn không biết ông có quan tâm không.”

“Tôi có thể chứ,” Cedric nói, hy vọng giọng ông vẫn bình thản.

“Tuy nhiên, có một lời giao hẹn đi cùng với lệnh bán cổ phiếu này,” Alexander nói.

“Và đó có thể là gì?” Cedric hỏi, dù biết quá rõ điều đó là gì rồi.

“Chúng tôi không được phép bán cho bất cứ ai đại diện cho nhà Barrington hay nhà Clifton.”

“Khách của tôi đến từ Lincolnshire, và tôi có thể cam đoan với anh, ông ta không liên quan đến một trong hai gia đình đó dù là trong quá khứ hay hiện tại.”

“Vậy thì tôi rất vui mừng được thực hiện giao dịch, thưa ông.”

Cedric cảm thấy ông giống như một cậu thiếu niên đang cố chốt giao dịch đầu tiên của mình. “Và giá tại thời điểm là bao nhiêu, anh Alexander?” Ông hỏi, may là nhân viên môi giới của Capels đó không thể thấy mồ hôi đang túa ra trên trán ông.

“Một bảng chín shilling. Giá tăng một shilling từ lúc thị trường mở cửa.”

“Anh đang chào bán bao nhiêu cổ phiếu?”

“Chúng tôi có một triệu, hai trăm ngàn theo ghi nhận sổ sách.”

“Tôi mua cả lô.”

“Tôi đã nghe đúng chứ ạ, thưa ông?”

“Anh chắc chắn đã nghe rất đúng.”

“Vậy thì lệnh mua một triệu hai trăm ngàn cổ phiếu công ty Hàng hải Barrington ở mức giá một bảng chín shilling đã khớp. Ông có bằng lòng với giao dịch này không, thưa ông?”

“Có, tôi chấp nhận,” Chủ tịch ngân hàng Farthings nói, cố tỏ ra hào sảng.

“Giao dịch đã chốt, thưa ông. Những cổ phiếu này bây giờ được đứng tên ngân hàng Farthings. Tôi sẽ gửi các giấy tờ theo thủ tục cần ông ký nhận sau trong buổi sáng nay.” Đường dây đã ngắt.

Cedirc nhảy lên, đấm vào không khí như thể Thị trấn Huddersheld vừa thắng FA cup. Sebastian chắc có lẽ định chia vui cùng ông nhưng điện thoại lại đổ chuông.

Cậu chụp lấy ống nghe, lắng nghe một lát, rồi nhanh chóng đưa lại cho ông Cedric.

“Là David Alexander. Trường hợp khẩn cấp.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.