Cuộc Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 75 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 39

❊ ❊ ❊

"Boo!"

Fancy nhảy ra từ phía sau cánh cửa ngay khi Eddy đi vào phòng khách sạn của anh. Anh thậm chí không chùn bước. "Em vào đây bằng cách nào vậy?"

"Em đã dụ dỗ người dọn phòng."

"Bằng cái gì?"

"Cái khố đeo của vận động viên của Chú Tate."

"Em đúng là bệnh hoạn."

"Anh không yêu điều đó sao?"

"Gì?" Anh chỉ đến cái bàn ở phía trước cửa sổ lớn. Nó đã được phủ với vải trắng và có hai phần ăn đã được sắp xếp trên đó.

"Bữa ăn trưa. Salad trộn cua trong quả bơ nhỏ cắt đôi dễ thương." (Món này ngon lém à, tuần nào TT cũng ăn :D )

"Em nên hỏi anh trước, Fancy."

"Anh không thấy đói à?"

"Nó không quan trọng nếu đúng vậy. Anh đã chỉ có một phút." Anh ngồi xuống cạnh giường và nhấc điện thoại lên. Sau khi tham khảo miếng giấy nháp trong túi áo, anh bấm số. "Ông George Malone, làm ơn."

Fancy quỳ trên đầu gối sau lưng anh và áp xương chậu vào xương sống của anh. "Ông Malone hả? Eddy Paschal đây, về cuộc vận động của Rutledge. Ông đã gọi ư?" Eddy cúi đầu khi cô khom người qua vai anh và cắn dái tai của anh.

"Tôi sợ là thời gian biểu của ông Rutledge khá chặt chẽ. Ông có gì trong đầu vậy? Bao nhiêu người? Đúng vậy."

Cô hôn cổ anh, mút nhẹ da vào răng cô. Anh lấy tay che ống nói. "Dừng lại đi, Fancy. Anh đang bận đấy."

Bĩu môi, cô ngã ra giường. Di chuyển đến tấm gương, cô ngừng lại để vuốt thẳng tóc. Cong lưng, cô hất ngượt mái tóc dày. Khi cô ngồi thẳng lên lên, cô được khuyến khích khi nhận thấy Eddy đang nhìn mông cô. Quay mặt lại với anh với chân cô dang rộng ra, cô kéo cái váy ngắn lên, một cách gợi tình nâng cao nó từng centimet một.

"Ông cần được biết bao lâu?"

Khi Eddy tiếp tục nói trôi chảy vào điện thoại, cô xoè tay lên trước đùi. Ngón tay cái của cô dừng lại ở miếng vai xa tanh hình tam giác bao bọc chỗ kín của cô. Cô vuốt nó một lần, hai lần, sau đó lột cái vỏ quần lót ra và đong đưa chúng ở phía trước mũi anh.

"Tôi sẽ nói chuyện với ông Rutledge và hồi đáp lại cho ông nhanh như có thể. Trong bất cứ trường hợp nào, chúng tôi rất biết ơn vì sự quan tâm của ông. Cám ơn vì đã có lời mời."

Anh gác máy. Fancy ngạc nhiên khi anh chạy ngang qua cô và đi vào phòng tắm, nơi anh chải đầu và rửa tay.

"Anh có chuyện quái gì vậy?" cô hỏi khi cô gia nhập với anh.

"Không gì cả. Anh đang vội, chỉ vậy thôi."

"Anh bực bội vì Chú Tate đã buộc anh đuổi những tên khốn đó, đúng không?"

"Anh không bực bội. Anh chỉ là bất đồng, tất cả chỉ có vậy."

"Tốt, vậy thì đừng trút giận lên đầu em."

"Anh không có." Anh làm thẳng cà vạt và kiểm tra khuy măng sét.

"Đúng là một cảnh tượng sáng nay, không phải vậy sao? Em chưa từng thấy Chú Tate hấp dẫn như vậy. Chú ấy thật dễ thương khi ở trong tâm trạng đó. Em rất thích khi một người đàn ông sắp sủa nổi nóng." Cô luồn cánh tay bên dưới Eddy, ôm choàng anh, và nhấn tay vào dây kéo quần của anh. "Sự bạo lực tiềm tàng thật là hấp dẫn."

"Anh không có thời gian cho em bây giờ, Fancy." Anh gỡ tay cô và bước trở vào phòng ngủ.

Cô ngồi phịch xuống giường và nhìn anh lục tìm qua mớ giấy tờ trong va li. Anh trông rất đẹp trai khi trán anh hằn nếp nhăn với sự chú tâm.

Đầy óc sáng tạo, Fancy ngồi lên giường cho đến khi lưng cô tựa vào tấm ván đầu giường. Cô cởi cái áo len trắng qua đầu và thẩy nó xuống bên cạnh quần lót đã bị cởi bở của cô. Sau đó, chỉ còn lại cái váy ngắn và đôi ủng cao bồi đỏ, cô khẽ gọi tên anh. Anh quay lại. Từ từ, cô liếm môi dưới và thì thầm, "Có bao giờ có một cô gái cao bồi chưa?"

"Thật ra mà nói, thì có," anh nói một cách ôn tồn. "Tối qua. Ở phía sau. Hay em không còn nhớ nữa?"

Đầu gối dang rộng của Fancy gập lại với nhau giống như những cái hàm của cái bẫy ngậm lại. Cô lăn tròn đến cạnh giường, nhặt chiếc áo len, và mặc nó qua đầu, giận dữ đẩy cánh tay vào tay áo.

Khi cô đương đầu với anh, mắt cô đang toả mờ với nước mắt. "Không dễ thương lắm."

"Em dường như đã nói thế tối qua."

"Đó không phải là ý em muốn nói," cô thét lên.

Eddy bình tĩnh đóng va li và nhặt cái áo khoác của bộ đồ vest. "dễ thương là một từ lạ khi nó đến từ em." Anh đi ra phía cửa.

Cô chụp tay áo của anh khi anh di chuyển ngang qua cô. "Tại sao anh lại đối xử với em một cách đáng ghét vậy?"

"Anh đang vội đấy, Fancy."

"Vậy thì anh không giận chứ?"

Anh lảng tránh cô. "Anh không có giận."

"Em sẽ gặp lại anh sau chứ?"

"Trong đại hội chiều nay." Anh vỗ nhẹ túi áo để đảm bảo là anh có chìa khoá phòng, sau đó với lấy tay nắm cửa.

Cô nép sát vào cửa. "Anh biết ý em muốn nói gì mà. Em sẽ gặp lại anh chứ?" mỉm cười hết sức quyến rũ, cô bóp anh qua cái quần.

"Ừ, anh biết ý em muốn nói gì." anh gạt bàn tay đang ve vuốt của cô qua một bên tay và mở cửa, bất chấp sự cố gắng của cô để giữ anh rời khỏi. "Trong khi chờ đợi, cố đừng gây rắc rối đấy."

Khi cánh cửa đóng lại đằng sau anh, Fancy chửi thề. Cô đã sắp xếp bữa ăn trưa nhỏ ấm cúng, sau đó một cuộc làm tình nhanh và đầy nhục dục. Hay, tùy vào kế hoạch của anh, một buổi chiều làm tình thong thả hưởng thụ.

Hơi đâu mà nhắc tới, cô nghĩ một cách phẫn uất. Không ai làm hay nói bất cứ thứ gì nữa trừ phi nó liên quan đến cuộc bầu cử. Cô đã ngấy đến cổ vì nghe quá nhiều về cuộc bầu cử. Cô sẽ rất vui khi nó kết thúc để Eddy có thể duy nhất tập trung vào cô.

Cô tựa người vào tấm ván đầu giường và bật TV. Một cặp trong vở kịch trong nhà ngoài phố đang âu yếm dưới khăn giường xa tanh. Tức giận và ghen tị, cô đập mạnh cái nút trên bộ phận điều khiển từ xa để chuyển đổi các kênh. Geraldo Rivera đang phân xử trận đấu thét gào giữa nhà truyền giáo theo trào lưu chính thống và một kẻ mặc quần áo của người khác phái. Trên một kênh khác một nhóm các bà nội trợ đang hít lọ bơ đậu phộng. Cô quay lại với vở kịch trong nhà ngoài phố.

Cô yêu Eddy say đắm, nhưng thừa nhận rằng một phần của sức hấp dẫn của anh chính là vẻ cách biệt. Cô biết những người đàn ông làm tình cho đến lúc hoàn toàn bị mụ mẫm. Toà nhà có thể sụp đổ quanh họ và họ sẽ không biết cho đến sau khi họ đạt đến khoái cảm.

Không phải Eddy. Cơ thể của anh làm việc rất tuyệt vời, nhưng tâm trí của anh tiếp tục tách khỏi cơ thể của anh. Thậm chí những tác động thân thiết nhất cũng không bao giờ cần dính líu đến cảm xúc từ anh. Sự tham gia của anh gần như là của một người quan sát.

Sự kiềm chế cứng rắn đó kích thích cô. Nó rất khác, rất hấp dẫn.

Nhưng đôi khi cô muốn Eddy nhìn chằm chằm vào cô với vẻ tôn sùng đần độn như nam diễn viên kịch vạm vờ đang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của cô gái ngây thơ lộng lẫy. Mắt anh ta nói rất nhiều điều về tình yêu tuyệt đối trong khi môi anh ta hôn đầu đầu ngón tay của cô ta.

Giành được trái tim của Eddy Paschal sẽ là việc làm phi thường. Cô sẽ thích khi biết anh không thể rời mắt khỏi cô, rằng chúng sẽ một cách thèm thuồng nhìn theo cô khi cô đi lại trong phòng.

Cô muốn Eddy hoàn toàn say mê với cô như thế.

Cô muốn anh si mê cô như cách chú Tate say mê thím Carole.

༺༒༻

Dorothy Rae đã phát động tràng tấn công của bà trong khi họ đang ngồi trong xe limousine chờ những người đàn ông gia nhập với họ. Một giây trước thôi bà còn đang nhìn ra cửa sổ về phía lá cờ màu cờ đỏ, trắng, và xanh dương bay phần phần trong gió, giây tiếp theo bà rít lên với Avery như một con mèo cái.

"Cô thích lắm, đúng không?"

Đầu của Mandy đang tựa trên đùi của Avery. Con bé đã trở nên mệt mỏi và không yên ở cuộc gặp gỡ với đông đảo quần chúng ngoài trời, vì vậy cô đã quay lại xe với nó trước khi chương trình kết thúc. Bây giờ Mandy đang ngủ. Dorothy Rae đã đi chung với họ trở về xe, đã quá im lặng đến nỗi mà Avery đã hầu như quên là bà đang ở đó.

"Tôi xin lỗi, gì cơ?" cô hỏi một cách lơ đãng.

"Tôi đã nói là cô thích lắm chứ gì."

Ý của bà rời khỏi Avery hoàn toàn. Cô lắc đầu trong sự nhầm lẫn. "Thích cái gì?"

"Thích làm Jack trông giống như kẻ ngu ngốc sáng nay."

Bà ta say à? Avery nhìn kỹ bà. Trái lại, bà có vẻ trong tâm trạng cần một ly rượu một cách tuyệt vọng. Mắt bà rõ ràng nhưng có vẻ dữ dội đang cháy rực của một người đang trở nên phát điên. Bà đang vặn cái khăn giấy ẩm ướt giữa hai tay.

"Tôi đã làm gì để Jack trông giống như kẻ ngu ngốc vậy?" Avery hỏi.

"Bằng cách đứng về phía Tate."

"Tate là chồng tôi đấy."

"Và Jack là của tôi!"

Mandy bị đánh thức, nhưng sau khi mở mắt ra một lần, nó rơi lại vào giấc ngủ ngay lập tức. Dorothy Rae hạ thấp giọng bà. "Điều đó đã không ngăn cản cô cố cuỗm mất anh ấy khỏi tôi."

"Tôi đã không cố cuỗm anh ấy."

"Không gần đây, có lẽ," bà nói, dùng khăn giấy chậm mắt, "nhưng trước tai nạn cô đã làm vậy."

Avery chẳng nói gì cả.

"Chuyện rất đáng khinh là," Dorothy Rae tiếp tục, "cô thực sự không muốn anh ấy. Ngay khi anh ấy bắt đầu có hứng thú, cô đá anh ấy. Cô không quan tâm đến chuyện sự cự tuyệt của cô đã nghiền nát cái tôi của anh ấy. Cô chỉ muốn trả thù Tate bằng cách tán tỉnh với anh trai của chú ấy."

Avery không thể phủ nhận sự kết tội xấu xa đó vì chúng có lẽ đúng. Carole đã không có bất cứ đắn đo nào trong việc có quan hệ với anh trai của chồng cô ta, hay, nghe có vẻ cô ta làm cho mọi người đều biết. Hầu hết niềm vui của cô ta là được rút ra từ sự bất hoà và sự tàn phá mà nó sẽ gây ra trong gia đình. Có lẽ đó đều là một phần trong kế hoạch của Carole để hủy hoại Tate.

"Tôi không có ý đồ với Jack, Dorothy Rae."

"Vì anh ấy không phải là người được mọi người chú ý đến." Bàn tay bà nắm chặt tay của Avery như một cái vuốt. "Anh ấy chưa  bao giờ được. Không bao giờ được. Cô biết thế. Tại sao cô lại không để cho anh ấy yên chứ? Sao cô dám đùa giỡn với cuộc sống của những người khác như thế?"

Avery giật mạnh cánh tay ra khỏi cái kẹp của người phụ nữ kia. "Chị có tranh giành với tôi vì anh ấy không?"

Dorothy Rae đã không chuẩn bị cho một cuộc phản công. Bà nhìn chằm chằm vào Avery với trạng thái sững sờ. "Hở?"

"Có bao giờ chị tranh giành với tôi để có được sự chú ý của Jack chưa, hay chị chỉ uống cho đến mụ người mỗi ngày và để cho nó xảy ra?"

Khuôn mặt của Dorothy Rae bắt đầu rung động dữ dội. Đôi mắt có vành đỏ của bà càng đỏ hơn, ẩm ướt hơn. "Đó không phải là thứ tử tế để nói."

"Mọi người đã tử tế với chị quá lâu. Mọi người trong gia đình giả vờ không thấy căn bệnh của chị."

"Tôi không có - "

"Chị có bệnh đấy, Dorothy Rae. Nghiện rượu là một căn bệnh."

"Tôi không phải là người nghiện rượu!" bà rên tỉ khóc lóc, những lời từ chối vang vọng mà mẹ ruột bà đã dùng hàng mấy năm trời. "Tôi chỉ uống vài ly - "

"Không, chị uống để say rượu và chị tiếp tục say. Chị xót thương cho số phận của mình rồi không hiểu tại sao chồng chị thèm muốn phụ nữ khác. Hãy nhìn vào bản thân mình. Chị thật là hỗn độn. Chị có bao giờ nghĩ điều đó đã làm Jack không còn quan tâm đến chị không?"

Dorothy Rae sờ soạng cho tay cầm cánh cửa. "Tôi không cần phải ngồi đây và lắng nghe chuyện này."

"Có, chị cần đấy." Giành lại ưu thế về mình, Avery chộp cánh tay bà và không chịu thả ra. "Đã đến lúc ai đó cứng rắn với chị, đánh thức chị với vài sự việc. Chồng chị đã không bị cuỗm đi từ chị. Chị đã làm cho anh ấy lánh xa chị."

"Điều đó không đúng! Anh ấy đã thề tôi không phải là lý do anh ấy đã rời khỏi."

"Rời khỏi ư?"

Dorothy Rae ngây người nhìn cô. "Cô không nhớ ư , Carole? Nó là không bao sau khi cô và Tate kết hôn đấy."

"Tôi …dĩ nhiên là tôi nhớ," Avery nói lắp. "Anh ấy đã rời khỏi trong khoảng … "

"Sáu tháng," Dorothy Rae nói với vẻ khổ sở. "Sáu tháng dài nhất trong đời tôi. Tôi không biết anh ấy ở đâu, anh ấy đang làm gì, anh ấy có bao giờ trở lại không."

"Nhưng anh ấy đã trở lại."

"Anh ấy đã nói anh ấy cần được ở một mình một thời gian để sắp xếp lại vài chuyện. Anh ấy có quá nhiều áp lực."

"Như là cái gì?"

Bà phác một cử chỉ nhỏ, bất lực. "Ồ, kỳ vọng của Nelson đối với văn phòng luật, cuộc vận động của Tate, chuyện nghiện rượu của tôi, Fancy."

"Fancy cần một người mẹ đấy, Dorothy Rae."

Bà cười nhạt. "Nhưng không phải tôi. Nó ghét tôi."

"Làm sao chị biết chứ? Làm sao chị biết chị cảm thấy thế nào về bất cứ thứ gì? Có bao giờ chị nói chuyện với nó chưa?"

"Tôi đã thử," bà rên rỉ. "Nó thật không thể chịu được."

"Tôi e rằng không có ai yêu thương nó." Avery hít một hơi thở nhanh. "Và tôi sợ nó có thể là đúng."

"Tôi yêu nó," Dorothy Rae phản đối một cách mạnh mẽ. "Tôi đã mang lại cho nó mọi thứ mà nó muốn."

"Chị ném những món đồ đẹp đẽ để giữ cho nó bận rộn để cho việc nuôi dạy nó sẽ không cản trở với chuyện uống rượu của chị. Chị tiếc thương cho hai đứa con mà chị bị sẩy thai bằng cái giá của đứa con mà chị có."

Dorothy Rae đã đề cập đến những đứa con mà bà đã mất vào đêm phá thai của Carole bị phát giác. Sau đó, Avery đã nhặt nhạnh các chi tiết từ Fancy. Rất nhiều sự bất hạnh của Dorothy Rae đến nay đã trở nên dễ hiểu. Avery dựa vào cái ghế xe sang trọng, kêu gọi Dorothy Rae lắng nghe. "Fancy đang tự chuốc lấy thảm hoạ. Nó cần chị. Nó cần cha nó. Nó cần ai đó cứng rắn. Nếu Jack đã không quá lo lắng về chuyện uống rượu của chị, có lẽ anh ấy sẽ dành nhiều thời gian và chú ý đến nó hơn như một người làm cha phải làm.”

“Tôi không biết.”

"Nhưng tôi vốn biết trừ phi chị làm điều gì đó, và làm mau, nó sẽ cứ tiếp tục cư xử như cách nó đang làm - làm những chuyện kinh khủng chỉ để mọi người chú ý đến nó. Một ngày nào đó, nó sẽ đi quá xa và làm tổn hại mình."

Dorothy Rae gạt những chuỗi tóc đang rũ xuống và trở về tư thế phòng thủ. "Fancy luôn rất khó giải quyết - hơn cả Jack và tôi có thể xử lý. Nó có bản tính bướng bỉnh. Nó là chỉ là một thiếu nữ, tất cả chỉ có vậy."

"Ồ, thiệt sao? Thiếu nữ à? Chị có biết rằng nó đã về nhà vào đêm hôm trước sau khi bị đánh bởi một gã thanh niên mà nó đã gặp trong quán rượu không? Vâng," Avery nhấn mạnh khi cô thấy Dorothy Rae nhợt nhạt với vẻ hoài nghi.

"Tôi đang là nhà tâm lý không có kinh nghiệm, nhưng tôi tin Fancy nghĩ nó cũng cũng chẳng tốt hơn. Nó nghĩ nó không xứng đáng để nhận được sự yêu thương vì không có ai từng yêu thương nó, mặc dù nó đã cố thử mọi cách nó biết để thu hút sự chú ý của chị."

"Điều đó không đúng," Dorothy Rae nói, lắc đầu phủ nhận một cách ngoan cố.

"Tôi e là vậy. Và còn nữa." Avery quyết định cảnh báo bà ta. Cô cho là, xét cho cùng, là vì cô gái trẻ. "Nó đang ngủ với Eddy Paschal."

"Tôi không tin cô," Dorothy Rae thở khò khè. "Cậu ta đáng tuổi cha nó."

"Tôi nhìn thấy nó rời khỏi phòng khách sạn của anh ta ở Houston vào tuần trước."

"Không có nghĩa là - "

"Vào lúc tảng sáng đấy, Dorothy Rae. Chị có thể nói bằng cách nhìn vào nó là nó đã làm những gì suốt đêm. Tôi có mọi lý do để tin chuyện đó vẫn còn diễn ra."

"Anh ta sẽ không."

Thật đáng buồn rằng Dorothy Rae đã không chất vấn đạo đức của con gái bà, chỉ ở người bạn của gia đình. "Anh ta đã làm vậy."

Dorothy Rae lấy vài khoảnh khắc để hấp thụ thông tin này, sau đó mắt bà nheo lại ở Avery. "Cô là một tấm gương tốt cho con gái tôi đấy."

"Chị hãy nhớ những gì tôi nói," Avery nói. "Tôi không phải là đánh giá đạo đức của Fancy. Tôi chỉ lo cho nó. Chị có nghĩ một người đàn ông như Eddy quan tâm đến nó ngoại trừ một lý do không? Dựa vào tình bằng hữu anh ta với Tate, chị có nghĩ anh ta sẽ tiếp tục mối quan hệ này lâu dài hoặc để cho nó phát triển trở thành cái gì đó có ý nghĩa hơn không? Không đâu.

"Chuyện thật sự làm cho tôi quan tâm là Fancy cho là mình yêu anh ta. Nếu anh ta ruồng rẫy nó, sự cự tuyệt sẽ chỉ củng cố ý nghĩ thấp kém về mình của nó."

Dorothy Rae cười một cách khinh bỉ. "Nếu có bất cứ thứ gì, con gái tôi đánh giá rất cao về mình đấy."

"Đó có phải là lý do nó đã đi với những người lạ và để cho họ đánh đập nó? Đó có phải là lý do nó nhảy từ người đàn ông này đến người đàn ông kia, và để cho họ sử dụng nó bằng bất cứ cách nào mà họ thích? Đó có phải là lý do nó đã chụp mũ mình cho một người đàn ông mà nó không thể có?" Avery lắc đầu nói không. "Fancy không thích bản thân mình chút nào. Nó đang trừng phạt mình vì không đáng yêu."

Dorothy Rae xé nhỏ miếng khăn giấy. Bà nói khẽ khàng, "tôi chưa bao giờ có thể kiểm soát nó."

"Vì chị không thể kiểm soát chính bản thân mình."

"Cô thật là độc ác, Carole."

Avery muốn ôm người phụ nữ trong vòng tay và ôm chặt bà. Cô muốn nói, "không, tôi không phải là độc ác. Tôi không có. Tôi chỉ nói với chị chuyện này là vì lợi ích của bản thân chị."

Thay vào đó, cô đáp lại như Carole có thể. "Tôi chỉ chán ngấy chuyện bị trách cứ cho tình trạng hôn nhân tồi tệ của chị. Hãy là một người vợ với Jack, không phải là một người chỉ biết than vãn."

"Để làm gì chứ?" bà nói với một tiếng thở dài chán nản. "Jack ghét tôi."

"Tại sao chị lại nói thế?"

"Cô biết tại sao mà. Bởi vì anh ấy nghĩ tôi đã lừa gạt anh ấy kết hôn với tôi. Tôi thật sự nghĩ là tôi đã có thai. Tôi đã bị trễ."

"Nếu Jack ghét chị," Avery tranh cãi, "anh ấy vẫn còn kết hôn với chị trong bao năm nay à? Anh ấy sẽ trở lại sau khi bỏ đi sáu tháng à?"

"Nếu Nelson bảo anh ấy," bà nói một cách buồn bã.

À. Jack luôn làm những gì cha ông bảo ông. Ông bị ràng buộc với bổn phận vợ chồng, không phải là tình yêu. Ông là con ngựa thồ; Tate là con ngựa thuần chủng. Sự mất cân đối có thể sinh sản nhiều sự khinh thường. Có lẽ Jack đã nghĩ đó là cách để chống đối lại đứa em trai ông và cha mẹ đã thiên vị ủng hộ anh.

Avery nhìn Dorothy Rae từ một cách nhìn khác và thừa nhận rằng cô cũng có thể uống cho say, nếu cô bị mắc kẹt trong cuộc hôn nhân không tình yêu được giữ lại với nhau chỉ vì sắc lệnh đầy gia trưởng. Tình hình đang làm cho Dorothy Rae xuống tinh thần, bà cũng rõ ràng là yêu Jack rất nhiều.

"Này," Avery nói, lấy một cái khăn giấy khác từ trong bóp của cô và chuyển nó cho Dorothy Rae, "chậm mắt của chị đi. Tô môi son mới lên.”

Ngay khi bà làm xong, Fancy mở cửa xe và chui vào. Cô ngồi lên một trong những cái ghế gấp xuống đối mặt với họ. "Chúa ơi, cuộc vận động tranh cử như cứt này thật sự chả ra gì. Nhìn xem gió đã làm gì với tóc con đây này."

Dorothy Rae nhìn lướt qua Avery với vẻ không biết chắc. Avery giữ vẻ mặt của cô bình thản. Dorothy Rae lấy hết can đảm và hướng về con gái bà. "Con không nên sử dụng loại ngôn ngữ đó, Fancy."

"Tại sao?"

"Vì nó là không phải là là từ phụ nữ dùng, đó là lý do."

"Phụ nữ à? Đúng rồi, thưa Mẹ," cô nói với cái nháy mắt càn rỡ. "Mẹ hãy tiếp tục mê hoặc bản thân đi. Trong khi mẹ ở đó hãy uống một ly." Cô mở kẹo chewing gum và gấp nó lại và đút vào miệng cô. "Chuyện này sẽ kéo dài bao lâu nữa đây? Cái radio ở đâu trong cái xe này vậy?"

"Tôi muốn cháu đừng mở, Fancy," Avery nói. "Nó sẽ đánh thức Mandy."

Cô chửi thề nho nhỏ và gõ mũi giày của đôi ủng đỏ với nhau.

"Con sẽ cần mặc cái gì đó thích hợp hơn để mặc cho cuộc gặp gỡ với đông đảo quần chúng tối nay," Dorothy Rae nói, liếc nhìn xuống cặp đùi trống trơn xinh đẹp của con gái bà.

Fancy duỗi tay ra phía sau ghế. "Ồ, thật à? À con không có bất cứ thứ gì thích hợp cả. Cảm ơn Chúa."

"Khi chúng ta quay lại khách sạn, mẹ sẽ xem qua những thứ con mang theo và xem - "

"Như địa ngục là mẹ sẽ làm thế!" Fancy kêu lên. "Con sẽ mặc cái gì con thích. Hơn nữa, con đã nói với mẹ là con không có bất cứ thứ gì -"

"Đ mua sắm chiều nay để mua cái gì đó thì sao?" Hai người cùng nhìn Avery, rõ ràng kinh ngạc với lời đề nghị đột ngột của cô. "Tôi chắc chắn là cháu có thể tìm được một cái áo thích hợp nhưng vẫn rất mốt. Tôi không thể đi, dĩ nhiên, nhưng hai người có thể lấy tắc xi ra một trong những khu phố buôn bán lớn trong khi Tate thực hiện cuộc phỏng vấn trên ti vi. Thực ra," cô thêm vào, ý thức được sự ngần ngại của họ, "tôi có một danh sách của những thứ mà các người có thể mua dùm tôi nếu các người đi."

"Ai nói cháu sẽ đi chứ?" Fancy hỏi một cách bực tức.

"Con có muốn không, Fancy?"

Fancy nhìn nhanh về phía mẹ cô, người đang nói chuyện nhỏ nhẹ, hầu như rụt rè. Cô rõ ràng rất ngạc nhiên. Mắt cô đang không tin, nhưng cũng hiếu kỳ. Avery phát hiện ra cái vẻ dễ bị tổn thương đằng sau lớp vỏ bên ngoài đó.

"Sao chúng ta lại không nhỉ?" Dorothy Rae thúc giục bằng giọng run rẩy. "Nó đã quá lâu kể từ khi chúng ta đã làm những chuyện như thế với nhau. Mẹ thậm chí có thể cũng mua một chiếc áo mới, nếu con chịu giúp mẹ chọn nó."

Môi của Fancy mở ra, như thể cô sắp sửa bác bỏ ý tưởng. Tuy nhiên, sau khi chần chừ một lát, cô tiếp tục với nụ cười tự mãn tôi-không-quan-tâm-chết-tiệt lại. "Chắc chắn, nếu mẹ muốn, con sẽ đi. Tại sao lại không chứ?"

Cô liếc nhìn ra cửa sổ và thoáng thấy Eddy khi anh đưa một nhóm người quay lại những chiếc xe limousine đang chờ. "Chắc chắn là không có bất cứ thứ gì tốt hơn để làm."

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.