Cuộc Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần Mở Đầu

❊ ❊ ❊

Hôm nay là một ngày không thể tốt hơn để cất cánh. Bầu trời tháng giêng quang đãng và trong xanh hầu như nhìn muốn đau cả mắt. Bầu trời xanh ngăn ngắt. Những cơn gió mát lành thổi nhẹ từ hướng bắc.

Giao thông ở sân bay hơi tắc nghẽn vào thời gian đó trong ngày, nhưng các nhân viên đầy năng lực ở dưới mặt đất đang làm theo đúng lịch trình một cách rất hiệu quả. Không có chiếc máy bay nào đang bay vòng tròn, chờ đợi được phép hạ cánh, và chỉ có một vài chiếc máy bay đang xếp hàng để cất cánh.

Đó là một sáng thứ sáu bình thường ở sân bay quốc tế San Antonio. Điều duy nhất mà hành khách của chuyến bay 398 của hãng Aireamerica thấy phiền là lúc đi đến sân bay. Việc sửa đường trên xa lộ 410 về hướng Tây, con đường cao tốc chủ yếu ở trước sân bay, đã làm giao thông tắc nghẽn gần cả dặm.

Tuy nhiên chín mươi bảy hành khách đã lên máy bay đúng giờ, bỏ hành lý vào ngăn tủ trên đầu, cài dây an toàn, thư giãn trong ghế của họ với những cuốn sách, tạp chí, báo. Phi hành đoàn đang kiểm tra chuyến bay trước khi cất cánh. Tiếp viên hàng không nói đùa với nhau khi họ chất những chiếc xe chứa thức uống và cà phê chưa được châm. Việc kiểm tra danh sách hành khách lần chót đã được làm xong và những hành khách dự phòng đã được phép lên máy bay. Cánh cửa nối với máy bay đã được rút lại. Chiếc máy bay chạy từ từ chạy đến cuối đường băng.

Lời nói thân thiện của cơ trưởng vang lên trên máy phát thanh và thông báo cho hành khách biết là họ đã được phép xếp hàng trên đường băng để cất cánh tiếp theo. Sau khi báo cáo tình trạng thời tiết hiện thời ở thành phố Dallas, nơi họ sẽ đến, ông yêu cầu các tiếp viên chuẩn bị để cất cánh.

Cả ông lẫn bất kỳ người nào trên máy bay đều không thể ngờ được chuyến bay 398 sẽ không thể cất cánh dưới 30 giây.

༺༒༻

"Irish! "

"Gì? "

"Một chiếc máy bay vừa bị rơi ở sân bay."

Đầu của Irish Mccabe ngẩng lên.

"Bị rơi à? "

"Và bị cháy. Ngọn lửa đang cháy rực ở cuối đường băng."

Giám đốc tin tức thả quyển sổ đánh giá Nielsen mới nhất trên bàn làm việc bừa bộn của ông. Di chuyển linh hoạt một cách đáng khâm phục đối với một người ở cái tuổi và tình trạng sức khoẻ không gìn giữ của mình, Irish vòng qua góc bàn làm việc và đi qua cửa phòng kính, gần như đụng phải người phóng viên đang mang tới cho ông bản tin từ phòng tin tức.

"Lúc cất cánh hay hạ cánh? " ông hỏi qua vai ông.

"Chưa được xác nhận."

"Có ai sống sót không?"

"Chưa được xác nhận."

"Của hãng máy bay hay của tư nhân?"

"Chưa được xác nhận."

"Mẹ kiếp, anh có chắc là thậm chí có chiếc máy bay nào bị rơi hay không?"

Một nhóm phóng viên, nhiếp ảnh gia, thư ký, và những người chạy việc đã tập trung ở dãy radio của cảnh sát. Irish huých khuỷu tay vào họ và với tay đến điều chỉnh âm lượng.

". .. đường băng. Không có dấu hiệu có người sống sót vào lúc này. Những thiết bị chữa cháy của sân bay đang vội đi về phía đó. Những đám khói và ánh lửa có thể nhìn thấy rõ. Máy bay trực thăng đang ở trên không trung. Xe cứu thương đang - "

Irish bắt đầu quát tháo mệnh lệnh lớn hơn tiếng radio, thứ mà hiện đã rất ầm ĩ. "Anh," ông nói, chỉ về phía một nam phóng viên vừa xộc vào văn phòng của ông chỉ một giây trước đó, "mang theo một đội lấy tin từ xa và đi ra đó nhanh lên." Phóng viên và chuyên viên quay phim tách khỏi nhóm và chạy về hướng lối ra. "Ai đã gọi báo chuyện này vậy?" Irish hỏi.

"Martinez. Anh ta đang lái xe đi làm và bị kẹt giao thông trên đường 410."

"Cậu ta còn có ở đó không?"

"Anh ta vẫn còn ở đó, đang nói chuyện trên điện thoại trong xe của anh ta."

"Bảo anh ta đến gần nơi xảy ra tai nạn nhất có thể, và quay càng nhiều video càng tốt cho đến khi đơn vị di động đến. Chúng ta hãy cho máy bay lên không trung nữa. Ai đó gọi điện tìm viên phi công. Gặp anh ta ở sân bay trực thăng."

Ông quét mắt qua những khuôn mặt, tìm kiếm một khuôn mặt đặc biệt. "Ike còn ở đó không? " Ông hỏi, nói về phát ngôn viên cho tin tức buổi sáng.

"Anh ta đang ở nhà vệ sinh."

"Đi gọi anh ta. Bảo anh ta đến phòng thu hình ngay. Chúng ta sẽ làm một bản tin đột xuất. Tôi muốn một lời tuyên bố từ ai đó từ tháp điều khiển không lưu, từ quan chức ở sân bay, hãng hàng không, cảnh sát - cái gì đó để phát hình trước khi NTSB bịt miệng mọi người. Làm ngay đi, Hal. Ai khác gọi cho Avery ở nhà. Nói với cô ấy - "

"Không thể. Cô ấy sẽ đi Dallas hôm nay, nhớ không?"

"Chết tiệt. Tôi quên. Không, đợi đã," Irish nói, búng ngón tay của ông và trông có vẻ tràn trề hy vọng. "Cô ấy có thể vẫn còn ở sân bay. Nếu cô ấy còn ở đó, cô ấy sẽ đến đó trước những người khác. Nếu cô ấy có thể đi vào ga của Aire America, cô ấy có thể quan sát được diễn biến từ góc độ quan tâm của dư luận. Khi cô ấy gọi về, tôi muốn được thông báo ngay lập tức."

Mong mỏi được cập nhật tin tức, ông quay lại về phía dãy radio. Chất adrenaline tràn qua tĩnh mạch của ông. Điều này có nghĩa là ông sẽ không có ngày nghỉ cuối tuần. Nghĩa là làm việc thêm giờ và bị chứng nhức đầu, những bữa ăn nguội lạnh và cà phê cũ, nhưng Irish đang ở đúng môi trường của ông. Không có gì giống như một tai nạn máy bay để hoàn thành tin tức trong tuần và gia tăng mức đánh giá.

༺༒༻

Tate Rutledge dừng xe của anh ở trước nhà. Anh vẫy tay với người đốc công của nông trại đang lùi chiếc xe tải nhỏ ra khỏi đường lái xe vào nhà. Một con chó lai, gần như là một con chó lông xù, chạy đến và liếm quanh đầu gối anh.

"Này, Shep." Tate cúi xuống và vuốt cái đầu tua tủa lông của nó. Con chó nhìn anh với vẻ thờ phụng người hùng.

Hàng chục ngàn người đối xử với Tate Rutledge tận tâm cung kính như thế. Có nhiều thứ về anh đáng để khâm phục. Từ mái tóc nâu rối cho đến đôi giầy ủng sờn mòn, anh là người mà đàn ông thì thích kết bạn và phụ nữ thì thèm muốn.

Nhưng cũng như từng người hâm mộ anh nồng nhiệt, anh cũng có từng kẻ thù dữ dội như nhau.

Ra lệnh cho Shep ở lại bên ngoài, anh đi vào tiền sảnh rộng lớn của ngôi nhà và tháo kính mát xuống. Gót giày của anh vang vọng trên sàn đá khi anh tiến về phía nhà bếp, nơi anh có thể ngửi thấy mùi cà phê thơm phức. Dạ dày của anh réo gọi ầm ĩ, nhắc nhở anh rằng anh đã chưa ăn gì trước khi đến San Antonio. Anh mơ tưởng đến bửa điểm tâm bít tết, được nướng một cách hoàn hảo; một đống trứng rán; và một vài lát bánh mì nóng, phết bơ. Dạ dày của anh lại gầm gào dữ dội hơn.

Cha mẹ anh đang ở trong nhà bếp, ngồi ở cái bàn tròn gỗ sồi đã được đặt ở đó từ khi Tate có thể nhớ. Khi anh bước vào bên trong, mẹ của anh quay về phía anh, biểu hiện đau khổ trên gương mặt bà. Bà nhợt nhạt đến báo động. Nelson Rutledge, cha anh, ngay lập tức rời khỏi chỗ của ông ở bàn và di chuyển về phía anh, hai tay duỗi ra.

"Tate."

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" anh hỏi, không thể hiểu. "Nhìn thấy hai người, ai cũng sẽ nghĩ là ai đó vừa mới chết."

Nelson cau mày. "Con không nghe radio trong xe của con sao? "

"Không. Con chỉ nghe băng thôi. Tại sao? " sự hoảng sợ thắt chặt tim anh. "Có chuyện quái gì đã xảy ra vậy? " Mắt anh chiếu sang cái tivi ở trên quầy bếp. Nó đã là tiêu điểm chú ý của cha mẹ anh khi anh bước vào phòng.

"Tate," Nelson nói bằng giọng đầy cảm xúc, "kênh hai vừa mới cắt ngang chương trình 'Những thăng trầm của số phận' với bản tin. Một chiếc máy bay đã gặp tai nạn khi vừa cất cánh cách đây vài phút ở sân bay." Ngực của Tate phập phồng thốt ra tiếng hét không thành tiếng.

"Nó vẫn còn chưa được xác nhận là chuyến bay nào, nhưng họ nghĩ - " Nelson dừng lại và lắc đầu. Ở bàn, Zee áp một miếng khăn giấy ẩm ướt lên đôi môi đang cố nén của bà.

"Máy bay của Carole? " Tate hỏi bằng giọng khàn khàn.

Nelson gật đầu.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.