Cuộc Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 75 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

Một cái giường lớn.

"Tôi không ghen tị với những phụ nữ ở Texas. Như những phụ nữ khác của mỗi bang trong quốc gia này, họ phải đối mặt với những vấn đề nghiêm trọng - những vấn đề bắt buộc phải có giải pháp lập tức. Những giải pháp hàng ngày. Vấn đề như là chất lượng giữ trẻ."

Ngay cả khi Tate hùng biện ở cuộc gặp gỡ cho buổi tiệc trưa với những phụ nữ chuyên nghiệp thì tâm trí của anh cũng đang ở trên cái giường lớn trong phòng khách sạn Adolphus.

Sau khi đáp xuống Love Field, họ đã vội vã đến đăng ký, tắm rửa thay quần áo, và đến buổi tiệc trưa kịp lúc. Kế hoạch điên cuồng đã không làm giảm suy nghĩ lan man của anh: đêm nay anh sẽ chia sẻ cùng cái giường với Carole.

"Một số công ty, một số trong đó tôi hân hạnh nói là nằm ở đây ngay Dallas, đã bắt đầu có những chương trình giữ trẻ cho nhân viên của họ. Nhưng các công ty như thế này với tầm nhìn và những ý kiến đổi mới vẫn còn nằm trong thiểu số. Tôi muốn nhìn thấy có cái gì đó được làm về nó."

Trên tràn vỗ tay tán thưởng, Tate nghe trong tâm trí anh nhân viên vác hành lý hỏi, "Liệu sẽ còn có chuyện gì khác nữa không, ông Rutledge?"

Đó là lúc anh đã nên nói, "Còn. Tôi muốn một căn phòng với những cái giường riêng biệt."

Tràng tán thưởng lắng xuống. Tate tạm kéo dài bằng cách nhấp một ngụm nước. Từ khóe mắt, anh có thể thấy Carole ngước nhìn anh một cách hiếu kỳ từ chỗ của cô ở đầu bàn. Cô trông cám dỗ hơn món tráng miệng mà anh đã từ chối sau bữa ăn trưa. Anh cũng sẽ từ chối cô.

"Làm việc như nhau thì hưởng lương như nhau là một đề tài mệt mỏi," anh nói vào mi-crô. "Công chúng Mỹ chán nghe về nó. Nhưng tôi sẽ tiếp tục lặp đi lặp lại một cách chán ngắt về nó cho đến khi những người phản đối nó mệt mỏi. Phá huỷ hoàn toàn. Tống khứ."

Tràng tán thưởng lại vang dội. Tate mỉm cười một cách hết sức thân thiện và cố tránh không nhìn lên cái váy của một người phụ nữ trong hàng ghế đầu đang tạo cho anh một tầm nhìn hết sức ngoạn mục.

Trong khi họ hối hả chuẩn bị trong thời hạn cho phép, anh đã ngẫu nhiên nhìn thấy vợ anh qua khe cửa mở của cánh cửa phòng tắm.

Cô đang mặc một cái áo ngực nhạt màu. Quần lót nhạt màu. Dây móc bít tất nhạt màu. Cô có cặp mông ngon lành. Cặp đùi mềm mại.

Cô đang chồm vào gương và chậm phấn ở mũi. Anh đã bị cương cứng và còn bị như thế trong suốt bữa ăn salad trộn héo rũ, món thịt bí ẩn, và đậu ve nguội lạnh.

Lúc này anh đằng hắng nói, "Những tội ác chống lại phụ nữ đang là sự quan tâm chủ yếu của tôi. Con số của tội hãm hiếp đang gia tăng mỗi năm, nhưng con số các kẻ phạm tội bị truy tố và đưa ra tòa thấp một cách đáng thương.”

"Bạo lực trong gia đình luôn phổ biến chừng nào mà những gia đình vẫn còn. May mắn thay, sự bạo lực này đã cuối cùng đi vào lương tâm của xã hội chúng ta. Điều đó rất tốt. Nhưng có đủ cố gắng được tiến hành để đảo ngược xu hướng đang dâng lên này hay không?”

"Ông Dekker đã gợi ý rằng tư vấn là câu trả lời. Hướng về phía đạt đến giải pháp cuối cùng, vâng, tôi đồng ý. Nhưng tôi cho rằng sự can thiệp của cảnh sát là bước cần thiết đầu tiên. Tách rời họ và bảo đảm an toàn cho nạn nhân - thường nhất là phụ nữ và trẻ em - là bắt buộc. Và rồi ngay sau đó nên tư vấn và sự hoà giải nên được nhắm đến."

Khi tràng vỗ tay lắng xuống, anh chuyển vào đoạn cuối cùng của bài diễn văn. Ngay khi cuộc họp kết thúc, họ được xếp lịch để đến xưởng lắp ráp của General Motors trong khu Arlington kế bên, để nói chuyện với công nhân khi họ thay ca.

Sau đó họ sẽ quay lại khách sạn, xem tin tức buổi tối, nghiên cứu kỹ báo chí, và sửa soạn cho một buổi tiệc được tổ chức bằng danh dự của anh ở Southfork. Và cuối đêm nay, họ sẽ quay lại cái giường lớn.

"Tôi mong có sự hỗ trợ của quý vị vào tháng 11. Cám ơn quý vị rất nhiều."

Anh nhận được sự cổ vũ nhiệt tình. Anh ra dấu cho Carole gia nhập với anh trên bục. Cô chiếm chỗ của cô bên cạnh anh. Anh đẩy trượt cánh tay quanh thắt lưng của cô, như đã được mong đợi. Những gì đã không được mong đợi là sự chấn động mà anh có vì có cô gần bên, cảm giác được cơ thể mảnh mai và nữ tính ở bên anh. Cô nghiêng đầu lại và mỉm cười với anh với những gì có vẻ là ngưỡng mộ và yêu thương.

Cô có thể diễn xuất rất tài tình.

Gần nửa tiếng đồng hồ sau đó, trước khi Eddy có thể tách họ khỏi đám đông tha thiết đến nỗi miễn cưỡng để cho họ đi. Sức nóng tháng Chín đập vào họ như lò luyện kim khi họ rời khỏi hội trường.

"Jack đang giữ một cuộc gọi cho tôi ở đó," Eddy giải thích khi anh đẩy họ về phía bãi đậu xe ở lề đường. "Một vài sự cố nhỏ về đêm nay. Không có gì nghiêm trọng cả. Chúng tôi sẽ đi theo các người đến xưởng lắp ráp. Nếu các người không rời khỏi ngay bây giờ các người sẽ không đến kịp. Biết nó ở đâu không?"

"Bên kia I-30, phải không?" Tate cởi áo khoác và thảy nó vào ghế sau của chiếc xe thuê.

"Đúng." Eddy miêu tả chi tiết hướng đi. "Anh không thể không nhìn thấy nó. Nó sẽ ở phía bên phải của anh." Anh nhìn lướt qua Carole. "Tôi sẽ gọi cho cô chiếc tắc-xi để trở lại khách sạn."

"Tôi sẽ đi với Tate." Cô chui dưới cánh tay của anh để vào ghế khách ngồi.

"Tôi nghĩ - "

"Không sao, Eddy," Tate nói. "Cô ấy có thể đi cùng tôi."

"Cô ấy sẽ trông rất dị hợm. Ngoài đó không phải là câu lạc bộ phụ nữ."

"Tate muốn tôi ở đó và tôi muốn đi," cô tranh cãi.

"Được rồi," anh đầu hàng, nhưng Tate có thể nói là anh ta không hài lòng lắm. "Chúng tôi sẽ đuổi kịp anh ngay." Anh đóng cửa hành khách của Carole và họ lao đi.

"Anh ta không bao giờ không tận dụng cơ hội làm cho em cảm thấy như một người vô dụng, đúng không?" cô nói. "Em thấy bất ngờ là anh ta tán thành anh lấy em."

"Anh ta không có cơ hội. Chúng ta không thể tìm được anh ta, nhớ không?"

"Dĩ nhiên là em nhớ," cô nói một cách gắt gỏng. "Em chỉ nghĩa ...thôi đừng để ý tới nữa. Em không muốn nói về Eddy."

"Tôi biết anh ta không phải là người được em ưa thích. Đôi khi sự cằn nhằn của anh ta có thể là rất bực bội. Nhưng bản năng của anh ta hiếm khi sai."

"Em tin bản năng của anh ta," cô nói. "Em chỉ là không chắc chắn là em tin anh ta."

"Anh ta đã làm để làm em nghi ngờ anh ta vậy?"

Cô xoay đầu và nhìn chằm chằm ra kính chắn gió. "Không gì cả, em nghĩ. Chúa ơi, nóng quá."

Chồm người tới phía trước như sợi dây an toàn sẽ cho phép, cô cởi cái áo khoác. Bên dưới nó là một cái áo lụa phù hợp. Bên dưới đó, vú của cô căng đầy cái áo lót đăng ten vàng mà anh đã nhìn thấy khi nhìn qua cửa phòng tắm.

"Anh đã rất xuất sắc, Tate," cô nói. "Không trịch thượng hay ra vẻ ta đây. Họ sẽ không bỏ qua chuyện đó. Vì thế, họ đang liếm tay của anh." Cô liếc ngang nhìn anh. "Nhất là cái cô trong cái áo xanh dương ở hàng trước. Quần lót của cô ta là màu gì vậy?"

"Cô ta không mặc gì cả."

Sự đáp trả thẳng thừng phá hủy cảm xúc trên mặt cô. Cô đã không mong đợi câu trả lời đó. Nụ cười trêu chọc của cô biến mất. Một lần nữa, cô quay đầu về phía trước và nhìn qua kính chắn gió.

Anh có thể nói cô bị tổn thương. Điều đó rất là công bằng, không phải vậy sao? Anh đã chịu đựng sự nhức nhối ở giữa đùi anh mấy ngày trời. Tại sao anh phải là người duy nhất chịu thiệt hại chứ? Con tiểu yêu đang ngồi lên vai anh thúc đẩy anh làm cô khốn khổ như anh.

"Tôi đã tránh né vấn đề phá thai. Em có nhận thấy không?"

"Không."

"Tôi không biết nói gì. Có lẽ tôi đã nên gọi em lên bục. Em có thể miêu tả trực tiếp cho chúng tôi là nó giống như thế nào."

Khi cô đối mặt với anh, có nước mắt trong mắt cô. "Em đã nói với anh là em chưa bao giờ phá thai."

"Nhưng tôi sẽ không bao giờ biết là lúc nào nào em đang nói dối, đúng không?"

"Tại sao anh lại như thế này chứ, Tate?"

Bởi vì có cái giường lớn trong phòng của chúng ta, anh nghĩ. Trước khi tôi chia sẻ nó với em, tôi phải gợi cho mình nhớ về tất cả những lý do làm tôi căm ghét em.

Dĩ nhiên anh đã không nói thế.

Anh rẽ vào giao lộ ở khúc giao điểm trên đường cao tốc với một tốc độ cẩu thả. Một khi ở trên đường thẳng, anh tăng tốc hơn nữa. Nếu không phải vì quen suy nghĩ nhanh và lái xe bạt mạng, anh lẽ ra đã vượt quá xa lối ra trên xa lộ.

Có một phái đoàn đang chờ họ ở cánh cổng đến xưởng xe. Tate đậu xe ở một khoảng cách xa để có thời gian trấn tĩnh lại trước khi phải trở nên lịch sự. Anh cảm thấy như muốn cãi nhau ầm ĩ. Anh muốn đấu cho đến khi ngã ngũ. Anh không thích mỉm cười và hứa sẽ giải quyết vấn đề nhân công khi anh thậm chí không thể giải quyết tình thế khó xử của cuộc hôn nhân của riêng anh. Anh không muốn bất cứ bộ phận nào của vợ anh ngoại trừ chỗ đó[/i], và anh muốn nó với mỗi chất xơ của đàn ông trong cơ thể anh.

"Mặc áo khoác vào lại đi," anh ra lệnh cho cô, mặc dù anh đang cởi bỏ cà vạt và xắn cao tay áo.

"Em dự định làm thế," cô trả lời một cách lạnh lùng.

"Tốt. Núm vú của em đang thúc ra áo của em kìa. Hay đó là những gì em đang có trong đầu?"

"Đi chết đi," cô nói một cách ngọt ngào khi cô đẩy mở cánh cửa xe bên cô.

Anh phải khen thưởng cô. Cô khôi phục một cách đáng phục từ những lời sỉ nhục buốt như kim châm của anh và nói chuyện một cách lanh lợi với các lãnh đạo công đoàn đang ở đó để chào đón họ. Eddy và Jack đến lúc thay ca và các công nhân túa ra từ các cánh cửa. Những người đến làm cũng đổ về phía họ từ bãi đậu xe. Tate bắt tay với tất cả những ai mà anh có thể với đến.

Mỗi lần anh nhìn lướt qua Carole, cô đang vận động tranh cử cũng sốt sắng như anh. Cô lắng nghe chăm chú với bất kỳ người nào đang nói chuyện với cô. Như Eddy đã nói, trong bộ đồ lụa vàng cô, cô nổi bật trong đám đông này. Mái tóc đen của cô phản chiếu dưới ánh nắng như một tấm gương. Khuôn mặt hoàn mỹ của cô không cách biệt với mọi người, nhưng thu hút các nữ công nhân cũng như nam giới.

Tate tìm kiếm cái gì đó để chỉ trích, nhưng chẳng tìm được gì cả. Cô với lấy những bàn tay bẩn thỉu và trao cho họ cái bắt tay thân thiện. Nụ cười của cô không mệt mỏi, mặc dù đám đông đang huyên náo ầm ĩ và sức nóng không thể chịu đựng nổi.

Và cô là người đầu tiên đến bên anh khi có cái gì đó đánh vào anh và anh ngã xuống.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.