Avery xoay lưng lại để không tát vào mặt ông. "Điều đó thật bẩn thỉu, Irish."
Cô đi đến bên cửa sổ và hoảng hốt nhận thấy rằng trời đã tối. Ở nông trại, chắc họ đã ăn xong bữa tối. Cô đã nói với họ là cô sẽ đi mua sắm qua giờ ăn. Tuy thế, cô cũng cần phải nhanh chóng rời khỏi.
"Điều đó quá bẩn thỉu, đúng," Irish thừa nhận. "Nó đúng là như vậy. Mỗi lần chú cảm thấy muốn chiều chuộng cháu, chú lại nghĩ đến những đêm dài vô tận tiếp theo sau tai nạn khi chú uống say đến mụ cả người. Cháu biết không, chú thậm chí đã suy nghĩ đến chuyện kết thúc cuộc đời mình."
Avery từ từ xoay lại, sự giận dữ biến mất khỏi khuôn mặt cô. "Xin đừng nói với cháu như thế."
"Chú đã nghĩ, cuộc sống này thật khốn kiếp. Chú sẽ nắm lấy cơ hội của mình ở kiếp sau. Chú đã mất Cliff và Rosemary. Chú đã mất cháu. Chú đã hỏi Chúa, 'Này, ai mà cần bị đối xử tồi tệ như thế này chứ? ' nếu chú đã không lo lắng về linh hồn bất diệt của chú, như thế này ..." ông mỉm cười buồn bã.
Cô đặt cánh tay quanh người ông và tựa má cô trên vai ông. "Cháu yêu chú. Cháu cũng đau khổ cho chú, tin hay không là tùy chú. Cháu biết cái chết của cháu sẽ ảnh hưởng đến chú."
Ông ôm cô, không phải là lần đầu tiên ước gì cô thực sự là con gái của ông. "Chú cũng yêu cháu. Đó là lý do tại sao chú không thể để cho cháu làm chuyện này, Avery."
Cô nghiêng người khỏi ông. "Bây giờ cháu không có sự lựa chọn."
"Nếu có người muốn Rutledge chết - "
"Có."
"Vậy thì cháu cũng đang gặp nguy hiểm."
"Cháu biết. Cháu muốn trở thành một Carole khác biệt đối với Tate và Mandy, nhưng nếu cháu làm quá khác, thì kẻ tòng phạm với cô ta sẽ cho là cô ta đã phản bội hắn. Hay," cô thêm vào một cách ủ rũ, "'Con chim líu lo' không phải thật sự là Carole. Cháu sống trong nỗi sợ hãi bản thân mình bị lộ."
"Cháu có thể đã thất bại rồi mà còn chưa biết."
Cô rùng mình. "Cháu cũng đã nhận ra điều đó."
"Van đã nhận ra."
Cô phản ứng với vẻ sửng sốt, sau đó từ từ thở nhẹ ra. "Cháu cứ băn khoăn mãi. Cháu gần như là đau tim khi cháu mở cửa cho anh ấy."
Irish kể lại cuộc đàm thoại của ông với Van. "Chú đã rất bận rộn và không quan tâm lắm về những điều cậu ta nói lúc đó. Chú đã nghĩ cậu ta chỉ là như thường lệ, chán ghét bản thân. Bây giờ, chú nghĩ là cậu ta đang cố kể cho chú nghe chuyện gì đó. Chú nên nói gì nếu cậu ấy lại nhắc đến chuyện đó một lần nữa? "
"Đừng nói gì cả. Càng ít người biết thì càng tốt - vì bản thân họ, cũng như cháu. Van biết Avery Daniels. Còn gia đình Rutledges thì không. Họ không có bất kỳ ai để so sánh với Carole mới. Họ đang cho là sự thay đổi của cô ta đến từ tai nạn và hậu quả chấn thương của nó."
"Nó vẫn còn chưa đủ," ông nói một cách lo lắng. "Nếu không có âm mưu ám sát - và chú cầu với thượng đế là không có - điều tốt nhất mà cháu có thể hy vọng sẽ là một trái tim tan nát."
"Nếu bây giờ cháu từ bỏ và cố sống sót rời khỏi, cháu cũng đã làm điều đó không vì điều gì cả. Cháu còn chưa có toàn bộ câu chuyện. Và chuyện gì sẽ xảy ra nếu Tate bị ám sát, Irish? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cháu có thể ngăn ngừa nó và đã không làm? Chú nghĩ rằng cháu sẽ có thể sống với phần còn lại của đời cháu sao? "
Ông vuốt nhẹ quai hàm cô với khớp ngón tay của ông. "Cháu yêu cậu ta, đúng không? "
Nhắm mắt lại, cô gật đầu.
"Cậu ta căm ghét vợ mình. Do đó, cậu ta sẽ ghét cháu."
"Chú lại nói đúng," cô nói với tiếng cười lạt.
"Chuyện giữa hai người như thế nào rồi? "
"Cháu chưa từng ngủ với anh ấy."
"Chú đã không hỏi điều đó."
"Nhưng đó là điều mà chú muốn biết."
"Cháu sẽ làm thế chứ? "
"Vâng," cô trả lời không chút lập lờ. "Từ khi cháu tỉnh lại cho đến ngày cháu rời khỏi bệnh viện, anh ấy đã rất tuyệt - rất tuyệt vời. Cách anh ấy đối xử với Carole nơi công cộng là không thể chê trách."
"Cậu ta đối xử với cô ta như thế nào khi hai người ở riêng lẻ? "
"Lạnh lùng, như một người chồng bị phản bội. Cháu đang cố xóa bỏ chuyện đó."
"Rồi chuyện gì sẽ xảy ra? Nếu cậu ta nhượng bộ và làm tình với cháu, cháu có nghĩ là cậu ta sẽ biết sự khác biệt không?"
"Anh ấy sẽ à? " cô nghiêng đầu một bên và cố mỉm cười. "Không phải đàn ông luôn nói rằng tắt đèn thì nhà ngói cũng như nhà tranh sao? "
Ông trừng mắt nhìn cô như khiển trách. "OK, chúng ta hãy nói rằng cậu ta sẽ không chú ý. Cháu sẽ cảm thấy thế nào về việc cậu ta làm tình với cháu trong khi nghĩ cháu là người khác? "
Cô đã không nghĩ đến điều đó. Bây giờ cái suy nghĩ về nó làm cô cau mày. "Cháu sẽ muốn anh ấy biết là cháu. Cháu biết là thật sai lầm khi dối gạt anh ấy, nhưng ... "
Giọng cô nhỏ dần khi cô đánh vật với câu hỏi mà cô chưa tìm được câu trả lời. Một lần nữa cô để nó không có câu giải đáp, "Rồi còn có Mandy. Cháu cũng yêu nó, Irish. Nó vô cùng cần một người mẹ quan tâm nó."
"Chú đồng ý. Chuyện gì sẽ xảy đến với nó khi công việc của cháu đã hoàn tất và cháu bỏ rơi nó?"
"Cháu sẽ không bỏ rơi - "
"Và cháu nghĩ Rutledge sẽ cảm thấy thế nào khi cháu vạch trần gia đình cậu ta? "
"Nó sẽ không phải là một sự vạch trần."
"Chú ghét có mặt ở đó khi cháu cố gắng giải thích với cậu ta. Cậu ta sẽ nghĩ cháu đã lợi dụng cậu ta." Ông ngừng lại để nhấn mạnh. "Và cậu ta đã nghĩ đúng, Avery."
"Không - nếu cháu cứu sống được anh ấy. Chú không nghĩ anh ấy có thể thứ lỗi cho cháu sao? "
Ông lầm bầm chửi thề. "Cháu đã chọn sai nghề rồi. Cháu nên làm luật sư mới phải. Cháu sẽ tranh cãi với chính cả quỷ."
"Cháu không thể để cho sự nghiệp của cháu kết thúc trong sự nhục nhã, Irish. Cháu phải đền bù lỗi lầm mà cháu đã làm ở Washington và lấy lại sự tín nhiệm của cháu như một ký giả. Có lẽ cháu chỉ là cố tỏ ra mình là con của Ba, nhưng cháu phải làm chuyện đó." Mắt cô van xin ông hiểu cô. "Cháu đã không theo đuổi dịp may hiếm có này. Cháu đã bị buộc vào nó. Cháu phải làm điều tốt nhất có thể."
"Cháu đang đi sai cách để làm chuyện đó," ông nói nhẹ nhàng, nâng cằm cô lên với ngón trỏ của ông. "Cháu đặt quá nhiều tình cảm vào đó, Avery. Cháu đã đặt quá nhiều để có thể bị tách rời. Như chính cháu đã thú nhận, cháu quan tâm tới những người này. Cháu yêu họ."
"Còn có lý do nhiều hơn cho cháu ở lại. Ai đó muốn giết Tate và biến Mandy thành một đứa trẻ mồ côi. Nếu nó nằm trong phạm vi của cháu, cháu phải ngăn cản không để nó xảy ra."
Sự im lặng của ông cũng giống như là vẫy cờ trắng đầu hàng. Cô nhìn đồng hồ treo tường. "Cháu phải đi rồi. Nhưng trước hết, chú có một món đồ thuộc về cháu phải không? "
Không đấy một phút sau cô luồn sợi dây chuyền vàng với mặt dây chuyền lồng ảnh qua đầu cô. Nó không đáng giá bao nhiêu về mặt vật chất, nhưng đó là món đồ sở hữu quý giá nhất của cô.
Cha cô đã mang nó về cho cô từ Ai Cập vào năm 1967, khi ông đã được tạp chí Newsweek thuê để làm một đề tài về cuộc xung đột giữa quốc gia đó và Israel.
Avery nhấn nút và mặt dây chuyền mở ra. Cô nhìn chằm chằm vào những tấm ảnh bên trong. Một tấm là cha cô. Trong ảnh, ông đang mặc quần áo dã chiến, một cái máy ảnh 35 mm quấn quanh cổ. Đó là tấm ảnh cuối cùng của ông. Ông đã bị giết vài tuần sau đó. Một bức ảnh khác là của mẹ cô. Rosemary, dễ thương và xinh xắn, bà đang mỉm cười trước ống kính, nhưng trông rất buồn bã.
Nước mắt nóng hổi, mặn chát dâng lên trong mắt Avery. Cô đóng mặt dây chuyền lại và bóp chặt nó trong lòng bàn tay. Không phải là mọi thứ đã bị tước khỏi cô. Cô vẫn còn cái này, và cô vẫn còn có Irish.
"Cháu đã hy vọng là chú có nó," cô nói với ông một cách ủ rũ.
"Nó đã ở trong tay người phụ nữ đã chết."
Avery gật đầu, thấy khó để nói chuyện. "Mandy đã nhìn thấy nó trên cổ cháu. Cháu đã đưa cho nó xem. Đúng lúc bọn cháu sắp sửa cất cánh, Carole trở nên bực mình vì Mandy đang quay sợi dây chuyền trong tay. Cô ta lấy nó khỏi tay Mandy. Đó là chuyện cuối cùng mà cháu nhớ được trước tai nạn."
Ông đưa cho cô nữ trang của Carole. "Chú hết hồn khi mở phong bì mà cháu đã gửi. Cháu đã gửi, phải không? "
Cô nói với ông là tại sao cô lại gởi nó. "Cháu không biết phải làm gì với nó."
"Tại sao cháu không chỉ quăng nó đi? "
"Cháu nghĩ là cháu muốn lén liên lạc với chú."
"Cháu có muốn nữ trang của cô ta không? "
Cô lắc đầu từ chối, liếc nhìn xuống chiếc nhẫn vàng trên ngón tay trái của cô. "Sự tái xuất hiện đột ngột của nó sẽ cần sự giải thích. Cháu phải giữ mọi chuyện càng đơn giản càng tốt."
Ông nguyền rủa với vẻ sốt ruột và sợ hãi. "Avery, đừng tiếp tục nữa - bây giờ. Tối nay."
"Cháu không thể."
"Mẹ kiếp," ông chửi thề. "Cháu có tham vọng của cha cháu và lòng trắc ẩn của mẹ cháu. Nó là sự kết hợp nguy hiểm - chết dưới tình trạng này. Thật không may là cháu thừa hưởng sự bướng bỉnh từ cả hai."
Avery biết ông đã đầu hàng hoàn toàn khi ông hỏi một cách miễn cưỡng, "cháu muốn chú làm gì đây? "
༺༒༻
Tate đang đứng trong tiền sảnh khi cô về đến nhà. Avery nghĩ có lẽ anh đang chờ cô, nhưng anh cố làm nó như là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
"Sao em về trễ thế? " anh hỏi, không nhìn về hướng cô.
"Zee không nói lại với anh tin nhắn của em à? Em đã nói với mẹ là em cần mua vài thứ cho chuyến đi."
"Tôi cứ nghĩ em sẽ quay về sớm hơn thế này."
"Em có rất nhiều thứ để mua sắm." Cô đã chất đầy mấy cái túi mua hàng - những món đồ mà cô đã mua trước khi đi gặp Irish. "Anh có thể giúp em mang những thứ này đến phòng ngủ không, làm ơn? "
Anh lấy một vài cái túi từ tay cô và đi theo cô xuống hành lang. "Mandy đâu?" cô hỏi.
"Nó đã ngủ."
"Ồ, em đã hy vọng là em sẽ về kịp để đọc truyện cho nó trước khi ngủ."
"Vậy thì em nên về nhà sớm hơn."
"Nó có được đọc truyện không? "
"Mẹ đã đọc cho nó. Tôi đã đắp chăn cho nó và ở lại cho đến khi nó ngủ."
"Lát nữa em sẽ đến xem nó." Cô nhận thấy khi cô đi qua những khung cửa sổ ở hành lang là Nelson, Jack, và Eddy đang nói chuyện ở một trong những cái bàn trong sân. Zee đang nằm trong ghế đọc tạp chí. Fancy đang đùa giỡn trong hồ. "Anh không tham dự cuộc hội đàm à."
"Eddy đang lặp lại hành trình. Tôi đã nghe nó một ngàn lần rồi."
"Để những cái túi đó trên giường là được." Cô cởi áo khoác và quăng bên cạnh mấy cái túi mua hàng, và bước ra khỏi đôi giày đế thấp của cô. Tate lượn lại gần, trông có vẻ sẵn sàng tấn công.
"Em đã đi đâu mua sắm vậy? "
"Những nơi bình thường."
Anh đã hỏi một câu hỏi ngu ngốc, vì những cái túi bóng loáng có những biểu trưng quen thuộc trên chúng. Trong một khoảnh khắc khủng khiếp, cô tự hỏi liệu anh có đi theo cô đến nhà của Irish không. Anh không thể. Cô đã đi đường vòng, thường xuyên kiểm tra kính chiếu hậu để đảm bảo là cô đã không bị theo đuôi.
Những biện pháp an toàn như thế, lẽ ra đã có vẻ quá ngớ ngẩn vào mấy tháng trước nhưng đã trở thành bản chất thứ nhì. Cô không thích sống một cuộc sống không thành thật, thường xuyên phải cảnh giác. Đêm nay, đặc biệt, sau khi chuyến viếng thăm đầy cảm xúc với Irish, thần kinh của cô đang căng thẳng. Tate đã chọn sai đêm để thẩm vấn cô và đặt cô vào thế phòng thủ.
"Tại sao anh lại gây khó dễ với em về chuyện đi mua sắm vậy? "
"Tôi không có."
"Quỷ tha ma bắt nếu anh không có. Anh đang hít ngửi như một con chó săn." Cô bước đến gần anh. "Anh đã mong sẽ ngửi thấy mùi gì trên người em vậy? Khói thuốc lá? Rượu? Tinh dịch? Cái gì đó sẽ xác nhận cái nghi ngờ đáng kinh tởm của anh về việc em đã trải qua suốt cả buổi chiều với nhân tình à? "
"Nó đã từng xảy ra," anh nghiến răng nói.
"Không còn nữa! "
"Em cho tôi là loại người ngu ngốc cỡ nào đây? Em mong tôi tin rằng một cuộc giải phẩu trên khuôn mặt của em đã chuyển em thành một người vợ chung thủy à? "
"Cứ tin bất cứ chuyện chết tiệt nào anh muốn đi," cô hét to trở lại. "Nhưng hãy để em yên trong khi anh đang tin điều đó."
Cô di chuyển đến tủ áo và hầu như làm cánh cửa trật khỏi đường rầy khi cô giận dữ đẩy nó mở mạnh ra. Bàn tay cô đang run rẩy tệ hại đến nỗi ngón tay của cô không thể kiểm soát được những cái nút trên phía sau áo. Cô khẽ nguyền rủa khi cô cố gắng một cách không thành công để tháo chúng ra.
"Để cho tôi."
Tate nói ngay phía sau cô, có vẻ hối lỗi trong giọng nói của anh. Anh đẩy đầu cô tới phía trước, để lộ cái cần cổ của cô. Bàn tay anh giữ tay cô và hạ thấp chúng xuống bên hông cô, sau đó cởi khuy áo.
"Nó lẽ ra là một cảnh quen thuộc," anh nói khi anh cởi cái nút cuối cùng.
Chiếc áo đẩy trượt qua vai cô và rơi xuống cánh tay cô. Cô chụp lấy nó tì vào ngực và xoay qua đối mặt với anh. "Em không phản ứng tốt với sự thẩm tra, Tate."
"Cũng chẳng tốt hơn khi tôi phản ứng với chuyện thông dâm."
Cô hơi cúi đầu xuống. "Em nghĩ, em xứng đáng bị thế." Trong chốc lát, cô nhìn chằm chằm vào cổ họng anh và nhịp mạch đang đập mạnh ở đó. Sau đó cô nâng mắt để nhìn anh. "Nhưng kể từ tai nạn máy bay, em có mang lại cho anh bất cứ lý do gì để nghi ngờ sự chung thủy của em với anh không? "
Môi anh hơi cong lên. "Không."
"Nhưng anh vẫn không tin em."
"Lòng tin tưởng là phải tự kiếm."
"Em còn chưa kiếm lại được với anh à? "
Anh không trả lời. Thay vào đó, anh đưa tay lên và, với ngón trỏ anh dò tìm sợi dây chuyền vàng quanh cổ cô. "Đây là gì vậy?"
Cái chạm nhẹ của anh gần như làm cô tan chảy. Đánh liều thực sự bằng cách tiết lộ nhiều da thịt hơn cô từng làm, cô để cho cái áo rơi xuống sàn. Mặt dây chuyền lồng ảnh nằm ở giữa ngực cô, chỉ với mỗi cái áo ngực. Cô nghe anh thở gấp gáp.
"Em đã tìm thấy nó trong một cửa hàng bán đồ nữ trang cũ," cô nói dối. "Đẹp lắm, phải không? " Tate đang nhìn chằm chằm vào miếng nữ trang bằng vàng xinh đẹp với vẻ thèm khát của một người đói gần chết đối với miếng ăn cuối cùng trên thế gian. "Mở nó ra đi."
Sau khoảnh khắc ngần ngại, anh nắm mặt dây chuyền trong lòng bàn và bấm cái móc. Hai khung ảnh nhỏ xíu trống không bật mở. Cô đã lấy ảnh của ba mẹ cô ra và để chúng lại cho Irish bảo quản.
"Em muốn đặt ảnh của anh và Mandy trong nó."
Anh nhìn vào mắt cô. Sau đó anh nhìn lâu hơn ở miệng cô trong khi vuốt mặt dây chuyền với những ngón tay. Khi anh đóng nó lại, âm thanh nghe có vẻ lớn một cách khác thường.
Anh đặt nó trở về lại đúng chỗ trên ngực cô. Bàn tay anh chần chừ. Đầu ngón tay anh chạm nhẹ đường cong mềm mại, không chạm nhiều vào da cô, nhưng nơi chúng chạm vào, cô thấy nóng ran lên.
Vẫn còn chạm vào cô, Tate quay đầu đi chỗ khác. Anh đang chiến đấu trong một cuộc chiến với bản thân, thể hiện rõ bởi quai hàm bạnh ra, vẻ do dự thay đổi bất thường trong mắt anh, hơi thở gấp gáp của anh.
"Tate." Sự chuyển điệu ai oán của cô mang ánh mắt của anh quay lại nhìn cô. Chỉ hơn tiếng thì thầm một chút, cô nói, "Tate, em đã chưa bao giờ phá thai." Cô đưa đầu ngón tay lên môi anh trước khi chúng có thể hình thành một lời cãi cọ. "Em đã chưa bao giờ phá thai vì chưa bao giờ có đứa con nào cả."
Điều mỉa mai là chuyện đó cơ bản là sự thật, nhưng cô sẽ phải thú nhận bằng lời nói dối để làm cho anh tin nó.
Đó là mầm mống tư tưởng đã nảy ra trong tâm trí cô trong mấy ngày trời. Cô không nghĩ ra được là nếu Carole có mang thai và phá thai hay không. Nhưng Tate cũng sẽ không bao giờ biết. Lời nói dối sẽ dễ dàng để anh tha thứ hơn là việc phá thai, và vì nó dường như là rào chắn mạnh mẽ nhất của sự hoà giải của họ, cô muốn phá hủy nó. Tại sao cô phải trả giá cho tội lỗi của Carole chứ?
Một khi cam kết điều đó, phần còn lại của lời nói dối đến dễ dàng hơn. "Em đã nói với anh là em có thai vì mỗi lý do mà anh đã ví dẫn vào buổi sáng hôm đó. Em muốn phô trương nó. Em muốn chọc tức anh." Cô áp tay vào má anh. "Nhưng em không thể để cho anh tiếp tục tin rằng em đã huỷ diệt con của anh. Em có thể thấy rằng nó làm anh rất đau đớn."
Sau cái nhìn thăm dò dài và sâu, anh rời mắt khỏi cô và lùi bước. "Chuyến bay đến Houston sẽ rời khỏi vào lúc bảy giờ vào ngày thứ ba. Liệu em có thể xử lý chuyện đó không? "
Cô đã hi vọng thông tin của cô sẽ giải tỏa cơn thuỷ triều của sự tha thứ và tình yêu bị ngăn chặn. Cố không để cho sự thất vọng của cô lộ ra ngoài, cô hỏi, "Là chuyện nào? Giờ giấc quá sớm hay là chính chuyến bay? "
"Cả hai."
"Em sẽ ổn thôi."
"Tôi hy vọng vậy," anh nói, di chuyển về phía cửa. "Eddy muốn mọi thứ xảy ra đều đặn và chính xác tuyệt đối."
༺༒༻
Vào tối thứ Hai, Irish gọi phóng viên chính trị của KTEX vào văn phòng ông. "Tất cả các người đã chuẩn bị xong cho tuần này chưa? "
"Rồi. Người của Rutledge đã gửi lịch trình qua hôm nay. Nếu chúng ta bao gồm tất cả những chuyện này, anh sẽ phải đưa cho Dekker thời gian bằng nhau."
"Để cho tôi lo lắng về chuyện đó. Công việc của cậu là thu thập những gì xảy ra trong cuộc vận động của Rutledge. Tôi muốn có bản báo cáo hàng ngày. À này, tôi sẽ cử Lovejoy đi với cậu thay vì nhiếp ảnh gia ban đầu được giao."
"Chúa ơi, Irish," người phóng viên rên rỉ. "Tôi đã làm gì để xứng đáng được anh ta chứ? Anh ta là kẻ phiền phức. Anh ta không đáng tin cậy. Phân nửa thời gian anh ta hôi rình."
Anh tiếp tục với bài kinh cầu nguyện phản đối. Anh muốn được đi chung với bất cứ người nào ngoài Van Lovejoy. Irish lặng lẽ lắng nghe. Sau khi viên phóng viên lải nhải xong, ông lặp lại, "Tôi sẽ gửi Lovejoy đi chung với cậu." Người phóng viên rời khỏi. Một khi Irish đã nói cái gì đó hai lần, thật vô ích khi tiếp tục tranh luận.
Irish đã có quyết định đó vào vài ngày trước. Trước khi anh ta thậm chí bắt đầu, người phóng viên đã không có cơ hội thay đổi quyết định của Irish.
Avery có thể không nghĩ rằng cô đang ở trong cái tình thế nguy ngập cận kề, nhưng cô quá hăng say và cứng đầu và thường đưa ra phán quyết đột xuất mà cô sẽ phải trả giá cao sau này. Ông không thể tin nổi sự hỗn độn mà cô đã gây ra cho mình bây giờ. Thiên chúa toàn năng, ông nghĩ, cô đã trở thành một người phụ nữ khác! Đã quá muộn cho ông để khuyên cô không giả lai lịch của Carole Rutledge, nhưng ông sẽ gắng hết sức mình để nhìn thấy cô không trả giá cho vai trò này bằng mạng sống của cô.
Họ đã đồng ý liên lạc với nhau thông qua hộp thư bưu điện của ông nếu việc gọi điện thoại tỏ ra là rất mạo hiểm. Ông đã đưa cho cô chìa khoá của hộp thư. Nó không giúp được gì nhiều nhưng nó sẽ giúp cho cô nếu cô cần sự giúp đỡ tức thì. Tấm lưới an toàn đó không chắc chắn hơn một cái mạng nhện nào, nhưng cô đã từ chối lời đề nghị cho cô mượn cây súng ngắn của ông.
Toàn bộ bí mật này làm ông lo lắng như điên. Chỉ nghĩ về nó thôi cũng làm ông phải với lấy lọ thuốc chống acid. Trong những ngày này ông uống thứ này nhiều như ông uống rượu uýt-xki. Ông quá già cho chuyện này, nhưng ông không thể đứng im một bên mà không làm gì, và để cho Avery tự đưa mình vào chỗ chết.
Vì ông đã không còn có thể là thiên thần hộ mệnh của cô nên ông sẽ làm chuyện tốt nhất kế tiếp - ông sẽ gửi Van theo. Có Van ở gần bên hiển nhiên sẽ làm cô lo lắng, nhưng nếu cô dính vào việc rắc rối gì trên đường đi vận động bầu cử, cô sẽ có người để tiếp tay. Van Lovejoy không là gì nhiều, nhưng lúc này, anh ta là điều tốt nhất mà Irish có thể làm.
༺༒༻