Cuộc Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

Căn hộ của Van Lovejoy đúng là cơn ác mộng thật sự của tạp chí Ngôi Nhà Đẹp. Anh ngủ trên một tấm nệm hẹp được kê bởi những viên gạch xi măng. Những món đồ trang trí khác cũng xiêu vẹo đổ nát, được thu nhặt từ chợ trời và những cửa hàng bán đồ tạp nham.

Có một cái hộp pinata[1] đáng thương, bụi bặm, làm theo hình nộm của Elvis Presley, treo lủng lẳng từ chỗ treo đèn. Đó là một món đồ lưu niệm mà anh đã mang về từ một chuyến viếng thăm ở Nuevo Laredo. Đồ ngon vẫn còn ở bên trong - vài ki lô cần sa - chỉ để kỷ niệm. Ngoài cái pinata ra, căn hộ trông thật thô sơ.

Căn phòng trống chứa đầy băng video. Và thiết bị mà anh thường hay dùng để sao lại, chỉnh sửa, và mở lại các cuộn băng là những thứ duy nhất có giá trị trong căn hộ, và giá trị của chúng là vô giá. Van được trang bị tốt hơn nhiều so với bất kỳ một công ty sản xuất băng video nhỏ nào.

Các catalo về Video được xếp chồng khắp nơi. Anh đăng ký tất cả chúng và lùng sục chúng hàng tháng để tìm kiếm cuốn video nào mà anh chưa có hay chưa xem qua. Gần như tất cả thu nhập của anh đều dùng để tích trữ và cập nhật cái thư viện của mình.

Bộ sưu tập về các bộ phim của anh có thể cạnh tranh với bất kỳ cửa hàng cho thuê băng video nào. Anh nghiên cứu cách điều khiển và kỹ thuật quay phim. Khẩu vị của anh rất đa dạng, xếp loại từ Orson Welles đến Frank Capra, Sam Peckinpah đến Steven Spielberg. Cho dù là bộ phim trắng đen hay màu sắc sặc sỡ, chuyển động của máy ảnh làm anh rất thích thú.

Ngoài những cuốn phim, bộ sưu tập của anh bao gồm vài phim tài liệu và chương trình nhiều kỳ, cùng với mỗi thước phim mà anh đã tự quay về mình trong suốt sự nghiệp của anh. Khắp cả bang đều biết rằng nếu có một cảnh quay của một sự kiện nào đó được cần đến và không thể tìm ra được nó ở nơi nào khác thì Van Lovejoy của KTEX ở San Antonio sẽ có nó.

Anh sử dụng tất cả thời gian rảnh rỗi để xem những cuộn băng. Đêm nay, sự thích thú của anh tập trung vào cuộn phim thô anh đã quay ở Nông Trại Rocking R vài ngày trước. Anh sẽ giao cuộn băng đến MB Productions, nhưng đã sao lại cho mình một bản. Anh không bao giờ biết khi nào thì có cái gì đó mà anh đã quay vào những năm tháng trước đây tỏ ra hữu ích hoặc quý giá, vì vậy anh giữ bản sao của mọi thứ.

Trong giai đoạn sau sản xuất, MBP sẽ viết kịch bản, chỉnh sửa, ghi âm - lồng tiếng, lồng nhạc, và cuối cùng sẽ có những quảng cáo thương mại hấp dẫn. Công việc quay phim của Van sẽ trông như cằn cỗi và dàn cảnh khi các quảng cáo thương mại được tung ra. Anh không quan tâm. Anh đã được trả thù lao. Những gì làm anh quan tâm là quay những đoạn phim một cách không thiên vị.

Tate Rutledge có sức lôi cuốn trên hoặc ngoài máy ảnh. Đẹp trai và có sức ảnh hưởng, anh là câu chuyện thành công - mẫu đàn ông mà Van trên nguyên tắc thường hay căm ghét. Nhưng nếu Van là một cử tri, anh ta sẽ có được lá phiếu của anh chỉ vì anh ta rất thẳng thắng. Anh ta không nói chuyện nhảm nhí, thậm chí khi những gì anh ta đang nói không đặc biệt là những gì mà mọi người muốn nghe. Anh ta có thể thất cử, nhưng nó sẽ không phải là vì anh thiếu tính chính trực.

Anh cứ nghĩ rằng có chuyện gì đó không ổn với con bé. Nó là một đứa bé dễ thương, tuy nhiên, theo ý của Van, thì đứa bé này cũng trông giống như đứa kia. Anh thường không được gọi để quay phim trẻ em, nhưng khi anh từng làm chuyện đó, kinh nghiệm anh luôn có là chúng phải bị dọa nạt hoặc phỉnh phờ để ổn định, cư xử, và hợp tác, nhất là khi cảnh quay phải bị làm lại.

Điều đó đã không phải là trường hợp đối với cô bé Rutledge. Nó yên lặng và không làm việc gì xấu cả. Nó đã không làm việc gì cả, chấm hết, trừ phi nó được bảo làm, rồi nó di chuyển như một con búp bê được lên dây. Người có được nhiều sự hồi đáp nhất từ nó là Carole Rutledge.

Chính cô ta là người thực sự làm cho Van hoàn toàn bị lôi cuốn.

Anh cứ tua lại cuộn băng - những cảnh mà anh đã quay cô ở nông trại, và những cảnh mà anh đã quay vào ngày cô rời khỏi bệnh viện. Người phụ nữ biết phải làm gì ở phía trước ống kính.

Anh đã phải điều khiển Rutledge và cô bé, nhưng không phải với cô. Cô tự nhiên, luôn quay về phía ánh sáng, theo bản năng biết nên nhìn vào đâu. Cô có vẻ biết anh định làm gì trước khi anh làm điều đó. Khuôn mặt cô nài xin được quay cận cảnh. Ngôn ngữ cử chỉ của cô không cứng nhắc hoặc máy móc, như hầu hết những người nghiệp dư.

Cô là dân nhà nghề.

Sự giống nhau giữa cô với một dân nhà nghề khác mà anh từng biết và làm việc chung thấy thật rợn người.

Anh đã ngồi ở phía trước ti vi hàng giờ, tua lại cuộn băng và nghiên cứu Carole Rutledge. Khi cô làm một động thái vụng về, anh tin đó là do cố tình, như thể cô nhận biết cô quá tài giỏi và muốn che đậy nó.

Anh lấy cuộn băng ra và đút một cuộn khác vào, cái mà anh đã quay để nó có thể quay lại chuyển động chậm. Anh biết rõ cảnh quay đó. Nó quay ba người đang dạo trên bãi cỏ xanh tươi, Rutledge bồng con gái của anh, vợ anh ở bên cạnh. Van đã dựng cảnh quay sao cho ánh mặt trời đang lặn phía sau ngọn đồi gần đó, in bóng họ xuống bãi cỏ. Nó có sức ảnh hưởng thật lớn, cho đến giờ không biết anh đã xem nó bao nhiêu lần rồi nữa.

Rồi anh nhìn thấy nó! Bà Rutledge quay đầu lại và mỉm cười với chồng. Cô chạm vào cánh tay anh ta. Nụ cười của anh ta trở nên cứng đờ. Anh ta hơi di chuyển cánh tay, nhưng đủ để xem thường cái chạm của cô. Nếu cuộn băng không phải chạy ở chế độ tua chậm, Van thậm chí chưa chắc nhận thấy sự cự tuyệt tinh tế của ứng cử viên này với cái chạm tay của vợ anh ta.

Anh không nghi ngờ là sau khi việc sản xuất được làm xong, cảnh quay sẽ bị cắt bỏ. Gia đình Rutledges sẽ đi ra trông giống như Ozzie và Harriet. Nhưng có cái gì đó không ổn với cuộc hôn nhân này, cũng giống như có chuyện đó không ổn với đứa bé. Có chuyện gì đó không ổn.

Van là một người có bản chất đa nghi. Nó không làm anh bất ngờ rằng cuộc hôn nhân đang bị lung lay. Anh nghĩ tất cả các cuộc hôn nhân đều là vậy, và anh không quan tâm chút nào.

Tuy nhiên người phụ nữ đó vẫn làm anh thấy bị lôi cuốn. Anh có thể thề rằng cô đã nhận ra anh trước khi anh tự giới thiệu mình. Anh đã nhận biết được những cách diễn đạt và phản ứng, và anh không thể nào nhầm được trong đôi mắt mở to của cô trong một khoảnh khắc ngắn hoặc hơi thở gấp gáp của cô. Mặc dù các đường nét không đồng nhất, và kiểu tóc khác nhau, nhưng sự giống nhau giữa Carole Rutledge và Avery Daniels thật là kỳ lạ. Động thái và phong cách của Carole đều rất giống và gợi lại những tiềm thức kỳ quái.

Anh để cho cuộn băng tiếp tục chạy. Nhắm mắt lại, Van vuốt sóng mũi giữa hai ngón tay cho đến khi nó đau buốt, như thể muốn tống khứ khái niệm đó ra khỏi đầu anh, vì những gì anh đang suy nghĩ quá sức kỳ cục - Thời kỳ "Twilight Zone". Nhưng ý tưởng đó cứ thọc mạnh vào tâm trí của anh và anh không thể tống khứ nó.

Vài ngày trước đây anh đã đến văn phòng của Irish. Thả người vào một trong những cái ghế bành, và đã hỏi, "Có thời gian xem qua cuộn băng tôi đưa cho chú chưa? "

Irish, như thường lệ, đang làm một lúc sáu việc. Ông vuốt tay lên mái tóc xám. "Cuộn băng gì? Ồ, về gia đình Rutledge đó hả? Chúng ta đã biết được đống xương mà họ tìm thấy ở Comal County là ai chưa? " Ông hét to qua cánh cửa văn phòng với một phóng viên đang đi ngang qua.

"Chú nghĩ sao về nó? " Van hỏi, một lần nữa sự chú ý của Irish dao động trở lại với anh.

Irish đã hút thuốc lại vì Avery không còn ở đó để cằn nhằn ông. Ông có vẻ muốn bù lại khoảng thời gian đã mất. Ông đốt một điếu mới từ đuôi thuốc còn đang cháy và nói qua làn khói thuốc. "Về cái gì? "

"Cuộn băng," Van nói gắt gỏng.

"Tại sao? Cậu làm thêm công việc buổi tối như là người đi thăm dò ý kiến à? "

"Chúa ơi," Van càm ràm và đứng dậy. Irish gắt gỏng ra dấu cho anh ngồi xuống lại. "Cậu muốn tôi nhìn cái gì? Y tôi là cụ thể là nhìn cái gì."

"Người đàn bà."

Irish ho húng hắng. "Cậu bị cô ta hớp hồn à? "

Van nhớ là anh đã bực bội vì Irish đã không nhận thấy những điểm giống nhau giữa Carole Rutledge và Avery Daniels. Nó là dấu hiệu suy nghĩ của anh buồn cười đến thế nào, vì không ai biết Avery rõ hơn Irish. Ông đã biết cô cả hai thập niên trước khi Van từng để mắt đến cô. Tuy nhiên, một cách bướng bỉnh, sự khiếm nhã của Irish buộc anh phải chứng minh là mình đúng.

"Tôi nghĩ cô ta trông rất giống Avery."

Irish đã tự rót cho mình một tách cà phê sền sệt từ máy pha cà phê trên cái tủ thấp bừa bãi đồ. Ông liếc nhìn Van với cái nhìn sắc bén. "Thì sao nào, có chuyện gì mới đâu? Có người đã nhận xét về điều đó ngay khi Rutledge đặt chân vào chính trị và chúng ta mới nhìn thấy anh ta và vợ anh ta trong phần tin tức."

"Tôi đoán là tôi đã không có mặt vào ngày hôm đó."

"Hay là cậu quá say thuốc để có thể nhớ."

"Cũng có thể."

Irish quay trở lại bàn và ngồi xuống một cách nặng nề. Ông làm việc chăm chỉ hơn bao giờ hết, bỏ thêm thời gian một cách không cần thiết. Mọi người trong phòng tin tức đều đang bàn bán về nó. Công việc là liều thuốc chữa bách bệnh cho việc mất người thân của ông. Là người Công giáo, ông sẽ không tự tử, nhưng thế nào rồi ông cũng sẽ tự tử vì làm việc quá sức, uống quá nhiều rượu, hút thuốc quá nhiều và quá căng thẳng - tất cả những thứ mà Avery đã trìu mến cằn nhằn ông.

"Chú đã biết được ai là người đã gửi cho chú nữ trang của cô ấy chưa? " Van hỏi. Irish đã tâm sự với anh về sự kiện kỳ quái đó, và lúc đó anh đã nghĩ nó rất kỳ lạ, nhưng đã quên chuyện đó cho đến khi anh đứng mặt đối mặt với Carole Rutledge.

Irish lắc đầu. "Chưa."

"Có bao giờ thử tìm chưa? "

"Tôi đã làm vài cuộc gọi."

Rõ ràng là ông không muốn nói về chuyện đó. Van vẫn kiên trì. "Và thế nào? "

"Tôi gặp được một tên khốn trên điện thoại, hắn không muốn bị làm phiền. Hắn đã nói rằng sau tai nạn, mọi thứ đã rất hỗn độn đến nỗi hầu như mọi thứ đều là có thể."

Như là nhầm lẫn tử thi chăng? Van tự hỏi.

Anh muốn hỏi câu hỏi đó, nhưng đã không hỏi. Irish đang cố gắng hết sức để vượt qua cái chết của Avery, và ông vẫn còn chưa làm được. Ông không cần phải nghe cái giả thuyết ngốc nghếch của Van. Hơn nữa, dù là có thể, nó không hợp lý chút nào. Nếu Avery còn sống, cô sẽ sống cuộc sống của cô, không phải của một người khác.

Vì thế anh đã không nói ra suy nghĩ đó với Irish. Trí tưởng tưởng của anh đã bị điên cuồng, chỉ có vậy. Anh sẽ biên dịch những sự trùng hợp ngẫu nhiên kỳ quái và định hình chúng vào một lập luận kỳ quặc, không logic.

Irish có lẽ sẽ nói rằng đầu óc của anh đã bị mất khả năng vì dùng ma túy quá nhiều, điều mà có lẽ là sự thật. Anh không ra gì cả ngoài một kẻ vô công rồi nghề - một người thất bại hoàn toàn. Một kẻ trụy lạc. Anh biết cái quái gì chứ?

Tuy nhiên anh đút thêm một cuộn băng khác của nhà Rutledge vào đầu máy.

༺༒༻

Tiếng thét đầu tiên đánh thức cô. Cô nghe được tiếng thét thứ hai. Tiếng thét thứ ba làm cô ném tấm chăn qua một bên và loạng choạng rời khỏi giường.

Avery chộp lấy áo choàng, mở tung cửa phòng của cô, và chạy xuống hành lang về phía phòng của Mandy. Chỉ vài giây sau khi rời khỏi giường, cô đang cúi xuống đứa bé. Mandy đang quơ quào chân tay và la thét.

"Mandy, con cưng, thức dậy đi." Avery nắm bàn tay đang quơ quào.

"Mandy? "

Tate hiện ra ở phía bên kia giường. Anh quỳ trên thảm và cố kiềm chế con gái mình. Khi anh chụp được cánh tay nhỏ bé của con bé, cơ thể của nó cong lên và vặn vẹo trong khi đầu nó đánh mạnh trên gối và gót chân đạp liên hồi trên nệm. Con bé tiếp tục la hét.

Avery đặt bàn tay cô trên má của Mandy và ấn mạnh. "Mandy, thức dậy nào. Thức dậy nào, con cưng. Tate, chúng ta nên làm gì đây? "

"Cố đánh thức nó."

"Nó đang có một cơn ác mộng khác à? " Zee hỏi khi bà và Nelson vội vã chạy vào. Zee di chuyển đến đằng sau Tate. Nelson đứng ở chân giường của cháu gái ông.

"Cha mẹ có thể nghe tiếng thét của nó vang xuống tận chái nhà của chúng tôi," ông nói. "Con bé thật tội nghiệp."

Avery vỗ nhẹ má của Mandy. "Là Mẹ đây. Mẹ và Ba đây. Con rất an toàn, con cưng. Con rất an toàn."

Cuối cùng, tiếng la hét lắng xuống. Ngay khi cô bé mở mắt, nó lao vào vòng tay chờ đợi của Avery. Avery ôm chặt con bé và giữ tay ở phía sau đầu của nó, ấn khuôn mặt ướt sũng nước mắt vào cổ cô. Vai của Mandy lắc mạnh; toàn thân con bé phập phồng nức nở.

"Chúa ơi, tôi đã không nghĩ chuyện lại tệ hại đến mức này."

"Nó đã có chúng gần như mỗi đêm trong khi em vẫn còn trong bệnh viện," Tate nói với cô. "Sau đó chúng bắt đầu ít lại. Nó đã không có cơn ác mộng nào vài tuần nay. Anh đang hy vọng rằng một khi em về đến nhà chúng sẽ dừng hẳn." Khuôn mặt anh đầy vẻ quan tâm.

"Các con có muốn cha mẹ làm chuyện gì không?"

Tate nhìn lướt qua Nelson. "Không. Con nghĩ bây giờ nó sẽ dịu xuống và ngủ lại, cám ơn Cha."

"Hai con cần phải chấm dứt chuyện này. Ngay lập tức." Ông nắm lấy cánh tay của Zee và đẩy bà về phía cửa. Bà có vẻ miễn cưỡng rời khỏi và lo lắng nhìn Avery.

"Con bé sẽ ổn thôi," Avery nói, vuốt lưng của Mandy. Con bé vẫn còn nức nở đứt quãng, nhưng điều tệ hại nhất đã kết thúc.

"Thỉnh thoảng chúng vẫn trở lại," Zee nói với vẻ không an tâm.

"Con sẽ ở lại với nó đêm nay." Khi cô và Tate còn lại một mình với con bé, Avery nói, "tại sao anh không kể cho em biết về những cơn ác mộng của nó nặng như thế này?"

Anh ngồi xuống trong cái ghế lắc gần giường. "Em đã có những khó khăn của riêng mình để đối phó. Những cơn ác mộng đã ngưng không xảy ra thường xuyên nữa, hệt như bác sĩ tâm lý đã dự đoán. Tôi đã nghĩ nó đang hồi phục."

"Lẽ ra em vẫn phải biết."

Avery tiếp tục ôm chặt Mandy vào người cô, đung đưa nó qua lại và thì thầm những lời trấn an. Cô không chịu thả Mandy ra cho đến khi nó biểu lộ rằng nó đã sẵn sàng. Cuối cùng, nó ngước đầu lên.

"Bây giờ thấy khá hơn chứ? " Tate hỏi nó. Mandy gật đầu.

"Mẹ xin lỗi là con đã có một cơn ác mộng như vậy," Avery thì thầm, dùng ngón tay cái lau gò má ẩm ướt của Mandy. "Con có muốn nói với Mẹ về nó không? "

"Nó sắp bắt được con," con bé nói lắp bắp qua những hơi thở ngắn.

"Là cái gì vậy, con cưng? "

"Lửa."

Avery rùng mình về cái kí ức khủng khiếp của riêng cô. Chúng đôi khi bất ngờ tóm bắt cô và thường là phải mất vài phút để cô hồi phục lại từ chúng. Là người trưởng thành, cô còn thấy khó để đối diện với hồi tưởng về tai nạn. Sẽ như thế nào đối với một đứa trẻ chứ?

"Mẹ đã bế con ra khỏi lửa, nhớ không? " Avery khẽ hỏi. "Nó không còn ở đó nữa. Nhưng nó vẫn còn rất đáng sợ khi nghĩ đến, đúng không? " Mandy gật đầu.

Avery đã từng làm một bài phóng sự tin tức với một bác sĩ tâm lý nhi đồng nổi tiếng. Trong cuộc phỏng vấn cô nhớ rằng ông đã nói rằng từ chối độ xác thực của nỗi sợ hãi của một đứa trẻ là điều tệ hại nhất mà cha mẹ có thể làm. Nỗi sợ hãi phải được thừa nhận trước khi chúng có thể được xử lý và, hy vọng là sẽ được khắc phục.

"Có lẽ một cái khăn ướt, mát lạnh trên mặt sẽ làm nó cảm thấy khá hơn," Avery đề nghị với Tate. Anh rời khỏi ghế, và trở lại ngay với cái khăn mặt. "Cảm ơn anh."

Anh ngồi xuống cạnh cô khi cô lau khuôn mặt cho Mandy. Trong một động thái làm Avery thấy mến chuộng anh, anh nhặt lên chú gấu Pooh và nhấn nó vào tay của Mandy. Con bé ôm chặt nó trong lòng.

"Sẵn sàng nằm xuống chưa? " Avery dịu dàng hỏi nó.

"Chưa." Một cách lo lắng, con bé đảo mắt quanh phòng. "Mẹ sẽ không rời khỏi con. Mẹ sẽ nằm xuống với con."

Cô đặt Mandy nằm xuống, sau đó nằm xuống cạnh nó, đối mặt với nó khi đầu của họ cùng chia sẻ cái gối. Tate kéo chăn lên đắp cho hai mẹ con, sau đó tựa cánh tay lên gối và cúi xuống hôn Mandy.

Anh không mặc gì ngoài cái quần lót. Cơ thể anh trông mạnh khỏe và thật đẹp trong ánh sáng dìu dịu của ngọn đèn ngủ. Khi anh bắt đầu đứng lên, mắt anh khóa chặt với Avery. Làm theo sự thôi thúc, cô đặt bàn tay trên bộ ngực lông lá của anh và ngước đầu lên hôn nhẹ môi anh, "Chúc ngủ ngon, Tate."

Anh từ từ đứng thẳng lên. Khi anh làm thế, tay cô đẩy trượt xuống ngực anh; qua bộ ngực rắn chắc; qua đầu vú; qua đám lông dày đặc, quăn tít; đến gò bụng phẳng lì của anh; cho đến khi đầu ngón tay cô đụng phải cạp quần lót của anh trước khi rơi xuống.

"Tôi sẽ quay lại ngay," anh lầm bầm.

Anh chỉ rời khỏi một vài phút, nhưng đến lúc anh trở lại thì Mandy đã ngủ ngon. Anh đã mặc cái áo choàng mỏng, nhưng không cột dây thắt lưng. Khi anh hạ mình vào chiếc ghế lắc, anh nhận thấy mắt Avery vẫn còn mở. "Cái giường không dành cho hai người. Em có thấy thoải mái không? "

"Em ổn."

"Tôi không nghĩ Mandy sẽ biết nếu bây giờ em ngồi dậy và đi về phòng."

"Em sẽ biết. Và em đã nói với nó là tối nay em sẽ ở lại với nó." Cô vuốt gò má hồng hào của Mandy bằng phía sau của ngón tay cô. "Chúng ta sẽ làm gì đây Tate? "

Tựa khuỷu tay lên đầu gối, anh chồm người về phía trước và ấn ngón tay cái vào hốc mắt. Một lọn tóc rối rũ xuống trán anh. Với râu tóc mọc lởm chởm xung quanh mặt, vết chẻ thẳng ở cằm anh trông rõ nét hơn. Anh nói với một tiếng thở dài, mở rộng bộ ngực trần bên dưới cái áo choàng đang để hở. "Tôi không biết."

"Anh nghĩ là bác sĩ tâm lý có đang làm cho nó khá hơn không? "

Anh ngước đầu lên. "Em không nghĩ thế à? "

"Em không nên bình luận lựa chọn của anh và cha mẹ anh đã làm trong khi em nằm viện."

Cô biết cô không nên can dự vào. Đây là chuyện cá nhân và Avery Daniels không có quyền chõ mũi vào đó. Nhưng cô không thể đứng một bên và để cho tình trạng tâm lý của con bé bị tồi tệ.

"Nếu em có ý kiến, xin cứ tự nhiên nói ra," Tate thúc giục. "Chúng ta đang nói đến đứa con chung của chúng ta đấy. Tôi sẽ không thiển cận về chuyện người nào có ý tưởng hay nhất."

"Em biết một bác sĩ ở Houston," cô bắt đầu. Một bên chân mày của anh hơi cong lên. "Ông ta... Em xem ông ta trên chương trình trò chuyện trên truyền hình và rất có ấn tượng với những gì ông ta đã nói và cách ông ta cư xử. Ông ta không khoa trương. Ông ta rất thẳng thắn và thiết thực. Vì vị bác sĩ hiện thời không làm cho nó tiến bộ nhiều, có lẽ chúng ta nên đưa Mandy đến gặp ông ta."

"Chúng ta không có gì để mất cả. Lấy hẹn đi."

"Ngày mai em sẽ gọi." Đầu cô chìm dần vào gối, nhưng mắt cô ở trên người anh. Anh ngồi xuống trong ghế và tựa đầu vào miếng nệm hồng. "Anh không cần phải ngồi ở đó suốt đêm, Tate," cô nói nhẹ nhàng.

Mắt họ gặp nhau và khóa chặt. "Phải, tôi cần."

Cô ngủ thiếp đi trong khi ngắm nhìn anh ngắm lại cô.

༺༒༻

❀ ❀ ❀

[1] thường là một cái hộp rỗng dùng để đựng kẹo rồi treo lên, sau đó người bị bịt mắt dùng gậy đánh cho bể ra - hay được chơi trong các lễ hội

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.