Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
39

❊ ❊ ❊

Sáng thứ Năm.

Cả bốn người họ đều nhận ra rằng họ không thể thực hiện kế hoạch hành động nếu trời không mưa. Họ cũng biết rằng không cần phải theo dõi anh ta, vì thứ Năm là ngày anh ta mua sắm ở Harrods, và thói quen của anh ta là bất di bất dịch.

Nếu trời mưa đúng hôm thứ Năm, anh ta sẽ để áo mưa và ô trong phòng giữ mũ áo tại tầng trệt cửa hàng. Sau đó, anh ta sẽ ghé hai khu, quầy thuốc lá - nơi anh ta lấy một hộp xì gà Montecristo yêu thích cho Don Pedro, và quầy thực phẩm - nơi anh ta gom đồ ăn đủ cho tới tận cuối tuần. Mặc dù họ đã nghiên cứu kỹ lưỡng nhưng mọi việc vẫn phải diễn ra trong chưa đầy tích tắc. Tuy nhiên, họ thực sự có một lợi thế: người ta luôn có thể tin tưởng một người Đức trong việc tuân thủ biểu thời gian.

Lunsdorf ra khỏi nhà số 44 phố Eaton đúng sau 10 giờ sáng. Hắn ta mặc một chiếc áo mưa dài màu đen và mang theo một chiếc ô. Hắn nhìn lên trời và giương ô lên, rồi sải bước nhằm hướng Knightsbridge. Hôm nay không phải là một ngày dành cho việc dạo hàng mua sắm. Thực tế, Lưnsdorf đã quyết định rằng, một khi hắn đã mua được mọi thứ hắn cần, mà trời vẫn mưa, hắn sẽ bắt taxi về lại phố Eaton. Họ thậm chí cũng đã chuẩn bị sẵn cho tình huống này.

Vừa bước vào bên trong tiệm Harrods, hắn đi thẳng đến phòng giữ mũ áo, trao chiếc ô và áo mưa cho một phụ nữ đứng sau quầy, nhận lại một thẻ tròn nhỏ có đánh số. Rồi, hắn đi qua quầy nước hoa, và nữ trang, rồi mới dừng lại ở quầy thuốc lá. Không ai bám theo hắn. Sau khi hắn nhặt một hộp xì gà, hắn chuyển sang quầy thực phẩm, ở đó, hắn mất bốn mươi phút để nhét đầy vài cái túi mua hàng. Hắn quay lại phòng giữ mũ áo ngay sau mười một giờ và hé mắt nhìn qua cửa sổ thấy cơn mưa mà người Anh vẫn gọi là mưa trắng trời trắng đất. Hắn băn khoăn không biết liệu người giữ cửa có thể vẫy giúp một chiếc taxi lại hay không. Hắn đặt tất cả mấy cái túi xuống và giao lại miếng thẻ tròn bằng đồng cho người phụ nữ sau quầy giữ mũ áo. Cô ta biến mất trong một căn phòng phía sau, một lát sau, quay trở lại mang theo một chiếc ô phụ nữ màu hồng.

“Cái đó không phải của tôi.” Lunsdorf nói:

“Tôi rất xin lỗi, thưa ông,” cô nhân viên tỏ ra bối rối, nói và nhanh chóng quay trở lại phòng sau. Cuối cùng khi cô ấy xuất hiện trở lại, cô ấy lại đang mang theo một chiếc khăn choàng lông cáo.

“Trông cái đó có thể nào là của tôi không?” Lunsdorf căn vặn.

Cô ta lại quay vào trong, và phải một lúc sau cô ta mới xuất hiện trở lại, lần này mang theo một chiếc mũ đi mưa gấp gọn màu vàng tươi.

“Cô ngốc thật hay giả vờ thế?” Lunsdorf hét lên. Đôi má của cô nhân viên trực quầy đỏ bừng nhưng cô ta vẫn đứng chôn chân tại chỗ, ngây ra như dở người. Một phụ nữ lớn tuổi hơn thế chỗ.

“Tôi thực sự xin lỗi, thưa ông. Có lẽ, ông muốn qua đây và chỉ giúp tôi áo khoác và ô của ông là món nào,” bà ấy nói trong khi nâng mặt bàn quầy đang chia tách khách hàng và nhân viên. Hắn lẽ ra phải phát hiện lỗi sai của bà ấy.

Lunsdorf đi theo bà ấy vào phòng sau, và hắn chỉ nhìn thoáng qua là thấy chiếc áo mưa của mình đang lơ lửng trên giá treo. Hắn vừa cúi nhặt chiếc ô của mình lên thì đã lĩnh trọn một cú đập vào gáy. Đầu gối hắn khụy xuống, khi hắn sụp hẳn xuống sàn, ba người đàn ông nhảy ra từ sau giá treo áo khoác. Hạ sĩ Crann chộp lấy hai cánh tay của Lunsdorf và nhanh chóng trói quặt cả hai sau lưng hắn, trong khi Trung sĩ Roberts nhét một miếng gạc bịt miệng hắn và Đại úy Hartley trói hai mắt cá chân của hắn lại với nhau.

Một lát sau, Đại tá Scott-Hopkins mặc áo jacket, vải linen, màu xanh lá cây xuất hiện, đang đẩy một chiếc thùng đan bằng liễu gai đựng đồ giặt lớn. Anh giữ nắp thùng mở ra trong khi ba người khác tống Lunsdorf vào bên trong, vùi lại. Ngay cả khi gập người hắn ta làm đôi, chiếc thùng vẫn chỉ vừa khít. Đại úy Hartley ném chiếc áo mưa và ô vào bên trong, sau đó Crann dập nắp thùng xuống và thắt chặt dây khóa bằng da lại.

“Cảm ơn, Rachel,” Đại tá nói, khi nhân viên phụ trách phòng giữ mũ áo nâng nắp bàn quầy để anh đẩy chiếc thùng qua sàn cửa hàng, ra ngoài.

Hạ sĩ Crann đi ra đường Brompton trước tất cả, còn Roberts chỉ cách một thước ở phía sau. Đại tá đẩy cái thùng lăn liên tục tới một chiếc xe tải nhỏ của cửa hàng Harrods, lúc đó đang đậu ngoài lối vào, cửa sau mở sẵn. Hartley và Roberts nâng chiếc thùng nặng hơn mức họ ước lượng, và trượt nó vào bên trong thùng xe tải. Đại tá ngồi cùng Crann ở phía trước, trong khi Hartley và Roberts nhảy lên ghế sau và kéo cửa đóng lại.

“Đi thôi,” Đại tá nói.

Crann thận trọng lái chiếc xe tải vào làn đường trung tâm và hòa vào dòng xe cộ đang di chuyển chậm rãi trên đường Brompton về phía đường A4. Anh biết chính xác mình định đi đâu đúng như Đại tá đã nhấn mạnh vì anh đã chạy thử từ hôm trước.

Bốn mươi phút sau, Crann nháy đèn pha hai lần khi đến gần hàng rào bao quanh của một sân bay vắng vẻ. Anh gần như không phải giảm tốc trước khi cổng mở để anh có thể chạy xe thẳng tới đường băng, nơi có một chiếc máy bay chở hàng với phù hiệu màu xanh trắng quen thuộc đang đợi họ, và thang lên máy bay đã hạ sẵn.

Hartley và Roberts mở cửa sau của chiếc xe tải và nhảy ra đường băng ngay trước khi Hạ sĩ tắt máy. Thùng đựng đồ giặt bị kéo mạnh ra ngoài xe, đẩy lên thang và thả tuột vào khoang máy bay. Hartley và Roberts điềm tĩnh bước ra khỏi máy bay, nhảy trở lại xe tải và nhanh chóng kéo cánh cửa đóng lại sau lưng họ.

Đại tá quan sát kỹ mọi việc đang diễn ra và nhờ có Thư ký Nghị viện, anh không cần phải giải trình về những thứ chứa trong cái thùng đồ giặt hay đích đến định mệnh của nó cho một nhân viên hải quan thận trọng nào đó. Anh trở lại chỗ ngồi của mình ở phía trước chiếc xe tải. Động cơ vẫn đang nổ, và Crann tăng tốc nhanh chóng sau khi cánh cửa đã đóng lại.

Chiếc xe tải chạy vừa đến công vành đai vẫn đang mở vừa lúc thang của máy bay co dần lên, và ra đến đường chính khi máy bay bắt đầu chạy xuống đường băng. Họ không thấy máy bay cất cánh vì họ đang đi về hướng đông, còn chiếc máy bay đang nhắm tới hướng nam. Bốn mươi phút sau, xe tải của Bách hóa Harrods đã về đúng vị trí của nó bên ngoài cửa hàng. Toàn bộ quá trình diễn ra trong hơn một giờ rưỡi. Nhân viên giao hàng thường lệ đang đợi ở vỉa hè, chờ chiếc xe tải của mình quay lại. Anh ta sắp bị muộn, nhưng anh ta sẽ bù thời gian thâm hụt trong ca làm việc buổi chiều, không để cho sếp của anh ta biết gì hết.

Crann bước xuống vỉa hè và đưa trả anh ta chìa khóa. “Cảm ơn, Joseph,” anh nói, bắt tay đồng nghiệp SAS 36 cũ của mình.

Hartley, Crann và Roberts đều đi theo các ngả đường khác nhau để trở về Chelsea Barracks, trong khi Đại tá Scott-Hopkins quay trở lại Bách hóa Harrods và đi thẳng đến phòng giữ mũ áo. Hai nhân viên trực phòng giữ mũ áo vẫn đứng sau quầy.

“Cảm ơn, Rachel,” anh nói trong khi cởi chiếc áo jacket của Bách hóa Harrods, gấp lại gọn gàng và đặt lên quầy.

“Rất hân hạnh, thưa Đại tá,” nhân viên phụ trách phòng giữ mũ áo có thâm niên hơn trả lời.

“Và tôi có thể hỏi xem bà đã làm gì với những thứ mà quý ông đó đã mua sắm không?”

“Rebecca giao nộp lại tất cả những túi hàng của ông ta vào khu tài sản thất lạc theo chính sách công ty khi chúng tôi không biết liệu khách hàng có quay lại hay không. Nhưng vẫn giữ lại những thứ này cho anh,” bà ấy nói và lấy ra một gói hàng dưới quầy.

“Bà chu đáo quá, Rachel,” anh nói, khi bà ấy đưa cho anh hộp xì gà Montecristo.

Khi máy bay hạ cánh, có hẳn một ban tiếp đón kiên nhẫn chờ thang máy bay hạ dần xuống.

Bốn người lính trẻ tiến vào máy bay, lăn chiếc thùng đựng đồ giặt xuống thang, không câu nệ hình thức và thả nó ngay trước mặt chủ tịch ủy ban tiếp đón. Một sĩ quan bước tới phía trước, tháo khóa dây da và nâng nắp thùng lên, để lộ một thân hình vẹo vọ và bầm tím, cả tay và chân đều bị trói.

“Bỏ miếng dán miệng và cởi trói cho ông ta.” Một người đàn ông đã đợi thời khắc này ngót hai mươi năm cất tiếng. Ông ta không cất tiếng nữa cho đến khi người đàn ông đã hồi phục đủ để tự leo ra khỏi chiếc thùng giặt và đứng thẳng trên mặt đường nhựa. “Chúng ta chưa từng gặp nhau trước đây, Đại úy Lunsdorf ạ,” Simon Wiesenthal nói, “nhưng cho phép tôi là người đầu tiên chào mừng ông tới Isael.”

Họ không bắt tay nhau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.