Cuộc Sống Mong Manh

Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

"Con sẽ mở nó."

Chuông cửa đã reo hai lần. Avery là người đến cửa trước nhất. Cô chộp nắm cửa và kéo nó mở ra. Van Lovejoy đang đứng giữa những chậu phong lữ.

Avery cứng người. Nụ cười chào đón trở thành đá, đầu gối của cô mềm nhũn như nước. Dạ dày cô siết chặt.

Van phản ứng với vẻ bất an tương tự. Tư thế rũ người của anh được chỉnh sửa ngay tức thì. Điếu thuốc rơi từ giữa những ngón tay của anh. Anh chớp mắt liên tục.

Avery, hi vọng rằng con ngươi của anh đã giãn ra bởi thuốc phiện và không phải là bị sốc, tập trung đủ bình tĩnh như cô có thể làm được. "Xin chào."

"Chào, ờ ..." anh nhắm mắt lại một lát và lắc cái đầu với mái tóc dài. "Ờ, Bà Rutledge phải không ?"

"Vâng ?"

Anh che tim mình bằng bàn tay xương xẩu. "Chúa ơi, lúc nãy bà trông rất giống - "

"Mời vào."  Cô không muốn nghe anh nói tên cô. Cô ráng lắm mới kềm được thôi thúc vui sướng khóc thét lên với anh. Nó đã gần như không thể kềm được từ việc muốn được ôm anh và bảo với anh rằng cô đang theo dõi câu chuyện sốt dẻo nhất trong sự nghiệp của cô.

Tuy nhiên ngay từ đầu cô đã ở trong chuyện này một mình. Kể cho Van nghe sẽ đặt anh vào tình thế nguy hiểm. Nhiều như cô cần sự an ủi của đồng minh, cô không thể gánh nỗi chuyện đó. Hơn nữa, cô không muốn liều phá hỏng cơ hội bằng cách giãi bày tâm sự với anh. Van không đáng tin cậy lắm.

Cô bước qua một bên và anh theo cô vào tiền sảnh. Theo lẽ tự nhiên anh nên nhìn xung quanh khung cảnh xa lạ và ấn tượng, nhưng thay vào đó, anh nhìn chằm chằm vào mặt cô. Avery cảm thấy thương hại cho sự lúng túng của anh. "Anh là ... ?"

"Ồ, xin lỗi." Anh chà lòng bàn tay một cách e dè trên quần jean, sau đó đưa tay phải ra. Cô bắt tay nhanh. "Van Lovejoy."

"Tôi là Carole Rudedge."

"Tôi biết. Tôi đã có ở đó ngày cô rời khỏi bệnh viện. Tôi làm việc cho KTEX."

"Tôi hiểu rồi."

Mặc dù anh đang cố gắng có một cuộc đàm thoại bình thường, mắt anh không hề rời khỏi cô. Thật đau đớn khi được gần kề với một người bạn và không thể cư xử một cách bình thường. Cô có một triệu lẻ một câu hỏi để hỏi anh, nhưng chấp nhận cái mà Carole sẽ hỏi tiếp theo một cách hợp lý.

"Nếu anh đến đây đại diện cho đài truyền hình, anh không thấy là nên sắp xếp trước với ông Paschal, người chỉ đạo chiến dịch tranh cử của chồng tôi à ?"

"Anh ta biết tôi sẽ đến đây. Hãng sản xuất phim đã gửi tôi đến đây."

"Hãng sản xuất phim ư ?"

"Tôi đang quay quảng cáo ở đây cho chương trình ti vi vào thứ Tư tới. Tôi đến đây hôm nay để tìm cảnh quay của tôi. Không ai nói với cô là tôi sẽ đến à ?"

"Carole ?"

Nelson đi vào tiền sảnh, nhìn Van bằng cái nhìn nghiêm khắc không vừa lòng. Nelson luôn gọn gàng như một người lính. Quần áo ông không bao giờ nhăn hay một cọng tóc buông ra ngoài.

Van là người trái ngược. Áo thun ngắn tay bẩn thỉu của anh đến từ một nhà hàng cajun chuyên về hàu nằm trong nửa vỏ. Một khẩu hiệu khêu gợi dâm đãng trên áo sơ mi đọc, "Hút tôi, hút tôi, ăn sống tôi." Cái quần jean của anh đã quá rách rưới đế nỗi mòn xơ cả chỉ. Không có dây giày trong đôi giày chạy bộ trầy xước của anh. Avery nghi ngờ là anh sở hữu một đôi vớ vì anh luôn không mang nó.

Anh trông có vẻ không khỏe và thiếu ăn đến mức hốc hác. Bả vai đầy xương thúc ra cái áo thun ngắn tay. Nếu anh đứng thẳng lên, mỗi cái xương ở lồng ngực sẽ lộ rõ. Như thế này, lưng anh còng xuống trên thân mình lõm.

Avery biết đôi tay nhuộm khói thuốc đó với những móng tay bị gãy và dơ bẩn có khiếu trong việc xử lý máy quay hình. Đôi mắt trống rỗng của anh có khả năng nắm bắt nghệ thuật không thể tin nổi. Tuy nhiên tất cả mà Nelson có thể nhìn thấy là một gã hippie tồn tại đời đời, một cuộc sống lãng phí. Tài năng của Van cũng được che đậy như nhận diện thực của cô.

"Nelson, đây là ông Lovejoy. Ông Lovejoy, Đại tá Rutledge." Nelson có vẻ miễn cưỡng bắt tay với Van và bắt rất nhanh. "Anh ta đến đây để quan sát ngôi nhà chuẩn bị cho quảng cáo trên ti vi mà họ thu hình cho tuần tới."

"Cậu đang  làm cho hãng sản xuất phim MB à ?" Nelson hỏi một cách không tự nhiên.

"Đôi khi tôi quay phim tự do cho họ. Khi họ muốn thứ tốt nhất."

"Hừ. Họ đã nói có người sẽ đến đây hôm nay." Rõ ràng là Van không phải là điều Nelson mong đợi. "Tôi sẽ đưa cậu đi xem xung quanh. Cậu muốn xem cái gì - trong nhà hay bên ngoài ?"

"Cả hai. Bất cứ nơi nào mà Rutledge, vợ ông ta, và con ông ta bình thường trải qua. Những chuyện bình dân là những điều họ nói là họ muốn. Những chuyện ủy mị tào lao."

"Cậu có thể đi xem khắp nhà nếu cậu muốn, nhưng cậu không được đến gần người nhà của tôi, cậu Lovejoy. Vợ tôi sẽ thấy mất thể diện bởi những lời tục tĩu trên áo của cậu."

"Bà ấy đâu có mặc nó đâu, vậy thì bà ấy quan tâm đến nó làm cái quái gì chứ ?"

Đôi mắt xanh dương của Nelson trở nên lạnh lẽo. Ông đã quen với cách được đối xử khác biệt bởi bất kỳ người nào mà ông cho là xếp hạng thấp kém. Avery sẽ không thấy bất ngờ nếu Nelson túm lấy cổ áo và ném vào anh ra ngoài. Nếu Van không có dính líu trực tiếp với cuộc vận động của Tate, ông ấy có lẽ sẽ làm điều đó.

Vì thế ông nói, "Carole, cha xin lỗi về những gì con vừa nghe. Con có thể để hai chúng tôi có sự riêng tư chứ ?"

Van quay về phía cô. "Gặp lại bà sau, Bà Rutledge. Xin lỗi tôi đã nhìn bà chằm chằm, nhưng bà trông rất giống  - "

"Dạo này tôi thường hay bị mọi người nhìn chằm chằm vào mặt," cô vội cắt ngang. "Mọi người theo lẽ tự nhiên là tò mò về nó."

Nelson sốt ruột nghiêng đầu. "Hãy đi theo lối này, Lovejoy."

Van lắc đầu không hiểu trước khi đi thong thả đi xuống tiền sảnh theo sau Nelson. Avery rút lui về phòng cô, tựa người vào cửa sau khi cô đóng nó lại ở sau lưng. Cô thở sâu và chớp mặt để nén những giọt nước mắt lo sợ và hối hận.

Cô đã muốn chộp cánh tay gầy của Van và, sau cuộc đoàn tụ vui sướng, hỏi thông tin từ anh. Irish thế nào? Ông ấy có còn đau buồn vì cái chết của cô không ? Ông ấy có tự chăm sóc cho bản thân không ? Người tường trình thời tiết thế nào rồi ? Anh ta đã bị đuổi việc hay đã rời khỏi theo ý muốn riêng của anh ta ? Cô thư ký mang bầu đã sanh con trai hay con gái ? Những lời tán dóc mới nhất của phòng kinh doanh là gì ? Tổng giám đốc có còn không chung thủy với vợ mình với người có địa vị trong xã hội không ?

Tuy nhiên cô biết, Van không thể  vui mừng khi gặp cô như cô được gặp anh. Ồ, anh sẽ rất xúc động là cô còn sống, nhưng một khi anh đã khôi phục lại từ cú sốc, cô hầu như có thể nghe anh nói, "Cô nghĩ cô đang làm chuyện quái gì thế ?"

Cô luôn hỏi mình một câu hỏi tương tự. Cô muốn có câu chuyện, đúng, nhưng động cơ thúc đẩy của cô không hoàn toàn là để đem lại sự thỏa mãn cho bản thân.

Cứu nguy cuộc đời của Tate là lý do tối ưu cho việc thay thế người vợ quá cố của anh. Nhưng nó có còn đúng vậy không ? Sự đe doạ lẽ ra phải tồn tại đang ở đâu ?

Từ khi về nhà, cô đã quan sát kỹ mọi người.

Có một mối bất hoà giữa Jack và Dorothy Rae. Fancy có thể làm cho một vị thánh cũng nổi giận. Nelson thì độc đoán. Zee thì tách biệt. Eddy rất có thẩm quyền. Nhưng không ai biểu lộ bất cứ thứ gì ngoài sự kính mến và thương yêu đối với Tate. Cô muốn tìm ra kẻ giết người, và lấy được tin cho câu chuyện sẽ giành lại được cho cô sự tôn trọng và sự tín nhiệm đã bị đánh mất một cách ngu xuẩn bởi một phán quyết sai lầm. Nhìn thấy Van đã nhắc nhở cô điều đó.

Anh đã nhận ra rằng cô không tập trung nhiều vào câu chuyện không thể tin nổi khi cô vượt hẳn  mọi người và sống trong nó. Điều mà không có gì là bất ngờ cả. Sự tách rời luôn là khía cạnh khó khăn nhất trong sự nghiệp của cô. Đó là yếu tố quan trọng của nghề làm báo mà cô đã quên.

Cô đã thừa kế được sự hứng thú trong ngành báo chí và kỹ năng từ cha cô. Nhưng khả năng tách biệt nhân tố con người đã không ở trong một phần di sản của ông. Cô đã cố phát triển sự khách quan nhưng cho đến nay cô đã thất bại. Cô sợ rằng cô vẫn chưa học được nó bằng cách trở nên dính dáng với gia đình Rutledges.

Nhưng cô không thể rời khỏi ngay bây giờ. Khiếm khuyết lớn nhất trong kế hoạch đã được bố trí cẩn thận của cô là cô không để cho mình có một lối thoát. Không thể để cho mọi chuyện bị tiết lộ, cô buộc lòng phải ở lại và xử lý sự việc khi chúng đến - thậm chí với chuyến viếng thăm bất ngờ từ một người bạn cũ.

Thứ sáu đến. Avery trải qua thời gian của buổi chiều bằng cách chơi với Mandy trong phòng con bé sau khi nó thức dậy từ giấc ngủ trưa. Ngồi ở cái bàn nhỏ, họ nắn một con khủng long bằng đất sét cho đến khi Mandy thấy đói và được giao cho Mona.

Vào lúc năm giờ Avery tắm rửa. Trong khi cô trang điểm cho bữa tối, cô ăn một ít thức ăn nhẹ từ cái đĩa mà Mona đã đem đến cho cô.

Cô chải tóc mình với mút. Nó vẫn còn ngắn và rất thanh lịch, nhưng không quá ngắn như trước kia. Tóc trên đỉnh đầu đã mọc đủ dài để cho cô tạo dáng. Cô tô thêm vẻ thông minh, hấp dẫn, bằng một đôi bông tai kim cương sang trọng.

Lúc 6:45, mười lăm phút trước cuộc hẹn, cô đã sẵn sàng. Cô đang ở trong phòng tắm, chấm nhẹ nước hoa sau tai, khi Tate đột ngột bước vào.

Sự xuất hiện bất ngờ và chưa từng có của anh làm cô choáng váng. Anh đã ngủ trên ghế xô pha-đổi-thành giường trong phòng sáchkhách kế bên phòng cô. Có một cách cửa nối giữa chúng, nhưng nó đã luôn được đóng cửa và khóa lại từ bên phía của anh.

Phòng sách đã được trang trí với vẻ đơn giản, nam tính giống một câu lạc bộ của quý ông. Nó có một phòng tắm nhỏ liền kề. Một bồn rửa không lớn hơn cái bồn của nha sĩ bao nhiêu, phòng tắm chỉ đủ vừa vặn cho một người lớn. Tuy nhiên Tate thích những những phương tiện chật hẹp đó hơn là chia sẻ căn phòng ngủ rộng rãi và phòng tắm của vợ anh, có hai khu vực thay đồ nối liền với nhau bởi một tấm kính, bồn tắm cẩm thạch La Mã với khung cửa sổ trên mái nhà, và một tấm thảm sang trọng.

Ý nghĩ đầu tiên của Avery khi anh xông vào là anh đã đổi ý và đã đến nói với cô rằng cô không thể đi cùng với anh. Tuy nhiên anh không có vẻ gì là giận dữ, chỉ hơi bực. Anh đứng sững lại khi anh nhìn thấy hình ảnh cô trong gương.

Một cách mãn nguyện nhận biết là nỗ lực của cô rất đáng giá, Avery hướng qua đối mặt với anh và dang cánh tay ra hai bên. "Thích không ?"

"Chiếc áo ư ? Rất tuyệt."

"Hóa đơn từ tiệm Frost Brothers sẽ phản ánh nó tuyệt đến mức nào."

Cô biết đó là một cái áo tuyệt vời. Màu đen mỏng, được rắc sequins một cách không đều đặn, che ngực, vai, vùng lưng trên, và cánh tay xuống tận cổ tay. Những phần khác của chiếc áo dài đến đầu gối được lót lụa đen. Chiếc áo còn được trang điểm bởi một băng vải xêquin đen óng ánh ở cổ và quanh cổ tay của cô.

Đó là một áo hấp dẫn, nhưng đứng đắn, gợi nhớ đến Audrey Hepburn. Cô đã không phí tiền vào nó cho những lý do ích kỷ. Cô đã không muốn mặc bất cứ thứ gì thuộc về Carole đêm nay. Cô muốn là một người mới cho Tate, khác biệt, không giống Carole trước kia.

Hơn nữa, những cái áo dạ hội của Carole cái nào cũng ngắn và lòe loẹt, không giống sở thích của Avery. Cô đã cần cái gì đó mỏng theo mùa, nhưng với tay áo dài. Cô rất chu đáo trong việc để lộ quá nhiều da, điều mà có thể làm lộ nhận diện giả mạo của cô. Cái áo này đã cung cấp tất cả những gì cần thiết.

"Xài tiền rất đáng," Tate lẩm bẩm một cách miễn cưỡng.

"Anh cần gì à? Hay anh đến để xem liệu em có bị muộn hay không ?"

"Tôi sợ là chính tôi mới là người bị muộn. Tôi không thể tìm những cái khuy rời của tôi. Em có nhìn thấy chúng không ?"

Cô đã lưu ý thấy anh ăn mặc chưa hoàn chỉnh. Có một ít máu tươi ở cằm anh, chứng tỏ là anh vừa mới vội cạo râu. Anh vẫn còn đi chân trần, tóc anh vẫn còn ẩm ướt và chưa chải sau khi lau khô bằng một cái khăn, và cái áo sơ mi cứng hồ của anh còn chưa cài khuy. Phần đuôi áo ló ra bên ngoài cái quần tuxedo đen của anh.

Hình ảnh của bộ ngực trần, đầy lông của anh làm môi cô khô khốc. Bụng anh căng chặt và phẳng lì như mặt trống. Từ khi anh chưa cài khuy quần, cô có thể nhìn rõ thấp xuống dưới, qua rốn, đến lưng quần lót trắng của anh.

Cô làm ẩm môi mình theo phản xạ. Trái tim cô đang đập mạnh đến nỗi cô có thể thực sự cảm thấy lớp vải của áo cô áp sát vào da cô. "Khuy rời à ?"cô hỏi một cách yếu ớt.

"Tôi nghĩ là tôi có lẽ đã để chúng ở đây."

"Cứ tự nhiên tìm kiếm." Cô chỉ tay về phia khu vực thay đồ, nơi cô đã khám phá ra là nơi dự trữ của những vật dụng dùng trong nhà tắm và đồ dùng sửa soạn đàn ông trong một trong những cuộc thám hiểm của cô.

Anh lục lọi hai ngăn kéo trước khi tìm được một hộp nữ trang đen với nắp bật. Một bộ khuy rời bằng onyx và một cặp khuy cài tay áo phù hợp ở bên trong. "Anh có cần được giúp không ?"

"Không cần."

"Cần đấy." Cô tiến đến chặn lối ra của anh từ căn phòng.

"Tôi có thể làm chuyện này."

"Và làm nhăn áo sơ mi của anh trong khi đánh vật với chúng à. Để cho em." Hất đi sự kháng nghị và tay anh, cô chèn cái khuy đầu tiên. Khớp ngón tay cô đụng phải những sợi lông rậm rạp trên ngực anh. Chúng mềm và ẩm ướt. Cô muốn vùi mặt mình vào đó.

"Những cái đó là gì thế ?" Cô liếc nhìn lên anh, sau đó nhìn theo hướng của cằm anh.

"Ồ. tác phẩm nghệ thuật của Mandy." Có vài bức ảnh nguệch ngoạc gắn trên tấm gương của cô bằng băng keo.. "Con bé không có đưa cho anh một vài bức ảnh à ?"

"Có chứ. Tôi tuyệt nhiên đã không nghĩ là những bức ảnh của em sẽ được hiển thị rõ như thế. Em đã từng nói là em không thể chịu được đồ linh tinh. Xong chưa ?" Anh cúi đầu xuống để kiểm tra tiến bộ chậm chạp của cô. Họ hầu như va phải đầu của nhau.

"Còn một cái nữa. Đứng yên nào. Dạ dày của anh đang gầm gừ đó à ? Tự nhiên dùng thức ăn nhẹ nhé."

Anh dừng lại trong chốc lát, sau đó với tay đến đĩa thức ăn nhẹ cho một miếng táo và một cục phô mai. Răng anh nhai lạo xạo với miếng táo. Âm thanh của tiếng nhai rào rạo của anh gợi tình một cách dữ dội.

"Nút khuy đâu ?"

Anh chuyển chúng cho cô và dang rộng cánh tay trái của anh. Cô đâm cái nút khuy qua lỗ, sau đó mở nó ra để nó không bị rớt. Rồi cài nhẹ nó vào chỗ. "Tay kia ?" Anh dang cánh tay phải cho cô. Sau khi làm xong, cô không muốn đặt khoảng cách giữa họ. Thay vào đó, cô ngẩng đầu cô và ngước nhìn anh khoảng cách rất gần.

"Thế còn cà vạt hình bướm của anh thì sao?"

Anh nuốt thức ăn. "Trong phòng tôi."

"Anh có thể xử lý nó chứ ?"

"Có thể. Cám ơn."

"Bất kỳ lúc nào."

Rồi khi anh có thể rời khỏi, anh đã không đi. Anh ở lại trong một lúc lâu hơn, nhìn xuống cô, mùi hương phảng phất sau khi tắm rửa và mùi nước hoa của cô xoáy xung quanh họ.

Cuối cùng, anh lùi bước và di chuyển về phía cửa. "Tôi sẽ ra trong năm phút."

Tate cảm thấy như anh vừa mới làm một cuộc trốn thoát  khi anh quay về căn phòng mà anh dùng để ngủ. Chắc là anh đã tắm nước quá nóng. Chứ không thì tại sao anh không thể nguội xuống ? Anh trách sự vụng về của mình cho sự vội vàng cần thiết và buổi tối quan trọng đang đối mặt với anh.

Anh phải buộc cà vạt vài lần mới làm được  ; anh không thể tìm đôi vớ phù hợp ; anh phải mất mười phút mới mặc đồ xong. Tuy nhiên, khi vợ anh xuất hiện từ phòng ngủ của cô sau khi tiếng gõ cửa nhẹ  của anh trên cánh cửa của cô, cô đã không có lời nhận xét nào về sự chậm trễ của anh.

Họ cùng nhau đi vào phòng khách, nơi Zee đang đọc truyện cho Mandy. Nelson đang xem chương trình TV ưa thích của ông về những thanh tra săn lùng kẻ xấu và đưa họ đến công lý.

Ông liếc nhìn lên khi họ đi vào và huýt sáo. "Hai đứa trông giống như cô dâu và chú rể trên bánh cưới vậy."

"Cám ơn, Cha," Tate trả lời cho cả hai.

"Nó hầu như không trông giống như cô dâu trong cái áo đen đó, Nelson."

Tate chắc chắn rằng mẹ anh đã không ý sỉ nhục trong lời bình luận, nhưng đó là cách nó nghe như thế. Nó theo sau bởi sự ngập ngừng vụng về mà cuối cùng bị phá vỡ khi Zee nói thêm, " nhưng con trông rất dễ thương đấy, Carole."

"Cảm ơn mẹ," cô trả lời trong giọng nói khẽ khàng.

Từ ngày họ được giới thiệu với nhau, Zee đã dè dặt trong quan hệ của bà với Carole. Bà thích tình yêu của họ đã chết trước khi nó đưa đến hôn nhân, cho dù là bà sẽ không bao giờ nói ra miệng.

Bà đã thân mật với Carole trong khi cô ta mang thai Mandy, nhưng tình mẫu tử đã mau chóng bị nguội lạnh. Trong nhiều tháng trời trước khi tai nạn máy bay xảy ra, Zee đã công khai chỉ trích hơn trước đây. Tate biết là tại sao, dĩ nhiên. Cha mẹ anh không ngu ngốc hay đui mù, và họ luôn miệt thị bất cứ điều gì làm tổn thương Jack hoặc anh.

Đêm nay, tuy nhiên, anh đã hy vọng rằng mọi việc sẽ được trôi chảy. Nó đã hứa hẹn sẽ là một buổi tối căng thẳng. Trong khi lời bình luận không suy nghĩ của mẹ anh đã chưa phá hỏng nó hoàn toàn, nó chắc chắn cũng đã không giúp xoa dịu sự căng thẳng.

Mandy phục hồi tâm trạng vui vẻ khi con bé trượt khỏi đùi của bà nó và rụt rè lại gần họ. Anh quỳ xuống. "Đến đây và ôm ba một cái nào." Mandy đặt cánh tay quay anh và vùi mặt nó vào cổ anh.

Anh thấy bất ngờ khi Carole quỳ xuống bên cạnh họ. "Mẹ sẽ đến hôn con khi ba mẹ về đến nhà. OK ?"

Mandy ngước đầu và gật đầu một cách long trọng. "OK, Mẹ."

"Hãy làm một bé gái ngoan cho bà và ông nhé."

Mandy lại gật đầu, sau đó lấy cánh tay ra  khỏi cổ của Tate và ôm Carole. "Tạm biệt."

"Tạm biệt. Hãy cho mẹ nụ hôn ngọt ngào chúc ngủ ngon nào."

"Con có phải đi ngủ ngay bây giờ không?"

"Không, nhưng mẹ muốn có mật đường của mẹ trước."

Mandy hôn lên miệng của Carole, sau đó chạy láo nháo trở lại bà nó. Lẽ ra, Carole sẽ càm ràm  khi Mandy phá hỏng trang điểm của cô hoặc làm rối quần áo của cô. Tất cả những gì cô làm bây giờ là chấm nhẹ môi cô với khăn giấy.

Anh không thể hình dung nỗi nó, ngoại trừ là cô đang đóng vai  một người mẹ tốt. Chỉ có Chúa mới biết động cơ của cô là gì. Sự thương mến mới mẻ này đối với Mandy có lẻ chỉ là sự giả tạo. Hiển nhiên là cô đã học được nó trong những chương trình trò chuyện trên truyền hình và những bài báo trong thời kỳ dưỡng bệnh của cô.

Anh đặt tay dưới khuỷu tay của cô và đưa cô về phía cửa trước. "Có lẽ tụi con sẽ về rất muộn."

"Lái xe cẩn thận đấy," Zee gọi với theo họ.

Nelson rời khỏi những thanh tra với những cây súng đang lăm lăm và đi theo họ ra cửa. "Nếu đây là buổi thi người đẹp và những phiếu bầu sẽ được phân phát tối nay thì các con sẽ thắng. Không thể nói cho các con biết là cha thấy kiêu hãnh và hài lòng đến mức nào khi nhìn thấy hai con chưng diện thật đẹp để đi hẹn hò với nhau."

Có phải cha anh đang đề nghị là dù đã có chuyện gì đã xảy ra giữa họ thì nên tha thứ và quên không ? Tate cảm kích sự quan tâm của ông ; anh chỉ không nghĩ rằng anh có thể làm theo lời ông. Tha thứ ư ? Anh sẽ luôn nhận thấy điều đó rất khó thực hiện. Quên ư ? Nó chỉ không ở trong bản chất của anh.

Nhưng như khi anh đưa Carole ngồi vào xe, anh ước gì là anh có thể làm được. Nếu anh có thể tẩy xoá tất cả sự tức giận, đau khổ, và coi thường, và bắt đầu lại với người phụ nữ này tối nay, anh có muốn không ?

Tate luôn là người trung thực đối với bản thân như đối với mọi người. Vẻ ngoài và cách cư xử như Carole đã làm tối nay, đúng, anh tự nói với mình, anh sẽ muốn làm một sự bắt đầu mới.

Một cách giản dị là anh muốn cô. Anh thích cô khi cô giống như thế này, nói chuyện nhỏ nhẹ, điềm đạm và hấp dẫn. Anh đã không mong cô sẽ trở thành tấm thảm chùi chân. Cô quá sôi nổi và quá thông minh để làm một người bạn đời im lặng, ngoan ngoãn. Anh không muốn cô trở thành như thế. Anh thích những lời đối đáp sắc sảo - của vẻ giận dữ, của sự hài hước. Không có chúng, mối quan hệ sẽ nhạt nhẽo như thức ăn chưa được nêm nếm.

Cô mỉm cười với anh khi anh ngồi vào sau tay lái. "Nelson nói đúng. Anh trông rất đẹp trai tối nay đấy, Tate."

"Cám ơn." và chỉ vì anh chán vì lúc nào cũng tỏ vẻ khinh bỉ, anh nói thêm, "Em cũng vậy."

Cô làm anh sững sờ với nụ cười. Vào những ngày trước, anh lẽ ra sẽ nói, "Mặc kệ việc đến muộn, anh sẽ tình với vợ anh," và chiếm lấy cô ngay trong xe.

Ý tưởng được làm điều đó rọi  qua tâm trí anh : được rúc vào bộ ngực mềm mại của cô ; lặn sâu vào cô, nóng bỏng ẩm ướt ; nghe tiếng cô rên rỉ vui sướng khi cô đạt đến khoái cảm cực độ.

Anh rên rỉ, nhanh chóng che đậy nó với tiếng ho.

Anh nhớ tính tự nhiên, niềm vui khi có một cuộc làm tình nóng bỏng với người anh yêu.

Để che giấu tia sáng lấp lóe trong mắt anh, điều mà cô nhận ra ngay là anh đang kích động, anh đeo kính mát vào, mặc dù mặt trời đã lặn.

Lái xe rời khỏi nhà, anh thừa nhận rằng anh nhớ những gì họ đã từng có, nhưng anh đã không nhớ cô. Bởi vì trong khi tình dục đã nóng bỏng và say mê và thường xuyên, đã có rất ít sự mật thiết thực sự. Sự trao đổi vận dụng trí óc đó và cầu nối về mặt tình cảm đã bị thiếu vắng trong hôn nhân của họ ngay từ đầu, cho dù là anh đã không đặt một cái tên cho thành phần bị thiếu cho đến sau này.

Anh không thể nhớ những gì mà anh chưa từng có, nhưng anh vẫn mong mỏi được có nó. Giành được ghế thượng nghị sĩ sẽ rất ngọt ngào. Nó sẽ đánh dấu bước khởi đầu của những gì anh hy vọng sẽ là suốt sự nghiệp phục vụ công chúng. Nhưng chiến thắng sẽ bị hoen ố bởi cuộc hôn nhân bất hạnh của anh.

Nó sẽ ngọt ngào hơn, và tương lai chính trị của anh sẽ trông có vẻ sáng sủa hơn nhiều, nếu anh có thể chia sẻ nó với một người vợ yêu anh, hỗ trợ anh.

Có lẽ anh nên ước là mình có được mặt trăng, anh nghĩ. Dù là Carole có loại tình yêu đó để đưa ra, điều mà cô không có, anh sẽ không nhận lấy nó. Cô đã hủy hoại mọi khả năng có thể cách đây đã lâu.

Sự hấp dẫn về thể xác vẫn còn ở đó, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng những cảm xúc gắn liền đã chết. Và anh sẽ bị đoạ đày nếu anh sẽ chấp nhận một cái trong khi được lừa dối với cái kia.

Anh cho là quyết định đó chỉ là chưa đến với của quý của anh.

Anh kín đáo liến nhìn Carole. Cô trông có vẻ tuyệt vời. Mẹ anh đã gọi nó đúng một cách chính xác. Cô có quá đĩnh đạc và tinh tế và gợi tình cho một cô dâu.

Cô trông giống như một cô vợ rất được chiều chuộng, rất thõa mãn - rất không giống Carole.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.