Griff Haskin, đại diện Công Đảng cho Bến tàu Bristol, đã quyết định anh sẽ bỏ rượu, chỉ cần Giles có bất kỳ cơ hội trở thành lãnh tụ Đảng nào. Griff luôn bắt đầu kiêng rượu từ một tháng trước khi diễn ra bất kỳ cuộc bầu cử nào, và chỉ tham gia tiệc rượu từ một tháng sau đó, tùy thuộc vào việc họ thắng hay thua. Và vì Nghị sĩ Quốc hội đại diện cho Bến tàu Bristol đã được trở lại băng ghế xanh một cách an toàn với đa số phiếu tăng thêm, nên anh cảm thấy mình được quyền nghỉ một đêm bất chợt.
Thật chẳng đúng lúc lắm khi mà Giles gọi cho đại diện của mình sáng nay để thông báo cho anh ta biết rằng anh sẽ ứng cử vị trí Lãnh tụ Đảng, sau khi anh ta vừa chè chén no say đêm rồi. Vì Griff vẫn còn đang ‘lơ mơ’ vào lúc đó, một giờ sau, Giles phải gọi lại để chắc chắn anh ấy đã nghe đúng những lời Nghị sĩ Quốc hội nói. Quả là anh ấy đã nghe được một cách rõ ràng.
Griff ngay lập tức gọi điện cho thư ký của anh, Penny, đang đi nghỉ ở Cornwall và cô Parish, nhân viên cùng Đảng giàu kinh nghiệm nhất của mình, người đã thừa nhận cô ấy chán nản và chỉ cảm thấy mình sống trở lại trong suốt các chiến dịch tranh cử. Anh bảo cả hai cứ đợi ở sân ga số 7 tại nhà ga Temple Meads lúc 4:30 chiều hôm đó nếu họ muốn phụng sự cho Thủ tướng tương lai.
5 giờ chiều, cả ba bọn họ đã an tọa trên một toa tàu hạng ba hướng về Paddington. Đến trưa, cùng ngày, Griff đã sắp xếp xong một văn phòng trong Hạ viện, và một văn phòng khác ở nhà của Giles ở Phố Smith. Anh vẫn cần phải tuyển thêm một tình nguyện viên nữa cho đội của mình.
Sebastian bảo Griff rằng cậu rất vui lòng hủy bỏ kỳ nghi hai tuần để giúp bác Giles thắng cử và ông Cedric đồng ý kéo dài kỳ nghỉ thành một tháng, để cậu thanh niên có thể gặt hái thêm nhiều trải nghiệm, còn Sir Giles chỉ là lí do thứ yếu đối với ông ấy.
Công việc đầu tiên của Sebastian là dựng một biểu đồ treo tường liệt kê đủ 258 Nghị sĩ Quốc hội nắm giữ quyền bỏ phiếu, và sau đó, bỏ dấu tích bên cạnh từng cái tên thể hiện lập trường của họ: chắc chắn bầu cho Giles, dấu tích màu đỏ; chắc chắn bầu cho ứng viên khác, dấu tích màu xanh da trời, và chưa rõ lập trường - hạng mục quan trọng nhất trong tất cả, dấu tích màu xanh lá. Mặc dù biểu đồ là ý tưởng của Sebastian, nhưng Jessica mới là người sáng tạo ra các tiêu chí hoàn chỉnh.
Trong lượt thống kê đầu tiên, Harold Wilson nắm chắc chắn 86 phiếu, George Brown 57, Giles 54, và James Callaghan 19, số phiếu chủ yếu chưa rõ lập trường là 42. Giles có thể thấy rằng nhiệm vụ tức thời của anh là loại bỏ Callaghan, vượt qua Brown, bởi vì nếu Nghị sĩ vùng Belper rút lui, theo tính toán của Griff, hầu hết số phiếu của ông ấy sẽ về phe họ.
Sau một tuần vận động bầu cử, rõ ràng là Giles và Brown không hơn kém nhau tới một phần trăm ở vị trí thứ hai và mặc dù Wilson đương nhiên đang dẫn đầu, các nhà bình luận chính trị đều đồng ý rằng giả sử Brown hoặc Barrington rút lui, cuộc bầu cử này vẫn có thể trở nên gắt gao.
Griff không ngừng qua lại các hành lang quyền lực, vui vẻ sắp xếp các cuộc gặp gỡ riêng với các ứng cử viên cho các Nghị sĩ tuyên bố chưa xác định lập trường. Vài người trong số họ vẫn giữ lối lấp lửng như vậy cho tới phút chót, cốt để liên tục tận hưởng vị thế được chăm chút sâu sát bậc nhất trong cuộc đời, và cũng bởi muốn rằng rốt cuộc, họ ủng hộ cho người chiến thắng. Cô Parish không bao giờ rời điện thoại, còn Sebastian trở thành tai mắt của Giles, không ngừng chạy qua chạy lại Hạ viện và Phố Smith để cập nhật thông tin cho mọi người.
Giles đã trình bày hai mươi ba bài thuyết trình trong suốt tuần đầu tiên của chiến dịch, mặc dù họ hiếm khi đăng nhiều hơn một đoạn lên báo chí ra ngày hôm sau và không bao giờ lên trang nhất. Chỉ còn hai tuần nữa, trong khi Wilson bắt đầu có vẻ chắc thắng trong tay, Giles quyết định, đã đến lúc đưa ra thông điệp và chấp nhận rủi ro. Ngay cả Griff cũng ngạc nhiên trước phản ứng của báo giới, sáng ngày hôm sau, khi Giles có mặt trên mọi trang nhất, bao gồm cả tờ Daily TeleGraph.
“Có quá nhiều cư dân trên đất nước này không sẵn lòng làm công nhật,” Giles đã nói với một nhóm lãnh đạo Công đoàn. “Nếu có một người sung sức, khỏe mạnh từ chối ba công việc trong khoảng sáu tháng, họ tự động sẽ bị mất các phúc lợi thất nghiệp.”
Những lời này không được hưởng ứng bằng những tràng pháo tay nhiệt liệt, và phản ứng đầu tiên của các đồng nghiệp trong Hạ viện là không tán thành; “bắn chết hắn ta tại chỗ đi” là biểu cảm mà các đối thủ cứ liên tục bộc lộ nhiều lần. Nhưng sau vài ngày trôi qua, ngày càng nhiều nhà báo bắt đầu gợi ý rằng Công Đảng cuối cùng cũng đã tìm thấy lãnh đạo tiềm năng đang sống trong một thế giới thực, và rõ ràng muốn Đảng của anh cầm quyền, hơn là bị Đảng đối lập suốt đời đánh bại.
Tất cả 258 Nghị sĩ Công Đảng đều quay về đơn vị bầu cử của mình vào dịp cuối tuần, và họ nhanh chóng khám phá ra một làn sóng ủng hộ Nghị sĩ đại diện cho Bến tàu Bristol. Cuộc trung cầu dân ý sáng thứ Hai tiếp theo đã xác nhận điều này, và đưa Barrington chỉ còn cách Wilson một hai điểm, Brown tụt xuống vị trí thứ ba tội nghiệp và James Callaghan ở vị trí thứ tư. Đến thứ Ba, Callaghan bật khỏi đường đua, và tuyên bố với những người ủng hộ ông rằng ông sẽ bỏ phiếu cho Nghị sĩ Barrington.
Khi Sebastian mang biểu đồ treo tường ra để cập nhật tối hôm đó, Wilson có 122 phiếu, Giles 107 phiếu, và còn 29 phiếu chưa xác định lập trường. Griff và cô Parish phải mất thêm hai mươi bốn giờ mới xác định được 29 Nghị sĩ vì lí do này hay lí do khác vẫn đang giữ thế trung lập. Trong số đó, có cả các hội viên nhóm Fabian 26, chiếm tới 11 lá phiếu quyết định. Tony Crosland, Chủ tịch hội, yêu cầu một cuộc họp riêng với cả hai ứng cử viên dẫn đầu, công khai rằng ông muốn nghe họ trình bày quan điểm về châu Âu.
Giles cảm thấy cuộc gặp của anh với Crosland đã diễn ra tốt đẹp, nhưng cứ mỗi khi nào anh kiểm tra biểu đồ, Wilson vẫn dẫn đầu. Tuy nhiên, báo chí đã bắt đầu viết những cụm từ như “ngang tài ngang sức” trong dòng tiêu đề của họ khi cuộc tranh cử bước vào tuần cuối. Giles biết rằng anh sẽ cần một vận may đáng kể nếu anh muốn bắt kịp Wilson trong những ngày cuối cùng này. Vận may đến cùng với bức điện thư giao tới văn phòng anh vào thứ Hai tuần cuối của chiến dịch.
EEC - Cộng đồng kinh tế châu Âu đã mời Giles phát biểu chủ đạo tại một hội nghị thường niên ở Brussels, chỉ ba ngày trước cuộc bầu cử lãnh đạo. Lời mời không đề cập đến chuyện tướng Charles de Gaulle đã rút lui vào phút chót.
“Đây là cơ hội của anh.” Griff nói, “không chỉ để tỏa sáng trên vũ đài chính trị quốc tế mà còn để nắm bắt lấy mười một lá phiếu của hội Fabian. Nó có khả năng xoay chuyển tình thế.”
Chủ đề phát biểu được chọn là Nước Anh đã sẵn sàng gia nhập Thị Trường Chung hay chưa? Và Giles biết chính xác lập trường của anh về vấn đề này là gì.
“Nhưng lúc nào tôi mới có thời gian để viết một bài phát biểu quan trọng đến thế?”
“Sau khi Nghị viên Công đảng cuối cùng đi ngủ và trước khi Nghị viên Công đảng đầu tiên thức dậy vào sáng hôm sau.”
Giles chắc hẳn muốn cười phá lên, Nhưng anh biết Griff có lý.
“Vậy tôi ngủ lúc nào được.”
“Trên máy bay quay về từ Brussels.”
*
Griff đề nghị Sebastian đi cùng Giles tới Brussels, trong khi anh và cô Parish vẫn ở lại Westminster, để mắt sát sao đến các Nghị viên có lập trường “lấp lửng”.
“Chuyến bay của anh sẽ cất cánh từ sân bay London lúc 2 giờ 20 phút.” Griff nói, “nhưng đừng quên rằng, múi giờ của Brussels sớm hơn chúng ta một giờ, thế nên anh sẽ không hạ cánh trước 4 giờ 10 phút, và sẽ có thừa thời gian để tới hội nghị.”
“Không phải là rút ngắn bớt lại một chút sẽ tốt sao?” Giles hỏi. “Tôi phát biểu lúc 6 giờ mà.”
“Tôi biết, nhưng tôi không thể nào để anh lang thang tại một cái sân bay trừ khi sân bay đó đông nghịt toàn các Nghị sĩ mà lập trường vẫn còn đang lấp lửng. Giờ thì, phiên họp mà anh sẽ phát biểu nên kéo dài khoảng một giờ đồng hồ, sao cho nó kết thúc vào khoảng 7 giờ, vừa kịp lúc để anh bắt chuyến bay 8:40 về lại London, chênh lệch về múi giờ tại đó sẽ có lợi cho anh. Hãy bắt một chiếc taxi ngay khi anh hạ cánh, bởi vì tôi muốn anh quay lại Hạ viện đúng giờ để tham dự biểu quyết dự thảo luật lương hưu lúc 10 giờ.”
“Vậy, giờ anh muốn tôi làm gì đây?”
“Tiếp tục với bài phát biểu của anh đi. Mọi thứ trông chờ cả vào nó đấy.”
*
Giles tận dụng từng giây từng phút để gọt giũa bài phát biểu của mình, đưa bản nháp cho toàn đội và cả những người hỗ trợ chủ chốt, và khi anh diễn tập lần đầu tiên ở nhà mình tại phố Smith ngay sau nửa đêm trước một khán giả duy nhất, Griff đã tự mình tuyên bố quá tuyệt. Thực sự đáng ngợi khen.
“Tôi sẽ đưa bản sao của lệnh cấm vận để kiểm lại lần nữa trước khi giao cho các báo chủ chốt vào sáng ngày mai. Việc đó cho họ thừa đủ thời gian để nêu ra các vị lãnh đạo và chuẩn bị các bài viết tỉ mỉ, chi tiết trên báo chí sáng hôm sau. Và tôi nghĩ, sẽ là khôn ngoan nếu để Tony Crosland xem qua bản dự thảo đầu, cốt để ông ấy cảm thấy anh đang là một mắt xích của guồng quay. Và đối với các nhà báo chỉ lướt qua bài phát biểu, tôi đã bôi màu các đoạn có khả năng thu hút các tít báo nhiều nhất.”
Giles lật vài trang trong bài phát biểu của mình cho đến khi anh bắt gặp phần đánh dấu của Griff. “Tôi không bao giờ muốn thấy nước Anh dính dáng đến một cuộc chiến tranh châu Âu khác. Thế hệ thanh niên ưu tú nhất của quá nhiều quốc gia đã đổ máu trên đất châu Âu và không chỉ trong năm mươi năm qua, mà trong cả nghìn năm qua. Cùng nhau, chúng ta phải làm cho chiến tranh châu Âu chỉ còn trong những trang sử sách, qua đó, con cháu chúng ta có thể đọc về những sai lầm của chúng ta để tránh dẫm lên vết xe đổ.”
“Tại sao lại chọn đoạn đó?” Giles hỏi.
“Bởi vì vài tờ báo sẽ không chỉ in lại chuẩn xác từng từ một mà đương nhiên phải vạch rõ ra rằng đối thủ của anh không bao giờ nhìn nhận đó là một phát súng bắn ra trong cơn giận dữ.”
Giles rất vui mừng khi nhận được một bức thư viết tay của Tony Crosland, nói rằng ông ấy thích bài phát biểu đến thế nào và mong mỏi được xem phản ứng của báo giới vào sáng hôm sau.
Khi Giles lên chuyến bay BEA đến Brussels vào cuối buổi chiều hôm đó, lần đầu tiên anh đã tin rằng mình có thể trở thành Lãnh tụ tiếp theo của Công Đảng.