Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 73

❊ ❊ ❊

Kim lao qua đường và thử cầm vào tay nắm cửa. Nó không khoá.

Cô đóng cửa lại và bước vào phòng khách.

“Ôi, chết tiệt, không,” Kim vội lao vào phòng.

Lucy nằm sõng soài ngay trước xe lăn, úp mặt xuống sàn.

Kim cúi xuống với cô bé và một cơn đau tràn qua thắt lưng cô.

“Lucy, không sao đâu,” cô nói, vuốt ve mái tóc của cô gái.

Cô đứng dậy và nhanh chóng suy tính cách nhanh nhất để bế cô bé lên.

Kim quỳ xuống và nhẹ nhàng xoay người Lucy để cô bé nằm ngửa lên. Ánh mắt cô bé đầy hoảng loạn.

“Không sao đâu, bé yêu. Cho cô thấy ký hiệu đồng ý được không?”

Lucy chớp mắt hai cái.

“Cô sẽ bế cháu lên nhé, có được không?”

Hai cái chớp mắt.

Kim cúi xuống và luồn một tay dưới cổ của Lucy, đỡ cô bé ngồi dậy. Biết các cơ của cô bé không có sức đỡ trọng lượng cơ thể nên Kim kéo cô bé sát lại dựa vào người mình, để cô bé không bị ngã ngửa ra phía sau.

Cô đặt tay dưới hai bên nách của Lucy và kéo cô bé đứng lên. Cơ thể mềm nhão và không hề chống cự. Mặc dù cân nặng của Lucy không bằng các cô gái 15 tuổi bình thường, vết thương sau lưng bị dãn căng vẫn khiến Kim đau suýt phát khóc.

“Cho cháu biết nhé, cô sẽ dẫn điệu nhảy này,” Kim nói khi cô xoay người Lucy và nhẹ nhàng đặt cô bé xuống ghế.

Kim dịch ghế đến ngồi trước mặt Lucy. Cô nắm lấy tay phải cô bé và cứ cầm như thế.

“Cháu ổn không? Có bị thương không?”

Không có cái chớp mắt nào. Kim nhanh chóng nhận ra mình đã hỏi hai câu hỏi.

“Cô xin lỗi, cháu ổn không?”

Chớp mắt hai lần.

“Cháu đang cố tìm cha à?”

Chớp mắt hai lần.

Kim nắm chặt bàn tay nhỏ bé. Chúa ơi, cô gái này đầy tình yêu thương.

“Ông ấy sẽ không sao đâu. Ông ấy bị đập vào đầu và ông ấy đã tới bệnh viện kiểm tra rồi, nhưng ông ấy không sao cả.”

Đôi mắt cô bé ngập tràn nhẹ nhõm.

Sau đó Lucy hơi hướng đầu về phía Kim.

“Lucy, cô xin lỗi, cô không hiểu.”

Kim nhìn thấy mặt cô bé thể hiện sự thất vọng. Cô bé lại lặp lại động tác đó, mạnh hơn.

“Oooooooo,” cô bé cố nói.

Kim cảm nhận được sự thất vọng đau khổ của cô bé tội nghiệp này. Bộ não vẫn suy nghĩ được hoàn toàn bình thường nhưng khả năng bộc lộ những suy nghĩ đó lại bị kìm kẹp kinh khủng không tưởng.

Lucy lại lặp lại động tác và âm thanh đó và lần này sự quyết liệt trong ánh mắt con bé đã cho Kim câu trả lời.

Cảm xúc dâng lên nghẹn ngào nơi cổ họng cô. “Cháu muốn biết cô có ổn không à?”

Chớp mắt hai lần.

Kim nhìn xuống bàn tay yếu ớt cô đang cầm. Trong một thoáng mắt cô mờ đi nhưng rồi cô ho một tiếng gạt đi những xúc cảm.

“Cô ổn Lucy ạ, nhờ có cha cháu đấy.” Kim nghĩ đến thời gian mấy giây quý giá anh đã mang lại cho cô khi ôm chặt lấy mắt cá chân Victor. “Ông ấy đã cứu cô thoát chết.”

Đôi mắt đầy biểu cảm đó ánh lên niềm tự hào.

“Giờ cô phải đi rồi. Có ai cô có thể nhờ tới chăm sóc cháu được không?”

Lucy vừa chớp mắt thì cửa trước mở ra. Giọng phụ nữ vang lên từ ngoài hành lang.

“Chà, không biết xiếc thuật gì đang xảy ra ở đó mà…” Một người phụ nữ khoảng gần 60 dừng lại ở ngưỡng cửa và khoanh tay lại. “Và cô có thể là ai được đây nhỉ?”

“Thanh tra Stone.”

“Hmmm… đáng yêu đấy nhỉ.”

Bà đứng trước mặt Kim để nhìn thật kĩ Lucy. “Cháu ổn không, Luce?”

Lucy hẳn đã ra hiệu ổn với bà nhưng mắt bà ta vẫn dán chặt vào Kim.

“William đâu?”

“Anh ấy phải đến bệnh viện,” Kim trả lời ngay tức khắc.

“Cô đã làm cái quái gì với cậu ấy thế hả?” Bà nghiêm nghị hỏi. “Cậu ấy không sao chứ?”

“Anh ấy ổn, nhưng có thể phải ở viện đến hết đêm.”

“Ồ, may mà tôi đi kiểm tra một vòng nhỉ? Được rồi, Luce, bác sẽ đặt ấm nước và sau đó sẽ mang đồ uống đến cho chúng ta. Bác sẽ gọi pizza, loại cháu thích nhé.”

Người phụ nữ đã bỏ vào trong bếp nhưng vẫn nghe thấy sự hiện diện của bà.

“Tôi không biết cái quái gì các người nghĩ các người đang làm ở đó: cảnh sát, xe cứu thương, máy móc, lều trại. Tôi cứ tưởng đã xong rồi thế mà, không, tối nay các người lại tiếp tục…”

Kim cố nén cười cho đến khi cô nhìn sang Lucy, người đang trợn tròn mắt. Cô không nín được nữa, những tiếng cười bật ra thành tiếng.

“Cô phải đi rồi, Lucy, được chứ?”

Hai cái chớp mắt.

“Cháu cần gì không?”

Hai cái chớp mắt.

Kim xem xét tình hình. Từ nhà bếp vẫn vọng lên giọng nói ầm ầm.

Kim đã hiểu và đặt một tay lên tai phải của mình.

Hai cái chớp mắt.

Kim đứng dậy và với lấy cái iPod trên bậu cửa sổ. Cô đặt tai nghe vào tai Lucy và bộ điều khiển đã ở trên tay vịn của chiếc ghế, gần tay phải của cô bé.

“Được chưa?”

Hai cái chớp mắt và một ánh nhìn lém lỉnh. Kim không thể không cười khúc khích.

Cô chỉ về phía cửa. “Cô phải…”

Hai cái chớp mắt.

Kim khẽ chạm vào tay cô bé rồi bước ra cửa.

Chiếc xe cứu thương vừa đi thì một chiếc xe cảnh sát thứ hai đỗ lại.

Kim đi ngang qua đường, trở lại tòa nhà của các cô gái. Có một lỗ hổng, hình giống như chiếc răng bị mất tích khi các nhân viên y tế đâm qua hàng rào.

“Mọi người, trong văn phòng ở cuối hành lang có một cái tủ gần cửa. Trên mặt sau của tủ có một bộ răng giả. Lấy nó cho vào túi mang đến phòng thí nghiệm.”

Họ gật đầu và đi vào tòa nhà.

Đột nhiên nơi này lại rơi vào im lặng. Chẳng có gì cho thấy những chuyện vừa xảy ra. Không có gì đánh dấu đây là nơi cô đã suýt chút nữa mất mạng.

Và lí do cô thoát chết là nhờ thiết bị hỗ trợ khẩn cấp - thứ công cụ đơn giản giúp Lucy duy trì sự sống mỗi ngày lại trở thành cứu tinh của cô.

Kim đứng sững lại khi cô nhận ra mình đã thiếu sót chỗ nào. Cảm giác buồn nôn ập đến với cô khi từng mảnh ghép cuối cùng khớp vào vị trí.

“Ôi, lạy Chúa…”, cô thì thầm trong bóng tối.

“Đã thấy bộ răng giả, thưa sếp,” một cảnh sát nói khi họ đi vòng bên hông tòa nhà.

Cô nhận ra còn rất nhiều việc phải làm và chỉ một người có thể giúp.

“Này, có thể cho tôi mượn điện thoại được không?”

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.