Cuộc Sống Mong Manh

Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Từ Houston cuộc vận động kéo đến Waco, và từ Waco đến El Paso, nơi Tate là quán quân không thể bàn cãi của những cử tri người Tây Ban Nha. Gia dình Rutledges đã được đón nhận như chuyến viếng thăm của hoàng tộc. Ở sân bay, Avery đã được trao cho một bó hoa tươi khổng lồ. "Sehora Rutledge, como estd '?"(Bà có khỏe không?) một trong những người đến chào đón họ hỏi.

"Muy Men, gracias. Y usted? Como se llama?" (Tôi khỏe, cám ơn. Còn ông? Tên ông là?)

Nụ cười của cô vì được đón tiếp thân mật chao đảo khi một người đàn ông xoay đi chỗ khác và cô nhìn thấy cái nhìn chằm chằm của Tate.

"Em đã học nói tiếng Tây Ban Nha từ khi nào vậy?"

Tim cô nảy lên một nhịp, Avery không thể nghĩ được lời nói dối đáng tin trong bất kỳ ngôn ngữ nào. Cô đã học môn phụ là tiếng Tây Ban Nha ở đại học và vẫn còn nhớ đủ để sử dụng nó mà không thấy bỡ ngỡ. Tate nói nó rất trôi chảy. Cô chưa bao giờ tự hỏi liệu Carole có từng nói nó hay không.

"Em.. Em muốn làm anh ngạc nhiên."

"Anh thấy rất bất ngờ đấy."

"Cử tri người Tây Ban Nha rất quan trọng," cô tiếp tục, với lời giải thích khập khiễng. "Em nghĩ nó sẽ giúp được nhiều nếu em có thể ít nhất là nói những lời nhận xét lịch sự, vì thế em đã âm thầm học hỏi nó."

Một lần nữa, Avery vui mừng là họ được bao bọc bởi mọi người. Không thôi, Tate có thể đã tiếp tục hỏi cô để biết thêm chi tiết là ở đâu và khi nào cô đã học được kiến thức về tiếng Tây Ban Nha. May mắn thay, không có người nào khác nghe được cuộc nói chuyện của họ. Tate là người duy nhất mà cô có thể tin tưởng hoàn toàn.

Được ở với Jack, Eddy, và một số người tình nguyện của cuộc vận động khi họ du lịch từ thành phố này đến thành phố khác đã không cung cấp cho cô được nhiều manh mối hơn về việc ai là kẻ tòng phạm với Carole.

Cô đã cẩn thận đặt những câu hỏi nhỏ. Avery đã ngây thơ hỏi Jack làm sao ông đã vào được phòng ICU vào cái đêm cô tỉnh lại. Ông đã ngây người nhìn cô. "Thím nói chuyện quái gì vậy?"

"Đừng để ý. Đôi khi những sự kiện vẫn làm tôi rối lên."

Hoặc là ông vô tội hoặc là một kẻ nói dối tài giỏi.

Cô cũng đã thử cùng thủ đoạn với Eddy. Anh ta đã trả lời bằng cách nói, "tôi không phải là người trong gia đình. Tôi sẽ làm gì ở ICU chứ?"

Nói lời đe doạ mạng sống của Tate, cô đã muốn nói thế.

Cô không thể nói thế, vì thế cô đã lầm bầm về chuyện nhầm lẫn của cô và bỏ qua đề tài đó, kết quả là chả phát hiện được gì từ hai người họ.

Cô cũng không được may mắn hơn trong việc nhận thức rõ động cơ. Thậm chí khi Tate không đồng ý với những người tâm đắc và các cố vấn, như anh hay thường làm, tất cả bọn họ đều có vẻ tận tâm với anh và sự thành công của anh ở các cuộc bỏ phiếu.

Để đóng góp cho cuộc vận động, một doanh nhân đã cho họ mượn chiếc máy bay của ông ta. Khi họ bay từ El Paso đến Odessa, nơi Tate sẽ nói chuyện với những người khai thác dầu tự do, cái giai cấp then chốt thể hiện rõ sự khác biệt giữa họ.

"Ít ra là hãy nói chuyện với họ, Tate." Eddy đang tỏ sức thuyết phục nhất của anh. "Nó sẽ không có hại gì để lắng nghe ý kiến của họ."

"Tôi sẽ không thích họ."

Tranh cãi về việc có nên thuê hay không thuê những nhà chuyên nghiệp cho chiến lược của cuộc vận động đã là một đề tài trở nên thường xuyên. Mấy tuần trước, Eddy đã đề nghị thuê một công ty chuyên về quan hệ công chúng chuyên về giúp các ứng cử viên được bầu vào văn phòng. Tate đã kịch liệt phản đối ý tưởng đó và vẫn còn tiếp tục như vậy.

"Sao chú biết là mình sẽ không thích ý tưởng của họ cho đến khi chú nghe họ sẽ nói gì chứ?" Jack hỏi.

"Nếu cử tri không bầu em cho những gì em là - "

"Cử tri, cử tri," Eddy lặp lại một cách chế giễu. "Cử tri chẳng biết cái khỉ gì từ Shinola. Hơn nữa, họ không muốn. Họ lười biếng và hờ hững. Họ muốn có người bảo họ bỏ phiếu cho ai. Họ muốn nó gõ vào bộ não nhỏ xíu của họ để họ sẽ không phải tự mình quyết định."

"Anh đang biểu hiện là mình rất tự tin với công chúng Mỹ đấy, Eddy."

"Tôi không phải là người theo thuyết duy tâm, Tate. Anh thì là vậy."

"Cảm ơn Chúa tôi là vậy. Thà là vậy còn hơn là kẻ yếm thế. Tôi tin rằng mọi người quan tâm," anh quát. "Họ lắng nghe vấn đề. Họ đáp lại sự thẳng thắn. Tôi muốn những cử tri hiểu rõ vấn đề mà không cần phải lọc ngôn ngữ và cách hành văn bởi những biệt ngữ ngu ngốc của quan hệ công chúng."

"Được, được." Eddy xoa dịu bầu không khí giữa họ. "Vì đề tài đó rất khó chịu, bây giờ chúng ta hãy để nó qua một bên và nói về người Tây Ban Nha."

"Họ thì thế nào?"

"Lần tới khi anh đang nhắm đến họ, đừng quá hà khắc về sự hòa nhập của họ vào xã hội của chúng ta."

"Xã hội của chúng ta à?"

"Bây giờ tôi đang suy nghĩ như một cử tri Anglo."

"Việc họ hoà nhập vào xã hội Mỹ rất quan trọng" Tate tranh cãi, không phải là lần đầu tiên. "Đó là cách duy nhất chúng ta có thể giữ xã hội không bị phân biệt như của anh, của chúng ta, hay của họ. Anh đã không lắng nghe những bài diễn văn của tôi à?"

"Hãy nhấn mạnh rằng họ phải duy trì truyền thống của họ."

"Tôi đã nói thế. Tôi đã không nói thế à?" anh hỏi mọi người trong tầm nghe.

"Anh đã nói thế." Avery lên tiếng. Eddy lờ cô đi.

"Tôi chỉ nghĩ điều quan trọng là anh không phát thông điệp rằng họ nên từ bỏ văn hoá của họ để ủng hộ văn hóa của người Anglo America[1]."

"Nếu họ sống ở đây, Eddy - nếu họ trở thành công dân của quốc gia này - họ phải biết một vài phong tục, đầu tiên là tiếng Anh."

Eddy không nao núng. "Thấy chưa, người Anglos không thích nghe rằng xã hội của họ sắp bị xâm lược bởi người Mỹ gốc Tây Ban Nha, cũng như người Tây Ban Nha không thích bị phong tục của người Anglo nhét xuống cổ họng của họ, bao gồm một ngôn ngữ mới. Được bầu cử trước đã rồi mới nói tới chuyện hoà nhập, OK? Và cố tránh nhắm đến vấn đề buôn bán ma túy xảy ra giữa Texas và Mexico."

"Tôi đồng ý," Jack nói. "Khi chú là Thượng nghị sĩ thì chú có thể làm điều gì đó về nó. Tại sao bây giờ lại nhắc đến chuyện ma túy như vẫy cờ đỏ vậy chứ? Nó làm cho mọi người có cơ hội để chỉ trích chú là quá khắc nghiệt hay quá mềm yếu."

Tate cười với vẻ không thể tin và dang rộng hai tay. "Tôi đang tranh cử cho chức vị Thượng nghị viện, và tôi không được có ý kiến về cách xử lý luồng thuốc bất hợp pháp vào bang của tôi à?"

"Dĩ nhiên chú phải có ý kiến," Jack nói, như thể ông đang chiều ý một đứa trẻ.

"Chỉ là đừng nhắc đến kế hoạch của anh về việc khắc phục vấn đề trừ phi cụ thể được hỏi. Bây giờ, cho đám đông Odessa này," Eddy nói, nhìn sổ ghi chép của anh.

Eddy không bao giờ không có sổ ghi chép. Nhìn anh lật qua chúng, Avery nghiên cứu tay của anh. Những bàn tay đó đã gây ra những vết trầy xước và thâm tím trên người Fancy, hay là cô ta đã đến với anh để tìm một nơi ẩn náu sau khi một tên cao bồi khác đã đánh đập cô ta?

"Vì Chúa, hãy cố đến đúng giờ cho mỗi cuộc hẹn."

"Tôi đã giải thích tại sao chúng tôi đến muộn cho bài phát biểu lúc điểm tâm sáng nay. Carole đã cố gắng gọi cho Cha Mẹ, và cuối cùng nói chuyện được với họ ở nhà. Họ muốn biết mọi chuyện đang diễn ra, sau đó mỗi người chúng tôi phải nói chuyện với Mandy."

Eddy và Jack nhìn cô. Như thường lệ, cô cảm thấy những lời chỉ trích thầm lặng của họ, mặc dù cô đã làm hết sức mình để không gây cho họ bất cứ phiền phức nào trên chuyến đi. Tuy nhiên, cô nói với Jack, "Dorothy Rae và Fancy gửi lời thăm hỏi của họ đến anh."

"Ồ, cám ơn."

Cô nhìn lướt qua Eddy khi cô đề cập đến tên của Fancy. Mắt anh ta chiếu gay gắt vào cô, nhưng anh ta xoay sự chú ý trở về với Tate. "Trước khi chúng ta đáp, hãy tống khứ cái cà vạt đó đi."

"Nó có vấn đề gì hả?"

"Trông giống như cứt vậy, đó là vấn đề."

Lại một lần nữa, Avery đứng về phía Eddy. Cà vạt của Tate không phải là một cái hấp dẫn nhất mà cô từng nhìn thấy, nhưng cô bực tức Eddy đang rất thiếu tế nhị về việc chỉ nó ra.

"Này, hãy đổi với anh," Jack đề nghị, giật nút cà vạt của ông.

"Không, của anh còn tệ hơn," Eddy nói với tính bộc trực đặc trưng. "Hãy đổi với tôi."

"Hai người đi chết hết đi và cái cà vạt cũng vậy," Tate nói. Anh ngã người lại xuống cái ghế sang trọng của máy bay. "Hãy để tôi yên." Tựa đầu trên nệm, anh nhắm mắt lại, một cách hiệu quả lờ hết mọi người.

Avery vỗ tay hoan nghênh anh đã lờ họ, mặc dù anh cũng đã lờ cô. Từ cái đêm ở Houston khi họ đã đến rất gần với chuyện làm tình, Tate đã thậm chí lấy những bước tiến dài lớn để giữ khoảng cách với cô. Điều đó thường không dễ dàng vì họ phải chia sẻ phòng tắm, nếu không phải là cái giường. Họ cố gắng một cách buồn cười để tránh bị nhìn thấy trần truồng. Họ không bao giờ chạm vào nhau. Khi họ nói chuyện, họ thường hét vào mặt nhau như hai con thú vật đã chia sẻ chung một cái lồng quá lâu.

Không bao lâu nhịp thở đều đều của Tate có thể nghe được qua tiếng động cơ của máy bay. Anh có thể đi vào giấc ngủ ngay lập tức, ngủ vài phút, và thức dậy khoẻ khoắn lại - một kỹ năng mà anh đã phát triển trong khi ở Việt Nam, anh đã nói với cô. Cô thích ngắm nhìn anh ngủ và thường làm như thế suốt đêm khi cô thấy tâm trí mình quá bối rối để có thể rơi vào giấc ngủ.

"Làm điều gì đó đi."

Eddy dựa vào lối đi chật hẹp của máy bay và kéo cô ra khỏi mơ tưởng của cô. Anh và Jack đang nhìn trừng trừng vào cô như những kẻ thẩm vấn. "Về chuyện gì?"

"Về Tate."

"Anh muốn tôi phải làm gì? Bắt đầu chọn ca vát cho anh ấy à?"

"Thuyết phục anh ấy để cho tôi thuê hãng PR."

"Anh có cảm thấy rằng anh đang làm một việc thỏa đáng không, Eddy?" cô hỏi một cách lạnh lùng.

Một cách thù địch, anh dí khuôn mặt vào gần mặt cô. "Cô nghĩ tôi tàn nhẫn à? Bọn người đó sẽ không chịu đựng bất cứ chuyện bậy bạ nào của cô."

"Chuyện bậy bạ gì?" cô trả đũa.

"Như sàng lọc những cuộc gọi của Tate."

"Nếu anh đang nói về chuyện đêm qua, anh ấy đã ngủ khi anh gọi điện đến. Anh ấy cần được nghỉ ngơi. Anh ấy đã bị kiệt sức."

"Khi tôi muốn nói chuyện với anh ấy, tôi muốn nói chuyện với anh ấy ngay," anh ta nói, chỉ tay vào khoảng không giữa họ. "Hiểu chưa, Carole? Bây giờ, về chuyện các chuyên gia này - "

"Anh ấy không muốn họ. Anh ấy nghĩ họ sẽ dựng một hình tượng giả dối, uống nắn anh ấy và tôi cũng vậy."

"Không ai hỏi thím cả," Jack nói.

"Khi tôi có ý kiến về cuộc vận động của chồng tôi, tôi sẽ nói nó ra, và anh có thể đi gặp quỷ nếu anh không thích nó !"

"Thím có muốn trở thành vợ của một thượng nghị sĩ hay không đây?"

Một sự im lặng trôi qua trong khi họ cố làm dịu tính nóng nảy của họ. Eddy nói tiếp bằng giọng hoà giải, "Làm bất cứ điều gì đó để đưa Tate ra khỏi tâm trạng tồi tệ, nóng nảy này đi Carole. Nó là tự huỷ hoại."

"Đám đông không biết anh ấy ở trong tâm trạng bực bội."

"Nhưng những người tình nguyện thì biết đấy."

"Jack nói đúng," Eddy nói. "Vài người đã nhận thấy và bình luận về nó. Nó đang làm cho họ xuống tinh thần. Họ muốn người hùng của họ ở đỉnh cao của thế giới và toả ra sự thèm muốn cho cuộc sống, không phải là chán đời. Hãy làm cho anh ấy vui lên, Carole." Nói xong lời cổ vũ, Eddy ngồi xuống lại và quay về với sổ ghi chép của anh.

Jack cau mày khó chịu với cô. "Chính thím là người đặt chú ấy vào vào tâm trạng bực bội. Thím là người duy nhất có thể làm cho chú ấy vui lại. Đừng giả vờ như là thím không biết, vì tất cả chúng tôi đều biết."

Cuộc tranh luận sôi nổi làm cho Avery cảm thấy bực tức và không thể làm bất cứ thứ gì về tình huống khó khăn mà họ rõ ràng đã đổ lỗi cho cô.

Thật là nhẹ nhõm khi họ đáp cánh và rời khỏi chiếc máy bay nhỏ. Cô nặn lên nụ cười cho đám đông đã tụ tập để gặp họ. Tuy nhiên, nụ cười cô bị tiêu tan ngay khi cô nhìn thấy Van Lovejoy ở giữa đám ký giả. Anh xuất hiện ở mọi nơi Tate Rutledge đến trong những ngày này. Sự hiện diện của anh lúc nào cũng làm Avery mất bình tĩnh.

Ngay khi có thể, cô lùi vào phía sau, nơi mà sẽ khó khăn hơn cho ống kính tìm được cô. Từ chỗ đứng đầy lợi thế đó, cô nhìn ra đám đông, luôn chú ý đến bất kỳ người nào trông đáng nghi. Đám đông này phần lớn bao gồm giới phương tiện truyền thông, những người ủng hộ Rutledge, và những người tò mò.

Một người đàn ông cao to ở phía sau đám đông thu hút sự chú ý của cô, chỉ vì ông ta trông có vẻ quen thuộc. Ông ta mặc một bộ đồ vest và cái mũ cao bồi và lúc đầu cô đã nghĩ ông ta là một trong những người đàn ông làm về ngành dầu hỏa mà Tate đã đến đó để nói chuyện.

Cô không thể xác định chính xác là nơi nào hoặc là khi nào cô đã từng nhìn thấy ông ta trước đây, nhưng cô không nghĩ ông ta đã ăn mặc như là bây giờ. Cô sẽ nhớ cái mũ cao bồi. Nhưng cô đã từng nhìn thấy ông ta gần đây, cô chắc chắn là vậy. Có lẽ ở bữa tiệc ngoài trời ở Houston? Trước khi cô có thể trích dẫn thời gian và địa điểm, ông ta đã biến mất vào đám đông và lạc mất khỏi tầm nhìn.

Avery được đưa về phía chiếc limousine đang chờ. Ở bên cô, vợ của thị trưởng đang lải nhải như vòi nước. Cô cố chú ý tới những gì người phụ nữ kia đang nói, nhưng tâm trí của cô đã bị phân tâm bởi người đàn ông tóc xám đã biến mất một cách khéo léo ngay khi mắt họ chạm nhau.

Ngay khi khu vực trống trơn không còn ứng cử viên thượng nghị sĩ, những người tháp tùng theo anh, và những con chó rừng của giới truyền thông, một gã cao bồi ăn mặc trang nhã xuất hiện từ buồng điện thoại. Tate Rutledge là mục tiêu dễ dàng để đi theo qua sân bay. Hai người họ đều cao lớn, nhưng trong khi Tate muốn được nhìn thấy, gã cao bồi tự lấy làm tự hào về khả năng để hòa vào đám đông và tiếp tục gần như không thể bị nhìn thấy.

Đối với một người đàn ông cao lớn như thế, hắn di chuyển với vẻ khoan dung và dễ dàng so với vẻ bề ngoài. Chỉ với dáng đi của hắn cũng đáng để được kính trọng từ bất cứ người nào nhìn thấy hắn. Ở văn phòng thuê xe, người thư ký rất lịch sự. Phong cách của hắn có vẻ đòi hỏi được phục vụ tốt. Hắn đặt xuống một tấm thẻ tín dụng. Nó có tên giả trên đó, nhưng nó được thông qua hệ thống kiểm tra điện tử khi nó được kéo thẻ.

Hắn cám ơn cô thư ký khi cô thả chìa khóa vào tay hắn. "Ông có cần một tấm bản đồ của khu vực không, thưa ông?"

"Không, cảm ơn cô. Tôi biết nơi tôi đến." Hắn mang quần áo trong một cái túi xách, được sắp xếp một cách hiệu quả và có lợi. Những món đồ trong đó đều không thể bị khám phá và sẽ bị hủy bỏ, cũng như chiếc xe thuê, nếu nó trở thành cần thiết.

Sân bay nằm ở giữa đường từ Midland đến Odessa. Hắn tiến về thành phố nằm ở phía cực tây, đi theo xe limousine chở Rutledge ở một khoảng cách an toàn, kín đáo.

Hắn không nên đến quá gần. Hắn hầu như chắc chắn là Carole Rutledge đã để ý đến hắn trong đám đông trong khi chồng cô ta bắt tay với những người ủng hộ ở địa phương. Không chắc là cô ta đã nhận ra hắn từ khoảng cách đó, nhưng trong nghề của hắn, không gì có thể xem là chuyện đương nhiên.

༺༒༻

❀ ❀ ❀

[1] người Mỹ không thuộc gốc Pháp hay Tây Ban Nha

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.