Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HARRY VÀ EMMA
1964
41

❊ ❊ ❊

“Đêm qua, tôi đọc bài phát biểu của ông nội Joshua Barrington tại cuộc họp Đại hội đồng cổ đông thường niên đầu tiên khi công ty mới thành lập, năm 1849, khi Nữ hoàng Victoria vẫn đang tại vị và mặt trời không bao giờ lặn trên Đế quốc Anh. Ông nội tôi đã nói với ba mươi bảy người có mặt tại Hội trường Temperance ở Bristol rằng doanh thu của công ty Hàng hải Barrington trong năm đầu tiên là 420 bảng 10 shilling và 4 xu, và rằng ông có thể tuyên bố khoản lợi nhuận là 33 bảng 4 shilling 2 xu. Ông đã hứa với các cổ đông ông sẽ nâng cao lợi nhuận vào năm tới.

Hôm nay, tôi đứng phát biểu trước một nghìn cổ đông công ty Barrington trong cuộc họp Đại hội đồng cổ đông lần thứ 125 tại Hội trường Colston. Năm nay, doanh thu của chúng ta là 21.422.760 bảng Anh, và chúng tôi tuyên bố lợi nhuận là 691.472 bảng Anh. Nữ hoàng Elizabeth II đang tại vị, và mặc dù chúng ta có lẽ không còn cai trị nửa thế giới nữa, đội tàu của công ty Barrington vẫn đang xuôi ngược trên biển khơi. Nhưng, cũng giống như Sir Joshua, tôi đã lập kế hoạch nâng lợi nhuận cao hơn vào năm tới.

Công ty vẫn sinh lãi nhờ việc vận chuyển hành khách và hàng hóa tới mọi nơi trên địa câu. Chúng ta tiếp tục giao dịch từ đông sang tây. Chúng ta đã vượt qua hai cuộc chiến tranh thế giới và đang dần tìm được vị thế trong trật tự thế giới mới. Chúng ta đương nhiên sẽ nhìn lại với niềm tự hào về đế chế của mình, nhưng đồng thời, sẵn sàng nắm bắt lấy cơ hội trong nghịch cảnh.”

Harry ngồi ngay ở hàng ghế trước, thích thú nhìn Giles ghi chú nhanh những lời phát biểu của em gái mình và băn khoăn không biết bao lâu nữa những lời này sẽ được lặp lại ở Hạ viện.

“Một trong những cơ hội đó đã được nắm bắt bởi người tiền nhiệm của tôi cách đây sáu năm, ông Ross Buchanan, khi đó, với sự ủng hộ của Hội đồng Quản trị, ông đã quyết định công ty Barrington nên dựng một con tàu du hành xa hoa mới, tàu MV Buckingham, con tàu đầu tiên trong đội tàu được biết tới như là Du thuyền Palace. Mặc dù đã phải vượt qua một số trở ngại suốt chặng đường, bây giờ, chúng ta chỉ còn phải chờ vài tuần nữa là tới lễ đặt tên cho con tàu tráng lệ này.”

Cô quay mặt về phía một màn hình lớn phía sau, trong vài giây tiếp theo, một bức ảnh tàu Buckingham xuất hiện, ban đầu là tiếng thở gấp, sau đó là một tràng pháo tay kéo dài hoan nghênh. Lần đầu tiên Emma thả lỏng tâm thế, và liếc nhìn xuống dưới từ đầu phát biểu cho tới khi tiếng vỗ tay tắt dần đi.

“Tôi vui mừng thông báo rằng Nữ Hoàng Elizabeth, Thái hoàng Điện hạ, đã đồng ý đặt tên tàu Buckingham trong dịp đến thăm Avonmouth vào ngày 21 tháng Chín. Bây giờ, nếu các quý vị nhìn xuống bên dưới chỗ ngồi của mình, các quý vị sẽ tìm thấy một tập tài liệu chứa tất cả các chi tiết về con tàu đáng chú ý này. Xin phép các quý vị để tôi chọn lọc vài điểm nổi bật cho tất cả chúng ta cùng xem xét.”

“Hội đồng Quản trị đã lựa chọn nhà thầu Harland & Wolff đóng tàu Buckingham dưới sự chỉ đạo của kỹ sư hàng hải kiệt xuất Rupert Cameron, cùng các kỹ sư phụ tá công ty kỹ thuật hàng hải của Sir John Biles, và sự phối hợp của công ty Đan Mạch Burmeister và Vain. Kết quả thu được là một con tàu động cơ thúc đẩy diesel đầu tiên trên thế giới.

Buckingham là một con tàu động cơ kép kín, dài 183m, chiều rộng lớn nhất đo được 24m, và có thể đạt tới vận tốc 32 hải lý một giờ. Sức chứa của con tàu lến tới 102 hành khách hạng nhất, 242 khách hạng cabin và 360 khách du lịch, vẫn có đủ không gian dành cho phương tiện của hành khách cũng như hàng hóa thương mại, tùy thuộc vào điểm đích của tàu. Thủy thủ đoàn gồm 577 người, cộng thêm chú mèo Perseus dưới sự chỉ huy của Thuyền trưởng Nicholas Tumbull RN.

Bây giờ, tôi xin phép hướng sự chú ý của quý vị tới một đổi mới độc đáo mà chỉ duy có hành khách du hành trên tàu Buckingham mới được tận hưởng, và đó chắc chắn sẽ là điểm đố kỵ của các công ty đối thủ với chúng ta. Tàu Buckingham giống như mọi con tàu chạy theo tuyến khác, sẽ không có các boong ngoài trời ở tầng nóc trong ngày nóng nực. Đối với chúng ta, đó là một đặc điểm quá khứ rồi bởi vì chúng ta đã dựng boong tắm nắng đầu tiên có bể bơi và hai nhà hàng để nâng cao khả năng lựa chọn. Một tràng pháo tay kéo dài hơn hoan nghênh hình ảnh trình chiếu xuất hiện trên màn hình rộng.”

“Lúc này đây, tôi không thể nào giả vờ như đóng một con tàu hải trình với những phẩm chất như thế này không hề đắt đỏ. Thực tế, hóa đơn cuối cùng trị giá hơn mười tám triệu bảng Anh, một con số mà như các quý vị biết qua báo cáo của tôi năm trước, đã gây thâm hụt nặng nề nguồn vốn dự trữ của chúng ta. Tuy nhiên, nhờ có tầm nhìn của cựu chủ tịch Ross Buchanan, một hợp đồng thứ hai đã được thảo sẵn với Harland and Wolff để dựng một con tàu chị em khác, chiếc Steamship Balmoral, trị giá mười bảy triệu bảng Anh, với điều kiện: dự án phải được xác nhận trong vòng mười hai tháng kể từ khi tàu Buckingham nhận được chứng chỉ năng lực hàng hải.”

“Chúng ta đã nhận chuyển giao tàu Buckingham cách đây hai tuần, như vậy chúng ta còn tới năm mươi tuần mới đến thời hạn chốt quyết định có hay không tiến hành chọn lựa này. Cho đến lúc đó, chúng ta phải xác định rõ con tàu này có phải là con tàu duy nhất, hay chỉ là tàu tiên phong của một đội tàu Palace. Thẳng thắn mà nói, quyền quyết định đó sẽ không thuộc về Hội đồng Quản trị hay thậm chí là các cổ đông mà, giống như mọi dự án thương mại, nó thuộc về công chúng. Chỉ riêng công chúng mới có quyền quyết định tương lai của tàu du hành Palace.”

“Và vì vậy, tôi xin công bố thông báo tiếp theo: đến trưa hôm nay, công ty Thomas Cook sẽ khởi hoạt giai đoạn đặt vé thứ hai cho hải trình đầu tiên của tàu Buckingham.” Emma ngưng lại một chút và nhìn lên các khán giả của mình. “Nhưng không phải dành cho công chúng. Trong ba năm qua, các quý vị, các cổ đông, vẫn chưa nhận được cổ tức mà các quý vị vẫn thường nhận được trong quá khứ, vậy nên tôi đã quyết định nhân cơ hội này, cảm ơn các quý vị vì vẫn luôn trung thành và ủng hộ công ty. Bất cứ ai sở hữu cổ phiếu công ty trong hơn một năm qua không chỉ có quyền đặt vé hạng ưu tiên cho hải trình đầu tiên mà như tôi được biết, nhiều người trong số các quý vị đã tận hưởng đặc quyền này rồi, mà còn nhận được ưu đãi giảm giá mười phần trăm khi họ đi trên bất cứ tuyến vận chuyển nào của Công ty Hàng hải Barrington trong tương lai.”

Những tràng pháo tay không ngớt theo sau khiến Emma có thời gian xem lại các ghi chú của mình thêm lần nữa.

“Thomas Cook đã cảnh báo tôi không nên quá phấn khích với số lượng lớn khách đã đặt vé đi hải trình đầu tiên. Họ nói với tôi rằng mọi cabin đều đã được bán vé trước khi tàu khởi hành rồi, nhưng cũng giống như đêm mở màn ở Old Vic luôn cháy vé, giống nhà hát, chúng ta sẽ phải trông cậy cả vào khách hàng thường xuyên và các đơn đặt hàng lặp lại suốt một thời gian dài nữa. Sự thật vốn đơn giản. Chúng ta không thể duy trì tiếp nếu tỷ lệ chiếm dụng cabin giảm xuống dưới sáu mươi phần trăm, và thậm chí con số đó sẽ ngụ ý rằng chúng ta chỉ hòa vốn năm này qua năm khác. Tỷ lệ chiếm dụng đạt bảy mươi phần trăm sẽ đảm bảo cho chúng ta một khoản lãi nhỏ, trong khi chúng ta sẽ cần tới tám mươi sáu phần trăm chiếm dụng nếu chúng ta muốn hoàn vốn đầu tư theo lộ trình mười năm như cựu chủ tịch Ross Buchanan đã lập kế hoạch. Và đến lúc đó thì tôi ngờ rằng sẽ có boong tàu đón nắng trên mọi con tàu đối thủ của chúng ta rồi, nên chúng ta sẽ phải luôn không ngừng tìm kiếm các ý tưởng mới mẻ và sáng tạo để thu hút công chúng ngày một khe khắt và tinh tế hơn.

Vì vậy mười hai tháng tới sẽ quyết định tương lai công ty Barrington của chúng ta. Chúng ta sẽ làm nên lịch sử hay trở thành chuyện nhắc tới trong lịch sử? Hãy chắc chắn rằng các giám đốc của các quý vị sẽ làm việc không mệt mỏi thay mặt cho các cổ đông đã đặt niềm tin vào chúng tôi, để cung cấp một dịch vụ sẽ trở thành chuẩn mực trong lĩnh vực vận chuyển xa xỉ. Xin cho phép tôi kết thúc như khi tôi bắt đầu. Giống như ông nội của tôi, tôi đã lập kế hoạch nâng cao lợi nhuận hơn trong năm tới, năm sau và năm sau nữa.”

Emma ngồi xuống và khán giả đứng dậy như thể đây là đêm công diễn đầu tiên. Cô nhắm mắt lại và nghĩ về những lời của ông nội cô: “Nếu con đủ tư chất để trở thành một chủ tịch, chuyện con là phụ nữ sẽ không tạo ra bất kỳ sự khác biệt nào hết.”

Chỉ huy đội tàu Summer nhô người tới và thì thầm, “Chúc mừng,” và rồi thêm vào, “Phần hỏi đáp thì sao nhỉ?”

Emma bật dậy. “Xin lỗi, tôi suýt đã quên. Tất nhiên, tôi rất sẵn lòng trả lời các câu hỏi.”

Một người đàn ông ăn mặc lịch sự ở hàng ghế thứ hai nhanh chóng đứng dậy. “Cô đã nhắc đến chuyện giá cổ phiếu luôn duy trì ở mức cao trong thời gian gần đây, Nhưng cô có thể giải thích tại sao trong một hai tuần trước, giá cổ phiếu có lúc đạt đỉnh và có lúc chạm đáy như thế, chuyện mà một thường dân như tôi dường như không lý giải nổi, chứ không nói là lo lắng?”

Emma thừa nhận, “Tự tôi không thể giải thích chuyện đó cặn kẽ, nhưng tôi có thể tiết lộ với ông rằng một cổ đông cũ của chúng tôi đã bán tháo hai mươi hai chấm năm phần trăm cổ phiếu công ty ra thị trường mà không thông báo cho chúng tôi theo thủ tục, mặc dù cổ đông đó có một đại diện trong Hội đồng Quản trị. Thật may mắn cho công ty Barrington, nhân viên môi giới liên quan đủ hiểu biết để chào bán toàn bộ số cổ phiếu đó cho một trong các giám đốc cũ của chúng tôi, ông Cedric Hardcastle, cũng là một chủ ngân hàng. Ông Hardcastle đã đứng ra giao dịch toàn bộ số cổ phiếu đó thay mặt cho một doanh nhân hàng đầu ở miền bắc nước Anh, người vẫn muốn tìm mua một số lượng cổ phiếu đáng kể của công ty từ trước. Có nghĩa là, số cổ phiếu đó chỉ có mặt trên thị trường vài phút, dẫn đến tình trạng sụt giảm giá tạm thời, và quả thực trong vòng vài ngày, giá cổ phiếu đã quay trở lại mức cao ban đầu.”

Emma nhìn thấy cô ta đứng lên tại chỗ ở giữa hàng ghế thứ tư, chiếc mũ rộng vành màu vàng đang đội có lẽ sẽ phù hợp hơn ở Ascot, nhưng Emma vẫn phớt lờ cô ta, thay vào đó, cô chỉ tay về phía một người đàn ông ngồi sau cô ta vài hàng ghế.

“Tàu Buckingham chỉ phục vụ tuyến vượt Đại Tây Dương hay công ty đã có các kế hoạch để tàu tới nhiều đích đến khác trong tương lai?”

“Câu hỏi hay lắm.” Giles đã dạy Emma nói vậy, đặc biệt là khi câu hỏi không hay chút nào. “Buckingham sẽ không thể tạo lợi nhuận nếu chúng ta hạn chế các chuyến đi tới bờ biển phía đông Hoa Kỳ, nhất là, bởi vì các đối thủ của chúng ta, đặc biệt là người Mỹ, đã thống trị tuyến đường đó trong gần một thế kỷ rồi. Không, chúng ta phải định hình một thế hệ hành khách mới không chỉ biết đến mục đích duy nhất của du hành đơn giản là đi từ điểm A đến điểm B. Tàu Buckingham phải giống như một khách sạn nổi xa hoa, có hành khách đang ngủ trong đó mỗi đêm, nhưng đồng thời, vào ban ngày, họ thăm thú các đất nước mà họ chưa bao giờ nghĩ họ có thể nhìn thấy trong đời mình. Với ý tưởng đó trong đầu, tàu Buckingham sẽ thực hiện các chuyến hải hành thường xuyên tới Caribe và Bahamas, và trong mùa hè, tàu sẽ du ngoạn biển Địa Trung Hải và bơi dọc bờ biển nước Ý. Và ai mà biết được, những nơi nào khác trên thế giới sẽ mở ra trong hai mươi năm tới?”

Một lần nữa, người phụ nữ lại đứng dậy và một lần nữa Emma tránh cô ta, chỉ vào một người đàn ông khác gần phía trước.

“Cô có lo lắng về số lượng hành khách đang chuyển sang dùng phương tiện hàng không thay vì tàu tuyến đường biển không? Hãng BOAC chẳng hạn, đang tuyên bố rằng họ có thể đưa khách đến New York trong vòng tám giờ, trong khi tàu Buckingham sẽ cần tới ít nhất bốn ngày.”

“Ông nói đúng, thưa ông,” Emma trả lời, “đó là lí do quảng cáo của chúng tôi tập trung vào một tầm nhìn khác dành cho hành khách của chúng tôi, gợi mở cho họ một trải nghiệm mà họ không bao giờ có thể hy vọng các máy bay sẽ mang lại cho họ. Làm gì có chiếc máy bay nào có nhà hát, cửa hàng, rạp chiếu phim, thư viện và các nhà hàng phục vụ các món ăn ngon nhất, chưa kể đến boong tắm nắng và hồ bơi? Sự thật là, nếu quý khách đang vội, xin đừng đặt một cabin trên tàu Buckingham, bởi vì con tàu là một cung điện nổi mà quý khách sẽ muốn quay lại nhiều lần. Và còn một điều nữa mà tôi có thể hứa là: khi đến nơi, quý khách sẽ không còn phải chịu đựng cơn mệt mỏi do chênh lệch múi giờ bay.”

Người phụ nữ ở hàng thứ tư lại đứng dậy, vẫy tay. “Cô đang cố tránh tôi sao vậy, nữ chủ tịch?” Cô ta hét lên.

Giles nghĩ anh nhận ra giọng nói đó và nhìn quanh để xác nhận điều anh sợ nhất.

“Không hề, thưa bà nhưng vì bà không phải là cổ đông, cũng không phải là nhà báo, tôi không thể dành ưu tiên cho bà được. Nhưng, làm ơn, cứ đưa ra câu hỏi của bà đi ạ.”

“Có hay không chuyện một giám đốc của cô đã bán ra thị trường một lượng cổ phiếu khổng lồ trong dịp cuối tuần, nhằm hạ giá cổ phiếu xuống?”

“Không, Phu nhân Virginia ạ, trường hợp của chúng ta khác. Có lẽ bà đang nghĩ tới hai mươi hai chấm năm phần trăm mà ông Don Pedro Martinez đã bán tháo ra thị trường, không thông báo cho hội đồng Nhưng thật may mắn, nói theo một cách diễn đạt hiện đại, chúng tôi đã nhìn ra ông ta định làm gì từ trước.”

Tiếng cười rộ lên trong hội trường, nhưng không khiến Virginia chùn bước lại. “Nếu một trong số các giám đốc của cô liên quan tới một hoạt động như vậy, ông ta không nên từ chức khỏi hội đồng hay sao?”

“Nếu bà đang nhắc tới Thiếu tá Fisher, tôi đã yêu cầu anh ta từ chức hôm thứ Sáu tuần trước khi anh ta tới gặp tôi tại văn phòng, vì tôi chắc bà đã biết việc đó rồi, Phu nhân Virginia ạ.”

“Cô đang ám chỉ cái quái gì vậy?”

“Hai lần khác nhau khi Thiếu tá Fisher còn đại diện cho bà trong Hội đồng, bà đã để anh ta bán toàn bộ cổ phiếu vào dịp cuối tuần và rồi, sau khi bà kiếm được một khoản lợi nhuận kha khá, bà mua lại số đó sau ba tuần giao dịch. Chờ giá cổ phiếu phục hồi và đạt một đỉnh cao mới, bà lại thực hiện một hoạt động tương tự lần thứ hai, và đã thu được một khoản lợi nhuận thậm chí còn lớn hơn.

Nếu mục đích của bà chính là dồn công ty vào thế suy sụp, Phu nhân Virginia ạ, vậy thì, cũng giống như ông Martinez, bà đã thất bại và thất bại thảm thương bởi vì bà đã bị đánh bại bởi những người tử tế bình thường mong muốn công ty phát triển thành công.”

Những tràng pháo tay vang lên một cách tự nhiên khắp hội trường trong khi Phu nhân Virginia nhấn bước rảo dọc qua hàng ghế đông đúc, không bận tâm đến chuyện cô ta đang giẫm lên ngón chân của ai. Khi ra đến lối đi, cô ta nhìn lên sân khấu và gào lên, “Cô chờ mà nhận tin từ luật sư của tôi.”

“Tôi thực sự hy vọng như thế,” Emma nói, “bởi vì, thế thì, Thiếu tá Fisher sẽ có thể khai với bồi thẩm đoàn rằng anh ta đại diện cho ai khi anh ta mua và bán số cổ phiếu của bà.”

Cú knock-out dứt điểm này được hoan hô nhiệt liệt hơn tất cả trong ngày. Emma thậm chí còn kịp đưa mắt xuống hàng ghế đầu, nháy mắt với Cedric Hardcastle.

Emma đã dành hẳn một giờ tiếp theo để giải đáp vô số câu hỏi của các cổ đông, các nhà phân tích của Thành phố cũng như các nhà báo, với tất cả tự tin và quyền uy mà Harry hiếm khi được chứng kiến. Sau khi đã trả lời câu hỏi cuối cùng, cô nói đôi lời kết thúc cuộc họp, “Tôi hy vọng rằng nhiều người trong số các quý vị sẽ tham gia chuyến du hành đầu tiên đến New York cùng chúng tôi trong vòng một hai tháng nữa, vì tôi tin chắc rằng đó sẽ là một trải nghiệm mà quý vị không bao giờ quên.”

“Tôi nghĩ chúng ta có thế bảo đảm chuyện đó,” một người đàn ông nói giọng Ireland du dương kiểu học thức đang ngồi ở cuối hội trường thì thầm. Anh ta lẩn ra ngoài trong khi Emma đang đứng tại chỗ, tận hưởng sự tán dương nhiệt liệt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.