Phía Sau Một Mong Ước

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
24

❊ ❊ ❊

Sau bữa sáng hôm sau, Clive đưa hôn thê đi dạo quanh khuôn viên Mablethorpe Hall, nhưng họ cố lắm cũng chỉ đi quanh khu vườn và hồ nước trước khi mẹ của Clive hối Jessica đi mua sắm cùng ở Louth.

“Nhớ nhé, mỗi khi ý thức về tiền bạc lên tiếng, chỉ cần nghĩ nó chẳng qua là một sọt pa-tê cá thôi mà,” Clive nói khi cô len vào ghế sau xe, ngồi cạnh bà Priscilla.

Khi họ quay lại Mablethorpe để ăn trưa muộn, Jessica khệ nệ mang theo bao nhiêu túi và hộp đựng hai chiếc váy đầm, một khăn lụa cashmere, một đôi giày và một túi xách buổi tối màu đen nhỏ nhắn.

“Đồ cho bữa tiệc tối hôm nay,” Priscilla giải thích.

Jessica chỉ có thể tự hỏi không rõ phải bán bao nhiêu thùng pa-tê cá mới trang trải hết số hóa đơn này. Thật lòng, cô rất biết ơn sự hào phóng của Priscilla, nhưng khi chỉ còn hai người trong phòng của cô, Jessica đã nói với Clive một cách chắc chắn rằng: “Đây không phải là lối sống mà em muốn tận hưởng trong có hơn một, hai ngày đâu.”

Sau bữa trưa, Clive đưa cô đi vòng quanh phần còn lại của khu nhà, chỉ vừa đủ lâu để còn đưa cô về kịp giờ trà chiều.

“Gia đình anh có bao giờ bỏ bữa không?” Jessica hỏi. “Em không biết làm sao mà mẹ anh vẫn giữ dáng thon thả được đến thế.”

“Mẹ có ăn đâu, mẹ chỉ chọn lựa mọi thứ. Em không thấy đó sao?”

“Chúng ta kiểm qua danh sách khách mời bữa tối được chứ?” Priscilla nói, ngay khi trà được phục vụ. “Giám mục vùng Grimsby và vợ ông ấy, bà Maureen.” Cô nhìn lên. “Đương nhiên, chúng ta đều mong Giám mục sẽ thực hiện nghi lễ.”

“Thế đó có thể là loại nghi lễ gì thế hả, em yêu?” Bob hỏi, nháy mắt với Jessica.

“Em rất muốn anh đừng gọi em là em yêu,” Priscilla nói. “Nghe quen quá rồi,” bà thêm vào trước khi tiếp tục với danh sách khách mời của mình. “Thị trưởng thành phố Louth, ủy viên Hội đồng Pat Smith. Em cực lực phản đối việc rút gọn tên Thánh. Nếu chồng em trở thành Hạt trưởng năm tới, em sẽ khẩn khoản để mọi người gọi anh là Robert. Và cuối cùng, người bạn học cũ của em, Phu nhân Virginia Fenwick, con gái của Bá tước vùng Fenwick. Chúng em làm lễ trưởng thành trong cùng một năm đấy, anh biết mà.”

Jessica nắm tay Clive cho khỏi run. Cô đã không nói một từ nào khác cho tới khi họ yên ổn trong phòng cô ấy.

“Chuyện gì vậy, Jess?” Clive hỏi.

“Mẹ anh có để ý chuyện Phu nhân Virginia là vợ cũ của bác Giles không?”

“Tất nhiên, mẹ có biết. Nhưng đó là chuyện đã qua lâu rồi. Ai mà để ý tới nữa? Thực tế là, anh ngạc nhiên khi thấy em vẫn còn nhớ cô ta là ai?”

“Em chỉ gặp cô ta một lần duy nhất, trong ngày tổ chức tang lễ của bà ngoại Elizabeth, và điều duy nhất mà em có thể nhớ lại đó là cô ta nhất định bắt em phải xưng tụng cô ta là Phu nhân Virginia.”

“Cô ta vẫn thế suốt,” Clive nói, cố thông tỏ tình huống cho Jessica. “Nhưng anh nghĩ em sẽ thấy cô ta đã dịu tính đi ít nhiều sau chừng ấy năm, mặc dù, anh thừa nhận rằng, cô ta toàn khơi mào những gì xấu xa nhất trong con người mẹ anh. Anh biết một sự thật là cha anh không chịu nổi cô ta, vì thế đừng ngạc nhiên nếu ông tìm cớ tránh đi, mỗi khi hai người bọn họ ở cạnh nhau.”

Jessica nói: “Em thực sự quý mến cha anh.”

“Và cha yêu chuộng em đấy.”

“Sao anh nói vậy.”

“Đừng ‘mồi’ anh nữa. Nhưng anh phải thừa nhận rằng cha đã khiến anh quen với câu “nếu cha mà trẻ lại hai mươi tuổi, con không còn một cơ hội nào đâu.”

“Cha anh thật tử tế.”

“Không phải là sự tử tế. Cha anh thực sự có ý đó mà.”

“Tốt hơn là em đi thay đồ đây, nếu không chúng ta sẽ muộn bữa tối,” Jessica nói. “Em vẫn đang phân vân không biết nên mặc chiếc váy nào trong hai chiếc này,” cô nói thêm trong khi Clive về phòng mình. Cô ướm thử cả hai chiếc váy lên người, ngắm trong gương một lát để cân nhắc, nhưng cô vẫn không quyết định được, đúng lúc Clive quay lại để nhờ cô cài giúp nơ cổ.

“Em nên mặc chiếc váy nào.” Cô hỏi một cách bất lực.

“Chiếc màu xanh da trời,” Clive nói trước khi quay về lại phòng mình.

Một lần nữa, cô ngắm mình trong gương và tự hỏi, không biết còn dịp nào khác để cô có thể mặc một trong hai chiếc váy này không. Tất nhiên là không tính vũ hội trường nghệ thuật dành cho sinh viên rồi.

“Em trông tuyệt quá,” Clive thốt lên, khi cuối cùng, cô cũng ra khỏi nhà tắm. “Chiếc váy rất đẹp.”

“Mẹ anh chọn đấy,” Jessica nói, và xoay quanh một vòng.

“Chúng ta nên đi thôi. Anh nghĩ là anh đã nghe thấy tiếng xe hơi tiến vào đường lái rồi.”

Jessica nhặt chiếc khăn choàng cashmere lên, quàng quanh vai và soi gương thêm một lần nữa trước khi họ tay trong tay, bước xuống cầu thang. Họ bước vào phòng khách đúng lúc cửa trước vang lên tiếng gõ cửa.

Priscilla reo lên: “Ôi, trông cháu thật tuyệt mỹ khi mặc chiếc váy đó, và chiếc khăn vô cùng hợp nữa. Anh đồng tình không, Robert.”

Bob nói: “Đúng vậy, thật hoàn hảo, em yêu ạ.”

Priscilla cau mày khi người quản gia mở cửa và thông báơ “Giám mục vùng Grimsby và bà Hadley.”

“Thưa Đức giám mục,” Priscilla nói, “thật tuyệt vời khi cha có thể đến dự cùng chúng con. Xin cho phép con giới thiệu Jessica Clifton, cô gái sẽ đính hôn với con trai con.”

“Chúc may mắn, Clive,” giám mục nói, nhưng tất cả những gì mà Jessica nghĩ đến chỉ là cô sẽ vẽ ông ta trong trang phục áo choàng giám mục màu đen dài lộng lẫy, áo sơ mi mục sư màu tía, lá cổ hình tai chó màu trắng nổi bật như thế nào.

Vài phút sau, Thị trưởng thành phố Louth xuất hiện. Priscilla nhất quyết giới thiệu ông là ủy viên Hội đồng Patrick Smith. Khi Priscilla rời phòng để chào đón vị khách cuối cùng của mình, thị trưởng nói nhỏ với Jessica, “Chỉ có mẹ ta và Priscilla gọi ta là Patrick. Ta hy vọng cháu sẽ gọi ta là Pat.”

Và rồi Jessica nghe thấy một giọng nói mà cô không bao giờ có thể quên được.

“Priscilla thân mến, đã quá lâu rồi nhỉ.”

“Quá lâu rồi, bạn thân mến.” Priscilla đồng tình.

“Chỉ là một người đã không lên phía bắc thường xuyên như lẽ ra phải thế thôi mà, với cả cũng không có quá nhiều chuyện mà chúng ta phải bắt kịp.” Virginia nói khi cô ta đi theo nữ chủ nhà vào phòng khách.

Sau khi Pricilla giới thiệu Virginia với giám mục và thị trưởng, cô dẫn bà ta đi ngang căn phòng, tới chỗ Jessica. “Và cho phép tôi giới thiệu cô Jessica Clifton, cô gái sắp đính hôn với Clive.”

“Chào buổi tối, Phu nhân Virginia. Cháu không nghĩ rằng cô vẫn còn nhớ cháu.”

“Sao mà ta quên được, cho dù lúc đó, cháu chắc hẳn mới lên bảy, lên tám gì đó. Ngắm cháu một cái xem nào,” cô ta nói, và lùi lại một bước. “Cháu vẫn chưa lột xác thành một phụ nữ trẻ xinh đẹp nhỉ? Cháu biết đấy, cháu khiến ta nhớ đến người mẹ thân mến của cháu rất nhiều.” Jessica nghẹn giọng không thốt nên lời. Nhưng chuyện đó dường như không thành vấn đề. “Và ta có được nghe nói lại về tác phẩm tuyệt vời của cháu ở trường Slade. Chắc cha mẹ cháu phải tự hào ghê lắm.”

Mãi về sau, rất lâu sau đó, Jessica mới bắt đầu tự hỏi làm sao mà Phu nhân Virginia có thế biết về các tác phẩm của mình. Nhưng cô ta đã bị mê hoặc bởi một chiếc váy thật lộng lẫy làm sao, một chiếc nhẫn tinh xảo đến vậy và Clive không phải là một chàng trai may mắn hay sao.

“Lại một chuyện hoang đường khác bung ra đấy” Clive nói khi họ khoác tay nhau, bước vào phòng ăn.

Jessica không tin lắm và cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy mình ngồi giữa thị trưởng và giám mục, trong khi Phu nhân Virginia ngồi bên phải ông Bingham, tận đầu bên kia của chiếc bàn, đủ xa để đảm bảo rằng cô sẽ không phải nói chuyện với bà ta nữa. Sau khi món chính đã được dọn đi - số người hầu còn đông hơn cả khách - ông Bingham lấy thìa, gõ nhẹ vào ly của mình và đứng dậy ở đầu bàn.

“Hôm nay,” ông bắt đầu, “chúng tôi chào đón một thành viên mới đến với gia đình mình, một tiểu thư trẻ tuổi rất đặc biệt, người đã tôn vinh con trai tôi bằng cách đồng ý làm vợ cậu ấy. Thưa bạn hữu thân mến,” ông vừa nâng ly vừa nói, “chúc mừng Jessica và Clive.”

Mọi người đứng lên và đồng thanh lặp lại, “chúc mừng Jessica và Clive,” và thậm chí Virginia còn nâng ly của mình lên. Jessica đã tự hỏi liệu còn giây phút nào hạnh phúc hơn nữa không.

Khi mọi người đã dùng thêm nhiều sâm banh nữa, sau bữa tối, giám mục cáo lỗi, giải thích rằng ông cần phải thực hiện một nghi lễ vào sáng mai và ông cần xem lại bài thuyết giáo thêm lần nữa. Priscilla tiễn ông và vợ ông ra tận cửa trước, sau đó vài phút, thị trưởng cảm ơn nam nữ chủ nhà và một lần nữa chúc phúc cho cặp đôi.

“Tạm biệt, Pat,” Jessica nói. Thị trưởng mỉm cười chào lại cô trước khi ra về.

Chờ Thị trưởng ra về, ông Bingham quay lại phòng khách, nói với vợ mình, “anh sẽ đưa mấy con chó ra ngoài đi dạo buổi tối, để hai người các em riêng tư một chút. Anh đoán em có nhiều chuyện muốn biết vì cả hai đã không gặp nhau khá lâu rồi.”

“Con nghĩ đó là một gợi ý rằng chúng con cũng nên đi thôi,” Clive nói, rồi tạm biệt và chúc mẹ cậu với Phu nhân Virginia ngủ ngon trước khi đưa Jessica lên gác về phòng cô ấy.

“Thật là sung sướng,” Clive nói, ngay khi cậu đóng cửa phòng ngủ lại. “Ngay cả Phu nhận Virginia dường như cũng bị lép vế. Em cẩn thận đấy, em trông quả thực rất hút hồn trong chiếc váy đó.”

“Tất cả là nhờ vào tấm lòng hào phóng của mẹ anh thôi,” Jessica nói, tự ngắm mình lần nữa trong tấm gương dài.

“Và đừng quên pa-tê cá của ông nội anh nhé.”

“Nhưng mà khăn choàng xinh đẹp của em đâu rồi nhỉ, chiếc khăn mẹ anh đã tặng em ấy?” Jessica nhìn quanh căn phòng. “Chắc hẳn em đã bỏ nó lại trong phòng khách rồi. Em sẽ xuống để lấy nó.”

“Không đợi đến sáng mai được sao?”

“Chắc chắn là không đâu,” Jessica nói. “Lẽ ra em không bao giờ nên rời mắt khỏi nó.”

“Chỉ cần đảm bảo rằng em không can dự vào cuộc nói chuyện của hai người đó, bởi vì họ có lẽ đã đang lên kế hoạch từng chi tiết cho đám cưới của chúng ta.”

“Em chỉ ở đó một tẹo,” Jessica nói ấp a ấp úng khi cô ra khỏi phòng. Cô bước xuống cầu thang và chỉ còn cách phòng khách vài bước chân thì cô nghe thấy từ sát nhân và khựng lại tại chỗ.

“Kết luận của điều tra viên án mạng là tử vong do tai nạn bất ngờ mặc dù thi thể của Sir Hugo được tìm thấy giữa một vũng máu với con dao rọc thư đâm vào cổ.”

“Và bạn nói rằng có lí do để tin rằng Sir Hugo Barrington là cha đẻ của con bé u?”

“Không nghi ngờ gì chuyện đó. Với cả thẳng thắn mà nói, cái chết của ông ta xảy ra giống như một sự giải thoát cho gia đình, bởi vì ông ta sắp bị truy tố về tội lừa đảo. Nếu vậy, công ty chắc chắn sẽ sụp đổ.”

“Mình hoàn toàn không biết chút gì.”

“Và thế vẫn chua phải là hết chuyện, bạn yêu dấu, bởi vì mẹ đẻ của Jessica liên sau đó đã tự vẫn để tránh bị buộc tội giết Sir Hugo.”

“Mình thật không tin nổi. Con bé có vẻ là một cô gái đáng trân quý biết bao.”

“Mình e rằng, tình hình chẳng khá khẩm hơn nếu bạn xem xét kỹ hơn về phía gia đình Clifton. Mẹ của Harry Clifton là một gái điếm có tiếng, thế nên anh ta chưa bao giờ biết chắc ai là cha ruột của mình. Nếu là tình huống không có gì đặc biệt, mình sẽ chẳng bao giờ đề cập tới chuyện này,” Virginia tiếp tục, “nhưng bạn không cần một vụ bê bối vào đúng thời điểm đặc biệt này.”

“Vào thời điểm đặc biệt này ư?” Priscialla căn vặn lại.

“Đúng. Mình có nguồn tin đáng tin cậy cho biết Thủ tướng đang xem xét việc phong tước Hiệp sĩ cho Robert, như vậy đương nhiên bạn sẽ trở thành Phu nhân Bingham.”

Priscilla nghĩ một lát về chuyện đó trước khi cô nói, “Bạn có nghĩ Jessica biết sự thật về cha mẹ đẻ của mình không? Clive chưa bao giờ hé răng chỉ một lời ám chỉ đến vụ tai tiếng đó.”

“Tất nhiên, con bé biết, nhưng nó sẽ không định nói với bạn hay Clive. Đứa con gái trơ tráo nhỏ bé đó đang ôm mộng được xỏ ngón tay vào chiếc nhẫn vàng trước khi lộ ra bất kỳ tin tức nào dính dáng đến chuyện này. Bạn không để ý thấy con bé đó cứ ‘giật dây’ Robert hay sao? Hứa hẹn vẽ chân dung anh ta thật đúng là một nước bài xuất sắc.”

Jessica cố nén tiếng nức nở, quay người và nhanh chóng lao trở lại lên lầu.

“Chuyện quái quỷ gì vậy, Jess?” Clive hỏi khi cô chạy về phòng ngủ.

“Phu nhân Virginia đang kể với mẹ anh rằng em là con gái của một sát nhân.. .chính bà đã giết cha đẻ của em,” cô nói giữa cơn nức nở. “Rằng... rằng bà nội của em từng là gái điếm và rằng em chỉ những muốn ôm lấy tiền bạc của anh.”

Clive ôm cô vào lòng và cố gắng trấn an cô, nhưng cô vẫn không thể nguôi được. “Để anh,” cậu nói, buông cô ra, kéo áo choàng dài lên. “Anh sẽ nói với mẹ anh rằng anh đếch quan tâm đến những điều Phu nhân Virginia nghĩ, bởi vì không có gì ngăn cản được anh cưới em.” Cậu ôm lấy cô vào lòng một lần nữa, trước khi bước ra khỏi phòng ngủ và hối hả xuống thẳng cầu thang gác, vào phòng khách.

“Mớ dối trá mà cô đang loan tin về hôn thê của tôi là cái quái gì thế?” Cậu căn vặn, nhìn thẳng vào Phu nhân Virginia.

Virginia bình tĩnh trả lời: “Không có gì ngoài sự thật, cô nghĩ, tốt nhất là mẹ của cháu nên biết cả trước khi cháu kết hôn, còn hơn là sau đó mới biết, khi đó đã quá muộn rồi.”

“Nhưng cô mớm rằng mẹ đẻ của Jessica là một sát nhân...”

“Có khó khăn gì để kiểm tra chuyện đó đâu.”

“Và bà nội của cô ấy là một gái điếm?”

“Cô e rằng, dân Bristol ai mà chẳng biết thế.”

“Chà, cháu chẳng thèm quan tâm,” Clive nói. “Cháu tôn thờ Jess và bất chấp tất cả, bởi vì cháu có thể khẳng định với cô, Phu nhân Virginia ạ, cô sẽ không ngăn được cháu cưới cô ấy đâu.”

“Clive, con yêu,” mẹ cậu dịu dàng nói, “Có lẽ mẹ sẽ suy nghĩ một lát trước khi con đưa ra một quyết định thiếu suy nghĩ như vậy.”

“Con không cần suy nghĩ xem có nên cưới con người hoàn hảo nhất trên thế giới hay không.”

“Nhưng nếu con định cưới người phụ nữ đó, con định sinh sống bằng nguồn nào?”

“1400 bảng một năm là quá đủ rồi.”

“Nhưng trong đó có 1000 bảng trợ cấp của cha con và nếu ông ấy nghe thấy...”

“Thế thì chúng con sẽ sống bằng tiền lương của con. Những người khác dường như cũng làm được đó thôi.”

“Con đã bao giờ nghĩ đến điều đó chưa. Clive, rằng 400 bảng đó đến từ đâu?”

“Rồi ạ, công ty Custis Bell and Getty, và con tự kiếm được từng xu của số đó.”

“Con thực sự tin rằng một công ty nào đó sẽ thuê con nếu như Công ty Pa-tê cá Bingham không phải là khách hàng của nó sao?”

Clive im lặng một hồi. “Vậy, con sẽ xin một công việc khác,” cuối cùng, cậu cũng chống chế được.

“Và con nghĩ xem con sẽ sống ở đâu?”

“Trong căn hộ của con, dĩ nhiên rồi.”

“Nhưng trong bao lâu? Con phải biết rằng hạn thuê Glebe Place sẽ kết thúc vào tháng Chín. Mẹ biết cha con có ý định gia hạn thêm nhưng phòng trừ trường hợp...”

“Mẹ cứ giữ lấy căn hộ chết tiệt đi, mẹ nhé. Mẹ sẽ không thể đứng chắn giữa con và Jessica được đâu.” Cậu quay lưng về phía cả hai người đó, bước ra khỏi phòng và đóng cửa lại khẽ khàng sau lưng. Rồi, cậu chạy lên gác, hy vọng có thể củng cố tinh thần Jessica rằng không có gì thay đổi hết, và gợi ý họ đi về London ngay lập tức. Cậu tìm trong cả hai phòng ngủ, nhưng không thấy cô đâu nữa. Trên giường cô là hai chiếc váy, một chiếc túi xách tiệc tối nhỏ, một đôi giày, một chiếc nhẫn đính hôn, và bức vẽ chân dung của cha cậu ấy. Cậu lại chạy xuống cầu thang gác, thấy cha mình đang đứng ở tiền sảnh, không giấu nổi sự giận dữ.

“Cha có thấy Jess không?”

“Có, nhưng cha e rằng cha không thể nói gì để ngăn con bé rời đi được. Con bé kể với cha những chuyện mà người phụ nữ độc địa đó đã phun ra, và không trách được, nếu cô gái tội nghiệp đó không muốn ở lại một đêm nào nữa dưới mái nhà này. Cha bảo Burrows lái xe đưa con bé ra sân ga. Mặc đồ nhanh lên và đuổi theo nó đi, Clive. Đừng để mất con bé, bởi vì con sẽ không bao giờ tìm được bất kỳ ai khác như thế nữa đâư.”

Clive lại lao vút lên cầu thang trong khi cha cậu phăm phăm đi vào phòng khách.

“Anh đã nghe tin tức của Virginia chưa, Robert?” Priscilla hỏi trong khi ông bước vào phòng.

“Anh chắc chắn vừa nghe rồi,” ông nói, quay sang đối mặt với Virginia. “Bây giờ, nghe cẩn thận này, Virginia. Cô hãy ra khỏi nhà tôi ngay lập tức.”

“Nhưng, Robert, em chỉ đang cố giúp đỡ bạn thân của mình.”

“Cô chẳng giúp cái quái gì hết, và cô biết điều đó. Cô tới đây với một mục đích duy nhất là hủy hoại cuộc đời cô gái trẻ đó.”

“Nhưng, Robert, anh yêu, Virginia là bạn thân nhất của em...”

“Chỉ khi nào chuyện đó có lợi cho cô ta thôi. Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện bênh vực người đàn bà đó, nếu không, em có thể đi cùng cô ta, và rồi em sẽ sớm thấy được cô ta là loại bạn bè gì.”

Virginia đứng dậy và chậm rãi đi ra phía cửa. “Mình rất tiếc khi phải nói rằng, Priscilla ạ, mình sẽ không được đến thăm bạn nữa.”

“Rồi, ít nhất thì cũng được một chuyện tốt sau vụ này,” Robert nói.

“Chưa có ai từng nói với tôi như thế trước đây,” Virginia nói, quay lại, đối mặt với đối phương.

“Vậy thì, tôi đề nghị cô đọc lại di nguyện của bà Elizabeth Barrington đi nhé, bởi vì bà ấy chắc chắn đã lường trước được con người cô. Giờ thì biến đi, trước khi tôi tống cổ cô ra ngoài.”

Quản gia mở cửa trước ra, vừa đúng lúc để Phu nhân Virginia vẫn tiếp tục bước ra ngoài mà không phải dừng lại chờ.

*

Clive bỏ lại xe bên ngoài nhà ga và chạy băng qua cầu tới ga số ba. Cậu có thể nghe thấy tiếng lính gác tuýt còi, đúng lúc chân cậu chạm đến bậc thang cuối cùng thì đoàn tàu đã lao đi. Cậu đuổi theo nó như thể cậu chỉ còn cách nó tầm trăm thước là cùng, và sắp chạm được chân xuống sàn tàu, nhưng con tàu dồn lực tăng tốc ngay khi Clive ra khỏi nhà ga. Cậu cúi xuống, hai tay chống gối, lấy lại nhịp thở. Khi toa tàu cuối cùng mất dạng, cậu quay lại và bắt đầu đi bộ ngược lại về sân ga. Vừa tới chỗ xe của mình, cậu quyết định luôn.

Cậu vào trong xe, khởi động và lái xe tới cuối đường. Nếu cậu rẽ phải, con đường sẽ dẫn cậu về lại Mablethorpe Hall. Cậu rẽ trái, tăng tốc, và đi theo biển chỉ đường ra đường Al. Cậu biết rằng tàu chở sữa bò sẽ dừng lại ở từng ga giữa thành phố Louth và London, nên nếu may mắn một chút, cậu sẽ về tới căn hộ trước khi cô đến nơi.

*

Cạy khóa cửa trước không gây khó dễ gì cho kẻ đột nhập, và mặc dù nó là một khu căn hộ đúng xu hướng hiện thời, nó vẫn không đủ tầm cỡ để thuê một người khuân vác đêm. Hắn đi lên cầu thang một cách thận trọng, thi thoảng gây ra những tiếng cọt kẹt, nhưng không đủ làm bất cứ ai thức giấc lúc 2:30 đêm.

Tới chiếu nghỉ tầng hai, hắn nhanh chóng định vị căn hộ số 4. Hắn ngó trước ngó sau ngoài hành lang xem có người không; không có gì hết. Lần này, mất nhiều thời gian hơn một chút để gõ hai ổ khóa. Vừa vào đến bên trong căn hộ, hắn lặng lẽ đóng cửa lại sau lưng và bật đèn lên, vì hắn không sợ bị ai phá ngang. Dù sao, hắn cũng đã biết, cô gái sẽ ở đâu suốt những ngày cuối tuần.

Hắn bước quanh căn hộ nhỏ, dành thời gian xác định tất cả những bức tranh mà hắn tìm kiếm: bảy bức ở phòng trước, ba bức trong phòng ngủ, một bức trong nhà bếp, và một phần thưởng thêm, một bức sơn dầu lớn dựng dựa vào tường bênh cạnh cửa có dán nhãn ghi Smog Two, giao tới Học viện Hoàng gia đúng vào thứ Năm. Sau khi chuyển hết tất cả vào phòng khách, hắn dàn chúng thành một hàng ngang. Chúng không tệ. Hắn lưỡng lự trong giây lát trước khi lấy ra một con dao nhíp trong túi áo và thực hiện chỉ thị của cha mình.

*

Tàu vào ga St Pancras đúng 2:40 sáng, khi Jessica đã quyết định dứt khoát mình phải làm gì. Cô sẽ bắt taxi về căn hộ của Clive, gói ghém đồ đạc của mình và gọi cho anh Seb để hỏi xem liệu cô có thể ở chỗ cậu vài ngày cho tới khi cô tìm được một nơi ở khác.

“Cô ổn đấy chứ, tình yêu?” Tài xế hỏi khi cô ngồi vào ghế sau xe taxi.

“Tôi ổn. Số 12 Glebe Place, Chelsea,” là tất cả những gì cô thốt ra được. Không còn nước mắt để rơi nữa.

Khi chiếc taxi lùi vào tòa nhà chung cư, Jessica trả cho người tài xế một tờ 10 bob 28, cô chỉ còn đúng bấy nhiêu, và nói, “Phiền anh đợi một lát được không? Tôi sẽ quay lại nhanh nhất có thể.”

“Chắc rồi, tình yêu ạ,”

*

Hắn ta gần như đã hoàn thành nhiệm vụ, và đang tận hưởng thì hắn nghĩ hắn đã nghe thấy tiếng xe hơi chạy vào con đường ở phía ngoài.

Hắn đặt con dao lên chiếc bàn bên sườn, đi tới chỗ cửa sổ và kéo rèm mở rộng ra vài inch. Hắn quan sát thấy cô ra khỏi ghế sau xe taxi, nói vài lời với tài xế. Hắn đi nhanh lại vào trong phòng, tắt đèn, và đóng cửa còn đang mở; một lần nữa ngó dọc ngó xuôi hành lang để xem có ai không, không ai hết.

Hắn rảo bước xuống cầu thang và khi hắn mở cửa trước, hắn thấy Jessica tiến lại gần phía mình trên cùng một lối đi. Cô đang lấy chìa khóa ra khỏi túi xách tay, lúc hắn sượt ngang qua. Cô liếc quanh nhưng không nhận ra hắn, hơi ngạc nhiên, bởi vì cô nghĩ rằng cô biết tất cả mọi người sống trong tòa nhà này.

Cô lách người vào trong, và bắt đầu bước lên cầu thang. Khi chạm chân tới tầng hai, mở cửa căn hộ số 4, cô cảm thấy như chẳng còn tí hơi sức nào nữa. Chuyện đầu tiên mà cô phải làm là gọi điện cho Seb và nói cho anh biết những chuyện đã xảy ra. Cô bật công tắc đèn và đi thẳng tới chỗ điện thoại ở sườn kia của căn phòng. Chính lúc đó, cô mới để ý thấy những bức tranh của mình.

*

Clive rẽ vào Glebe Place hai mươi phút sau, vẫn hy vọng cậu có thể về tới nới trước cô ấy. Cậu nhìn lên, và thấy đèn phòng ngủ vẫn còn sáng. Chắc cô ở trên đó, cậu nghĩ, giải tỏa bỏ gánh nặng trong lòng.

Cậu đỗ xe phía sau chiếc taxi vẫn đang nổ máy. Có phải chiếc xe vẫn đang đợi cô không? Cậu hy vọng là không. Cậu mở cửa trước và chạy lên cầu thang , thấy lối vào căn hộ mở toang, tất cả đèn bật sáng. Cậu bước vào, khoảnh khắc mà cậu nhìn thấy chúng, cậu khụy gối xuống, choáng váng dữ dội. Cậu nhìn đăm đăm vào đống mảnh vụn vương vãi xung quanh mình. Tất cả đều là tranh của Jessica, màu nước và sơn dầu trông như thể chúng đã bị đâm qua đâm lại, chỉ riêng bức Smog Two có một lỗ lớn, lởm chởm răng cưa, khoét từ chính giữa tấm vải canvas. Động cơ nào đã khiến cô làm ra chuyện thiếu lý trí như thế này?

“Jess!” Cậu gào lên, nhưng không có câu trả lời. Cậu tự đứng lên, và đi chậm rãi vào phòng ngủ nhưng cũng không có bóng dáng cô ấy. Chính lúc đó, cậu nghe tiếng vòi nước chảy và xoay người quay lại, một dòng nước rỉ ra dưới cửa phòng tắm. Cậu chạy vội qua đó, đẩy cửa mở ra, đăm đăm, kinh hoàng nhìn Jess dấu yêu của mình. Đầu cô dập dềnh trên mặt nước, nhưng cổ tay có hai vết rạch sâu, không còn chảy máu, đang đặt trên thành bồn tắm. Và rồi, cậu nhìn thấy con dao nhíp trên sàn nhà, bên cạnh cô.

Cậu nhẹ nhàng nâng thi thể vô hồn của cô lên khỏi mặt nước, và gục xuống sàn, ôm cô vào lòng. Cậu khóc một cách không thể kiểm soát nổi. Một ý nghĩ không ngừng chạy qua tâm trí. Giá như cậu đừng lên lầu mặc quần áo mà phóng thẳng đến nhà ga thì chắc hẳn Jessica vẫn còn sống.

Điều cuối cùng cậu còn nhớ là lấy chiếc nhẫn đính hôn ra khỏi túi áo và đeo nó trở lại vào ngón tay cô ấy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.