Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 55 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
42

❊ ❊ ❊

“Chào buổi sáng. Công ty Thomas Cook và Con trai. Tôi giúp gì được cho quý khách đây ạ?”

“Tôi là Lord Glenarthus. Tôi hy vọng anh có thể giúp tôi một việc riêng. Tôi là bạn của gia đình Barrington và Clifton và tôi đã nói với Harry Clifton rằng buồn làm sao khi tôi không thể tham gia cùng họ trong chuyến hải trình đầu tiên của tàu Buckingham tới New York do vướng công chuyện kinh doanh. Những công chuyện này giờ chẳng đi đến đâu và tôi nghĩ sẽ khá là vui nếu không nói trước cho họ biết tôi sẽ có thể lên tàu. Kiểu như tạo sự ngạc nhiên ấy, mong anh hiểu ý tôi.”

“Tôi chắc chắn sẽ không cho họ biết, thưa quý ngài.”

“Vậy nên tôi đang gọi đến để xem liệu có thể đặt một cabin gần chỗ gia đình họ không.”

“Để tôi xem tôi có làm được gì giúp ngài không, nếu không phiền, ngài giữ máy chờ một lát giúp.” Người đàn ông ở đầu dây bên kia nhấp một ngụm Jameson’s và đợi. “Thưa ngài, vẫn còn hai vé cabin hạng nhất ở sàn trên, số 3 và 5.”

“Tôi muốn ở càng gần chỗ gia đình họ càng tốt.”

“Chà, Sir Giles Barrington ở cabin số 2.”

“Còn Emma? Tôi xin lỗi. Bà Clifton.”

“Bà ấy ở cabin số 1.”

“Vậy thì tôi lấy cabin số 3. Tôi biết ơn sự giúp đỡ của anh vô cùng.”

“Rất hân hạnh, thưa ngài. Tôi hy vọng ngài có một chuyến đi vừa ý. Tôi có thể hỏi chúng tôi nên gửi vé tới đâu không?”

“Không cần đâu, đừng tự phiền mình. Tôi sẽ nhờ tài xế riêng đến lấy.”

*

Don Pedro đã mở khóa két sắt trong phòng làm việc và lấy ra số tiền còn lại của ông ta. Ông ta xếp những bó giấy bạc năm bảng Anh thành những xấp mười nghìn ngay ngắn, cho đến khi chúng kín từng inch mặt bàn làm việc của ông ta. Ông ta bỏ lại 23.645 bảng Anh vào két sắt và khóa lại, sau đó kiểm lại 250.000 bảng Anh còn lại trước khi bỏ tiền vào cái ba lô mà bọn họ đã đưa đến. Ông ta ngồi xuống bàn làm việc, cầm tờ báo buổi sáng lên và chờ đợi.

Mười ngày đã trôi qua trước khi tay tài xế gọi lại cho ông ta, nói rằng hoạt động đã được chấp thuận, nhưng chỉ nếu ông ta sẵn sàng trả 500.000 bảng Anh. Khi ông ta thắc mắc về số tiền, họ chỉ cho ông ta những rủi ro đáng kể có khả năng phải gánh chịu, bởi vì nếu bất kỳ gã nào bị bắt, chúng có khả năng sẽ sống nốt phần đời còn lại ở Đường Crumlin,39 hoặc thậm chí còn tệ hơn.

Ông ta không buồn mặc cả. Dù sao, ông ta không định trả nửa còn lại vì ông ta ngờ rằng có nhiều người ủng hộ IRA 40 ở Buenos Aires.

*

“Chào buổi sáng, Thomas Cook và Con trai xin nghe.”

“Tôi muốn đặt vé cabin hạng nhất tàu Buckingham, chuyến hải hành đầu tiên tới New York.”

“Vâng, tất nhiên, thưa bà, để tôi sẽ nối máy cho bà.”

“Bộ phận đặt chỗ hạng nhất, tôi giúp gì được cho quý khách ạ?”

“Tôi là Phu nhân Virginia Fenwick. Tôi muốn đặt một cabin trên chuyến hải hành đầu tiên.”

“Bà làm ơn nhắc lại tên giúp ạ?”

“Phu nhân Virginia Fenwick,” cô ta nói chậm rãi, như thế đang nói với người nước ngoài.

Tiếp theo là một khoảng yên lặng, Virginia đoán thư ký đặt chỗ đang kiểm tra tình trạng chỗ còn trống.

“Tôi rất tiếc, thưa Phu nhân Virginia, Nhưng khoang hạng nhất đã hết vé. Tôi có thể chuyển cô sang hạng cabin thường không”

“Chắc chắn là không. Anh không nhận ra tôi là ai sao?”

Người nhân viên chắc có lẽ muốn nói có, tôi biết chính xác cô là ai, vì tên của cô đã được ghim trên bảng thông báo cả tháng qua cùng chỉ dẫn rõ ràng việc phải làm dành cho tất cả các nhân viên bán vé nếu người phụ nữ cụ thể đó gọi điện để đặt chỗ, nhưng thay vào đó, anh ta nói, đúng theo kịch bản của mình, “Tôi xin lỗi, thưa Phu nhân, nhưng tôi không thể làm gì được nữa.”

Virginia nói: “Nhưng tôi là bạn thân của chủ tịch công ty Hàng hải Barrington. Chắc chắn điều đó phải có gì khác biệt chứ?”

“Chắc chắn rồi,” thư ký đặt vé trả lời. “Chúng tôi có một cabin hạng nhất vẫn còn trống, nhưng chỉ có thể phát hành theo lệnh trực tiếp của chủ tịch. Vì vậy phiền cô gọi cho bà Clifton một cuộc, tôi sẽ đăng ký tên bà để giữ cabin đó và phát hành ngay khi tôi nhận cuộc gọi của chủ tịch.”

Họ không bao giờ thấy cô ta gọi lại.

*

Khi Don Pedro nghe tiếng còi xe, ông ta gập tờ báo lại, đặt lên bàn, nhặt chiếc ba lô và đi ra khỏi nhà.

Tài xế chạm tay vào mũ và nói, “Chào buổi sáng, thưa ông,” trước khi đặt chiếc ba lô vào trong cốp chiếc Mercedes.

Don Pedro ngồi vào ghế sau, đóng cửa lại và đợi. Khi tài xế đã ngồi sau vô lăng, anh ta không hỏi Don Pedro muốn đi đâu bởi vì anh ta đã chọn tuyến đường rồi. Họ rẽ trái ra khỏi phố Eaton và nhắm thẳng góc công viên Hype.

“Tôi cho rằng số tiền thỏa thuận đang ở trong ba lô,” tài xế nói khi họ đi ngang qua bệnh viện ở góc công viên Hy de.

Don Pedro nói: “Hai trăm năm mươi nghìn bảng Anh tiền mặt.”

“Và chúng tôi sẽ hy vọng nửa kia sẽ được thanh toán đầy đủ trong vòng hai mươi bốn giờ sau khi phần việc thỏa thuận của chúng ta được thực hiện xong.”

“Tôi đã đồng ý với điều kiện đó,” Don Pedro nói, trong khi ông ta nghĩ về 23.645 bảng còn lại trong két an toàn ở phòng làm việc của mình; tất cả số tiền mà ông ta có. Thậm chí, căn nhà cũng không còn do ông ta đứng tên nữa.

“Ông chắc hẳn đã nhận thức được hậu quả nếu ông không trả nốt phần thanh toán đợt hai chứ?”

Don Pedro nói: “Anh đã nhắc nhở tôi thường xuyên rồi,” Don Pedro nói khi chiếc xe chạy lên Ngõ Park, không vượt quá giới hạn tốc độ bốn mươi dặm một giờ.

“Thông thường, nếu ông không thanh toán đúng hạn, chúng tôi sẽ giết một trong con trai của ông, nhưng vì cả hai đều đã an toàn trở về Buenos Aires và Herr Lunsdort không còn ở trong lực lượng chúng tôi, nên chỉ còn lại mình ông,” tài xế nói khi anh ta lái xe quanh Marble Arch.

Don Pedro vẫn im lặng trong khi họ xuôi sang phía bên kia vào đường Park Lane, rồi dừng lại ở một cột đèn giao thông. “Nhưng nếu anh không thực hiện được phần việc của mình như thỏa thuận, thì sao?” Ông ta hỏi rõ.

“Vậy thì ông sẽ không phải trả hai 250.000 bảng kia chứ còn sao nữa?” Tài xế nói khi anh ta vừa tới bên ngoài Dorchester.

Một người gác cửa mặc áo khoác dài màu xanh lá cây vội chạy ra, mở cửa sau xe cho Don Pedro bước ra ngoài.

“Tôi cần một chiếc taxi,” Don Pedro nói trong khi tài xế kia quay xe, gia nhập vào luồng phương tiện đang lưu thông trên đường Park Lane.

“Vâng, thưa ngài,” người gác cửa nói, nâng một cánh tay lên và huýt gió lanh lảnh.

Khi Don Pedro leo vào ghế sau xe, nói, “số 44, phố Eaton,” người gác cửa tỏ ra bối rối. Sao một quý ông lại cần gọi taxi khi ông ta đã có tài xe riêng nhỉ?

*

“Thomas Cook và Con trai, tôi có thể giúp gì cho quý khách?”

“Tôi muốn đặt bốn cabin trên tàu Buckingham, chuyến đi đầu tiên đến New York.”

“Hạng nhất hay cabin, thưa quý khách?”

“Cabin.”

“Tôi sẽ nối máy cho ông.”

“ Chào buổi sáng, bộ phận đặt chỗ hạng cabin tàu Buckingham xin nghe.”

“Tôi muốn đặt bốn cabin đơn trong hành trình đến New York, ngày 29 tháng Mười.”

“Xin phép cho tôi biết tên của các hành khách được không ạ?”

Đại tá Scoot Hopkins đọc tên anh và tên của ba đồng đội còn lại. “Giá mỗi vé là ba mươi hai bảng. Tôi gửi hóa đơn đến địa chỉ nào được thưa quý khách?”

Trụ sở Lực lượng Không quân Đặc Nhiệm, Chelsea Barracks, King’s Road, London, ông lẽ ra đã có thể trả lời như vậy vì cơ quan sẽ thanh toán hóa đơn nhưng thay vì thế, ông cho họ địa chỉ nhà riêng của mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.