Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
32

❊ ❊ ❊

Chiều thứ Ba

Ông Cedric nhấc điện thoại trên bàn làm việc của mình, và ngay lập tức nhận ra âm giọng Scotland nhẹ.

“Martinez đã được đặt chỗ trong nhà nghỉ Glenleven, từ thứ Sáu ngày 14 tháng Tám tới tận thứ Hai ngày 17.”

“Nghe có vẻ rất xa xôi.”

“Một nơi đồng không mông quạnh hẻo lánh.”

“Ông còn tìm thấy gì khác không?”

“Ông ta và hai cậu con trai tới Glenleven hai lần một năm, vào tháng Ba và tháng Tám. Họ luôn luôn đặt đúng ba căn phòng trên tầng hai, và họ đều ăn trong tổ hợp phòng của Don Pedro, và không bao giờ ăn trong phòng ăn.”

“Ông có tìm hiểu được thời điểm dự định tới đó của họ không?”

“À, họ sẽ bắt tàu có giường nằm tới Edinburgh tối thứ Năm này, và sẽ được tài xế khách sạn đón khoảng 5:30 sáng hôm sau về thẳng Glenleven cho kịp bữa sáng. Martinez thích cá muối hun khói, bánh mỳ nâu nướng, và mứt cam kiểu Anh.”

“Tôi rất ấn tượng. Ông mất bao nhiêu thời gian cho tất cả những thông tin đó.”

“Lái xe hơn ba trăm dặm qua Cao nguyên, kiểm tra một số khách sạn và nhà nghỉ. Sau một vài hớp rượu trong quán bar ở Glenleven, tôi thậm chí còn biết loại cocktail yêu thích của ông ta là gì.”

“Vậy là, với một chút may mắn, đường đi của tôi sẽ thoáng kể từ lúc họ được lái xe nhà nghỉ đón, sáng thứ Sáu cho tới khi họ về lại London vào tối thứ Ba tuần sau đó.”

“Trừ khi điều gì đó không lường trước xảy ra.”

“Chuyện vẫn luôn như vậy, và không có lí do gì để tin lần này có gì khác.”

“Tôi chắc rằng ông nói đúng,” Ross nói. “Đó là lí do tại sao tôi sẽ ở nhà ga Waverley vào sáng thứ Sáu, và ngay khi họ xuống tàu tới Glenleven, tôi sẽ gọi cho ông. Sau đó, tất cả những gì ông phải làm là đợi sàn giao dịch mở cửa lúc 9:00 sáng để có thể bắt đầu giao dịch.”

“Ông sẽ quay trở lại Glenleven sao?”

“Đúng vậy, tôi đã đặt một phòng tại nhà nghỉ đó, nhưng Jean và tôi sẽ không nhận phòng cho tới chiều thứ Sáu, vì điều mà tôi hy vọng là một cuối tuần yên tĩnh trên Cao nguyên. Tôi sẽ chỉ gọi cho ông nếu phát sinh tình huống khẩn cấp thôi. Nếu không ông sẽ không thấy tôi gọi lại cho tới tận sáng thứ Ba, và chỉ sau khi tôi đã thấy cả ba bọn họ lên tàu quay về London.”

“Lúc đó thì đã quá muộn để Martinez kịp trở tay làm gì.”

“Chà, đó là kế hoạch A.”

*

Sáng thứ Tư.

“Nào hãy cùng xem xét một lát, chuyện gì có thể trở nên tệ hại đây nhỉ,” Diego nói, nhìn sang phía cha mình.

“Mày đang nghĩ gì vậy?” Don Pedro hỏi.

“Phía bên kia bằng cách nào đó đã biết được chúng ta định làm gì, và chỉ đợi chúng ta ‘chui vào hang’ ở Scotland là họ ‘thừa nước đục thả câu’ nhân lúc chúng ta vắng mặt.”

“Nhưng, việc của chúng ta chỉ có người nhà biết,” Luis nói.

“Ledbury không phải là người nhà, và ông ta biết chúng ta định bán cổ phiếu vào sáng thứ Hai. Fisher không phải người nhà, và anh ta sẽ không còn thấy có nghĩa vụ đối với chúng ta một khi anh ta nộp đơn từ chức rồi.”

“Mày có chắc là mày không phản ứng thái quá không đấy?” Don Pedro nói.

“Có lẽ thế. Nhưng con vẫn muốn nhập hội cùng bố tại Glenleven muộn hơn một ngày.” Như vậy, con sẽ nắm được giá cổ phiếu Barrington tại thời điểm thị trường đóng cửa, tối thứ Sáu. Nếu chúng vẫn trên giá chúng ta mua vào ban đầu, con sẽ cảm thấy bớt căng thẳng hơn khi tung ra hơn một triệu cổ phiếu của chúng ta vào thị trường, sáng thứ Hai.”

“Mày sẽ bỏ lỡ một ngày đi săn.”

“Thế còn hơn là sẽ mất hai triệu bảng.”

“Cũng đáng. Bố sẽ cho lái xe đón mày từ nhà ga Waverley đầu buổi sáng thứ Bảy.”

“Sao chúng ta không đề phòng mọi trường hợp. Diego nói, “và đảm bảo không kẻ nào lật lọng với chúng ta được?”

“Thế mày gợi ý gì?”

“Gọi điện tới ngân hàng và bảo Ledbury rằng bố thay đổi quyết định, sau cùng, bố sẽ không định bán cổ phiếu vào thứ Hai nữa.”

“Nhưng tao không có lựa chọn nào khác nếu muốn kế hoạch của tao có bất kỳ cơ hội thành công nào.”

“Chúng ta vẫn sẽ bán cổ phiếu. Con sẽ đặt lệnh với một nhà môi giới khác ngay trước khi con đi Scotland vào tối thứ Sáu và chỉ nếu cổ phiếu vẫn duy trì giá trị của nó. Như thế chúng ta sẽ không thể thua lỗ.”

*

Sáng thứ Năm.

Tom đậu chiếc Daimler bên ngoài phòng tranh Agnew trên phố Bond.

Cedric đã cho Sebastian nghỉ một giờ, tới lấy tranh của Jessica, và thậm chí còn cho phép cậu dùng xe hơi của mình để cậu có thể nhanh chóng quay về văn phòng. Cậu gần như đã chạy vào trong phòng trưng bày.

“Chào buổi sáng, thưa quý anh.”

‘“Chào buổi sáng, thưa quý anh’? Cô không phải là quý cô đã ăn tối cùng tôi tối hôm thứ Bảy sao?”

“Vẫn là tôi, nhưng đó là quy tắc của phòng trưng bày,” Sam thì thầm. “Ông Agnew không tán thành việc nhân viên làm thân với khách hàng.”

“Chào buổi sáng, cô Sullivan. Tôi đến để lấy những bức tranh của mình,” Sebastian nói, cố gắng tỏ ra vẻ là một khách hàng.

“Vâng, tất nhiên, thưa anh. Anh vui lòng đi theo tôi nhé?”

Anh đi theo cô xuống tầng dưới, và không lên tiếng cho đến khi cô mở khóa cửa phòng lưu trữ, nơi để sẵn vài bọc hàng đã được gói gọn gàng và kê dựa vào tường. Sam mang theo hai, trong khi Sebastian cố mang theo ba bức. Họ đưa chúng lên lại tầng trên, ra khỏi phòng trưng bày, và đặt chúng vào cốp xe hơi. Khi họ đi vào bên trong lần nữa, thì vừa lúc ông Agnew bước ra khỏi văn phòng của mình.

“Chào buổi sáng, anh Clifton.”

“Chào buổi sáng, thưa ông. Tôi chỉ đến để mang tranh của mình về.”

Agnew gật đầu trong khi Sebastian đi theo Samantha xuống cầu thang lần nữa. Đúng lúc anh bắt kịp cô, cô đã mang theo thêm hai bức. Còn lại hai bức nữa, nhưng Sebastian chỉ chọn một trong số chúng, vì cậu muốn có cớ để quay lại tầng dưới với cô thêm lần nữa. Khi cậu lên tới tầng trệt, không còn thấy bóng dáng ông Agnew đâu nữa.

“Anh không thể cố mang nốt hai bức cuối à?” Sam nói. “Anh thật đúng là trói gà không chặt.”

“Không, tôi để lại một bức đó chứ,” Sebastian nói với một nụ cười nhăn nhở.

“Thế thì tốt hơn là tôi nên đi lấy nó.”

“Và tốt hơn là tôi nên đi cùng để giúp cô.”

“Anh thật tử tế quá, thưa anh.”

“Tôi lấy làm hân hạnh, cô Sullivan ạ.”

Ngay khi họ về lại đúng phòng lưu trữ, Sebastian đóng cửa phòng lại. “Cô có thời gian đi ăn tối hôm nay không?”

“Có, Nhưng anh phải đón tôi ở đây. Chúng tôi vẫn chưa treo xong tranh cho buổi triển lãm hôm thứ Hai, nên tôi sẽ không thể đi đâu trước tám giờ tối.”

“Tôi sẽ đứng ngoài cửa đúng tám giờ,” anh nói khi anh vòng tay quanh eo cô và nghiêng người về phía trước...”

“Cô Sullivan?”

“Vâng, thưa ông,” Sam nói. Cô nhanh chóng mở cửa và chạy ngược lên tầng trên.

Sebastian theo sau, cố tỏ ra thản nhiên và rồi chợt nhớ ra cả hai người bọn họ đều không mang theo bức tranh cuối cùng. Cậu lao ngay xuống tầng dưới, với lấy bức tranh và nhanh chóng quay trở lại, thấy ông Agnew đang nói chuyện với Sam. Cô không nhìn cậu khi cậu sải bước đi qua.

“Có lẽ chúng ta có thể xem qua danh sách khi nào cô xong việc với khách hàng của cô.”

“Vâng, thưa ông.”

Tom đang đặt bức tranh cuối cùng vào cốp xe thì Samantha tới gặp Sebastian trên vỉa hè.

“Thay đổi chóng mặt nhỉ?” Cô nói. “Có cả một tài xế riêng đi lấy mấy bức tranh. Không tệ với một anh chàng không đủ khả năng mời một cô trợ lý bán hàng ăn tối.”

Tom cười toe toét, giơ tay ra hiệu chào cô ấy kiểu nhà binh trước khi ngồi vào trong xe.

“Chẳng có gì là của tôi đâu, thật không may,” Sebastian nói. “Chiếc xe thuộc về ông chủ của tôi, và ông chỉ bảo tôi có thể mượn xe khi tôi nói với ông tôi có hẹn gặp một phụ nữ trẻ xinh đẹp.”

“Không giống một cái hẹn lắm,” cô ấy nói, “nhưng tôi sẽ trông đợi cái hẹn đó, thưa quý anh.”

“Tôi chỉ ước gì nó đến sớm hơn, nhưng tuần này...” cậu nói mà không giải thích khi cậu đóng cốp xe lại. “Cảm ơn cô đã giúp, cô Sullivan.”

“Rất hân hạnh, thưa anh. Tôi rất hy vọng chúng ta sẽ gặp lại.”

*

Chiều thứ Năm.

“Ông Cedric, Stephen Ledbury từ Midland đây.”

“Chào anh Stephen.”

“Tôi vừa nhận một cuộc gọi từ chỗ vị quý ông bí ẩn, nói rằng ông ta đã thay đổi ý định. Ông ta sẽ không bán cổ phiếu Barrington nữa.”

“Ông ta có nói lí do không?” Cedric hỏi.

“Ông ta nói với tôi, bây giờ ông ta tin tưởng vào tương lai lâu dài của công ty và muốn tiếp tục giữ cổ phiếu.”

“Cảm ơn, Stephen. Làm ơn cho tôi biết nếu có thay đổi.”

“Tôi gần như chắc chắn là sẽ có, bởi vì tôi vẫn chưa hết nợ với ông.”

“Ồ, vâng, anh đã hết nợ rồi mà.” Cedric nói mà không giải thích. Ông đặt điện thoại xuống và viết xuống ba từ thể hiện tất cả những gì ông cần biết.

*

Tối thứ Năm.

Sebastian đến ga King’s Cross vừa sát 7:00. Cậu bước lên các bậc thang cao nhất và đứng trong bóng tối của chiếc đồng hồ lớn bốn mặt để không bị khuất tầm nhìn về phía con tàu The night Scotsman đang đứng tại ga số 5 chờ mang theo 130 hành khách tới Edinburgh xuyên đêm.

Ông Cedric đã nói với cậu rằng ông cần chắc chắn rằng cả ba người bọn họ đã lên tàu trước khi ông có thể mạo hiểm tung cổ phiếu của mình ra thị trường. Sebastian quan sát Don Pedro Martinez, với tất cả dáng vẻ tự tin nghênh ngang của một vị vua chuyên quyền vùng Trung Đông, và Luis, con trai ông ta sải bước lên sân ga chỉ vài phút trước khi chuyến tàu khởi hành. Họ tiến về phía xa của toa tàu và bước lên toa hạng nhất. Sao Diego lại không đi cùng họ nhỉ?

Vài phút sau, người bảo vệ thổi còi hai lần và vẫy lá cờ màu xanh lá cây của anh ta một cách rối rít, và con tàu The Night Scotsman bắt đầu hành trình về phía bắc nhưng chỉ có hai kẻ mang họ Martinez trên tàu. Khi Sebastian không còn nhìn thấy chùm khói trắng bốc ra từ phễu của tàu, cậu chạy đến bốt điện thoại gần nhất và gọi về cho ông Hardcastle qua đường dây riêng của ông ấy.

“Diego đã không lên tàu.”

“Sai lầm thứ hai của hắn,” Cedric nói. “Ta cần cậu quay lại văn phòng ngay lập tức. Có chuyện gì đó khác đã phát sinh.”

Sebastian muốn nói với ông Cedric rằng cậu đã hẹn hò với một phụ nữ trẻ đẹp mất rồi, nhưng đây không phải là lúc để cậu nói về cuộc sống riêng tư. Cậu quay số về phòng trung bày, bỏ bốn xu vào bốt, nhấn nút A và đợi cho đến khi nghe thấy giọng nói không thể lầm lẫn của ông Agnew ở đầu dây bên kia.

“Tôi có thể nói chuyện với cô Sullivan không?”

“Cô Sullivan không còn làm việc ở đây nữa.”

*

Tối thứ Năm.

Trong đầu Sebastian chi có duy nhất một ý nghĩ khi Tom lái xe đưa cậu trở lại ngân hàng. Ông Agnew có ý gì khi nói “cô Sullivan không còn làm việc ở đây nữa”? Tại sao Sam lại từ bỏ công việc mà cô ấy rất thích? Chắc chắn cô ấy không thể nào bị sa thải? Có lẽ cô ấy bị ốm, nhưng cô ấy đã ở đó cả buổi sáng. Cậu vẫn không làm sáng tỏ được uẩn khúc, và tệ hơn, cậu không có cách nào liên lạc được với cô ấy cho tới tận khi Tom đã đậu xe bên ngoài lối vào ngân hàng Farthings ở phía trước.

Sebastian đi thang máy lên tầng thượng và đi thẳng tới văn phòng chủ tịch. Cậu gõ cửa và bước vào, đang giữa một cuộc gặp mặt.

“Xin lỗi, tôi sẽ...”

“Không, vào đi, Seb,” ông Cedric nói. “Cậu còn nhớ con trai tôi chứ,” ông nói thêm, trong khi Arnold Hardcastle chủ ý đi về phía cậu.

Khi họ bắt tay, Arnold thì thầm, “Chỉ trả lời những câu hỏi đặt ra cho cậu, đừng tự ý nói bất cứ điều gì.” Sebastian nhìn hai người đàn ông khác trong căn phòng. Cậu chưa từng thấy ai trong số họ trước đây. Họ không định bắt tay cậu.

“Arnold ở đây để đại diện cho cậu,” ông Cedric nói. “Ta đã nói với ngài thanh tra điều tra rằng ta chắc phải có một lời giải thích đơn giản nào đó.”

Sebastian vẫn chưa hiểu ông Cedric định nói về chuyện gì.

Người lớn tuổi hơn trong hai người lạ tiến một bước về phía trước. “Tôi là Thanh tra điều tra Rossindale. Tôi biên chế tại đồn cảnh sát Savile Row và tôi có vài câu hỏi dành cho anh, anh Clifton ạ.”

Sebastian biết được qua những cuốn tiểu thuyết của cha mình là các Thanh tra điều tra không tham gia vào các vụ án hình sự nhỏ. Cậu gật đầu, nhưng tuân thủ hướng dẫn của Arnold và không nói gì hết.

“Anh có tới phòng tranh Agnew ở phố Bond sáng nay không?”

“Có, tôi đã tới.”

“Và mục đích chuyến thăm đó là gì?”

“Để lấy vài bức tranh mà tôi đã mua tuần trước.”

“Và anh có được cô Sullivan hỗ trợ không?”

“Có.”

“Và những bức tranh đó bây giờ ở đâu?”

“Chúng ở trong cốp xe hơi của ông Hardcastle. Tôi đang định mang chúng về căn hộ của tôi sau, cũng trong tối nay.”

“Thế sao? Và chiếc xe giờ này ở đâu?”

“Đậu bên ngoài mặt tiền của ngân hàng.”

Thanh tra điều tra chuyển sự chú ý sang cho ông Cedric Hardcastle. “Tôi có thể mượn chìa khóa xe hơi của ông không, thưa ông.”

“Được ông cho phép, thưa ông, tôi sẽ đi và xem liệu những bức tranh có đúng ở nơi mà anh Clifton đây đã nói không.”

“Chúng tôi không phản đối chuyện đó.” Arnold nói.

“Trung sĩ Webber, anh sẽ vẫn ở đây,” Rossindale nói, “và đảm bảo anh Clifton không rời khỏi căn phòng này.” Viên sĩ quan trẻ gật đầu.

“Chuyện quái quỷ gì vậy?” Sebastian hỏi sau khi Thanh tra điều tra rời khỏi phòng.

“Cậu đang làm tốt mà,” Arnold nói. “Nhưng tôi nghĩ có lẽ khôn ngoan trong trường hợp này, thì cậu đừng nói thêm gì.” Anh ấy nói thêm, mắt nhìn thẳng vào viên cảnh sát trẻ.

“Tuy nhiên,” Cedric, đứng giữa viên cảnh sát và Sebastian nói, “Tôi muốn yêu cầu tên tội phạm đầu sỏ xác nhận rằng chỉ có hai người lên tàu.”

“Vâng, Don Pedro và Luis. Không thấy bóng dáng của Diego.”

“Họ đang thực sự làm lợi cho chúng ta,” Cedric nói khi Thanh tra điều tra Rossindael xuất hiện trở lại, mang theo ba bức tranh. Tiếp sau anh ta chỉ một lát, một trung sĩ và một cảnh sát viên khiêng theo sáu bức khác, giữa hai bọn họ. Họ dựa tất cả vào tường.

“Chúng có phải là chín bức tranh mà anh lấy đi từ phòng trưng bày với sự hỗ trợ của cô Sullivan không?” Thanh tra điều tra hỏi.

“Đúng,” Sebastian trả lời, không do dự.

“Tôi xin phép bóc giấy gói chúng nhé.”

“Vâng, tất nhiên.”

Ba cảnh sát bắt đầu gõ bỏ lớp giấy nâu bọc mấy bức tranh. Bất chợt Sebstian thở hổn hển, và chỉ vào một trong các bức tranh nói, “Em gái tôi không vẽ bức đó.”

Arnold nói: “Nó khá tuyệt.”

Rossindale nói: “Tôi không biết về điều đó, nhưng tôi có thể xác nhận,” anh ta nói thêm, khi nhìn vào nhãn ở mặt sau, “rằng nó không phải do Jessica Clifton vẽ mà là một người tên là Raphael, và theo ông Agnew, nó trị giá ít nhất là một trăm nghìn bảng Anh.” Sebastian trông có vẻ bối rối, nhưng không nói gì cả. “Và chúng tôi có lí do để tin,” Rossindale tiếp tục, nhìn thẳng vào Sebastian, “rằng anh, với sự hợp tác của cô Sullivan, đã lấy cớ mang tranh của em gái mình về để đánh cắp tác phẩm nghệ thuật có giá trị này.”

“Nhưng điều đó không hợp lý chút nào,” Arnold nói, trước khi Sebastian có cơ hội phản hồi.

“Tôi xin được thứ lỗi, thưa ông.”

“Nghĩ mà xem, Thanh tra. Nếu, đúng như ông đã nêu ra, khách hàng của tôi, với sự trợ giúp của cô Sullivan, đã lấy cắp bức tranh của họa sĩ Raphael từ phòng trưng bày Agnew, liệu ông có tìm thấy nó trong cốp xe hơi của ông chủ anh ta vài giờ sau không? Hay là ông cho rằng cả tài xế của chủ tịch cũng tham gia hay có lẽ thậm chí cả chính chủ tịch nữa.”

“Anh Clifton,” Rossindale nói, xem xét lại sổ ghi chú: “đã thừa nhận rằng anh ta định mang những bức tranh về lại căn hộ của mình sau, trong tối nay.”

“Chẳng phải là một bức tranh của Raphael có lẽ hơi lạc lõng trong căn hộ của một cử nhân ở Fullham sao?”

“Đây không phải là chuyện cười đâu, thưa ngài. Ông Agnew đã báo cáo vụ trộm là một nhà giao dịch nghệ thuật rất được trọng vọng và...”

“Đây không phải là một vụ trộm, Thanh tra ạ, trừ khi ông chứng minh rằng nó được thực hiện có chủ ý tước đoạt. Và vì ông vẫn chưa hỏi thân chủ của tôi để biết câu chuyện ở phía anh ấy, tôi không thể hiểu sao ông đưa ra được lời cáo buộc đó.”

Viên sĩ quan quay về phía Sebastian, lúc này đang đếm các bức tranh.

Sebastian nói: “Tôi có tội.” Vị thám tử mỉm cười. “Không phải tội trộm cắp, mà là tội mê đắm.”

“Có lẽ anh muốn tự mình giải thích.”

“Có chín bức tranh của em gái tôi, Jessica Clifton, trong buổi triển lãm tốt nghiệp trường the Slade, và chỉ có tám bức trong số đó ở đây. Vì vậy bức còn lại chắc vẫn còn ở trong phòng triển lãm, thế nên, sai lầm đáng phạt, tôi đã lấy lầm một bức, và tôi xin lỗi vì một rắc rối do lầm lẫn đơn thuần.”

Rossindale nói: “Một lầm lẫn trị giá một trăm nghìn bảng Anh.”

“Tôi xin được đưa ý kiến, thanh tra điều tra ạ,” Arnold nói, “và hy vọng không bị buộc tội khinh suất, rằng thật không bình thường khi một tên tội phạm đầu sỏ để lại bằng chứng nhắm thẳng tới anh ta tại hiện trường.”

“Chúng tôi không biết lại có trường hợp đó, anh Hardcastle.”

“Vậy thì tôi đề nghị chúng ta cùng tới phòng triển lãm để xem liệu bức tranh bị bỏ sót của Jessica Clifton, tài sản của khách hàng tôi, có còn ở đó hay không.”

“Tôi sẽ cần thêm nhiều hơn thế mới có thể tin rằng anh ta vô tội,” Rossindale nói. Ông ta nắm chắc lấy cánh tay Sebastian và dẫn cậu ra khỏi phòng, không buông tay cho tới khi cậu đã ngồi vào ghế sau của chiếc xe cảnh sát, mỗi bên có một cảnh sát viên vạm vỡ ngồi áp sát.

Sebastian chỉ nghĩ đến một chuyện duy nhất, không biết Samantha đang phải trải qua chuyện gì. Trên đường tới phòng triển lãm, cậu đã hỏi Thanh tra xem cô có ở đó không.

“Cô Sullivan hiện ở đồn cảnh sát Savile Row, một trong số các sĩ quan của tôi đang lấy lời khai của cô ấy.”

“Nhưng cô ấy vô tội,” Sebastian nói. “Nếu có ai đó đáng buộc tội, thì đó phải là tôi.”

“Tôi phải nhắc cho anh nhớ, thưa anh, rằng một bức tranh trị giá một trăm ngàn bảng trong phòng triển lãm đã không cánh mà bay khi cô ấy là trợ lý phụ trách và bây giờ, được tìm thấy trong cốp xe mà anh để các bức tranh của mình.”

Sebastian nhớ lại lời khuyên của Arnold, và không nói gì nữa. Hai mươi phút sau, xe cảnh sát tấp vào mặt tiền phòng triển lãm Agnew. Xe của Chủ tịch cách không xa ở phía sau, có ông Cedric và Arnold ngồi ở ghế sau.

Thanh tra bước ra khỏi xe, giữ chắc bức tranh của Raphael, trong khi một sĩ quan khác bấm chuông cửa. Ông Agnew nhanh chóng xuất hiện, mở khóa cửa và nhìn chằm chằm vào bức kiệt tác như thế ông ấy vừa mới được đoàn tụ cùng đứa con thất lạc.

Khi Sebastian giải thích chuyện chắc hẳn đã xảy ra như thế nào, ông Agnew nói, “Chuyện đó không quá khó khăn mới chứng tỏ được dù bằng cách này hay cách khác.” Không nói thêm lời nào, ông dẫn tất cả bọn họ đi xuống tầng dưới, tới tầng hầm và mở khóa phòng lưu trữ, nơi có vài bức tranh vẫn đang bọc kín, chờ được giao đi.

Sebastian nín thở khi ông Agnew xem xét kỹ từng chiếc nhãn cho tới khi ông tình cờ thấy bức tranh ghi rõ của Jessica Clifton.

“Ông vui lòng mở lớp giấy bọc được không?” Rossindale nói.

“Tất nhiên rồi,” Ông Agnew nói. Ông tỷ mẩn gỡ bỏ lớp giấy gói, để lộ ra bức tranh thuộc về Sebastian.

Arnold không thê nào nén cười phá lên. “Tiêu đề Bức Chân Dung Một Tên Tội Phạm Đầu Sỏ, đúng quá còn gì.”

Ngay cả Thanh tra điều tra cũng nhăn nhó mỉm cười, nhưng ông nhắc Arnold nhớ lại rằng “Chúng ta không được quên rằng ông Agnew đã điền vào hồ sơ tố cáo.”

“Và đương nhiên, tôi sẽ rút lại những giấy tờ đó, vì bây giờ tôi có thể nhận ra rằng không ai chủ ý đánh cắp bức tranh cả. Quả thực là vậy,” ông nói, quay sang phía Sebastian, “Tôi nợ cậu và Sam một lời xin lỗi.”

“Có nghĩa là cô ấy sẽ được làm việc lại phải không?”

“Chắc chắn là không,” ông Agnew quả quyết. “Tôi chấp nhận rằng cô ấy không dính dáng đến một hành vi tội phạm nhưng cô ấy vẫn có lỗi vì hoặc là lơ là hoặc là ngu ngốc xét về tổng thể, và chúng tôi đều biết, anh Clifton ạ, rằng cô ấy không ngu ngốc.”

“Nhưng, tôi mới là người đã lấy lầm tranh cơ mà.”

“Và chính cô ấy cho phép anh mang nó đi ra khỏi phòng tranh.”

Sebastian cau mày. “Ông Rossindale, tôi có thể quay lại đồn cảnh sát cùng ông không? Tôi định đưa Samantha đi ăn tối hôm nay.”

“Tôi không thấy có bất kỳ lí do nào để anh không nên làm thế.”

“Cảm ơn anh đã giúp đỡ, Arnold,” Sebastian nói, bắt tay anh luật sư biện hộ cấp cao. Quay sang ông Cedric, cậu thêm vào, “Cháu xin lỗi vì đã gây ra quá nhiều rắc rối, thưa ông.”

“Chỉ cần chắc rằng cậu sẽ trở lại văn phòng đúng bảy giờ sáng mai, khả năng cậu vẫn nhớ mai là một ngày khá quan trọng với tất cả chúng ta chứ. Và tôi phải nói điều này, Seb ạ, cậu lẽ ra có thể chọn một tuần hợp lý hơn để đánh cắp bức tranh của Raphael mà.”‘

Mọi người đều cười phá lên, ngoài trừ ông Agnew, vẫn đang giữ chắc lấy bức kiệt tác. Ông đặt lại bức tranh vào phòng lưu trữ, khóa cửa hai lần và dẫn họ lên gác. “Cảm ơn anh rất nhiều, Thanh tra điều tra,” ông nói khi Rossidale rời khỏi phòng triển lãm.

“Rất hân hạnh, thưa ông. Tôi lấy làm mừng vì vụ này kết thúc có hậu nhất với tất cả.”

Khi Sebastian bước ra khỏi ghế sau xe cảnh sát, Thanh tra Rossindale nói, “Tôi sẽ nói với anh tại sao tôi khẳng định ngay rằng anh đã đánh cắp bức tranh, chàng trai ạ. Bạn gái của cậu đã nhận tội, điều đó thường có nghĩa là họ đang bảo vệ ai đó.”

“Tôi không chắc cô ấy sẽ vẫn là bạn gái tôi nữa sau những gì tôi gây ra cho cô ấy.”

“Tôi sẽ thả cô ấy nhanh nhất có thể,” Rossindale nói, “Chỉ là thủ tục giấy tờ thông thường thôi,” anh ta thêm vào cùng với một cái thở dài khi chiếc xe tấp vào mặt tiền của đồn cảnh sát Savile Row. Sebastian đi theo những người cảnh sát vào bên trong tòa nhà.

“Đưa anh Clifton xuống chỗ tạm giam trong khi tôi xử lý nốt thủ tục giấy tờ nhé.”

Trung sĩ trẻ dẫn Sebastian xuống một cầu thang, mở khóa cửa phòng tạm giam và né sang một bên để anh đi vào. Samantha đang ngồi khom lưng ở một đầu tấm nệm mỏng, đầu gối dí sát dưới cằm.

“Seb! Họ cũng đã bắt anh phải không?”

“Không,” anh nói, lần đầu tiên ôm lấy cô vào lòng. “Anh không nghĩ rằng họ sẽ để chúng ta ở chung một phòng tạm giam nếu họ nghĩ chúng ta là câu trả lời của London gửi tới Bonnie và Clyde 32. Khi ông Agnew tìm thấy bức tranh của Jessica trong phòng lưu trữ, ông ấy chấp nhận rằng anh chỉ lấy nhầm tranh đã bọc gói và rút lại tất cả đơn tố cáo. Nhưng anh e rằng em đã mất việc, và đó là lỗi của anh.”

“Em không thể trách cứ ông ấy,” Samantha nói. “Em lẽ ra nên chú tâm vào công việc, thay vì tán tỉnh. Nhưng em đang bắt đầu băn khoăn anh sẽ vòng vo đến mức nào để khỏi phải đưa em đi ăn tối.” Sebastian buông cô ra, nhìn thẳng vào mắt cô, và dịu dàng hôn cô ấy.

“Người ta nói, cô gái nào cũng nhớ mãi nụ hôn đầu của người đàn ông mà cô ấy yêu, và em phải thừa nhận rằng sẽ khá khó khăn để quên được nụ hôn này,” cô nói khi cửa phòng tạm giam mở ra.

“Cô được trả tự do, ngay bây giờ, thưa cô,” trung sĩ trẻ tuổi nói. “Xin lỗi về sự lầm lẫn.”

“Không phải lỗi của anh,” Samantha nói. Trung sĩ dẫn họ đi lên gác và giữ cửa trước của đồn cảnh sát mở cho họ.

Sebastian bước ra đường và nắm lấy tay Samantha, ngay khi một chiếc Cadillac màu xanh đậm vừa đỗ lại trước tòa nhà.

“Ôi trời đất ơi,” Samantha nói. “Em quên mất. Cảnh sát cho phép em gọi một cuộc điện thoại và em gọi về Đại sứ quán. Họ bảo em rằng cha mẹ em đang đi xem nhạc kịch opera, nhưng họ sẽ báo để cha mẹ em ra về lúc giải lao. Ôi, trời đất,” cô ấy lặp lại vừa đúng lúc ông bà Sullivan bước ra khỏi xe hơi.

“Vậy, tất cả những chuyện này là thế nào, Samantha?” Ông Sullivan hỏi sau khi hôn má con gái. “Mẹ con và cha đã lo cuống cả lên.”

“Con xin lỗi,” Sam nói, “do bị hiểu lầm vô cùng tệ hại mà thôi.”

“Thật là nhẹ nhõm,” mẹ cô nói và nhìn sang người đàn ông đang nắm tay con gái mình, hỏi, “Và, ai đây?”

“Ồ, đây là Sebastian Clifton. Anh ta là người mà con định cưới làm chồng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.