Tiếng chuông điện thoại đã đánh thức Harry Clifton.
Anh đã chìm vào một giấc mơ. Nhưng rồi không thể nhớ nổi mình đã mơ thấy gì nữa. Có lẽ âm thanh kim khí liên hồi cũng là một phần giấc mơ của anh. Anh miễn cưỡng trở mình và chớp mắt trước những kim đồng hồ dạ quang màu xanh lá để đầu giường: 6 giờ 43 phút sáng. Anh mỉm cười. Gọi cho anh vào giờ này chỉ có thể là một người mà thôi. Anh nhấc điện thoại lên và thì thầm bằng một giọng ngái ngủ: “Chào buổi sáng, em yêu.” Một thoáng im lặng. Trong một khoảnh khắc, Harry băn khoăn không biết có phải điện thoại viên của khách sạn đã nối máy lầm phòng hay không. Anh định đặt ống nghe xuống thì nghe thấy tiếng sụt sùi. “Là em đó à, Emma?”
“Vâng.” Đầu dây bên kia trả lời.
“Có chuyện gì vậy?” Anh hỏi với một vẻ vỗ về.
“Sebastian mất rồi.”
Harry không trả lời ngay, bởi vì giờ, anh muốn tin rằng anh vẫn đang mơ ngủ. “Sao mà có chuyện đó được?” Cuối cùng anh cũng nói. “Anh mới nói chuyện với nó, chỉ mới hôm qua thôi.”
“Nó bị sát hại... sáng nay rồi.” Emma nghẹn ngào, rõ ràng cô lúc này chẳng thể nào nói ra một câu mạch lạc.
Harry ngồi thẳng dậy, đột nhiên choàng tỉnh hẳn.
“...Trong một vụ tai nạn xe hơi.” Emma nói tiếp giữa cơn nức nở.
Harry cố gắng giữ bình tĩnh và đợi cô kể cho anh nghe đầu đuôi chuyện đã xảy ra.
“Chúng nó đang đi tới Cambridge cùng nhau.”
“Chúng nó?” Harry nhắc lại.
“Sebastion và Bruno.”
“Bruno vẫn còn sống chứ?”
“Vâng. Nhưng cậu ta đang nằm viện ở Harlow, và người ta không chắc liệu cậu ta có qua khỏi đêm nay không?”
Harry lật tung chăn ra sau và đặt chân xuống thảm. Anh đang lạnh cóng và cảm thấy nôn nao. “Anh sẽ bắt taxi tới sân bay ngay lập tức và sẽ bắt chuyến bay đầu tiên về London.”
“Em sẽ tới thẳng bệnh viện.” Emma nói rồi im bặt, sự im lặng khiến Harry mất một lúc băn khoăn không biết có phải đường dây đã ngắt rồi không. Rồi anh nghe tiếng thì thầm của cô ấy: “Họ cần người nhận dạng thi thể của thằng bé.”
Emma đặt ống nghe xuống nhưng phải một lúc sau, cô mới thu hết sức lực để đứng dậy được. Cuối cùng, cô loạng choạng, vịn vào vài món đồ đạc như một người thủy thủ đương đầu với gió bão đi ra khỏi phòng. Cô mở cửa phòng khách và thấy ông Marsden đang đứng ở tiền sảnh, đầu gục xuống. Cô chưa từng thấy người quản gia già bộc lộ dù chỉ một chút cảm xúc trước mặt bất kỳ thành viên nào trong gia đình cả, và cô hầu như không nhận ra nổi thân hình co rúm giờ đang phải bám vào mặt lò sưởi như một điểm tựa; chiếc mặt nạ điềm tĩnh thường ngày đã bị hiện thực tàn khốc về cái chết thế chỗ.
“Thưa cô, Mabel đã gói ghém đồ đạc cho cô.” Ông lắp bắp, “và nếu cô cho phép, tôi sẽ lái xe đưa cô tới bệnh viện.”
“Cảm ơn ông, Marsden, ông thật chu đáo quá.” Emma nói trong khi ông mở cửa trước cho cô ấy.
Marsden đỡ lấy cánh tay cô khi họ đi xuống bậc thềm tới xe; lần đầu tiên từ trước tới nay, ông trực tiếp khoác tay cô chủ. Ông mở cửa, cô bước vào và ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế đệm bọc da, cứ như thể cô đã là một bà lão rồi. Marsden nổ máy, gạt cần, cài số một và bắt đầu hành trình dài từ Manor House tới Bệnh viện Princess Alexandra ở Harlow.
Emma chợt nghĩ ra cô chưa gọi cho anh trai và em gái để báo cho họ biết chuyện đã xảy ra. Tối nay, cô sẽ gọi cho anh Giles và em Grace, lúc đó, nhiều khả năng họ đang ở một mình. Chuyện này không phải là điều cô muốn chia sẻ khi có sự hiện diện của người lạ. Bụng cô bỗng chốc đau nhói lên như thể vừa bị dao đâm. Ai sẽ là người nói với Jessica rằng con bé sẽ không bao giờ được gặp anh trai mình nữa? Liệu con bé có còn là cô bé nhỏ vui tươi chạy vòng vòng quanh Seb như một chú cún ngoan ngoãn, vẫy đuôi, tràn trề lòng ngưỡng mộ như vốn có? Không thể để Jessica nghe tin tức này từ miệng một người khác được, điều đó có nghĩa là Emma sẽ phải quay về Manor House càng nhanh càng tốt.
Ông Marsden tấp xe vào sân trước của một trạm xe địa phương, nơi ông thường ghé qua vào các chiều thứ Sáu. Khi nhân viên trạm xăng thấy có bà Clifton đang ngồi ở ghế sau của chiếc Austin A30 màu xanh lá, anh ta chạm tay lên viền mũ chào. Nhận thấy bà Clifton không chú ý tới mình, anh nhân viên tưởng mình đã làm sai điều gì đó băn khoăn. Anh ta đổ đầy bình rồi nâng nắp ca-pô lên để kiểm tra mức dầu. Khi vừa dập nắp ca-pô trở lại, anh ta lại chạm tay lên viền mũ chào lần nữa, Nhưng ông Marsden đã lái xe đi mà không nói một lời nào, cũng không trao đồng sáu xu như thường lệ.
“Họ bị cái gì nhập vậy không biết?” Người thanh niên lẩm bẩm nhìn theo chiếc xe đang xa dần khỏi tầm mắt.
Khi họ trở lại đường phố, Emma cố gắng nhớ lại chính xác những lời mà trợ giáo tuyển sinh Cao đẳng Peterhouse đã dùng lúc anh ta ngập ngừng báo tin cho cô. Tôi rất thương tiếc phải báo cho bà... bà Clifton ạ, rằng con trai của bà đã... tử nạn trong một vụ tai nạn xe hơi. Ngoài tuyên bố cứng nhắc đó, anh Padgett dường như không biết gì hơn - nhưng như anh ta đã giải thích, anh ta chỉ là người truyền đạt lại mà thôi.
Những câu hỏi không ngừng xoay vần trong đầu Emma. Tại sao con trai cô lại đang trên đường tới Cambridge bằng xe hơi khi mà cô đã mua cho thằng bé một chiếc vé tàu một hai ngày trước? Ai là người đang lái xe? Sebastian hay Bruno? Có phải chúng đã chạy xe quá nhanh không? Một chiếc lốp bị nổ chăng? Có chiếc xe nào khác dính dáng tới không? Quá nhiều câu hỏi, Nhưng cô ngờ rằng chẳng ai biết hết tất cả các câu trả lời.
Vài phút sau cuộc gọi của anh trợ giáo đó, cảnh sát đã gọi điện mời ông Clifton tới bệnh viện để nhận dạng một thi thể. Emma giải thích rằng chồng cô đang ở New York và đang bận bịu với một chuyến đi giới thiệu sách. Cô có lẽ sẽ không đồng ý thế chỗ anh nếu cô biết rằng anh có thể trở về Anh ngay ngày hôm sau. Tạ ơn Chúa, chồng cô đang về bằng máy bay thay vì mất tới năm ngày vượt Đại Tây Dương và bỏ lỡ tang lễ của con trai mình.
Cái tên Don Pedro Martinez đã vài lần xuất hiện, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man trong đầu Emma khi Marsden lái xe qua các thị trấn xa lạ như Chippenham, Newbury, Slough. Liệu có phải ông ta vẫn đang tìm cách báo thù chuyện đã xảy ra ở Southampton vài tuần trước hay không? Nhưng nếu người còn lại ngồi trong xe là Bruno, con trai của Martinez, thì quả thực là khó hiểu. Những suy nghĩ của Emma quay lại với Sebastian khi ông Marsden rời khỏi đường Great West và quay về hướng Bắc theo hướng đường A1, con đường mà Sebastian đã đi mới vài giờ trước. Emma từng đọc được rằng trong những thời khắc bi kịch c cuộc đời, điều mà con người ta khao khát là quay ngược thời gian. Cô cũng không phải là ngoại lệ.
Hành trình trôi qua nhanh chóng, vì hầu như không có lúc nào cô không nghĩ đến Sebastian. Cô nhớ lại khi thằng bé sinh ra, lúc đó, Harry vẫn đang ở tù tận bên kia đại dương, những bước đi đầu tiên của thằng bé khi nó mới tám tháng và bốn ngày tuổi, từ đầu tiên của thằng bé nói “Nữa” và ngày đầu tiên thằng bé đi học, nó đã nhảy ra khỏi xe trước cả khi Harry kịp dậm phanh; rồi sau đó ở trường Beechcroft Abbey, khi hiệu trưởng muốn đuổi học nó nhưng lại cho Seb một cơ hội bởi nó giành được học bổng đến Cambridge. Quá nhiều điều để trông mong ở phía trước, quá nhiều thành tựu để ngóng đợi, tất cả đều trở thành chuyện đã qua chỉ trong một khoảnh khắc. Và cuối cùng, lỗi lầm chết người của cô khi cô để Thư ký Nội các thuyết phục cô rằng Seb nên tham gia vào các kế hoạch chính phủ nhằm đưa Don Pedro Martinez ra ánh sáng công lý. Giá như cô đã từ chối yêu cầu của Sir Alan Redmayne thì đứa con trai duy nhất của cô có lẽ vẫn còn sống. Giá như, giá như....
Khi họ đến vùng ngoại ô Harlow, Emma liếc nhìn ra ngoài cửa sổ để tìm biển báo chỉ hướng đến Bệnh viện Princess Alexandra. Cô cố gắng lấy lại sự tập trung vào những gì sắp diễn ra. Vài phút sau, Marsden đã lái xe qua những cánh cổng bằng sắt rèn luôn để mở, trước khi tiến vào cổng chính của bệnh viện. Emma ra khỏi xe và bắt đầu đi tới phía cửa trước trong khi Marsden đi tìm chỗ đậu xe.
Emma xưng danh với cô lễ tân trẻ tuổi, vẻ mặt thương tiếc liền thế chỗ ngay cho nụ cười thân thiện trên khuôn mặt cô gái. “Phiền bà chờ một lát được không, bà Clifton.” Cô ấy nói và nhấc điện thoại lên. “Tôi sẽ báo cho ông Owen biết bà đã đến đây rồi.”
“Ông Owen?”
“Ông ấy là bác sĩ cố vấn trực ca khi con trai bà nhập viện sáng nay.”
Emma gật đầu và bắt đầu bước qua bước lại liên tục ở hành lang, những suy nghĩ lan man nối tiếp những hồi tưởng bất chợt. Là ai, tại sao, khi nào... Cô chỉ ngừng đi đi lại lại khi một y tá diện áo có cổ hồ cứng hỏi: “Bà có phải là bà Clifton không?” Emma gật đầu. “Mời đi cùng tôi.”
Cô y tá dẫn Emma đi dọc một hành lang có tường màu xanh lá. Không ai nói một lời nào. Nhưng suy cho cùng thì họ biết nói gì được đây? Họ tạm dừng bên ngoài một cánh cửa có đề tên “FRCS 1 William Owen”. Cô y tá gõ cửa, mở cửa và né sang một bên để Emma bước vào.
Một người đàn ông cao, gầy, hói với nét mặt rầu rĩ của một người tổ chức tang lễ đứng dậy từ phía sau bàn. Emma băn khoăn tự hỏi rằng khuôn mặt đó đã từng mỉm cười bao giờ chưa. “Chào bà Clifton.” Ông ta nói, trước khi dẫn cô lại chiếc ghế tiện nghi duy nhất trong căn phòng. “Tôi rất tiếc khi chúng ta phải gặp nhau trong tình cảnh bi thảm như thế này.” Emma cảm thấy tiếc cho người đàn ông tội nghiệp này. Ông ta phải nói những lời y hệt nhau như thế bao lần một ngày nhỉ? Suy từ biểu lộ trên mặt ông ấy, chuyện đó hẳn không hề dễ dàng gì.
“Tôi e rằng có khá nhiều thủ tục giấy tờ phải hoàn thành, nhưng tôi sợ nhân viên điều tra án mạng bất thường sẽ yêu cầu tiến hành thủ tục xác nhận nhân dạng chính thức trước khi tiến hành việc gì khác.”
Emma cúi đầu và bật khóc, ước gì được như Harry đã đề nghị, rằng cô cứ để anh thay cô thực hiện cái thủ tục đau đớn quá sức chịu đựng này. Ông Owen bật dậy từ sau bàn làm việc của mình, cúi xuống bên cạnh cô và nói: “Tôi rất tiếc, bà Clifton.”
*
Không ai có thể chu đáo và tận tình hơn Harold Guinzburg.
Nhà xuất bản của Harry đã đặt vé cho anh trên chuyến bay sớm nhất về London, vé khoang hạng nhất, ít nhất thì điều đó cũng làm anh ấy thấy thoải mái hơn một chút, Harold nghĩ vậy, dẫu biết rằng Harry tội nghiệp có lẽ chẳng thế nào chợp mắt nổi. Ông quyết định đây không phải là lúc để nói cho anh biết những tin tức tốt đẹp mà chỉ đơn giản nhờ Harry chuyển lời chia buồn thành tâm của mình tới Emma.
Bốn mươi phút sau, khi Harry làm thủ tục trả phòng ở khách sạn Pierre, anh thấy tài xế riêng của ông Harold đang đứng ở bên đường chờ để lái xe đưa anh ra sân bay Idlewild. Harry ngồi vào ghế sau của chiếc Limousine, lúc này anh không có tâm trạng nói chuyện với bất cứ ai. Bất giác, anh nghĩ về Emma và những gì cô chắc hẳn đang phải trải qua lúc này. Anh không đồng tình với chuyện cô phải tự đi nhận dạng thi thể con trai của bọn họ. Có lẽ, nhân viên bệnh viện sẽ gợi ý cô chờ cho đến khi anh quay về.
Harry không buồn nghĩ tới chuyện anh sẽ là một trong các hành khách đầu tiên bay một mạch qua Đại Tây Dương vì anh chỉ nghĩ tới con trai mình, về chuyện thằng bé đã trông mong được tới Cambridge học năm đầu đại học nhường nào. Vậy mà sau đó... Anh đã cho rằng, với thiên phú về ngôn ngữ, thằng bé có lẽ muốn tham gia Văn phòng Ngoại giao hoặc trở thành một dịch giả, hay có lẽ là làm một giáo viên, hoặc....
Sau khi chiếc Comet cất cánh, Harry từ chối một ly sâm banh mà cô tiếp viên đưa mời với một nụ cười thân thiện, nhưng thực ra làm sao mà cô biết được anh chẳng còn bụng dạ nào để mỉm cười? Anh cũng chẳng muốn giải thích lí do vì sao anh không muốn ăn hay không tài nào chợp mắt nổi. Trong suốt thời kỳ chiến tranh, lúc anh còn ở sau chiến tuyến của quân thù, Harry đã tự rèn luyện để có thể tỉnh táo trong suốt ba mươi sáu giờ, sống sót chỉ nhờ vào adrenalin sinh ra từ nỗi sợ. Anh biết anh sẽ không thể ngủ nổi cho tới khi anh thấy con trai mình lần cuối và anh ngờ rằng, với adrenalin của nỗi tuyệt vọng, anh sẽ còn mất ngủ trong một khoảng thời gian đáng kể sau này.
*
Bác sĩ cố vấn dẫn Emma lặng lẽ xuôi theo một hành lang lạnh lẽo cho đến khi họ dừng lại bên ngoài một cánh cửa đóng kín im lìm, tấm bảng bằng kính trên đó chỉ đề từ duy nhất: Nhà Xác, bằng các chữ cái màu đen buồn lặng. Ông Owen đẩy cửa mở ra và đứng sang một bên để Emma bước vào. Cánh cửa ì ọp đóng lại sau lưng cô. Nhiệt độ thay đổi đột ngột khiến cô rùng mình, rồi đôi mắt cô dừng lại ở một xe đẩy đang đặt giữa căn phòng. Đường nét lờ mờ của thi thể con trai cô hiện ra bên dưới tấm ga phủ.
Một bác sĩ cố vấn mặc áo choàng trắng đứng ở ngay đầu của chiếc xe đẩy nhưng không nói gì cả.
“Bà sẵn sàng chưa, bà Clifton?” Ông Owen nhẹ nhàng hỏi.
“Vâng” Emma trả lời một cách rắn rỏi, móng tay cô bấu chặt vào gan bàn tay.
Bác sĩ Owen gật đầu và nhân viên phụ trách tang lễ kéo tấm vải phủ, để lộ ra một khuôn mặt trầy xước, bầm dập mà Emma nhận ra ngay lập tức. Cô hét lên, khuỵu gối và bắt đầu nức nở không kìm nén nổi.
Ông Owen và nhân viên phụ trách tang lễ không ngạc nhiên với phản ứng có thể thông cảm này của một người mẹ lúc thoạt tiên tận mắt thấy đứa con trai đã chết của mình, nhưng họ bị bàng hoàng khi cô lặng lẽ nói: “Đây không phải là Sebastian.”