Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 74

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 3 • 8:07 tối

Clair đứng trên hành lang bên ngoài phòng 316 ở Khách sạn Piedmont, hai tay siết chặt, lòng dạ rối bời. Đội Khám nghiệm Hiện trường có mặt cách đây mười phút và đã cho phong tỏa căn phòng.

“Clair xinh?”

Cô quay sang thì thấy Nash bước ra khỏi thang máy, vừa đi vừa cởi cúc chiếc áo khoác dày. “Xảy ra chuyện quái quỷ gì vậy?”

Clair lắc đầu. Cô vẫn đang cố xâu chuỗi mọi việc. “Hắn đầu độc bà ta. Hay ít ra là tôi nghĩ hắn đã làm thế. Tôi cố giúp bà ta nôn ra. Bà ta đã ổn định lúc nhân viên y tế đưa đi. Tuy nhiên, bà ta vẫn chưa tỉnh.”

“Nhưng còn sống chứ?”

“Ừ. Còn sống.” Cô đi vài bước, lưng quay về phía anh. “Tại sao lại có thể xảy ra chuyện này? Thằng khốn đó làm thế nào mà có thể đi trước chúng ta một bước như vậy chứ?”

“Chúng ta sẽ bắt được hắn.”

Khi cô quay lại, đôi mắt cô ngấn lệ. “Tôi có nhiệm vụ bảo vệ bà ta, thế mà lại để hắn qua mặt. Để hắn suýt nữa cướp đi sinh mạng bà ta ngay trước mũi tôi.”

Nash vòng tay ôm lấy cô và siết chặt. “Chuyện này không phải lỗi của cô, Clair xinh. Cô không thể làm được gì khác.”

“Đáng lẽ tôi phải lường trước. Trong vụ Randal Davies, hung thủ lẻn vào nhà họ, bỏ lisinopril vào cà phê của ông ta. Hắn biết ở nhà chỉ có mình ông ta uống cà phê, nên hắn nhắm vào ông ta. Bằng cách nào đó hắn bỏ thuốc độc vào đồ dùng của Darlene Biel, hoặc là nước súc miệng, hoặc là kem đánh răng… bà ta thường xuyên phải đi công tác. Hắn lấy đồ trong túi du lịch của bà ta rồi bỏ thuốc vào. Sau vụ Randal Davies, lẽ ra tôi phải lường trước được chuyện này, tôi phải…” Giọng cô nhỏ dần rồi tắt hẳn. Cô gục mặt vào vai anh.

“Thanh tra?”

Clair lùi lại, tạo khoảng cách với Nash và đưa tay quệt mắt, cô cảm thấy hơi xấu hổ. “Vâng?”

Sĩ quan khám nghiệm hiện trường Lindsy Rolfes đang đứng ở cửa phòng. Cô quay đi chỗ khác khi Nash buông Clair ra. “Cô nói đúng. Xét nghiệm tại chỗ cho kết quả dương tính với xyanua.”

“Kem đánh răng hay nước súc miệng?” Clair hỏi.

“Kem đánh răng. Chúng tôi tìm thấy một lỗ nhỏ trên tuýp kem. Có vẻ như hung thủ đã dùng kim tiêm để tiêm chất độc vào tuýp kem, vị trí tiêm cách đầu tuýp gần ba centimet. Do chất kem đặc nên bà ta có thể sử dụng nhiều ngày mà chưa tiếp xúc với phần có độc. Thực sự, tuýp kem là phương tiện hoàn hảo để truyền độc, nó đóng vai trò như một chiếc đồng hồ hẹn giờ thô sơ. Nếu hung thủ tiêm ở vị trí thấp hơn nữa, hắn có thể kéo dài thời gian, khiến vài tuần sau bà ta mới trúng độc thay vì vài ngày. Tôi sẽ chú ý đến chi tiết đó, rất có thể hắn cố tình để bà ta trúng độc vào khoảng thời gian này.”

Clair hít một hơi thật dài rồi thở ra trước khi lên tiếng. Cô sẽ không để tên này thắng thế, không đời nào. “Còn gì nữa không?”

Rolfes đưa bàn tay đi găng đây gọng kính trên sống mũi. “Tạm thời có vậy thôi. Chúng tôi vẫn đang tiếp tục giám định đồ dùng cá nhân của bà ta. Tôi sẽ về phòng thí nghiệm và hoàn tất mọi việc tại đó.”

“Vậy là đồ dùng của ông chồng không có độc?” Nash hỏi.

“Chúng tôi không tìm thấy gì. Tôi sẽ gọi cho anh chị nếu phát hiện ra chi tiết nào khác.” Nói xong, cô quay người và đi vào phòng.

Clair xoa cằm, chậm rãi đi loanh quanh trên hành lang. “Cáo phó được viết cho Darlene Biel. Bà ta mới là mục tiêu. Như vậy có nghĩa hung thủ không chỉ nhắm vào các ông bố, mà là bố hoặc mẹ. Có một mối liên hệ nào đó giữa các nạn nhân - giữa các cô bé, giữa các phụ huynh. Ta chỉ cần tìm ra mối liên hệ đó thôi.”

“Cô cần nghỉ ngơi thì có.” Nash nói. “Cô vắt kiệt sức mình suốt hai ngày rồi. Cứ như thế thì cô không thể nghĩ được gì đâu. Cả tôi cũng vậy.” Anh hạ giọng nói tiếp. “Lúc đến đây, tôi mở cửa định xuống xe mà không nhớ là phải tháo dây an toàn. Xong tôi ngồi ngây ra đó mất mấy giây, cố nghĩ xem tại sao mình lại không ra được. Não tôi đơ thật rồi. Tất cả chúng ta đều cần nghỉ ngơi rồi sau đó quay lại làm tiếp.”

Clair lắc đầu. “Bây giờ tôi phải về Sở. Tôi cần nghiên cứu mấy tấm bảng, xem xét tất cả dữ liệu. Trong đó có manh mối, tôi tin là thế. Con gái họ vẫn đang mất tích, và có thể vẫn còn sống. Cô bé bị bắt đi mới có một ngày thôi.”

“Phân nửa nhân sự của Sở đã được huy động đi tìm cô bé rồi còn gì.”

“Tôi phải về Sở.” Cô bướng bỉnh nói.

Nash hẳn cũng biết mình không thể chiến thắng trong cuộc tranh luận này. “Thôi được, nhưng cô phải đồng ý với hai điều kiện. Thứ nhất, cô cố chợp mắt một lúc trên xô pha ở phòng tác chiến. Và thứ hai, để tôi đưa cô về. Cô không thể lái xe trong tình trạng này được. Bây giờ cô vẫn còn run rẩy, kích động vì adrenaline, nhưng đến khi gục ra đấy thì không có cách nào gượng dậy nổi đâu.”

“Tôi phải tin tưởng giao phó sinh mạng mình vào tay một gã mà đến dây an toàn cũng không biết đường cởi ư?”

“Cô làm gì còn ai ngoài tôi.”

“Chúa ơi, cứu con.”

Điện thoại của Clair rung lên. Cô lấy máy trong túi ra và đọc tin nhắn. Tim cô chùng xuống. “Họ tìm thấy cái xe tải và bồn nước bị đánh cắp rồi. Lại có thêm một thi thể nữa.”

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.