Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

Lúc Emma bước vào phòng họp Hội đồng sáng thứ Sáu đó, cô không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy đại đa số các giám đốc đồng cấp của mình đã có mặt. Chỉ có cái chết mới là lí do vắng mặt được chấp nhận trong cuộc họp đặc biệt mà theo cách gọi của Giles là Lệnh bỏ phiếu. 9

Chủ tịch đang nói chuyện với Đô đốc Summers. Clive Anscott, không lạ gì, đang nói chuyện say sưa với bạn chơi gôn của mình, Jim Knowles, người đã thông báo cho Emma rằng cả hai sẽ ủng hộ Chủ tịch khi cuộc biểu quyết diễn ra. Emma tham gia cùng Andy Dobbs và David Dixon, cả hai đều đã nói rõ rằng họ sẽ ủng hộ cô.

Philip Webster, thư ký công ty và Michael Carrick, giám đốc tài chính, đang nghiên cứu kế hoạch đóng chiếc tàu du hành hạng sang, hiện đang để trên bàn phòng họp cùng với một thứ mà Emma chưa từng thấy trước đây, mô hình thu nhỏ của tàu MV Buckingham. Cô phải thừa nhận rằng, nó trông rất quyến rũ, và các cậu bé chắc sẽ thích mê món đồ chơi đó.

“Sẽ là một cuộc tranh đua sát sao đây.” Andy Dobbs đang nói với Emma thì cánh cửa phòng họp mở ra và vị giám đốc thứ mười bước vào.

Alex Fisher vẫn ở bên cạnh cửa ra vào. Anh ta trông hơi lo lắng, giống như một học sinh mới trong ngày bắt đầu học kỳ, băn khoăn không biết liệu có ai bắt chuyện với mình không. Chủ tịch ngay lập tức tách khỏi nhóm của mình và băng qua phòng để chào đón. Emma nhìn Ross bắt tay viên thiếu tá một cách xã giao chứ không mang vẻ nồng ấm như đang chào đón một đồng nghiệp đáng trọng. Khi bàn về Fisher, họ có chung quan điểm về người đàn ông này.

Đồng hồ cây ở góc phòng bắt đầu điểm mười giờ, các cuộc trò chuyện ngay lập tức ngừng lại, các giám đốc tản ra, về đúng vị trí của họ quanh bàn họp. Fisher, giống như một người bị lẻ ra trong một buổi khiêu vũ ở nhà thờ, vẫn đứng đó cho đến khi chỉ còn lại một ghế trống, cứ như bọn họ đang chơi trò Những chiếc ghế âm nhạc. Hắn ta ngồi vào chiếc ghế trống đối diện với Emma nhưng không nhìn về hướng cô.

“Chào buổi sáng.” Chủ tịch nói khi mọi người đã ổn định chỗ ngồi. “Tôi có thể được mở đầu cuộc họp này bằng cách chào mừng Thiếu tá Fisher trở về hàng ngũ của chúng ta với tư cách là một giám đốc không?” Chỉ có mỗi một người khiên cưỡng thốt lên tiếng hoan hô không thành lời, nhưng anh ta lại chưa hề tham gia Hội đồng trong thời gian đầu tiên khi Fisher làm giám đốc.” Đây tất nhiên sẽ là nhiệm kỳ thứ hai của Thiếu tá trong Hội đồng Quản trị, vì vậy có lẽ anh đã quen với cung cách của chúng ta và lòng trung thành mà tất cả chúng ta mong đợi từ bất kỳ thành viên Hội đồng nào khi đại diện cho công ty tuyệt vời này.”

“Cảm ơn ngài Chủ tịch.” Fisher đáp lời. “Và tôi muốn bày tỏ rằng tôi rất vui mừng khi được trở lại Hội đồng Quản trị. Tôi xin cam đoan với quý vị rằng tôi sẽ luôn phụng sự cho lợi ích tốt nhất của Hàng hải Barrington.”

“Tôi rất vui khi được nghe điều đó.” Chủ tịch nói. “Tuy nhiên, tôi có nhiệm vụ nhắc nhở các quý vị, cũng như mọi thành viên Hội đồng Quản trị mới, rằng việc giám đốc mua hoặc bán bất kỳ cổ phiếu nào của công ty mà không thông báo trước cho Sở giao dịch chứng khoán, cũng như thư ký công ty là vi phạm pháp luật.”

Nếu Fisher cảm nhận được mũi tên sắc ngạnh này là nhắm vào mình, thì nó đã đi không trúng mục tiêu, bởi vì anh ta chỉ gật đầu và mỉm cười, mặc dù Webster đã cố gắng ghi lại lời của chủ tịch vào biên bản. Ít nhất thì Emma rất vui vì đến lần này thì những lời đó đã được ghi lại.

Khi biên bản cuộc họp cuối cùng đã được đọc và thông qua, chủ tịch nói: “Các thành viên của Hội đồng Quản trị không thể không nhận thấy rằng chỉ có một hạng mục trong chương trình họp hôm nay. Như tất cả các quý vị đều biết, tôi cảm thấy đã đến lúc đưa ra một quyết định quan trọng, và tôi tin rằng tôi không cường điệu khi nói nó có tính chất quyết định tương lai của hãng Hàng hải Barrington, và có lẽ cả tương lai của những người đang phục vụ trong công ty này.”

Rõ ràng, vài vị giám đốc rất ngạc nhiên bởi màn mở đầu của Buchanan và họ bắt đầu thì thầm qua lại. Những lời đó của Ross cũng giống như cầm một quả lựu đạn đặt chính giữa bàn họp, ngụ ý đe dọa rằng nếu ông không thắng trong cuộc biểu quyết này, ông sẽ từ chức Chủ tịch công ty.

Vấn đề của Emma là cô không có trong tay quả lựu đạn nào để đối trọng. Cô không thể dọa từ chức, có vài lí do cho việc đó, Nhưng chủ yếu là vì ngoài cô ra có lẽ không có thành viên gia đình nào khác muốn ngồi vào vị trí của cô. Sebastian đã từng gợi ý rằng nếu cô không thắng trong cuộc biểu quyết, cô luôn có thể rút lui khỏi Hội đồng Quản trị và cô lẫn Giles có thể bán cổ phần để đạt được lợi kép: vừa thu về một khoản lợi nhuận tương đối lớn cho gia đình, đồng thời vô hiệu hóa màn huy động cổ phiếu của Martinez.

Emma ngước nhìn bức chân dung Sir Walter Barrington. Cô có thể nghe thấy ông nội đang nói: “Đừng làm bất cứ điều gì để phải sống với hối tiếc, nhé cháu.”

“Dù gì thì chúng ta hãy nên thảo luận thật sôi nổi và thoải mái hết cỡ,” Ross Buchanan tiếp tục. “Có một điều tôi hi vọng trong đó là tất cả các vị giám đốc sẽ bày tỏ ý kiến của mình mà không sợ hãi hay thiên vị.” Rồi ông quăng quả lựu đạn thứ hai. “Trên cơ sở đó, tôi cho rằng bà Clifton nên mở đầu cuộc tranh luận, không chỉ bởi vì bà phản đối kế hoạch đóng tàu của tôi ở thời điểm hiện tại, mà còn vì bà đại diện cho hai mươi hai phần trăm cổ phần công ty và vị tiền bối vĩ đại của bà ấy, Sir Joshua Barrington, người sáng lập công ty từ hơn một trăm năm trước.”

Emma vốn định đưa ra quan điểm của mình sau khi nghe ý kiến của những người khác vì cô ý thức rõ ràng Chủ tịch sẽ tổng kết lại, và lời nói của cô chắc sẽ mất ít nhiều tác động tùy với thời điểm nói của ông ấy. Tuy nhiên, cô vẫn quyết tâm trình bày luận điểm của mình bằng một cách đanh thép nhất có thể.

“Cảm ơn ông Chủ tịch,” cô nói, đưa mắt nhìn xuống những ghi chú của mình. “Cho phép tôi nói rằng cho dù cuộc thảo luận ngày hôm nay có kết quả ra sao thì tôi vẫn luôn tin rằng tập thể ban lãnh đạo vẫn sẽ đặt niềm tin vào sự dẫn dắt của Chủ tịch thêm nhiều năm nữa.”

Tiếng hoan hô tán đồng rộn lên khắp căn phòng, Emma cảm thấy ít nhất cô cũng hóa giải được một quả lựu đạn.

“Như Chủ tịch đã nói, ông nội của tôi đã thành lập công ty này hơn một trăm năm trước. Ông cụ sở hữu khả năng hiếm thấy, vừa nhạy bén trong việc nắm bắt cơ hội, lại vừa sáng suốt tránh được các nguy cơ. Tôi chỉ ước rằng tôi có được tầm nhìn như của Sir Joshua, bởi vì khi đó tôi sẽ có khả năng nói cho các quý vị biết,” cô nói, chỉ tay vào thiết kế của kiến trúc sư, “liệu rằng đây là một cơ hội hay là một nguy cơ. Tôi vẫn bảo lưu ý kiến nghiêm túc của mình về dự án này, nó chẳng khác nào một canh bạc tất tay. Mạo hiểm một khoản dự trữ lớn của công ty vào một kế hoạch đầu tư mạo hiểm, có nhiều khả năng biến thành một quyết định mà tất cả chúng ta phải hối tiếc mãi về sau. Tựu chung lại, tương lai của ngành lữ hành biển hạng sang có vẻ đang trong tình trạng bấp bênh. Hai công ty vận tải biển lớn đã tuyên bố thua lỗ năm nay, với lí do là sự bùng nổ của ngành công nghiệp hàng không. Và không phải ngẫu nhiên mà lượng hành khách xuyên Đại Tây Dương của chúng ta tụt giảm tương đương gần như chính xác bằng số hành khách đi hàng không gia tăng trong cùng thời kỳ. Sự thật rất đơn giản. Các doanh nhân muốn tới các cuộc gặp gỡ của họ càng nhanh càng tốt và sau đó trở về nhà cũng nhanh như vậy. Đó là điều hoàn toàn dễ hiểu. Thị hiếu của đại chúng thì dễ thay đổi, có thể chúng ta không thích điều đó, nhưng sẽ thật ngu ngốc nếu chúng ta phớt lờ những hậu quả lâu dài của nó. Tôi tin rằng chúng ta nên duy trì thế mạnh kinh doanh đã mang lại danh tiếng trên toàn thế giới cho Hàng hải Barrington: vận chuyên than, xe hơi, phương tiện dịch vụ hạng nặng, thép, thực phẩm và các loại hàng hóa khác, và để cho các công ty khác phó thác vận mệnh vào hành khách. Tôi tự tin rằng nếu chúng ta gìn giữ giá trị cốt lõi bằng việc kinh doanh dịch vụ vận tải biển, công ty sẽ vượt qua những giai đoạn khó khăn và tiếp tục công bố lợi nhuận tương đối lớn năm này qua năm khác, mang lại doanh thu vượt trội cho các khoản đầu tư của cổ đông. Tôi không muốn đánh cược tất cả số tiền mà công ty này đã phải thắt lưng buộc bụng trong suốt nhiều năm vào ý muốn bất chợt của một đám đông nay thế này mai thế khác.”

Đến lúc quăng trái lựu đạn của mình rồi, Emma nghĩ, lật cuốn sổ sang trang tiếp theo.

“Cha tôi, Sir Hugo Barrington - quý vị sẽ nhận thấy rằng không có bất kỳ bức tranh sơn dầu nào treo trên tường của phòng họp Hội đồng này để nhắc chúng ta nhớ đến cương vị quản trị của ông - bởi sau vài năm điều hành, ông đã đưa công ty này tới chỗ suy sụp; để rồi trăm sự phải nhờ vào kỹ năng và tài xoay xở khéo léo đáng nể của Chủ tịch Ross Buchanan mới phục hồi được cơ đồ của chúng ta. Vì thế, chúng ta đều ghi nhận công lao của ông mãi mãi. Tuy nhiên, đối với tôi, đề xuất mới nhất này là bước đi quá xa, do vậy, tôi hi vọng Hội đồng sẽ phủ quyết và tiếp tục ngành kinh doanh cốt lõi đã mang lại nhiều lợi nhuận cho chúng ta suốt thời gian qua. Do vậy, tôi kêu gọi Hội đồng phủ quyết đề xuất này.”

Emma rất vui khi thấy một vài thành viên đứng tuổi hơn trong Hội đồng, những người từng lưỡng lự trước đó, bây giờ đang gật gù. Buchanan mời các giám đốc khác đóng góp ý kiến, một giờ sau, từng người đều đã đưa ra quan điểm của mình, ngoại trừ Alex Fisher vẫn đang tiếp tục im hơi lặng tiếng.

“Thiếu tá, anh đã nghe hết quan điểm các thành viên rồi đó, có lẽ anh cũng nên chia sẻ suy nghĩ của mình với toàn thể Hội đồng chứ nhỉ.”

“Ngài Chủ tịch,” Fisher nói, “tôi đã dành cả tháng qua để nghiên cứu biên bản họp chi tiết của các cuộc họp trước về riêng vấn đề này và tôi chỉ chắc chắn về một điều duy nhất: chúng ta không thể trì hoãn lâu hơn nữa, dù có thế nào, nhất định chúng ta phải đưa ra quyết định tại cuộc họp hôm nay.”

Fisher chờ tiếng tung hô tán đồng lắng xuống trước khi hắn tiếp tục.

“Tôi đã hết sức lắng nghe ý kiến của tất cả các vị và đặc biệt là bà Clifton, người mà tôi cho là đã đưa ra một luận điểm chặt chẽ và hợp lý với niềm tin mạnh mẽ, gợi nhớ về mối liên hệ lâu dài của gia đình bà với công ty. Nhưng trước khi tôi quyết định biểu quyết thuận hay chống, tôi muốn nghe xem vì sao mà ngài Chủ tịch tin rằng chúng ta nên xúc tiến việc đóng tàu Buckingham vào thời gian này, vì tôi vẫn cần thêm lí do thuyết phục rằng đề án đó đáng để mạo hiểm và không phải là một bước đi quá xa như bà Clifton đã gợi tỏ.”

“Rất thông thái.” Viên Đô đốc nói.

Emma băn khoăn, chỉ trong một khoảnh khắc, liệu có phải cô đã nhận định sai lầm về Fisher không, hắn có vẻ quan tâm tới lợi ích của công ty đấy chứ. Rồi cô nhớ lại lời nhắc nhở của Sebastian: “giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.”“Cảm ơn Thiếu tá.” Buchanan nói.

Emma không nghi ngờ gì rằng bất chấp những lời của Fisher được chuẩn bị kỹ lưỡng và được truyền đạt hiệu quả đến đâu thì hắn vẫn sẽ thực hiện theo lệnh của Martinez chính xác tới từng chữ cái. Tuy nhiên, cô vẫn chưa đoán ra được mệnh lệnh đó là gì.

“Các thành viên hội đồng đều nhận thức rõ về quan điểm vững chắc của tôi đối với đề xuất này.” Chủ tịch bắt đầu nói, đưa mắt nhìn xuống bảy dòng đề mục trên một mảnh giấy. “Tôi tin rằng việc chúng ta chốt quyết định trong cuộc họp ngày hôm nay là đương nhiên. Công ty này có tiến được một bước về phía trước hay chúng ta sẽ nên thỏa mãn với những gì đã có. Chắc tôi không phải nhắc nhở các quý vị rằng Cunard gần đây đã hạ thủy hai tàu khách, P&O có tàu Canberra đang đóng ở Belfast và Union Castle đang bổ sung thêm tàu Windsor Castle và tàu Transvaal Castle vào hạm đội Nam Phi của họ. Trong khi chúng ta hài lòng với việc ngồi đây và quan sát, thì các đối thủ của chúng ta, như những tàu hải tặc tung hoành cướp bóc, làm mưa làm gió trên các vùng biển chung. Sẽ không bao giờ có một thời điểm tốt hơn để Hàng hải Barrington gia nhập ngành vận tải hành khách, vượt Đại Tây Dương trong mùa hè và du hành trên biển vào mùa đông. Bà Clifton đã chỉ ra rằng số lượng hành khách của chúng ta đang tụt giảm và cô ấy đúng. Nhưng đó chỉ vì đội tàu của chúng ta đã lạc hậu và chúng ta cần phải đưa ra một dịch vụ tốt hơn với một mức giá cạnh tranh. Và nếu chúng ta quyết định không làm gì ngày hôm nay, ngoại trừ việc chỉ đơn giản chờ đến đúng thời điểm, như bà Clifton gợi ý, các đối thủ chắc chắn sẽ tận dụng cơ hội này và bỏ lại chúng ta đứng trông theo trên cầu cảng, chẳng khác nào những khán giả đứng xem đang vẫy tay. Vâng, tất nhiên, như Thiếu tá Fisher đã chỉ ra, chúng ta sẽ mạo hiểm, nhưng đó là chuyện mà một doanh nhân vĩ đại như Sir Joshua Barrington luôn luôn sẵn lòng chấp nhận. Và để tôi nhắc nhở các quý vị, dự án này không có nguy cơ tài chính như bà Clifton đã gợi mở,” ông nói thêm, chỉ tay vào mô hình con tàu đặt giữa bàn, “bởi vì chúng ta có thể chi trả phần lớn chi phí xây dựng con tàu hoành tráng này bằng doanh thu hiện thời của chúng ta mà không cần phải vay mượn một khoản tiền lớn từ ngân hàng để làm vốn. Tôi có cảm giác rằng cụ Joshua Barrington cũng sẽ tán thành việc này.” Buchanan ngừng lại và nhìn vào các giám đốc đang ngồi quanh bàn họp. “Tôi cho rằng chúng ta sẽ phải đối mặt với một lựa chọn dứt điểm: không làm gì và an phận trong vùng an toàn, hoặc biểu quyết cho tương lai, và cho công ty này một cơ hội tiếp tục dẫn đầu trong giới vận tải biển, như vị thế nó từng có trong thế kỷ trước. Do vậy, tôi kêu gọi Hội đồng ủng hộ đề xuất của tôi và đầu tư cho tương lai đó.”

Bất chấp những lời lẽ hùng hồn của Chủ tịch, Emma vẫn không khẳng định được kết quả biểu quyết sẽ đi theo hướng nào. Thời điểm ông Buchanan tháo chốt an toàn quả lựu đạn thứ ba đã tới.

“Bây giờ tôi sẽ yêu cầu thư ký công ty mời từng vị giám đốc phát biểu xem họ chống hay thuận theo đề xuất.”

Theo quy trình thông thường của công ty, việc biểu quyết sẽ phải là một cuộc bỏ phiếu kín mà Emma tin rằng có thể mang lại cho mình một cơ hội tốt hơn để giành lấy đa số phiếu. Tuy nhiên, cô nhận ra nếu cô tiếp tục đưa ra ý kiến phản đối ở bước cuối cùng này, nó có thể bị coi như là một dấu hiệu của sự yếu thế, và sẽ bị ông Buchanan nắm chắc trong lòng bàn tay.

Ông Webster lấy ra một tờ giấy từ tập tài liệu trước mặt và đọc to lời cam kết: “Các thành viên Hội đồng Quản trị được mời biểu quyết cho đề xuất, trước tiên là của Chủ tịch và sau đó là các Giám đốc Điều hành, cụ thể: công ty nên triển khai dự án tàu khách hạng sang mới, MV Buckingham, vào thời điểm hiện tại.”

Emma đã yêu cầu thêm năm từ cuối cùng vào nghị quyết, vì cô hy vọng nó sẽ thuyết phục một số thành viên bảo thủ hơn trong Hội đồng Quản trị chờ thời cơ tốt hơn cho họ.

Thư ký công ty mở sổ biên bản và đọc tên từng giám đốc.

“Ông Buchanan.”

“Tán thành đề xuất.” Chủ tịch trả lời, không do dự.

“Ông Knowles.”

“Tán thành.”

“Ông Dixon.”

“Phủ quyết”

“‘Ông Anscott.”

“Tán thành”

Emma đã đánh dấu tích hoặc đánh dấu gạch chéo vào mỗi cái tên trong danh sách của mình. Cho đến lúc này, chưa có gì bất ngờ cả.

“Đô đốc Summers.”

“Phủ quyết.” Ông ta tuyên bố, quả quyết không kém.

Emma không thể tin được. Đô đốc đã thay đổi quyết định, điều đó có nghĩa là nếu những người khác kiên định với lập trường của họ, cô không thể thua.

“Bà Clifton.”

“Phủ quyết”‘

“Ông Dobbs.”

“Phủ quyết”

“Ông Carrick.”

Giám đốc Tài chính do dự. Anh ta đã nói với Emma rằng anh ta phản đối toàn bộ dự định này, vì anh ta chắc chắn rằng chi phí sẽ tăng lên bất chấp sự đảm bảo của Buchanan, cuối cùng công ty sẽ phải vay ngân hàng một số tiền lớn.

“Tán thành.” ông Carrick lí nhí.

Emma thầm nguyền rủa. Cô đánh một dấu gạch chéo bên cạnh tên của Carrick, và kiểm tra lại danh sách của mình. Mỗi bên năm phiếu thuận. Mọi người đều quay dầu về phía thành viên mới nhất của Hội đồng Quản trị, người hiện đang giữ lá phiếu quyết định.

Emma và Ross Buchanan sắp khám phá ra Don Pedro Martinez sẽ biểu quyết như thế nào, chứ không phải tại sao.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.