Cuộc Sống Mong Manh

Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Cô lo lắng hơn vào cuộc thử nghiệm trước ống kính lần đầu tiên của cô ở một đài truyền hình nhỏ rẻ tiền ở Arkansas tám năm trước. Với lòng bàn tay ẩm ướt và cổ họng khô khốc, cô đã đứng trong bùn sền sệt sâu đến tận mắt cá chân, kẹp chặt micrô với những ngón tay không còn chút máu và cô vượt qua câu chuyện ở hiện trường về một động vật ký sinh hiện đang ảnh hưởng đến những người chăn nuôi heo. Sau đó, giám đốc tin tức đã khôi hài nhắc nhở cô rằng bệnh đang ảnh hưởng đến heo, chứ không phải đến những người chăn nuôi. Nhưng anh cũng đã thuê cô làm phóng viên ngay hiện trường.

Đây cũng là lần thử ống kính. Mandy có phát hiện ra những gì mà không một người nào khác đã có thể - rằng người phụ nữ đằng sau khuôn mặt sưng tấy không phải là Carole Rutledge ?

Vào ban ngày, lúc một y tá  lắm lời tắm và mặc đồ cho cô, trong khi nhà vật lý trị liệu chỉ dẫn cô tập luyện, câu hỏi vẫn bám theo cô một cách dai dẳng : cô có muốn sự thật được tiết lộ không ?

Cô không có câu trả lời rõ ràng nào. Trong lúc này, nó có gì khác biệt khi  họ nhìn nhận cô là ai chứ ? Cô không thể thay đổi số phận. Cô còn sống và Carole Rutledge đã chết. Tự nhiên mang đến kết quả của tai nạn máy bay, không phải cô.

Cô đã cố gắng một cách tuyệt vọng, với những khả năng rất hạn chế của cô, để báo động mọi người về sai lầm của họ, nhưng không thành công. Bây giờ cô không thể làm được gì với hậu quả của nó. Cho đến khi cô có thể sử dụng tập vở và bút chì để nói chuyện, cô phải tiếp tục làm Carole. Trong khi đảm nhận vai đó, cô có thể điều tra từ bên trong một bài tường thuật tin tức kỳ quái và trả nợ cho lòng tốt của Tate Rutledge. Nếu anh tin rằng sẽ tốt cho Mandy khi gặp “mẹ” nó, vậy thì Avery sẽ tạm thời tán đồng với chuyện đó. Cô nghĩ biết được sự thật về cái chết của mẹ nó sẽ tốt hơn cho đứa nhỏ, nhưng cô không ở trong vị thế để nói với nó. Hy vọng là diện mạo của cô sẽ không làm cho đứa nhỏ sợ hãi đến nỗi nó bị tác động ngược.

Y tá điều chỉnh khăn che đầu cô, nơi tóc cô vẫn dài chưa không hơn 2 cm. "Đấy. Không tệ chút nào," cô ta nói, đánh giá thành quả. "Thêm vài tuần nữa, người chồng đẹp trai của bà sẽ không thể rời mắt khỏi bà. Bà biết đó, dĩ nhiên, tất cả những y tá độc thân, cũng như một vài người đã lập gia đình," cô ta sửa lại bằng giọng chua chát, "điên cuồng phải lòng ông ấy."

Cô ta đang đi quanh giường, vuốt thẳng tấm trải giường và sửa lại những bình hoa, ngắt những nụ hoa đã úa.

"Bà sẽ không bực bội chứ ?” cô ta hỏi. "Chắc chắn là bà đã quen với những người phụ nữ khác khao khát ông ấy, hai người đã kết hôn được bao lâu rồi nhỉ ? Bốn năm, tôi tin ông ấy đã nói thế khi một trong những y tá hỏi." Cô vỗ nhẹ vai Avery. "Bác sĩ Sawyer đã làm nên điều kỳ diệu. Hãy chờ mà xem. Hai người sẽ là một đôi đẹp nhất ở Washington."

"Cô đang xem đó là chuyện đương nhiên, đúng không ?"

Nghe giọng nói của anh, tim Avery bay bổng. Cô nhìn về phía cửa vào thấy anh lắp đầy nó. Khi anh đi sâu vào trong phòng, anh nói với y tá, "tôi tin rằng bác sĩ Sawyer có thể làm nên điều kỳ diệu. Nhưng cô có chắc là tôi sẽ thắng cử không ?"

"Anh sẽ có lá phiếu của tôi."

Tiếng cười của anh sâu trầm và thoải mái như một tấm mền cũ, sờn mòn. "Tốt. Tôi sẽ cần tất cả những lá phiếu tôi có thể nhận được."

"Con bé của anh đâu rồi?"

"Tôi đã để nó ở chỗ y tá trực. Tôi sẽ đón nó trong một vài phút."

Hiểu được cử chỉ tế nhị của anh, y tá mỉm cười với Avery và nháy mắt. "Chúc may mắn."

Ngay khi họ ở một mình, Tate di chuyển đến bên cạnh Avery. "Chào. Em trông có vẻ dễ chịu." Anh thở ra một hơi thở sâu. "Nó đang ở đây. anh không rõ chuyện sẽ diễn ra như thế nào. Đừng thất vọng nếu nó - "

Anh dừng khi mắt anh chập chờn ngang ngực cô. Người cô không đủ đầy đặn để lấp đầy thân áo trên chiếc áo ngủ của Carole. Avery nhìn thấy sự bối rối trên khuôn mặt anh và trái tim cô bắt đầu đập thình thịch.

"Carole ?" anh nói khàn khàn.

Anh đã biết !

"Chúa tôi."

Làm sao cô có thể giải thích đây ?

"Em đã sút ký quá nhiều," anh thì thầm. Nhẹ nhàng, anh nhấn tay vào bên ngực cô. Anh nhìn qua cơ thể của cô. Máu của Avery bắt đầu đổ về chỗ anh chạm tay vào. Một tiếng rên nhỏ, bất lực phát ra từ họng cô.

"Anh không có ý muốn nói rằng em trông có vẻ tệ - chỉ là. .. khác. Vì có lý do, anh đoán, rằng em sẽ sút vài cân." Mắt họ gặp nhau và giữ trong chốc lát, sau đó anh rút tay lại. "Anh sẽ đi đón Mandy."

Avery hít thật sâu để giữ vững thần kinh rối loạn của cô. Cho đến bây giờ cô đã không nhận biết sẽ mất bình tĩnh làm sao khi phát hiện ra sự thật sẽ tác động đến cả hai. Cô cũng không nhận ra tình cảm của cô dành cho anh đã đi quá xa. Cái chạm của anh đã làm bên trong cũng như tứ chi cô lả đi.

Nhưng bây giờ cô không thể để cho cảm xúc của mình sụp đổ. Cô chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp đến. Cô thậm chí nhắm mắt lại, kinh sợ sự hãi hùng mà cô sẽ nhìn thấy trên khuôn mặt đứa nhỏ khi nó lần đầu tiên nhìn thấy người "mẹ" biến dạng. Cô nghe họ đi vào và tiến lại gần giường. "Carole ?"

Từ từ, Avery mở mắt ra. Tate đang bồng Mandy tì vào ngực anh. Cô bé mặc áo khoác không tay trắng với một chiếc áo đầm in màu xanh đậm và trắng bên dưới. Đôi chân cô bế đã được bọc trong lớp vớ trắng và mang đôi giày da màu xanh nước biển. Cánh tay trái cô bé đang bị nẹp lại.

Tóc cô bé sẫm màu và bóng mượt. Nhưng Avery nhớ là nó dài và dày. Như thể đoán được ý nghĩ của cô, Tate giải thích, "chúng tôi phải cắt tóc vì một ít đã bị cháy xém." Nó dài đến cằm con bé. Cô bé để mái tóc cắt ngang với đôi mắt nâu nghiêm nghị  to tròn như đồng 25 xu và cam chịu như một con thỏ nhút nhát.

Cô bé thật xinh đẹp, tuy nó dửng dưng một cách không tự nhiên. Thay vì tỏ vẻ kinh tởm, hay sợ hãi, hay hiếu kỳ, là những phản ứng mà lẽ ra con bé nên có, con bé không tỏ vẻ gì.

"Đưa cho Mẹ món quà con đem đến đi," Tate nhắc.

Với nắm tay phải con bé đang bóp chặt thân của bó hoa cúc. Nó rụt rè đưa chúng về phía Avery. Khi ngón tay của Avery không nắm chặt được chúng, Tate nắm lấy chúng từ Mandy và nhẹ nhàng đặt chúng trên ngực Avery.

"Bố sẽ để con xuống giường để bố đi tìm một chút nước để cắm hoa vào đó." Tate đặt Mandy xuống cạnh giường, nhưng khi anh định đi, con bé rên rỉ và sợ hãi chộp lấy ve áo khoác thể thao của anh.

"Được," anh nói, "vậy thì thôi." Anh gửi cho Avery nụ cười gượng gạo và cẩn thận ngồi xuống sau Mandy.

"Nó đã tô màu cái này cho em hôm nay," anh nói, nhắm đến Avery qua đầu của Mandy. Từ túi ngực của áo khoác, anh rút một mẩu giấy và mở nó ra. "Nói cho mẹ nghe nó là gi đi, Mandy."

Chữ viết nguệch ngoạc nhiều màu không trông giống như bất cứ thứ gì, nhưng Mandy thì thầm, "Ngựa."

"Ngựa của Ông," Tate nói. "Cha đã đưa nó đi cưỡi ngựa hôm qua, vì thế sáng nay anh đã đề nghị nó tô màu cho em một bức ảnh của những con ngựa trong khi anh làm việc."

Avey đưa tay lên và ra dấu cho anh để giữ bức tranh trước mặt cô. Cô quan sát nó trước khi Tate đặt nó lên ngực cô, cùng với bó hoa cúc.

"Bố nghĩ Mẹ thích bức tranh của con." Tate tiếp tục nhìn Avery với vẻ kỳ quặc.

Đứa nhỏ không quan tâm đến chuyện tác phẩm của nó có được thích hay không. Nó chỉ thanh nẹp trên mũi của Avery. "Cái gì thế ?"

"Đó là những băng quấn mà bà nội và bố đã kể cho nghe đấy, nhớ  không ?" Với Avery anh nói, "Anh cứ nghĩ hôm nay nó sẽ được tháo xuống."

Cô lăn tròn bàn tay cô từ lòng bàn tay úp xuống lòng bàn tay ngửa lên.

"Mai hả ?" anh hỏi. Cô gật đầu.

"Nó để làm gì vậy?" Mandy hỏi, vẫn tò mò bởi thanh nẹp.

"Nó như cái nẹp tay của con vậy. Nó đang bảo vệ khuôn mặt của Mẹ cho đến khi  hồi phục, như cái nẹp đang bảo vệ cánh tay của con trong khi xương bên trong phát triển."

Mandy lắng nghe lời giải thích, sau đó xoay cái nhìn nghiêm nghị qua Avery. "Mẹ đang khóc kìa."

"Bố nghĩ đó là vì mẹ rất vui được gặp con."

Avery gật đầu, nhắm mắt lại vài giây, sau đó mở chúng ra. Bằng cách đó cô hy vọng chuyển tải một tiếng ừ . Cô vui mừng được gặp đứa bé, người đã có thể bị chết cháy. Tai nạn đã để lại những vết thương tâm lý, nhưng Mandy đã sống sót và con bé sẽ sống để vượt qua nỗi sợ hãi và nhút nhát còn đọng lại. Avery cảm thấy đầy tội lỗi và buồn bã rằng cô không phải là người mà họ đã nghĩ.

Bằng một trong những động thái đột ngột, bất ngờ chỉ có đứa trẻ mới có thể làm, Mandy chìa tay ra, sẵn sàng chạm vào gò má bị bầm dập của Avery. Tate với tay đến và chụp bàn tay con bé ngay trước khi nó chạm vào. Sau đó, thay đổi ý kiến, anh hướng dẫn tay con bé.

"Con có thể nhẹ nhàng chạm vào nó. Đừng làm Mẹ đau."

Nước mắt dâng trào trong đôi mắt của đứa nhỏ. "Mẹ đau." Môi dưới của nó bắt đầu run rẩy và nó chồm người về phía Avery.

Avery không thể chịu đựng nỗi khi chứng kiến sự đau khổ của Mandy. Phản ứng theo sự thôi thúc của người mẹ, cô đưa tay đến và ôm đầu Mandy bằng cánh tay đầy thương tích.  Chỉ để chút áp lực mà sức khỏe và sự đau đớn của cô có thể chịu nổi, cô áp đầu Mandy xuống ngực cô. Mandy sốt sắng ngã vào, co tròn cơ thể nhỏ bé của nó sát vào Avery. Avery ôm đầu Mandy và thầm dỗ nó.

Cử chỉ trấn an không nói ra lời truyền đạt đến đứa bé. Trong một vài khoảnh khắc con bé ngừng khóc, ngồi bật dậy, và công bố một cách ngoan ngoãn, "con đã không làm đổ sữa của con, Mẹ ạ."

Trái tim của Avery tan chảy. Cô muốn ôm đứa nhỏ vào vòng tay và ôm chặt nó. Cô muốn bảo với nó rằng sữa bị đổ không phải là chuyện quan trọng vì họ đã được sống sót sau thảm hoạ. Thay vào đó, cô nhìn Tate đứng lên và kéo Mandy trở vào cánh tay anh.

"Chúng ta không muốn ở lâu đến nỗi người ta không muốn tiếp nữa," anh nói. "Hôn gió Mẹ đi, Mandy." Con bé không làm. Thay vào đó, nó rụt rè quấn cánh tay quanh cổ anh và xoay khuôn mặt vào cổ áo anh. "Một dịp khác vậy," anh nói với Avery với cái nhún vai hối tiếc. "Anh sẽ quay lại ngay."

Anh đi trong vài phút và trở lại một mình. "Anh đã để nó ở chỗ y tá trực. Họ đang cho nó ăn kem."

Anh hạ mình xuống cạnh giường và ngồi với hai tay ở giữa đầu gối. Thay vì nhìn cô, anh nhìn chằm chằm vào tay anh. "Vì mọi chuyện diễn ra rất tốt, anh có thể đứa nó đến trong tuần. Ít ra là anh cảm thấy nó diễn ra tốt đẹp. Em có thấy vậy không ?" anh nhìn qua vai anh để tìm câu trả lời của cô. Cô gật đầu.

Anh xoay hướng chú ý của mình trở lại tay anh. "Anh không rõ Mandy cảm thấy thế nào về nó. Thật khó mà biết được nó cảm thấy thế nào về bất cứ chuyện gì. Chúng tôi dường như không thể hiểu nó, Carole." Sự tuyệt vọng trong giọng anh xé nát tim Avery. "Một chuyến đến McDonald thường hay khiến nó nhảy cẫng thích thú. Bây giờ, không gì cả." Khuỷu tay của anh chống lên đầu gối và anh gục đầu vào lòng bàn tay. "Anh đã thử mọi thứ anh biết để nói chuyện với nó. Không có gì có thể. Anh không biết phải làm gì nữa."

Avery nâng cánh tay cô và vuốt những sợi tóc bên thái dương anh.

Anh co người và quay ngoắt lại, gần như gạt tay cô ra. Cô thụt tay lại quá nhanh và theo phản xạ nó làm cánh tay cô đau nhói. Cô rên rỉ.

"Anh xin lỗi," anh nói, vội đứng lên. "Em ổn chứ ? Anh có nên gọi ai đó không ?"

Cô làm một cử động phản đối bằng đầu cô, sau đó sửa lại khăn che đầu bị tuột. Hơn bao giờ hết, cô cảm thấy bị phơi bày và trần trụi. Cô ước gì cô có thể giấu sự xấu xí của cô khỏi anh.

Khi anh tin là cô không còn đau đớn, anh nói, "đừng lo lắng về Mandy. Hãy cho nó thêm thời gian, anh chắc chắn nó sẽ ổn thôi. Lẽ ra anh không nên nói đến chuyện đó. Anh chỉ là quá mệt thôi. Cuộc vận động đang ngày càng lớn và. .. đừng quan tâm đến. Đó là mối quan tâm của anh, không phải của em. Anh phải đi rồi. Anh biết chuyến viếng thăm của bọn anh rất cực khổ cho em. Tạm biệt, Carole."

Lần này, anh thậm chí không chạm đầu ngón tay cô trong lời chào tạm biệt.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.