Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 55 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
GILES BARRINGTON
1963
18

❊ ❊ ❊

“Anh có chắc là anh muốn trở thành Lãnh tụ Đảng Đối lập không?” Harry hỏi.

“Không, tôi không chắc,” Giles nói. “Tôi muốn trở thành Thủ tướng, nhưng tôi sẽ phải ‘ếm bùa’ Đảng Đối lập trước khi tôi có thể mong mỏi chạm được tới chìa khóa cửa số 10 Phố Downing.”

“Chắc anh có thể giữ được cái ghế của mình trong cuộc bầu cử cuối cùng,” Emma nói, nhưng Đảng của anh đã thua bởi một chiến thắng long trời lở đất trong cuộc tổng tuyển cử. Em bắt đầu băn khoăn liệu Công Đảng có từng chiến thắng cuộc bầu cử nào khác không. Họ dường như đã định sẵn là Đảng Đối lập.”

“Anh biết có vẻ đúng là như vậy ngay lúc này,” Giles nói, “nhưng anh tin rằng, đến khi cuộc bầu cử tiếp theo tới gần, các cử tri sẽ thấy các thành viên Đảng Bảo thủ thế là đủ rồi và để rồi xem, lúc đó sẽ có sự thay đổi.”

“Và chắc chắn, vụ bê bối tình ái Profumo 24 không giúp được gì.” Grace nói.

“Nhân vật nào sẽ là sẽ người nắm quyền quyết định ai sẽ trở thành Lãnh tụ Đảng kế tiếp đây?”

“Câu hỏi hay đấy, Sebastian,” Giles nói. “Chỉ duy có các đồng nghiệp cũng đã được bầu vào Hạ viện của bác thôi, tất cả 258 người.”

“Đó chỉ là một lượng cử tri nhỏ,” Harry nói.

“Đúng, nhưng hầu hết họ đều sẽ nghe ngóng trong các đơn vị bầu cử và tập thể cử tri để tìm ra ai là người đàn ông mà đại đa số thành viên nói chung đặt kỳ vọng trở thành Lãnh tụ Đảng, và khi nói đến các thành viên trực thuộc Công đoàn, họ sẽ biểu quyết cho người nào có lợi đối với Công đoàn của họ. Vì vậy, bất kỳ thành viên Công đoàn Hàng hải nào trực thuộc các khu vực bầu cử như Tyneside, Belfast, Glasgow, Clydesdale và Liverpool đều sẽ ủng hộ anh.”

“Người đàn ông,” Emma lặp lại, “có nghĩa là trong số 258 Đảng viên Công đảng của Quốc hội, không có lấy một phụ nữ nào có hy vọng trở thành Lãnh tụ Đảng?”

“Barbara Castle có lẽ cũng quyết định đăng ký vào danh sách ứng cử nhưng thẳng thắn mà nói, cô ấy hầu như không có một chút hy vọng nào cả. Tuy nhiên, hãy chấp nhận hiện trạng, Emma ạ, ngày càng xuất hiện nhiều phụ nữ trên các hàng ghế Công Đảng so với bên phía Đảng Bảo thủ của Nghị viện, vậy nên nếu có một phụ nữ nào đó mở đường tới Phố Downing, anh cược cô ấy là một người theo chủ nghĩa xã hội.

“Nhưng sao lại có người muốn trở thành Lãnh tụ Công Đảng nhỉ? Đó thực sự là một công việc bạc bẽo hạng nhất ở đất nước này.”

“Đồng thời, cũng thú vị nhất,” Giles nói. “Bao nhiêu người đã nắm lấy cơ hội để tạo ra một thay đổi thực sự, để nâng cấp đời sống con người, và để lại di sản đáng giá cho thế hệ tiếp theo? Đừng quên, anh được sinh ra với chiếc thìa bạc ngậm trong miệng, thế nên có lẽ đã đến lúc trả nợ rồi.”

“Ái chà chà,” Emma nói. “Em sẽ bỏ phiếu cho anh.”

“Dĩ nhiên là, chúng em đều ủng hộ anh,” Harry nói, “Nhưng em không chắc, chúng em có giúp tác động gì nhiều tới 257 Nghị sĩ mà chúng em chưa từng gặp mặt bao giờ và chắc là hầu như không cơ hội gặp.”

“Không phải là anh đang tìm kiếm sự ủng hộ đâu. Chuyện riêng tư hơn, bởi vì anh phải cảnh báo tất cả mọi người đang ngồi quanh chiếc bàn này thêm lần nữa rằng mọi người cứ nên chuẩn bị tinh thần với việc báo chí sẽ bắt đầu bới móc đời tư của mọi người. Mọi người có thể đã cảm thấy thế là đủ lắm rồi và anh không thể trách mọi người được, nếu mọi người có nghĩ vậy chăng nữa.”

“Chừng nào chúng ta cùng thống nhất quan điểm,” Grace nói, “và không tiết lộ bất cứ điều gì khác ngoài chúng ta vui mừng khi Giles ứng cử làm Lãnh tụ Đảng của anh ấy bởi vì chúng ta biết anh ấy chính là người sinh ra để làm công việc đó và chúng ta tự tin rằng anh ấy sẽ thắng cử, thì chắc chắn họ sẽ chán nản và bỏ cuộc sớm thôi.”

“Chỉ khi họ bắt đầu đào xới xung quanh để moi tin gì đó mới thôi,” Giles nói. “Thế nên nếu ai đó muốn thừa nhận điều gì nghiêm túc hơn một vé phạt đỗ xe sai chỗ thì đúng dịp đây rồi.”

“Em khá hy vọng rằng cuốn sách tiếp theo của mình sẽ xếp thứ nhất trên danh mục sách bán chạy nhất của tờ New York Times,” Harry nói, “vậy nên, có lẽ em nên cảnh báo anh rằng Willam Warwick sắp phải giải quyết vụ việc liên quan đến vợ cảnh sát trưởng. Nếu anh cho rằng chuyện đó có nguy cơ làm hỏng các cơ hội của anh, Giles ạ, em luôn có thể tạm ngừng việc xuất bản cho đến khi nào cuộc bầu cử xong xuôi.” Mọi người đều bật cười phá lên.

“Thành thật mà nói, anh yêu ạ,” Emma nói, “William Warwick nên có vụ việc liên quan đến vợ của thị trưởng New York, bởi vì chuyện đó có thể nâng tầm cơ hội đưa cuốn sách lên vị trí số một ở Mỹ đấy.”

“Ý kiến không tồi,” Harry nói.

“Một lưu ý nghiêm túc hơn đây,” Emma nói, “Có lẽ, đây là lúc để nói cho mọi người biết rằng Công ty Hàng hải Barrington chỉ đang cố ngoi đầu lên trên mặt nước thôi và tình hình không có vẻ suôn sẻ hơn trong suốt mười hai tháng tới.”

“Tệ đến mức nào?” Giles hỏi.

“Việc đóng tàu Buckingham đã chậm tiến độ dự kiến một năm, và mặc dù gần đây, chúng ta không vướng phải những vụ đình trệ đáng kể, công ty vẫn phải vay ngân hàng một số tiền lớn. Nếu lộ ra số tiền thâu chi đã vượt quá giá trị tài sản cố định của chúng ta, các ngân hàng sẽ thu hồi các khoản vay và chúng ta thậm chí có thể phá sản. Đó là kịch bản tệ hại nhất có khả năng xảy ra, dẫu rằng, nó không phải là điều không thể.”

“Vậy chuyện đó có thể xảy ra lúc nào?”

“Không phải trong tương lai dự đoán trước được,” Emma nói, “tất nhiên trừ khi Fisher cảm thấy việc vạch áo cho người xem lưng giữa bàn dân thiên hạ có thể sử dụng để giành lấy lợi thế cho anh ta.”

“Martinez sẽ không để anh ta làm điều đó trong khi ông ta sở hữu một lượng cổ phiếu lớn đến thế của công ty,” Sebastian nói. “Nhưng điều đó không có nghĩa là ông ta chỉ ngồi ngoài vạch biên dõi xem, nếu mẹ không thực sự quyết định ứng cử trong cuộc biểu quyết.”

“Dì đồng ý,” Grace nói. “Và theo dì, ông ta không phải là người duy nhất có lẽ sẽ rất sung sướng nếu chúng ta rút lui khỏi cuộc biểu quyết.”

“Em đang nghĩ đến ai?” Giles hỏi.

“Đầu tiên là Phu nhân Virginia Fenwick. Người đàn bà đó sẽ vui sướng nhắc nhở từng Nghị sĩ mà cô ta tình cờ quen biết rằng anh là một người đã li dị và bỏ rơi cô ta để đến với một người đàn bà khác.”

“Virginia chỉ biết các Nghị sĩ Đảng Tory 25 thôi, mà họ đã bầu một Thủ tướng từng li dị vợ. Và đừng quên,” Giles thêm vào, và cầm lấy tay của Gwyneth, “Bây giờ anh đã kết hôn và hạnh phúc với một người phụ nữ khác.”

“Thẳng thắn mà nói,” Harry lên tiếng, “Em nghĩ anh nên lo lắng về Matinez hơn Virginia, bởi vì ông ta rõ ràng vẫn đang tìm đủ mọi cách để hãm hại gia đình chúng ta, như Sebastian đã phát hiện ra khi nó làm việc cho Ngân hàng Farthings lần đầu, vậy nên em cược là Martinez sẽ làm mọi chuyện trong khả năng để đảm bảo anh không bao giờ trở thành Thủ tướng được.”

“Nếu anh quyết định ra ứng cử.” Giles nói, “Anh không thể chỉ chăm chú đề phòng đánh lén, lo lắng không biết Martinez định làm gì tiếp theo. Hiện tại, anh phải tập trung vào một số đối thủ sát sườn hơn, ngay trước mắt

“Đối thủ lớn nhất của anh là ai vậy?” Harry hỏi.

“Harold Wilson được những người cầm cái ưa chuộng.”

“Ông Hardcastle muốn ông ta giành phần thắng,” Sebastian nói.

“Tại sao, nhân danh Chúa?” Giles hỏi.

“Chẳng liên quan gì tới Chúa cả,” Sebastian nói. “Lí do cũng gần ngay trước mắt. Cả hai người họ đều xuất thân từ Huddersheld.”

Giles thở dài, “Thường là điều gì đó dường như không đáng chú ý đến kiểu như thế lại có khả năng xoay chuyển ai đó để họ hoặc ủng hộ hoặc là chống đối cháu đấy.”

“Có lẽ Harold Wilson có vài việc xấu xa cần phải giấu giếm hoặc che đậy mà báo chí sẽ rất quan tâm,” Emma nói.

“Không có đâu, anh e là vậy,” Giles nói, “trừ khi em bao gồm thành tích đứng hạng nhất ở trường Oxford và tiếp theo là đứng đầu trong kỳ thi công chức.”

“Nhưng ông ta không chiến đấu trong chiến tranh,” Harry nói. “Thế nên Anh Dũng Bội Tinh của quân đội Anh có thể là một lợi thế của anh mà.”

“Denis Healey cũng giành được một Anh Dũng Bội Tinh và ông ta chắc có lẽ cũng ứng cử.”

“Ông ta thông minh gấp rưỡi những người từng dẫn dắt Công Đảng.” Harry nói.

“Chà, chuyện đó chắc chắn sẽ không gây khó dễ được cho anh đâu, Giles,” Grace nói. Giles cười nhăn nhó với cô em gái trong khi cả gia đình phá lên cười lớn.

“Tôi chỉ nghĩ về một chuyện mà Giles có thể sẽ phải đối mặt với...” Họ đều quay lại nhìn Gwyneth, vốn vẫn giữ im lặng cho đến tận lúc này. “Tôi là người khác dòng máu duy nhất trong căn phòng này,” cô nói, “một người đã kết hôn vào gia đình này, vì thế có lẽ tôi nhìn mọi thứ từ một góc độ khác.”

“Như vậy càng khiến ý kiến của chị thích đáng hơn,” Emma nói, “vì thế, đừng ngần ngại cho chúng em biết điều gì khiến chị lo lắng.”

“Chỉ sợ, tôi nói ra sẽ lại khơi ra chỗ đau âm ỉ.” Gwyneth ngần ngại nói.

“Đừng để nỗi sợ đó ngăn cản em nói cho bọn anh biết em đang nghĩ gì.” Giles nói và cầm lấy tay cô ấy.

“Có một thành viên gia đình nữa, hiện không ở trong căn phòng này, người đó, theo tôi nghĩ, chính là một quả bom hẹn giờ.”

Một khoảng im lặng kéo dài, cho tới khi Grace lên tiếng. “Chị nói khá chuẩn, Gwyneth ạ, bởi vì, nếu một nhà báo vô tình biết sự thật rằng con gái nuôi nhỏ bé của Harry và Emma lại là chị em cùng cha khác mẹ với anh Giles và là dì của Sebastian, và rồi cha con bé bị mẹ con bé giết chết sau khi ông ta cuỗm hết đồ nữ trang của bà và ruồng rẫy bà ấy, báo chí sẽ có một ngày đáng ghi nhớ.”

“Và sau đó thì mẹ con bé tự tử, đừng quên điều đó.” Emma lặng lẽ nói thêm.

“Ít nhất, anh có thể nói cho cô em bé nhỏ tội nghiệp biết sự thật,” Grace nói. “ Sau tất cả, giờ em ấy đang học trường Slade, và có cuộc sống riêng của mình và vì thế báo chí không khó khăn gì trong việc tìm ra em ấy, và nếu họ thực sự làm thế, trước khi anh nói với con bé...”

“Không dễ vậy đâu,” Harry nói. “Như tất cả chúng ta đều biết quá rõ, Jessica đã chịu đựng chứng trầm cảm và bất chấp tài năng không thể phủ nhận của con bé, con bé thường xuyên mất tự tin về chính bản thân. Với cả, vì chỉ còn vài tuần là tới thời điểm thi giữa kỳ của nó, nên, lúc này không chính xác là thời điểm lý tưởng.”

Giles quyết định không nhắc lại với ông em rể rằng anh từng cảnh báo anh ta từ cách đây cả thập kỷ rằng sẽ chẳng bao giờ có lúc nào là thời điểm lý tưởng cả.

“Con lúc nào cũng sẵn sàng nói chuyện với em ấy.” Sebastian tình nguyện.

“Và càng sớm càng tốt,” Grace nói.

“Làm ơn, cho bác biết khi con đã nói hết nhé.” Giles nói, trước khi bổ sung thêm, “Có còn quả bom hẹn giờ dư luận nào khác mà em nghĩ anh nên chuẩn bị tinh thần đối phó không?” Một khoảng yên lặng diễn ra cho tới khi Giles tiếp tục. “Vậy thì cảm ơn tất cả mọi người vì đã dành thời gian. Tôi sẽ cho mọi người biết quyết định cuối cùng trước cuối tuần này. Tôi phải từ biệt mọi người bây giờ, vì tôi nên quay trở về Hạ viện. Các cử tri đang ở đó. Nếu tôi quyết định ứng cử, mọi người sẽ không thấy tôi nhiều trong suốt những tuần tiếp theo, vì tôi sẽ bắt tay nồng nhiệt, thuyết trình bất tận, thăm thú các đơn vị bầu cử xa xôi và mua đồ uống cho các thành viên Công đảng bất kỳ buổi tối rảnh nào ở quán bar của Annie.”

“Quán bar của Annie?” Harry nói.

“Điểm tiếp nước ưa chuộng nhất trong Hạ viện, khách quen chủ yếu là thành viên Công Đảng, thế nên đó cũng là nơi mà anh thường lui tới cho tới nay.”

“Chúc may mắn,” Harry nói.

Cả gia đình đồng loạt đứng lên và vỗ tay hoan hô Giles khi anh rời khỏi căn phòng.

*

“Hắn ta có cơ thắng cử không?”

“Ồ có đấy,” Fisher nói. “Hắn rất được lòng đại chúng ở các đơn vị bầu cử, mặc dù Harold Wilson là người được các nghị sĩ ưu ái hơn, và chỉ có họ mới có quyền bỏ phiếu.”

“Thế thì góp vào quỹ vận động tranh cử của Wilson một khoản tiền lớn, tiền mặt nếu cần thiết.”

“Đó là điều mà chúng ta không cần làm nhất,” Fisher nói.

“Tại sao?” Diego căn vặn.

“Bởi vì ông ta sẽ gửi trả lại.”

“Sao ông ta lại làm thế?” Don Pedro hỏi.

“Bởi vì đây không phải là Argentina, và nếu báo chí phanh phui ra một người nước ngoài hậu thuẫn cho chiến dịch của Wilson, ông ta không những thua cuộc mà còn bị buộc phải rút lui khỏi cuộc tranh cử. Thực tế là, ông ta có thể sẽ không chỉ trả lại tiền mà còn phải công khai rằng ông ta đã làm thế nữa đấy.”

“Sao người ta có thể thắng cử nếu không có tiền được cơ chứ?”

“Không cần một số tiền lớn nếu toàn bộ cử tri của ông chỉ là 258 thành viên Quốc hội, hầu hết bọn họ đều ở cùng một tòa nhà gần như mọi lúc. Ông có lẽ phải mua vài con tem, gọi vài cuộc điện thoại, chịu đựng vài vòng đi loanh quanh và uống chút gì ở quán bar của Annie, và thế thôi là ông có thể kết nối với hầu hết các cử tri của mình rồi.”

“Vậy nếu chúng ta không thể giúp Wilson thắng thì chúng ta có thể làm gì để bảo đảm Barrington thua?” Luis hỏi.

“Nếu có 258 cử tri, chúng ta chắc phải hối lộ được vài người.” Diego nói.

“Không phải chuyện tiền bạc,” Fisher nói. “Điều đáng quan tâm nhiều là đề bạt thăng cấp.”

“Đề bạt thăng cấp?” Don Pedro nhắc lại. “Nghĩa là thế quái nào?”

“Đối với các thành viên trẻ tuổi hơn, ứng cử viên có lẽ gợi ý rằng họ sẽ được xem xét cất nhấc lên vị trí hàng ghế đầu, và đối với các thành viên nhiều tuổi hơn, sắp nghỉ hưu vào cuộc bầu cử lần tới, một gợi ý rằng kinh nghiệm và sự thông tuệ của họ có thể được đánh giá vô cùng cao trong Thượng viện. Và đối với những người không còn hi vọng bám trụ văn phòng, nhưng vẫn ở lại cho tới gần cuộc bầu cử lần tới, một Lãnh tụ đảng luôn có vị trí công việc nào đó cần phải tìm người phụ trách. Tôi từng biết một thành viên Quốc hội không mong muốn gì hơn là trở thành Chủ tịch của ủy ban Hậu cần thuộc Hạ viện bởi vì họ có quyền chọn rượu để cho vào thực đơn.”

“OK, vậy nếu chúng ta không thể ‘bơm’ tiền cho Wilson, hoặc ‘mua’ được các cử tri, ít nhất chúng ta cũng có thể ‘đào mộ’ những chuyện xấu xa của gia đình Barrington chứ,” Diego gợi ý.

“Không hẳn thế, báo giới sẽ chỉ hào hứng đào xới những chuyện đó nếu không có sự thúc đẩy từ phía chúng ta,” Fisher nói. “Và họ sẽ chán ngay sau vài ngày trừ khi chúng ta đưa ra thứ gì đó mới mẻ để họ ‘bập’ vào tiếp. Không, chúng ta phải nghĩ tới một điều gì đó chắc chắn giật tít trên các báo và đồng thời, một đòn hạ gục hắn ta dứt điểm.”

“Anh rõ ràng đang đóng góp một suy nghĩ đáng kể đây, Thiếu tá.” Don Pedro nói.

“Tôi cũng phải thừa nhận điều đó,” Fisher nói, có vẻ khá tự mãn. Và tôi nghĩ có lẽ cuối cùng tôi sẽ có thể tìm ra chuyện gì đó đánh đắm được con tàu Barrington đó rồi.

“Thế thì phun hết ngay ra đi.”

“Có một chuyện khiến một chính trị gia không bao giờ có thể gượng dậy nổi nữa. Nhưng nếu tôi định ‘gài’ Barrington, tôi sẽ cần tới một đội nhỏ vào vị trí, và thời gian phải chuẩn xác.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.