Ngày mười bốn tháng Mười, vào hồi 12 rưỡi giờ mùa hè Trung Âu, lần đầu tiên trong đời và không có ai đi cùng, tôi đến một bác sĩ chữa răng, à, không phải, đến một nữ bác sĩ chữa răng chứ. Riêng vì vụ này mà tôi mua ở H&M một chiếc áo khoác len tuyệt đẹp màu vang chát, giá chỉ 49,90 Euro. Và tôi còn đi cắt tóc nữa. Xén béng cái bờm sau gáy. Giờ thì trông tôi không như một tay thợ kỹ thuật âm thanh cho ban nhạc Heavy Metal thất nghiệp nữa, mà giống như một giáo viên dạy dương cầm cổ điển thất nghiệp hơn. Ngoài ra tôi còn nhai một thanh kẹo cao su bạc hà, loại kẹo mà Manuel thường xuyên đặt lên bàn tôi mỗi khi nó đến văn phòng. “Ông đến kiểm tra lần cuối là khi nào?” cô y tá hỏi. “Thú thực là tôi chưa bao giờ đi kiểm tra răng”. Cô ta nhìn tôi bán tín bán nghi. “Từ khi hết răng sữa là tôi cũng hết đi kiểm tra răng”, tôi nói. Tiếc là cô ta không thấy câu đó ý nhị gì và bắt tôi vào phòng chụp X Quang. Sau đó cô để tôi ngồi ở phòng đợi trước một chồng tạp chí sức khỏe kinh dị với những hình vẽ niêm mạc hay ống dẫn dịch màu hồng hồng ghê tởm.
Cuối cùng tôi cũng được gọi vào sào huyệt của Rebecca Linsbach. Cô đứng ngay ở cửa, mạnh mẽ chìa tay cho tôi. Rebecca trông ngây ngất gần như trong giấc mơ của tôi đêm qua, nhưng cô làm ra vẻ không quen tôi, tiếc thay.
Có thể cô không nhận ra tôi thật, có thể vì thiếu Manuel hoặc cái bờm tóc sau gáy tôi.
“Xin chị đừng cười tôi, khi tôi thú thực là tôi hơi sợ đến chỗ chị”, tôi nói. Cô mỉm cười. Phụ nữ không thích loại đàn ông lúc nào cũng diễn vai mạnh mẽ, về mặt này thì tôi thực sự không thiếu tiềm năng.
Rồi cô chỉ cho tôi xem hàm răng của tôi đã được chụp hình treo trên tường và chẩn đoán: “Một thảm họa, anh Plassek ạ”. Chẳng cần khám lâu cũng biết hầu hết các răng của tôi có thể vứt đi được, những cái còn lại phải làm cầu.
“Nếu không phải là cầu treo thì được”, tôi nói. Nhưng vì lý do nào đó mà lần này câu đùa của tôi không được hưởng ứng.
“Số bốn bên trên có thể còn cứu được”- có lẽ đó là thông điệp tích cực của buổi chiều khiến tôi biết ơn vô cùng sâu sắc và toan chêm vài lời riêng tư, nhưng tiếc thay Rebecca khẩn trương vào cuộc, đẩy tôi vào vị trí nằm ngang.
“Tôi đề nghị là ta không thử gây mê tại chỗ. Nếu anh thấy đau thì giơ tay”. Tôi cẩn thận giữ tay trên cao một hồi lâu. Một giờ đồng hồ tiếp theo chỉ có thể nhắm mắt mới chịu nổi, và điều khủng khiếp nhất không phải là phần cơ thể nào của tôi bị phá tung ra và có dây thần kinh nào nối vào đó, mà là hình dung ra hành vi thảm sát man rợ nào sẽ diễn ra trong giây tiếp theo. Có lúc đau đến nỗi tôi bất giác túm chặt lấy cổ tay cô, và đó là cảm xúc dâng trào mạnh mẽ nhất mà tôi có trong mười hoặc hai mươi năm qua. Nhưng cô đâu hề để tâm. Tiếc rằng ở cô cái gì cũng chỉ là thói quen, chẳng có gì bột phát, chẳng có gì gây cảm xúc cho cô, ngay cả lúc tôi - khi nghe cô ra lệnh “anh hãy súc miệng cho kỹ” - thổ ra gần ba lít máu.
Lúc xong việc, ít nhất thì cô cũng nói một câu có nội dung tuyệt vời mà có lẽ tôi sẽ khắc cốt ghi tâm suốt cả mùa thu: “Anh Plassek này, anh biết là hôm nay mới chỉ là khởi đầu, chúng ta còn nhiều việc đang đợi lắm đó”. Ước gì tôi đáp lại rằng mối quan hệ nào cũng là nhiều việc. Thay vào đó là một thông điệp tế nhị hơn. “Dù sao thì tôi cũng rất mừng đã vượt qua được chính mình đế đến chỗ chị”. Ở địa vị cô có lẽ tôi sẽ trả lời: “Vậy là anh đã chọn đúng”. Nhưng không, cô chỉ đáp ngắn gọn: “Cũng cấp thiết lắm rồi đó”, mặc dù trông cô chẳng có vẻ như mọi ý nghĩ của cô đều nhất thiết phải dẫn đến răng lợi. Khi bắt tay tạm biệt, tôi liều thốt ra một câu nặng tính riêng tư hơn.
“Tuy vậy tôi rất vui được đến chỗ chị lần nữa vào tuần sau”, tôi nói.
“Anh đến là đủ, không cần phải vui đâu”, cô đáp.
“Dù vậy tôi vẫn được phép vui chứ?” Cô nhún vai, mỉm cười lúng túng.
“Tôi được phép chứ?” tôi hỏi.
“Anh được phép”, cô nói.