Cuộc Sống Mong Manh

Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31

❊ ❊ ❊

Vẻ mặt của anh như muốn giết người. Sau vài bước loạng choạng, Avery di chuyển về phía anh với vẻ ngoan cường của một tội phạm biết là hết hy vọng nhưng vẫn còn không muốn thú nhận.

"Bà ấy đây rồi, ông Rutledge," người gác cửa vui vẻ nói. "Tôi đã nói với ông là bà ấy có lẽ sẽ trở lại bất kỳ phút nào."

Vì có mặt người gác cửa, Tate giữ giọng của anh nhẹ nhàng. "Anh đang bắt đầu lo lắng đấy, Carole." Những ngón tay của anh quấn quanh bắp tay của cô với sức mạnh của một con trăn.

Anh "hộ tống" cô qua tiền sảnh. Trong thang máy, họ đối mặt tới phía trước, không nói gì, trong khi sự tức giận căng lên ở giữa họ. Anh mở khoá cửa vào phòng của họ và để cho cô vào trước anh.

Âm thanh của kim loại từ chiếc khóa cửa vang lên khô khốc khi anh đẩy nó tới phía trước. Không ai đưa tay mở đèn. Cũng chẳng ai nghĩ đến nó. Chỉ có ánh đèn đang hắt ra từ trong phòng tắm sau lớp vỏ ốc giả.

"Em đã đi chỗ quỷ quái nào vậy ?" Tate hỏi một cách thẳng thừng.

"Đến McDonald ở góc đường. Nhớ không, em đã không ăn nhiều ở bữa tiệc. Em thấy đói. Chừng nào mà anh đã ở với Jack, em nghĩ - "

"Gã đó là ai vậy ?"

Cô định giả ngu, nhưng rồi đổi ý. Anh rõ ràng đã nhìn thấy cô với Van, nhưng đã không nhận ra anh ta. Trong khi cô đang suy nghĩ có nên nói thẳng hay nói dối thì anh tiến về phía cô. "Có phải là một người bán thuốc không ?"

Hàm cô há ra với vẻ kinh ngạc. "Bán thuốc à ?"

"Tôi biết là thỉnh thoảng em và Fancy hút cần sa. Tôi hy vọng với Chúa đó là tất cả những gì em đã làm, nhưng vợ của một ứng cử viên thượng nghị sĩ không mua thuốc ở vỉa hè từ một gã bán thuốc không rõ lai lịch, Carole. Vì Chúa, hắn có thể là tay trong - "

"Đó là Van Lovejoy !" cô giận dữ hét lớn. Rõ ràng cái tên đó không làm anh thấy quen chút nào. Anh ném cho cô cái nhìn vô hồn. "Người quay phim từ KTEX. Anh ta đã quay video cho quảng cáo trên ti vi của anh. Nhớ không ?"

Cô đẩy anh qua một bên và đi ngang qua anh, di chuyển đến tủ áo và bắt đầu cởi bỏ nữ trang, quăng chúng lên mặt tủ mà không chút coi trọng giá trị hoặc sự mong manh của chúng.

"Em đang làm gì với anh ta ?"

"Đi bộ," cô nói môt cách xấc láo, nhắm đến bóng anh trong gương sau lưng cô. Trong ánh sáng lờ mờ anh có vẻ giận dữ và đáng sợ. Cô không chịu bị doạ dẫm. "Em đã đụng phải anh ta ở McDonald. Anh ta và phóng viên của đài truyền hình đang ở tại quán trọ Holiday, em tin là anh ta đã nói thế." Lời nói dối trở nên dễ dàng hơn. Cô đã có nhiều cơ hội để thực tập. "Dù sao đi nữa, anh ta khiển trách em đã đi một mình và khăng khăng đòi đưa em trở lại khách sạn."

"Một gã thông minh, thông minh hơn em nhiều. Em đã nghĩ cái quái gì khi ra ngoài một mình vào lúc đêm hôm thế này hả ?"

"Em thấy đói," cô nói lớn tiếng.

"Có bao giờ nghĩ đến chuyện gọi mang đồ ăn lên phòng không ?"

"Em cần không khí."

"Vậy thì mở cửa sổ ra."

"Anh có vấn đề gì khi em ra ngoài chứ ? Anh đã ở với jack. Jack và Eddy, Laurel và Hardy. Tweedledee và Twedledum." Cô lắc đầu qua lại khi nói chúng. "Nếu không phải là một người có chuyện gì đó khẩn cấp để thảo luận với anh, thì cũng có người khác. Một người trong số họ luôn gõ cửa phòng anh."

"Đừng thay đổi đề tài. Chúng ta đang nói về em, không phải Jack hay Eddy."

"Thế còn em thì sao đây ?"

"Chuyện gì đã làm em rất lo lắng tối nay vậy ?"

"Em không lo lắng."

Cô lại cố lẩn tránh anh, nhưng anh không chịu bỏ qua. Anh cản đường cô và nắm lấy vai cô. "Có chuyện gì đó. Tôi biết là có. Lần này em đã làm gì hả ? Tốt hơn hết là em nên cho tôi biết trước khi tôi tìm hiểu được từ một người khác."

"Điều gì làm anh nghĩ em đã làm chuyện gì đó chứ ?"

"Vì em không nhìn vào mắt tôi."

"Em đang tránh anh, đúng. Nhưng chỉ vì em đang giận điên, không phải vì em đã làm chuyện mà anh đã nghĩ là vượt quá giới hạn."

"Đó là thói quen của em trước đây, Carole."

"Đừng gọi em - " Avery kịp ngăn mình lại.

"Đừng gọi em cái gì ?"

"Không gì cả." Cô ghét khi anh gọi cô là Carole. "Đừng gọi em kẻ nói dối," cô sửa đổi. Một cách thách thức, cô ngửa đầu ra. " Và chỉ để cho anh biết được từ em trước khi anh nghe nó từ một người khác, Van Lovejoy đang hút cần sa. Anh ta thậm chí đã cung cấp nó cho em. Em đã từ chối. Bây giờ, em có sự phê duyệt của anh chưa, thưa ông Thượng nghị sĩ ?"

Tate đang giận dữ nghiêng người qua lại trên chân anh. "Đừng một mình lang thang như thế nữa."

"Đừng cố kiểm soát em."

"Tôi không quan tâm chuyện em làm gì, mẹ kiếp," anh gầm gừ, bóp mạnh vai cô. "Nó không an toàn cho em khi đi một mình."

"Một mình ư ?" cô lặp lại trong giọng gay gắt, rầu rĩ. "Một mình ư ? Chúng ta không bao giờ ở một mình cả."

"Bây giờ chúng ta đang ở một mình."

Hai người họ cùng nhận ra là họ đang đứng sát vào nhau. Avery đang hít thở với tâm trạng bực bội như người kia. Máu nóng của họ đang chảy và tánh nóng nảy của họ đang dâng cao. Avery cảm thấy thần kinh của cô sôi sùng sục như những cọng dây điện rơi lắc lư qua con đường ướt mưa trơn trượt.

Cánh tay anh bao quanh người cô, dừng lại ở giữa lưng cô, kéo cô sát vào anh. Avery rã người với mong muốn. Sau đó, cùng di chuyển, miệng của họ đến với nhau trong nụ hôn ngấu nghiến. Cô choàng tay quanh cổ anh và khiêu khích uốn cong người vào anh. Bàn tay anh đẩy trượt trên mông cô và kéo cô một cách thô bạo lên cao để áp vào phía trước cơ thể của anh.

Hơi thở của họ ầm ĩ. Tiếng sột soạt của quần áo mà họ đã mặc tối nay cũng vậy. Miệng của họ uốn cong vào nhau ; lưỡi của họ tham lam đến nỗi không thể hoạt động khéo léo.

Tate đẩy cô sát vào tường, để giữ mục đích ban đầu của tay anh bằng cách giữ cô kẹt giữa nó với anh. Ngón tay anh giữ chặt quanh đầu cô và giữ nó đúng chỗ trong khi anh trao cho cô nụ hôn thèm khát.

Nụ hôn đầy nhục dục. Nó có tâm hồn đen tối. Nó tạo ra những tia lửa mạnh mẽ kích thích Avery như những ngọn lửa nhọn đối với một người đàn ông nguyên thủy. Nó chuyên chở nhiều sức nóng, nhiều hứa hẹn.

Cô tấn công khuy cài áo của anh. Từng cái một rơi xuống không tiếng động trên thảm. Cô cởi banh áo sơ mi của anh và để lộ lồng ngực trần của anh. Miệng cô mở ra tìm chính trung tâm của nó. Anh chửi thề với niềm vui và với ra phía sau cô để kéo dây khóa trên áo cô.

Chúng cứ trượt khỏi những ngón tay mò mẫm của anh. Lớp vải bị xé toạc. Những hạt cườm bị phân tán. Những đồng xêquin trút xuống như mưa. Cả hai không nhớ về sự thiệt hại đó. Anh kéo cái áo xuống vai cô và ấn một nụ hôn dữ dội ở đường cong bên trên ngực cô, sau đó với lấy chỗ khóa của cái áo ngực không dây của cô.

Avery hoảng sợ khi nó mở tung. Anh sẽ biết ! Nhưng mắt anh nhắm chặt. Môi anh là cảm biến của anh, không phải mắt anh. Anh hôn vú cô, đánh ở đỉnh đầu của nó bằng lưỡi anh, hút chúng vào miệng anh.

Anh cần cô. Cô muốn anh cần cô. Cô không thể trao đủ.

Cô giật mạnh cổ tay áo trên tay anh mà thậm chí không mở khuy cài cổ tay áo. Anh vẩy cánh tay cho đến khi cái áo hoàn toàn rơi khỏi người anh, sau đó luồn tay bên dưới lai áo của cô. Chúng vuốt lên đùi cô, bắt được cọng thun của cái quần lót, và kéo nó xuống. Sau đó lòng bàn tay anh ở trên cô, những ngón tay của anh ở bên trong cô, và cô thở hổn hển khàn đục, rên rỉ những âm thanh đòi hỏi.

"Em là vợ anh," anh nói khàn đục. "Em xứng đáng hơn việc làm tình trên vách tường."

Anh thả cô ra và bước lùi ra. Trong vài giây anh bước ra ngoài giày và vớ của anh, để quần của anh nằm một đống trên thảm.

Avery cởi áo, cởi giày, và nhanh chóng di chuyển đến giường. Người dọn dẹp phòng đã chuẩn bị giường. Cô hất những viên sô cô la bạc hà ra khỏi gối và đẩy trượt xuống giữa tấm trải giường. Miếng đai móc bít tất bằng đăng ten đen bị giật mạnh. Tate với lấy cô  ngay khi vớ của cô vừa mới rơi khỏi ngón chân.

Cô sốt sắng khi anh kéo cô sát vào cơ thể ấm áp, trần truồng đầy lông lá của anh. Miệng của họ gặp nhau ctrong một nụ hôn dữ dội và ẩm ướt khác. Vật đàn ông của anh cương cứng và trơn mịn. Nó đâm vào sự mềm mại của bụng cô, nằm ngay giữa cái vùng tam giác loăn xoăn màu đen.

Anh ôm lấy ngực cô, nâng nó lên, rà nhẹ ngón tay cái qua lại trên đầu vú của cô, và đưa lưỡi anh vào nó. Không có sự phản đối nào từ cô, anh tách đùi cô. Khe hở giữa chúng mềm mại, nhạy cảm và ẩm ướt. Cô thở những hơi thở hổn hển, ngắn, đứt quãng khi ngón tay anh đùa trên người cô.

Sau đó anh lăn tròn lưng cô lại và hướng dẫn vật cương cứng của anh vào chỗ mở hình bầu dục ẩm ướt. Cơ thể của cô rụt rè đón nhận anh vì anh rất lớn và cứng còn cô rất nhỏ và mềm mại. Đàn ông và đàn bà. Như nó vốn có. Sức mạnh của anh bị giảm xuống nhiều; khả năng bị tổn thương của cô tăng cao.

Cô kinh ngạc trước tính sở hữu tuyệt đối của anh. Đó là sự xâm lấn nhưng ngọt ngào, không bị vướng víu nhưng khao khát. Lưng cô và cổ họng uốn cong trong sự đầu hàng hoàn toàn. Anh đi xa hơn, chạm vào sâu hơn, đạt đến cao hơn cô tin là có thể.

Bên trên cô, anh đang gắng sức để đè nén sự cực khoái của chính mình, để duy trì cảm giác đê mê, nhưng điều đó đòi hỏi quá nhiều đối với cơ thể của anh, đã bị giam cầm bởi sự kiêng cử mà anh đã tự áp đặt quá lâu như thế.

Anh đâm sâu vào cô chỉ vài lần trước khi anh đạt đến đỉnh cao.

Căn phòng đã rất im ắng đến nỗi cô có thể nghe tiếng tích tắc của đồng hồ đeo tay nơi tay anh đặt tay bên cạnh đầu cô trên gối. Cô không dám nhìn anh. Chạm vào anh thậm chí là một khả năng ít xảy ra hơn. Cô nằm ở đó và lắng nghe khi hơi thở của anh trở lại bình thường. Ngoại trừ lồng ngực đang dâng lên và hạ xuống của ngực anh, anh nằm bất động.

Nó đã kết thúc.

Cuối cùng cô lăn tròn qua bên cô, ngoảnh mặt lại với anh. Cô nhét cái gối dưới má và kéo đầu gối cô tì vào ngực cô. Cô đang thấy đau, nhưng cô không thể định rõ là như thế nào hoặc nơi nào hoặc tại sao.

Vài phút trôi qua. Khi cô lần đầu tiên cảm thấy cử động của tay anh ở thắt lưng của cô, cô nghĩ đó là vì cô đã muốn nó một cách tệ hại đến nỗi trí tưởng tượng của cô đã làm cô cảm thấy nó.

Bàn tay anh đặt ở đường cong của thắt lưng cô và tạo đủ áp lực để xoay cô nằm ngửa lưng lại. Cô nhìn chằm chằm lên khuôn mặt anh, mắt cô mở to, dò hỏi và đầy ắp hoang mang.

"Anh luôn công bằng," anh thì thầm.

Anh vuốt khớp ngón tay qua má cô, sau đó qua môi cô. Chúng đã bị trầy bởi hàm râu mọc lởm chởm của anh. Trong sự vuốt ve dịu dàng của anh, Avery nuốt lấy cảm xúc. Môi cô tách ra, nhưng cô không thể nói to những gì cô cảm thấy trong tận đáy lòng mình.

Tate cúi đầu và dịu dàng hôn cô. Anh ngừng lại, sau đó hôn cô lại với cùng sự nhẹ nhàng. Má anh nóng hổi áp vào cô. Làm theo bản năng và sự khao khát quá độ, cô đưa tay lên và chạm vào miếng băng trên chân tóc của anh. Một cách âu yếm, những ngón tay của cô lùa vào mái tóc rối bù của anh. Cô dò tìm vết chẻ trong cằm anh với móng tay cô.

Chúa ơi, cô yêu người đàn ông này.

Môi anh tựa lên môi cô đầy mục đích. Lưỡi anh luồn giữa môi cô. Một cách nhẹ nhàng, khêu gợi, anh đưa lưỡi ra vào, làm tình với miệng cô. Cô phát ra một âm thanh nhỏ, đòi hỏi. Anh đáp lại bằng cách kéo cô lại gần anh, đủ gần để cho vật đàn ông của anh nằm giữa hơi ấm ẩm giữa đùi cô.

Anh tiếp tục hôn miệng cô, cổ cô, vai cô, trong lúc anh mơn trớn vú cô. Những ngón tay của anh ve vuốt núm vú săn cứng cho miệng anh. Nóng hổi, ẩm ướt, anh tham lam nút chúng, cho đến khi cô oằn người bên dưới anh. Anh hôn bụng cô, chỗ nhạy cảm giữa xương chậu của cô.

Avery, lạc mất mình dưới cái chạm của miệng anh trên da cô, lùa những ngón tay qua tóc anh và giữ chặt.

Giữa đùi cô, cô trơn trợt một cách kỳ lạ, nhưng ngón tay của anh đâm vào cô không chút khó khăn. Anh khám phá ra cái núm nhỏ xíu, săn cứng nằm giữa hai mép thịt. Anh nhấn nó, vuốt ve nó, nhẹ nhàng lăn tròn nó giữa ngón tay của anh.

Cô gọi tên anh trong tiếng thở dài đứt quãng. Cơ thể của cô bị kích thích hơn. Những cái rùng mình nhỏ bắt đầu đi qua người cô. Theo phản xạ cô co chân lại.

"Anh lại cứng nữa rồi."

Giọng anh đượm vẻ ngạc nhiên. Một cách không có chủ tâm, anh đã nói to nhận thức đó đến nỗi nó làm anh bối rối. Anh đã không nghĩ là mình cần cô lại sớm như thế, cũng không nghĩ mình cần cô dữ dội như bây giờ.

Lối vào của anh chắc chắn hơn lúc nãy, nhưng anh dùng nhiều thời gian hơn. Khi anh đã được đầy đủ bên trong cô, anh vùi khuôn mặt vào cổ cô và nhẹ nhàng mút lấy da cô giữa hàm răng anh. Cơ thể của Avery đáp lại ngay. Những bắp thịt bên trong cô co thắt, ôm chặt anh. Với một tiếng rên nhỏ, anh bắt đầu di chuyển hông một cách điên cuồng tới phía trước và thụt lùi.

Cô bám vào anh. Mỗi cú đẩy nhịp nhàng kéo cô tới gần hơn với tia sáng nhẹ ở cuối đường hầm đen tối. Mí mắt cô hấp háy. Cô lao vào nó, mạnh hơn và nhanh hơn.

Ánh sáng bùng nổ sáng chói quanh cô và cô đạt đến đỉnh điểm.

Tate rên lên một tiếng dài và nhỏ. Toàn thân anh căng lên. Anh giải tỏa, nóng bỏng và dữ dội, cho đến khi anh hoàn toàn trống rỗng.

Anh không nói gì khi anh giải thoát cơ thể của anh từ cô. Anh quay đi, xoay lưng lại với cô và kéo tấm chăn qua đôi vai đầy mồ hôi của anh.

Avery đối mặt với bức tường đối diện, cố giữ tiếng khóc mình thầm lặng. Về mặt thể xác, nó là cuộc làm tình tốt đẹp nhất mà cô có thể tưởng tượng, vượt xa bất cứ thứ gì mà cô từng biết được từ vài người bạn trai mà cô đã có. Đã có vài lần thật thảm hại. Mối quan hệ đòi hỏi thời gian, và cô đã hi sinh hầu hết thời gian của cô để theo đuổi sự nghiệp. Sự khác biệt rõ ràng với lần này là tình yêu mà cô có với đối phương.

Nhưng đối với Tate nó đã bắt đầu và chấm dứt như một sự thỏa mãn sinh lý. Sự tức giận đã làm anh muốn nó, không phải vì tình yêu hay thậm chí vì ưa thích. Anh sẽ đưa cô đến đỉnh điểm, nhưng nó chỉ là một nghĩa vụ phải thực hiện và không có gì hơn.

Màn dạo đầu về mặt kỹ thuật đã rất tuyệt vời nhưng không có cảm xúc. Họ đã không tận hưởng trạng thái đầy đủ của chúng, cho dù cô đã ao ước được tìm hiểu cơ thể trần trụi của anh, để cho mắt, tay và miệng cô quen thuộc với từng sắc thái của nó. Không có lời âu yếm nào được thầm thì. Không có lời thề của tình yêu đã được cam kết. Anh đã không một lần gọi tên cô.

Anh thậm chí còn không biết nó.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.