Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
29

❊ ❊ ❊

Susan đỗ xe ở một con đường nhánh và chờ đợi. Cô biết thư mời tham dự bữa tối của trung đoàn vào lúc 7 giờ 30 cho tới 8 giờ tối và vì khách danh dự là một Thống chế, cô tin rằng Alex sẽ không đến muộn.

Một chiếc taxi tấp vào phía ngoài ngôi nhà của hai vợ chồng cô lúc 7 giò 10 phút tối. Một lát sau, Alex xuất hiện. Anh ta đang mặc một chiếc áo vest dành cho bữa tối, trưng ra ba chiếc huân huy chương chiến dịch. Susan để ý thấy chiếc nơ cổ bị lệch một nút trên áo sơ mi bị khuyết và cô không thể nén cười khi cô thấy đôi giày lười cũ mèm. Alex trèo vào ghế sau taxi, chiếc xe thẳng tiến về phố Wellington.

Susan đợi vài phút trước khi lái xe sang đường, bước ra và mở cửa gara. Sau đó, cô đậu chiếc Jaguar Mark II vào bên trong. Một trong những thỏa thuận ly hôn là cô phải trả lại niềm kiêu hãnh và hân hoan cho hắn ta, nhưng cô sẽ chẳng từ chối nếu hắn chịu chi đúng hạn những khoản cấp dưỡng hàng tháng. Susan đã thanh toán tấm séc cuối cùng của anh ta sáng hôm đó rồi, chỉ mỗi băn khoăn không biết số tiền đó từ đâu mà có. Luật sư của Alex đề nghị cô nên trả lại chiếc xe trong khi anh ta tham dự bữa tối trung đoàn. Một trong số vài điều mà hai bên có thể thỏa thuận với nhau được.

Cô leo ra khỏi xe, mở cốp lấy một con dao Stanley và một lọ sơn. Sau khi đặt lọ sơn xuống nền đất, Susan tiến lên đầu trước của xe và đâm dao vào một trong các lốp xe. Cô lùi lại một bước và đợi tiếng xì hơi ngưng hẳn rồi mới chuyển sang chiếc lốp tiếp theo. Khi cả bốn chiếc lốp đều xẹp lép, cô mới chú ý tới lọ sơn.

Cô nạy nắp hộp tung ra, kiễng chân, và từ từ tưới chất lỏng sền sệt đó lên mái chiếc xe. Tận khi cô tin rằng không còn một giọt nào trong hộp sơn nữa, cô mới đứng lại bình thường và thích thú tận hưởng cảm giác nhìn thấy sơn đang chảy thành dòng chậm rãi xuống hai bên và cả cửa sổ phía trước và phía sau xe. Sơn chắc sẽ khô trước khi Alex về nhà sau bữa tối đó. Susan đã dành thời gian chọn màu sơn hợp nhất trong dải màu xanh lá và cuối cùng chốt màu hoa cà. Kết quả thậm chí còn mỹ mãn hơn cô dự tính.

Mẹ cô chính là người đã xem đi xem lại những hàng chữ in nhỏ nhắn của bản thỏa thuận ly hôn hàng giờ liền và chỉ ra cho Susan thấy rằng cô nên đồng ý trả lại chiếc xe nhưng nêu rõ tình trạng chiếc xe khi trả lại cụ thể như thế nào.

Phải một lúc sau, Susan mới chậm rãi ra khỏi ga-ra để lên tầng ba, nơi cô định trả lại chìa khóa xe trên bàn làm việc của anh ta. Điều khiến cô thất vọng duy nhất là cô sẽ không thế nhìn thấy vẻ mặt của Alex khi anh ta mở cửa ga-ra vào buổi sáng.

Susan vào bên trong căn hộ bằng chìa khóa cũ, mừng vì Alex vẫn chưa thay khóa. Cô sải bước vào phòng làm việc của anh ta và liệng khóa chiếc xe hơi lên bàn. Cô định bỏ đi thì để ý thấy một lá thư bằng chữ viết tay của anh ta không lẫn vào đâu được trên tấm thấm mực. Tò mò trào dâng trong cô. Cô nhô người qua đó và nhanh chóng đọc hết lá thư mật, riêng tư đó, rồi ngồi hẳn vào ghế của anh ta, đọc lại lần thứ hai chậm rãi hơn. Cô thấy khó mà tin nổi Alex lại hi sinh cái ghế ủy viên Hội đồng Quản trị công ty Barrington theo nguyên tắc. Rốt cuộc, Alex có nguyên tắc nào đâu và vì đó là nguồn thu nhập duy nhất của anh ta ngoài một khoản lương hưu hẻo từ quân đội, anh ta định sống bằng gì đây? Quan trọng hơn nữa là làm sao anh ta chi trả khoản cấp dưỡng hàng tháng cho cô mà không có khoản thu nhập đều đặn từ cái ghế giám đốc đó?

Susan đọc lá thư lần thứ ba, tự hỏi liệu cô có bỏ sót điều gì không. Cô bối rối không hiểu tại sao nó lại đề ngày 21 tháng Tám. Nếu người ta định từ chức theo nguyên tắc, tại sao phải đợi một hai tuần mới trình bày rõ ý định?

Khi Susan đã quay về đến Bumham-on-Sea, Alex vẫn đang tra tấn lỗ tai của ngài Thống chế, nhưng cô vẫn chưa thể hiểu ra chuyện là như thế nào.

*

Sebastian chậm rãi bước trên phố Bond, chiêm ngưỡng các loại hàng hóa khác nhau trưng bày trên các khung cửa kính và tự hỏi liệu có khi nào cậu đủ khả năng mua bất kỳ món nào trong số đó không.

Ông Hardcastle gần đây đã tăng lương cho cậu. Bây giờ, cậu kiếm được 20 bảng một tuần, mức thu nhập liệt cậu vào nhóm “người có thu nhập nghìn bảng/ năm” của thành phố, và cậu cũng có một chức danh mới, trợ lý giám đốc - chức danh không có ý nghĩa gì trong giới ngân hàng, trừ khi bạn là chủ tịch Hội đồng Quản trị.

Từ xa, cậu phát hiện một tấm biển hiệu đang văng qua vật lại bởi con gió, Phòng giao dịch nghệ thuật Agnew, thành lập năm 1871. Sebastian chưa từng đặt chân tới một phòng triển lãm nghệ thuật tư nhân, và cậu thậm chí không chắc liệu họ có mở cửa cho công chúng không. Cậu từng tới Học viện Hoàng gia, The Tate và Triển lãm Quốc gia cùng Jessica, em ấy nói liến thoắng không ngừng trong lúc kéo cậu đi khắp một lượt các phòng. Chuyện đó đôi khi từng khiến cậu phát cáu. Không một ngày nào trôi qua, không một giờ nào, mà cậu không nhớ đến em ấy.

Cậu đẩy cửa phòng trưng bày, bước vào bên trong. Mất một lúc, cậu đứng đó nhìn quanh căn phòng mênh mông, với các bức tường treo đầy những bức tranh sơn dầu ấn tượng nhất, cậu nhận ra vài trong số đó - tranh của Constable, Munnings, và một của Stubbs. Bất chợt, không biết từ đâu, cô ấy xuất hiện, trông còn xinh đẹp hơn nhiều so với chính cô ấy trước kia khi cậu lần đầu tiên thấy cô ấy trong buổi tối ở The Slade, lúc Jessica giành được tất cả các giải thưởng trong ngày tốt nghiệp.

Khi cô ấy bước về phía cậu, cổ họng cậu khô khốc. Cậu biết xưng hô với một nữ thần như thế nào đây? Cô ấy đang mặc một chiếc váy màu vàng, đơn giản nhưng thanh nhã, và tóc cô ấy là một suối vàng kim tự nhiên mà bất kỳ ai khác ngoại trừ các phụ nữ Thụy Điển sẽ đánh đổi cả gia tài để có được và nhiều người đã thử. Hôm nay, mái tóc được kẹp ghim lên cao, trang trọng, chuyên nghiệp chứ không rũ xuống đôi vai trần như khi cậu nhìn thấy cô ấy lần trước. Cậu muốn nói với cô ấy rằng cậu không đến để xem tranh, mà chỉ để được gặp cô ấy. Thật đúng là một nét cảm nhận mong manh, và nó thậm chí không có thật.

“Tôi giúp gì được cho anh?” Cô ấy hỏi.

Điều ngạc nhiên đầu tiên chính là cô ấy là người Mỹ, quá rõ ràng rằng cô ấy không phải là con gái của ông Agnew như anh vẫn tưởng lúc đầu.

“Vâng,” anh nói. “Tôi băn khoăn không biết cô có bất kỳ bức tranh nào của một họa sĩ tên là Jessica Clifton không?”

Cô ấy có vẻ ngạc nhiên, nhưng vẫn mỉm cười và nói, “Vâng, chúng tôi có. Anh vui lòng đi theo tôi chứ?”

Tới cùng trời cuối đất cũng được. Lại một nét ủy mỵ nữa, mà cậu thấy mừng vì cậu không biểu lộ ra bên ngoài. Vài người cho rằng một phụ nữ đúng là chỉ xinh đẹp nếu bạn đi phía sau họ. Dù đúng hay sai, cậu cũng không bận tâm khi cậu đi theo cô ấy xuống gác tới một căn phòng lớn khác trưng bày những bức tranh mê hoặc không kém. Nhờ Jessica, cậu nhận ra một bức của Manet, một của Tissot và một bức của họa sĩ mà em ấy ái mộ - Berthe Morisot. Em chắc có lẽ không thể ngừng nói chuyện này chuyện kia.

Nữ thần đã mở khóa một cánh cửa mà cậu không chú ý tới, dẫn vào một căn phòng nhỏ hơn bên cạnh. Cậu bước vào cùng cô ấy và thấy căn phòng đầy ắp những giá có rãnh trượt xếp hàng hàng lóp lớp. Cô ấy chọn một chiếc và kéo ra, để lộ một bên chỉ treo mỗi tranh sơn dầu của Jessica. Cậu nhìn chằm chằm vào tất cả chín bức tranh đoạt giải trong buổi trưng bày lễ tốt nghiệp, và cả một tá tranh vẽ và tranh màu nước mà cậu chưa từng thấy trước đây, cũng say đắm lòng người không kém. Trong một thoáng, cậu cảm thấy hân hoan nhưng rồi hai chân cậu muốn khụyu xuống. Cậu bấu chặt tay vào giá treo tranh để đứng vững lại.

“Anh ổn chứ?” Cô hỏi, kiểu cách chuyên nghiệp bị thay thế bằng một giọng nói ôn tồn và dịu dàng hơn.

“Tôi xin lỗi.”

“Sao anh không ngồi xuống nhỉ?” Cô gợi ý, kéo ghế và đặt xuống bên cạnh cậu. Để cậu ngồi xuống, cô đỡ cánh tay cậu như thể cậu đã già cả rồi, và cậu chỉ những muốn ôm lấy cô mà thôi. Tại sao lại có chuyện đàn ông gục ngã nhanh, và vô vọng đến thế trong khi phụ nữ cẩn trọng và lý trí hơn, cậu băn khoăn. “Để tôi lấy cho anh chút nước,” cô nói và không đợi anh trả lời, cô đã đi mất rồi.

Cậu nhìn tranh của Jessica lần nữa, cố gắng xác định xem liệu mình có yêu thích một bức nào không và băn khoăn, nếu có thì liệu cậu có đủ khả năng sở hữu bức tranh đó hay không. Rồi, cô lại tới, mang theo một ly nước, đi cùng là một người đàn ông đứng tuổi hơn, theo trí nhớ của cậu, đã từng có mặt trong buổi triển lãm của trường the Slade.

“Chào buổi sáng, ông Agnew,” Sebastian nói, khi cậu đứng lên. Chủ phòng tranh có vẻ ngạc nhiên, rõ ràng không nhớ nổi thanh niên này là ai. “Chúng ta đã gặp mặt tại The Slade, thưa ông, khi ông tới buổi lễ tốt nghiệp.”

Agnew trông vẫn bối rối cho tới khi ông nói, “À, vâng, giờ tôi nhớ rồi. Cậu là anh trai của Jessica.”

Sebastian cảm thấy cực kỳ thẫn thờ lúc ngồi xuống, hai bàn tay ôm lấy đầu. Cô bước tới, đặt tay lên vai cậu.

“Jessica là một trong những người đáng yêu nhất mà tôi từng gặp,” cô nói. “Tôi rất tiếc.”

“Tôi cũng rất xin lỗi khi cư xử ngu ngốc thế này. Tôi chỉ muốn tìm xem có bức tranh nào của em ấy đang chào bán không.”

“Mọi bức trong phòng tranh này đều để chào bán,” ông Agnew nói, cố gắng vực dậy tinh thần.

“Chúng trị giá bao nhiêu?”

“Tất cả?”

“Tất cả.”

“Thực sự là tôi chưa định giá chúng, vì chúng tôi đã hy vọng rằng Jessica có thể trở thành một họa sĩ thường xuyên của phòng tranh, nhưng thật đáng buồn... Tôi biết tôi đã bỏ ra bao nhiêu để mua chúng, năm mươi tám bảng.”

“Vậy chúng trị giá bao nhiêu?”

“Bất cứ giá nào mà ai đó có thể trả để có chúng,” Agnew trả lời.

“Cháu có thể dốc túi đến tận xu cuối cùng để có được chúng.”

Ông Agnew trông tràn trề hy vọng. “Vậy dốc túi đến tận xu cuối cùng cụ thể là bao nhiêu tiền, cậu Clifton?”

“Cháu kiểm số dư tài khoản ngân hàng của mình sáng nay, bởi vì cháu biết cháu sẽ tới gặp ông.” Cả hai nhìn cậu chăm chú. “Cháu có bốn mươi sáu bảng, mười hai shilling, và sáu xu trong tài khoản hiện thời, nhưng bởi vì cháu làm việc trong ngân hàng nên cháu không được phép thấu chi.”

“Vậy thì cái giá chính là bốn mươi sáu bảng, mười hai shilling và sáu xu, cậu Clifton ạ.”

Nếu có ai đó có vẻ ngạc nhiên hơn cả Sebastian, thì đó chính là trợ lý phòng trưng bày nghệ thuật này, người chưa từng thấy ông Agnew bán một bức tranh nào với giá thấp hơn số tiền ông đã bỏ ra để mua nó.

“Nhưng với một điều kiện.”

Sebastian tự hỏi liệu ông ấy có thay đổi quyết định hay không. “Là điều kiện gì, thưa ông?”

“Nếu có khi nào cậu quyết định bán bất kỳ bức tranh nào của em gái cậu, cậu phải chào mời tôi đầu tiên với đúng giá mà cậu đã trả cho chúng.”

“Tôi đảm bảo với ông, thưa ông,” Sebastian nói, khi hai người bắt tay nhau. “Nhưng cháu sẽ không bao giờ bán chúng,” cậu thêm vào. “Không bao giờ.”

“Trong trường hợp đó, tôi sẽ bảo cô Sullivan lập hóa đơn trị giá bốn mươi sáu bảng, mười hai shilling và sáu xu.” Cô khẽ gật đầu và ra khỏi phòng. “Tôi không hề muốn làm cậu bật khóc nữa, chàng trai ạ, nhưng trong nghề giao dịch nghệ thuật của tôi, nếu may mắn, cơ hội gặp được những tài năng như Jessica chỉ có hai lần, có thể là ba lần suốt cả đời.”

“Ông thật tử tế khi nói vậy, thưa ông,” Sebastina cảm kích khi Cô Sullivan quay lại mang theo cuốn sổ hóa đơn.

“Thứ lỗi cho tôi,” ông Agnew nói. “Tôi mở một cuộc triển lãm lớn quan trọng tuần tới, mà tôi vẫn chưa định giá xong.”

Sebastion ngồi xuống và viết một tấm séc trị giá £46 12s 6d, xé ra và trao tấm séc cho cô trợ lý.

“Nếu tôi có bốn mươi sáu bảng, mười hai shilling và sáu xu,” cô ấy nói, “Tôi chắc cũng sẽ mua chúng. Ồ, tôi rất xin lỗi,” Cô ấy nhanh chóng nói thêm khi Sebastian cúi đầu xuống. “Anh sẽ mang chúng theo luôn, hay quay lại sau, thưa anh?”

“Tôi sẽ quay lại vào ngày mai, đó là, nếu cô mở cửa vào thứ Bảy.”

“Có, chúng tôi vẫn mở,” cô ấy nói, “nhưng tôi sắp nghỉ phép vài ngày, vì thế tôi sẽ nhờ bà Clark để ý việc này.”

“Khi nào cô quay lại làm việc?”

“Thứ Năm.”

“Vậy tôi sẽ tới vào sáng thứ Năm.”

Cô ấy mỉm cười, một nụ cười kiểu khác, trước khi dẫn cậu xuống dưới lầu. Đó chính là lúc cậu nhìn thấy bức tượng lần đầu tiên, đang dựng ở góc xa của phòng tranh. “Người suy tư,” cậu nói. Cô gật đầu, “vài người cho rằng nó là tác phẩm lớn nhất của Rodin. Anh có biết cái tên đầu tiên đặt cho nó là Nhà Thơ không?” Cô ấy có vẻ ngạc nhiên. “Nếu đúng nó là bức tượng chỉ đúc một lần trong đời, nó phải do chính Alexis Rudier 29 đúc.”

“Giờ, anh đang gây ấn tượng đấy.”

“Thật xấu hổ quá,” Sebastian thừa nhận, “Nhưng tôi có lí do chính đáng để ghi nhớ tác phẩm đặc biệt này.”

“Jessica chăng?”

“Không, chuyện này không liên quan. Tôi có thể hỏi số khuôn đúc không?”

“5 trong tổng số 9.”

Sebastian cố gắng giữ bình tĩnh, vì cậu cần tìm câu trả lời cho một số câu hỏi nữa, nhưng không muốn dấy lên nghi hoặc trong lòng cô ấy. “Chủ sở hữu trước của bức tượng là ai vậy?” Cậu hỏi.

“Tôi không rõ. Bức tượng được liệt kê trong danh mục như là tài sản thuộc về một quý ông nào đó.”

“Điều đó có nghĩa gì?”

“Quý ông ẩn danh đó không muốn công khai chuyện ông ấy đang giải phóng bộ sưu tập của mình. Chúng tôi có nhiều khách hàng kiểu này: xếp vào nhóm khách hàng 3d 30: qua đời, li dị, và nợ nần. Nhưng tôi phải cảnh cáo anh rằng anh sẽ không được ông Agnew bán cho bức tượng Người suy tư với giá bốn mươi sáu bảng, mười hai shilling và sáu xu đâu.”

Sebastian cười lớn. “Nó giá bao nhiêu?” Anh hỏi, chạm tay vào cánh tay phải gập cong của bức tượng.

“Ông Agnew vẫn chưa định giá bộ sưu tập xong nhưng tôi có thể cho anh xem cuốn danh mục giới thiệu nếu anh muốn, và một thư mời tới triển lãm riêng vào ngày 17 tháng Tám.

“Cảm ơn cô” Sebastian nói khi cô trao cho cậu một cuốn danh mục giới thiệu. “Tôi mong được gặp lại cô hôm thứ Năm.” Cô ấy đã mỉm cười. “Nếu không thì...” cậu ngần ngừ, nhưng cô ấy không ngăn cậu lại. “Nếu không thì cô ăn tối cùng tôi ngày mai nhé?”

“Sao lại không được,” cô nói, “nhưng, tốt hơn là tôi sẽ chọn nhà hàng.”

“Tại sao?”

“Bởi vì tôi biết anh còn lại bao nhiêu tiền trong tài khoản ngân hàng mà.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.