Tối Chủ nhật
Cedric nhìn quanh bàn, nhưng không lên tiếng cho đến khi từng người đã yên vị.
“Tôi xin lỗi vì đã kéo tất cả quý vị vào cuộc sau một thông báo ngắn ngủi đến vậy, nhưng Martinez không cho tôi bất kỳ lựa chọn khác nào.” Đột nhiên, tất cả mọi người đều tập trung chú ý cao độ. “Tôi có lí do xác đáng để tin rằng,” ông tiếp tục, “Marinez đang lập kế hoạch xả toàn bộ cổ phần công ty Barrington của mình khi sàn giao dịch chứng khoán mở cửa sau một tuần nữa. Ông ta mong thu được càng nhiều vốn đầu tư gốc càng tốt trong khi giá cổ phiếu đang tăng cao và đồng thời ép công ty gục ngã. Ông ta sẽ tiến hành chuyện này chính xác trước cuộc họp Đại hội đồng cổ đông thường niên công ty một tuần, đúng chuẩn vào thời điểm mà chúng ta cần công chúng đặt lòng tin vào chúng ta nhiều nhất. Nếu ông ta làm được việc đó, công ty Barrington có thể phá sản trong vài ngày.”
“Chuyện đó hợp pháp không?” Harry hỏi.
Cedric quay sang con trai, đang ngồi bên tay phải mình. “Ông ta chỉ phạm luật” Arnold nói, “nếu ông ta định mua lại cổ phiếu sau khi giá đã hạ thấp hơn, Nhưng đó rõ ràng không phải chiêu trò ông ta định chơi.”
“Nhưng giá cổ phiếu có thực sự bị ảnh hưởng nặng như vậy không? Dù sao cũng chỉ có mỗi một người bán tháo cổ phiếu của mình ra thị trường.”
“Nếu bất kỳ cổ đông nào có đại diện trong một Hội đồng Quản trị công ty định đưa một triệu cổ phiếu công ty ra thị trường mà không cảnh báo hay giải thích, Thành phố sẽ đoán già đoán non về trường hợp tồi tệ nhất, từ đó dẫn đến chuyện đổ xô bán tống bán tháo cổ phiếu. Giá cổ phiếu có thể rớt xuống còn một nửa trong vài giờ, thậm chí vài phút.” Cedric chờ cho hàm ý những lời nói của mình lắng xuống, rồi mới thêm vào, “Tuy nhiên, chúng ta chưa bị đánh bại, bởi vì chúng ta có một thứ có lợi cho mình.”
“Đó có thể là gì?” Emma cố gắng giữ bình tĩnh, hỏi.
“Chúng ta biết chính xác ông ta định làm gì, nên chúng ta có thể tương kế tựu kế chơi lại. Nhưng nếu chúng ta làm thế, chúng ta sẽ phải tiến hành nhanh và chúng ta không thể hy vọng thành công trừ khi từng người quanh chiếc bàn này sẵn sàng chấp nhận các đề xuất của tôi và những rủi ro đi kèm với chúng.”
“Trước khi ông nói với chúng tôi, ông đang dự tính điều gì,” Emma nói, “Tôi nên cảnh báo ông, đó không phải là chuyện duy nhất mà Martinez đã lập kế hoạch cho tuần đó.” Cedric ngồi xuống. “Alex Fisher sắp từ chức giám đốc không điều hành vào thứ Sáu, đúng ba ngày trước cuộc họp Đại hội đồng cổ đông thường niên.”
“Đó có phải là một việc tồi tệ đến vậy không?” Giles hỏi. “Sau tất cả, Fisher chưa bao giờ thực sự ủng hộ ông hay công ty.”
“Trong những tình huống thông thường, tôi đồng ý với anh, Giles ạ, nhưng về lá đơn từ chức của anh ta mà tôi còn chưa nhận được, mặc dù tôi biết nó đề ngày là ngày thứ Sáu trước cuộc họp Đại hội đồng thường niên, Fisher tuyên bố rằng anh ta không còn lựa chọn nào khác nên đành từ chức, bởi vì anh ta tin công ty sắp đối mặt với tình trạng phá sản và trách nhiệm duy nhất của anh ta là bảo vệ quyền lợi của các cổ đông.”
“Đó sẽ là lần đầu tiên,” Giles nói. “Trong mọi trường hợp, nó đơn giản là không đúng sự thật, và sẽ dễ dàng bị phủ nhận.”
“Anh có thể nghĩ thế, Giles ạ,” Emma nói. “Nhưng có bao nhiêu đồng nghiệp trong Hạ viện vẫn tin anh không bị đau tim ở Brussels bất chấp anh phủ nhận chuyện đó một ngàn lần?” Giles không phản ứng lại.
“Sao cô biết Fisher định từ chức nếu cô chưa nhận được lá đơn?” Cedric hỏi.
“Tôi không thể trả lời câu hỏi đó nhưng tôi có thể đảm bảo với ông rằng nguồn tin của tôi không khiếm khuyết.”
“Vậy là Martinez định tấn công chúng ta vào thứ Hai của tuần mà ông ta bán cổ phiếu ra,” Cedric nói, và tiếp nối vào thứ Sáu bằng việc từ chức của Fisher.”
“Chuyện đó khiến tôi không còn lựa chọn nào khác,” Emma nói, “hơn là tạm hoãn lễ đặt tên của Nữ hoàng, Thái hoàng Điện hạ, chưa tính tới ngày khởi hành chuyến đi đầu tiên.”
Sebastian nói: “Ván bài, đã chia và đấu lại Martinez thôi.”
“Theo ông chúng ta nên làm gì, Cedric?” Emma hỏi, phớt lờ con trai cô.
“Đá vào bi hắn,” Giles nói, “và tốt hơn là chọn lúc hắn không để ý.”
“Tôi không thể một mình làm việc đó,” Cedric nói, “và thẳng thắn thì đó chính xác là những gì tôi đang nghĩ trong đầu. Chúng ta cứ giả sử là Matinez đang lập kế hoạch tung toàn bộ cổ phiếu ra thị trường tám ngày sau, và rồi bốn ngày tiếp đó là Fisher từ chức, hiểm họa kép mà ông ta cho rằng sẽ đẩy công ty Barrington ngã gục và buộc Emma từ chức. Để chống trả lại kế hoạch này, chúng ta phải ra đòn đầu tiên và phải là một đòn chí tử vào lúc hắn lơ là nhất. Với ý định đó, tôi lập kế hoạch bán toàn bộ cổ phiếu của tôi, ba trăm tám mươi nghìn cổ phiếu, thứ Sáu này, lấy bất cứ cái giá nào mà tôi bán được.”
“Chuyện đó giúp ích gì được.”
“Sau đó, tôi hy vọng rằng tôi sẽ làm cho cổ phiếu rớt giá vào thứ Hai, cốt để khi cổ phiếu của Martinez tung ra thị trường vào đúng 9:00 sáng hôm đó, ông ta sẽ mất cả một gia tài. Đó là dịp tôi đá vào bi ông ta, bởi vì tôi đã có một khách mua chờ sẵn cho cả triệu cổ phiếu của ông ta ở mức giá thấp mới đó, thế là số cổ phiếu sẽ không tồn tại trên thị trường quá vài phút.”
“Có phải là người mà không ai trong chúng ta biết, nhưng ghét Martinez không kém gì chúng ta không?” Harry hỏi.
Arnold Hardcastle đặt tay lên cánh tay cha mình và thì thầm, “Đừng trả lời câu hỏi đó, ba.”
Emma nói, “Ngay cả khi ông giải thoát đám cổ phiếu khỏi thị trường, tôi vẫn sẽ phải giải thích cho báo chí và cổ đông trong cuộc họp đại hội đồng thường niên diễn ra một tuần sau đó về lí do giá cổ phiếu sụt giảm.”
“Không đâu, nếu như tôi quay lại thị trường đúng lúc cổ phiếu của Martinez đã khớp lệnh và bắt đầu mua vào ráo riết và chỉ dừng lại khi giá đã quay về mức hiện thời.”
“Nhưng ông đã nói với chúng tôi rằng như thế phạm luật.”
“Khi tôi nói “Tôi”, ý tôi là ..
“Đừng nói thêm một lời nào nữa, ba,” Arnold quả quyết nói.
“Nhưng nếu Martinez phát hiện ra kế hoạch của ông...” Emma bắt đầu.
“Chúng ta sẽ không để ông ta biết,” Cedric nói, “bởi vì chúng ta sẽ xử lý lịch làm việc của ông ta, như Seb sẽ giải thích ngay bây giờ.”
Sebastian đứng lên, nhìn trực diện vào những khán giả khó tính nhất trong lần thuyết trình đầu tiên ở ngân hàng West End. “Martinez dự định đi về Scotland vào cuối tuần để tham gia săn gà gô đỏ và ông ta không định quay về London trước sáng thứ Ba.”
“Sao mà con biết chắc được, Seb?” Cha cậu hỏi.
“Bởi vì tất cả bộ sưu tập nghệ thuật của ông ta sắp được chào bán tại phòng tranh Agnew, trong đêm thứ Hai, và ông ta đã nói với chủ sở hữu phòng trưng bày nghệ thuật là ông ta không thể tham dự vì khi đó ông ta vẫn chưa quay về London.”
“Mẹ thấy kỳ lạ,” Emma nói, “khi mà ông ta không muốn quanh quẩn gần đó vào đúng cái ngày mà ông ta giải tán toàn bộ cổ phiếu công ty và bán bộ sưu tập nghệ thuật của mình.”
“Chuyện đó dễ giải thích,” Cedric nói. “Nếu công ty Barrington có vẻ như thể nó đang gặp rắc rối, ông ta sẽ muốn ở càng xa càng tốt, tốt hơn cả là đâu đó mà không ai liên lạc được với ông ta, mặc các vị tự đối phó với áp lực báo chí và các cổ đông phẫn nộ.”
“Chúng ta có biết ông ta sẽ ở đâu tại Scotland khi đó không?” Giles hỏi.
“Lúc này thì không,” Cedric nói, “nhưng tôi đã gọi cho Ross Buchanan tối qua. Bản thân ông cũng là một tay súng hạng nhất, và ông nói với tôi chỉ có sáu khách sạn và nhà nghỉ trọ cho cuộc đi săn ở phía bắc biên giới mà Martinez xem là đủ tiêu chuẩn cho ông ta kỷ niệm ngày 12 vinh quang. Ross sẽ dành ra đôi ngày, thăm thú tất cả những nơi đó cho tới khi ông ấy khám phá ra Martinez đã đặt chỗ ở nơi nào.”
“Còn chuyện gì mà ai đó trong số chúng tôi có thể giúp được không?” Harry hỏi.
“Chỉ cần cứ cư xử như bình thường. Đặc biệt là cô, Emma ạ. Cô phải ra vẻ đang chuẩn bị cho cuộc họp Đại hội đồng cổ đông và lễ hạ thủy con tàu Buckingham. Cứ để Seb và tôi vận hành phần còn lại của kế hoạch hoạt động.”
“Nhưng ngay cả khi ông đã xoay xở để lật kèo trong vụ cổ phiếu,” Giles nói, “vẫn không giải quyết được rắc rối phát sinh sau khi Fisher từ chức.”
“Tôi đã lập kế hoạch sẵn sàng đối phó với Fisher rồi.”
Mọi người đều ngóng đợi.
“Ông không định cho chúng tôi biết ông sẽ làm gì, đúng không?” Emma cuối cùng cũng lên tiếng.
“Không” Cedric trả lời. “Luật sư của tôi,” ông thêm vào, chạm tay vào cánh tay con trai mình, “đã tư vấn tôi không làm thế.”