Cuộc Sống Mong Manh

Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50

❊ ❊ ❊

"Tôi nghĩ tốt nhất là tất cả chúng ta cùng gặp nhau như thế này, để tôi có thể làm rõ mọi chuyện với mọi người ngay lập tức."

Bryan Tate nhân viên đặc biệt của Cục điều tra liên bang nhắm đến nhóm người ủ rủ đang tụ tập ở phòng bệnh viện của Avery Daniels. Giường của cô đã được nâng cao để cho cô có thể ngồi tựa vào nó. Mắt cô đỏ và sưng tấy vì khóc. Một miếng băng phủ vai trái của cô; cánh tay của cô đang bị đeo băng.

Những người khác - Jack và gia đình ông, Zee và Tate - đang ngồi trong những cái ghế hoặc tựa vào tường và khung cửa. Tất cả giữ khoảng cách dè dặt từ giường của Avery. Từ khi Tate nói rõ tên thật của cô với họ, cô đã trở thành trung tâm của tính hiếu kỳ. Sau sự kiện bi thảm của đêm trước, Mandy đã được đưa về nông trại và ở lại đó trong dưới sự chăm sóc của Mona.

"Tất cả các người đã biết những chuyện đã xảy ra," Bryan Tate nói, "nhưng các người không biết lý do của nó. Chúng thật không dễ nói."

"Kể cho họ biết mọi chuyện đi, Bryan," Zee nói nhỏ nhẹ. "Đừng bỏ qua bất cứ điều gì vì tôi. Tôi muốn họ, cần họ hiểu."

Cao lớn và đặc biệt, ông đang đứng cạnh ghế của bà, tay đặt lên vai bà. "Zee và tôi yêu nhau cách đây nhiều năm," ông tuyên bố thẳng thừng. "Nó là chuyện mà chẳng ai trong chúng tôi đặc biệt dự đoán hoặc muốn. Chúng tôi đã không làm gì để cho nó xảy ra. Nó sai trái, nhưng quá mãnh liệt. Chúng tôi cuối cùng đã đầu hàng nó." Ngón tay ông gập trên vai bà. "Hậu quả thật lớn. Chúng đã đến đỉnh điểm trong bi kịch đêm qua."

Ông nói cho họ biết chuyện ông đã về nhà từ Triều Tiên một vài tháng trước bạn ông, Nelson. "Theo yêu cầu của anh ấy, tôi thường xuyên đến thăm Zee," ông nói. "Vào lúc Nelson về đến nhà, quan hệ giữa Zee và tôi đã phát triển vượt quá tình bằng hữu hoặc nói đơn giản là hấp dẫn lẫn nhau. Chúng tôi biết chúng tôi yêu nhau và sẽ làm Nelson bị tổn thương."

"Mẹ cũng biết mẹ đã có thai," Zee nói, đặt tay lên tay Bryan. "Có thai con đấy, Tate. Mẹ đã thẳng thắn nói với Nelson sự thật. Ông ấy giữ bình tĩnh, nhưng ra một tối hậu thư. Nếu mẹ đi với người yêu của mẹ và đứa con hoang của anh ấy, mẹ sẽ không bao giờ gặp lại Jack."

Nước mắt dâng lên trong mắt bà khi bà cười với cậu con trai lớn. "Jack, con vẫn còn là một đứa bé mới tập đi. Mẹ yêu con, một chuyện mà Nelson biết rất rõ và sử dụng điều đó để chiếm lợi thế. Khi mẹ tuyên bố là sẽ không bao giờ gặp lại Bryan, ông ấy đã nói ông ấy đã tha thứ cho mẹ và hứa sẽ nuôi dưỡng Tate như con trai của ông ấy."

"Điều mà ông ấy đã làm," Tate nói.

Mắt anh khóa chặt với mắt Bryan. Người đàn ông là cha anh, mặc dù anh đã không bao giờ gặp ông trước đêm qua. Và người đàn ông mà anh đã biết và yêu thương như cha đã bị bắn gục ngay trước mắt anh.

"Tôi không biết gì về tối hậu thư của Nelson," Bryan nói, tiếp tục câu chuyện. "Tôi chỉ nhận được một lá thư từ Zee nói rằng chuyện ngoại tình của chúng tôi - và tôi không thể tin nổi là cô ấy đã đặt cho nó một cái tên xấu xa như vậy – đã kết thúc và cô ấy ước gì nó chưa bao giờ xảy ra."

Sự tuyệt vọng đã thúc đẩy ông tình nguyện tham gia những sứ mệnh nguy hiểm ở nước ngoài. Khi máy bay của ông bị trục trặc và bắt đầu lao đầu suống đại dương, ông thật sự chào đón cái chết, vì ông sống mà cũng như chết khi phải sống mà không có Zee. Tuy nhiên, số phận thật trớ trêu và ông đã được cứu.

Trong lúc nằm điều trị vết thương, Cục điều tra liên bang đã tiếp cận ông. Ông đã được huấn luyện về công việc tình báo. Họ đề nghị rằng Bryan Tate sẽ tiếp tục "chết" và bắt đầu làm do thám tay trong cho họ. Đó là điều mà ông đã và đang làm trong suốt ba mươi năm qua.

"Khi có thể, cha đã đến để gặp con, Tate," ông nói với con trai ông. "Từ một khoảng cách cẩn thận, không bao giờ đến đủ gần để đánh liều đụng phải Nelson hoặc Zee, cha nhìn con chơi bóng đá một vài lần. Cha thậm chí theo dấu con quanh căn cứ đóng quân ở Nam trong một tuần lễ. Cha đã ở buỗi lễ tốt nghiệp của con ở UT và trường luật. Cha không bao giờ ngưng yêu thương con hoặc mẹ con."

"Và Nelson không bao giờ quên hoặc tha thứ cho mẹ," Zee nói, cúi đầu và khụt khịt vào khăn giấy.

Bryan chạm vào tóc bà an ủi, sau đó tiếp tục câu chuyện. Nhiệm vụ được giao mới nhất của ông là thâm nhập vào nhóm người da trắng ủng hộ thuyết người da trắng là ưu việt hoạt động trong các bang ở miền tây bắc. Ngay lúc đầu, ông đã đụng độ với một cựu quân nhân trong cuộc chiến ở Vietnam vô cùng đắng cay mà ông đã nhận ra là Eddy Paschal, người bạn cùng phòng ở đại học của Tate.

"Chúng tôi đã có hồ sơ dày cộp về hắn vì hắn có liên quan đến vài hoạt động muốn lật đổ và ủng hộ chủ nghĩa quốc xã mới, bao gồm một vài vụ hành quyết với nghi thức quan liêu, mặc dù chúng tôi chưa bao giờ có đủ bằng chứng để truy tố hắn."

"Chúa ơi, vậy mà tôi đã ngủ với hắn," Fancy nói với cái rùng mình.

"Con không thể biết mà," Dorothy Rae nói tốt. "Hắn đã lừa tất cả chúng ta."

"Tôi đã thà là giữ lại mạng sống của hắn," Bryan nói. "Hắn tàn bạo, nhưng vô cùng thông minh. Hắn có thể đã rất hữu ích với Cục."

Bryan nhìn về phía Tate. "Con có thể tưởng tượng nổi cha ngạc nhiên như thế nào khi Nelson liên lạc với hắn, nhất là khi triết lý sống của Paschal rất trái ngược với con. Làm sạch quá khứ của hắn, xây cho hắn một hình tượng thật trong sạch, trả cho khoá học cấp tốc trong quan hệ với công chúng và truyền thông, và đưa hắn đến Texas làm người chỉ đạo chiến dịch tranh cử của con. Đó là lúc tôi nhận ra ý định của Nelson coi vậy chứ không phải vậy."

Tate lùi vô tường và dựa đầu vào vách lại. "Thế là ông ấy đã dự định cho người giết tôi ngay từ đầu. Đó là một kế hoạch lớn. Ông ấy đã chuẩn bị tôi để trở thành một nhân vật của công chúng, tạo trong tôi tham vọng cho điều đó, thuê Eddy, mọi thứ."

"Cha e là thế," Bryan nói một cách buồn rầu.

Zee rời khỏi ghế và đi đến Tate. "Con yêu, thứ lỗi cho mẹ."

"Tha thứ cho mẹ ư?"

"Đó là tội của mẹ mà ông ấy đang trừng phạt, không phải của con," bà giải thích. "Con chẳng qua chỉ là con cừu hiến tế. Ông ấy muốn mẹ đau khổ và biết là hình phạt thê thảm nhất cho một người mẹ là nhìn thấy con mình chết, nhất là vào khoảnh khắc huy hoàng."

"Tôi không tài nào tin nỗi," Jack nói, cũng đứng lên.

"Em thì có thể," Tate lặng lẽ thừa nhận. "Vì bây giờ khi em nghĩ về mọi chuyện, em có thể tin nó. Anh biết ông ấy đã rao giảng về công lý, công bằng, đền trả sai lầm, báo thù cho sự vi phạm như thế nào mà? Ông ấy tin ông đã đền tội bằng mạng sống của mình," anh nói, hất đầu về phía Bryan, "nhưng mẹ chưa đền trả cho tội phản bội ông ấy."

"Nelson rất tinh tế, rất thông minh," Zee nói. "Cho đến đêm qua mẹ đã không nhận biết ông ấy thông minh đến thế nào hay thù oán đến mức nào. Tate, ông ấy điều khiển con kết hôn với Carole, một người phụ nữ mà ông ấy chắc chắn sẽ gợi cho mẹ nhớ về sự phản bội của chính mẹ. Mẹ phải vờ không quan tâm đến sự bội tín một cách trắng trợn của cô ta. Mẹ khó mà chỉ trích cô ta vì đã mắc cùng cái tội mà mẹ đã từng mắc."

"Nó không giống nhau, Zee."

"Tôi biết thế, Bryan," bà nhấn mạnh, "nhưng Nelson thì không. Theo ông ấy tội thông dâm là tội thông dâm, và có thể lãnh án tử hình."

Jack khó chịu. Khuôn mặt ông nhợt nhạt, tàn phá sau một đêm tang thương. "Nó vẫn rất khó hiểu đối với tôi. Tại sao, nếu ông ấy ghét Bryan rất nhiều, ông ấy lại đặt tên cho đứa bé là Tate chứ?"

"Một trò đùa độc ác đối với mẹ," Zee nói. "Nó sẽ là một lời nhắc nhở mãi mãi cái tội của mẹ."

Jack suy nghĩ một lát. "Tại sao ông ấy lại thiên vị Tate hơn con chứ? Con mới là con trai ruột của ông ấy, nhưng ông ấy luôn làm con cảm thấy thấp kém so với em trai của mình."

"Ông ấy trông chờ vào bản tính con người," Zee giải thích. "Ông ấy cho thấy rõ ràng là ông ấy ủng hộ Tate để cho con sẽ bực tức ông ấy. Sự bất đồng giữa các con sẽ là một gánh nặng khác để mẹ phải mang."

Jack lắc đầu một cách ương ngạnh. "Con vẫn không thể tin ông ấy thâm hiểm đến thế. Không phải cha." Dorothy Rae với lấy tay ông và áp nó giữa tay bà.

Zee quay về phía Avery, người đã tiếp tục im lặng nãy giờ. "Ông ấy hết lòng vì việc báo thù đối với tôi. Ông ấy đã thu xếp cho Tate kết hôn Carole Navarro. Ngay cả sau khi tôi biết về quá khứ được che đậy của cô ta, tôi chưa bao giờ nghĩ là Nelson chịu trách nhiệm trong việc chuyển đổi cô ta từ một vũ nữ thoát y thành một người vợ. Bây giờ tôi tin rằng ông ấy đã làm điều đó, cũng như ông ấy đã tuyển dụng Eddy. Bất luận thế nào, họ đã thiết lập một liên minh vào lúc nào đó.

"Carole đã được hướng dẫn để đánh vào cảm xúc của Tate. Nelson biết Tate càng không được vui vẻ, thì tôi sẽ càng không được vui vẻ. Cô ta đã làm mọi chuyện mà cô ta được bảo phải làm và thậm chí còn nhiều hơn thế. Quyết định duy nhất mà cô ta tự làm là phá thai. Tôi không nghĩ Nelson biết về chuyện đó. Nó làm ông ta giận dữ, nhưng chỉ vì ông ta sợ nó sẽ làm Tate trả giá bằng cuộc bầu cử."

Zee di chuyển về phía giường và nắm lấy tay Avery. "Cô có thể tha thứ cho tôi vì lời buộc tội độc ác mà tôi đã làm đối với cô không?"

"Bà không biết mà," cô nói khàn khàn. "Và Carole đáng bị sự ác cảm của bà."

"Tôi xin lỗi về bạn của cô, anh Lovejoy, Cô Daniels." Cách diễn đạt của Bryan thật dịu dàng – rất khác so với khi ông chĩa súng vào Eddy và bóp cò. "Chúng tôi có một người theo dõi Paschal, nhưng hắn đã thoát khỏi anh ta đêm đó."

"Van thực sự là người đã cứu tính mạng của Tate," Avery nói đầy cảm xúc. "Anh ấy chắc đã xem hàng giờ video trước khi tìm được cuộn  băng giải thích tại sao Eddy Paschal trông có vẻ quen thuộc với anh ấy. Eddy chắc đã thoát khỏi cái đuôi của ông trong vài dịp, ông Tate, vì hắn hiển nhiên đã theo tôi đến nhà của Irish. Đó là lí do tại sao hắn biết họ có liên can. Cũng giúp hắn dò tìm Carole thực sự là ai."

"Cô có nghe bất cứ thứ gì về tình trạng của ông McCabe không?"

Cô mỉm cười qua làn nước mắt. "Sau khi tôi kiên quyết, họ đã để cho tôi gặp ông ấy sáng nay. Ông ấy vẫn còn trong phòng ICU và tình trạng rất nguy ngập, nhưng họ nghĩ ông ấy sẽ vượt qua."

"Trớ trêu thay, cơn đau tim của McCabe đã cứu sống ông ấy. Nó làm cho Paschal không bắn ông ấy. Sai lầm của Paschal là đã không chắc chắn rằng McCabe đã chết khi hắn kéo ông ấy ra khỏi thang máy.

"Tôi có thể hỏi cô điều này không, cô Daniels," Bryan tiếp tục, "điều gì đã báo cho cô biết là ông Paschal định gây nguy hại cho tính mạng của Tate vậy?"

"Cô ấy được báo cho biết," Tate nói.

Phản ứng bất ngờ xuyên qua nhóm người như dòng điện. Jack là người đầu tiên nói. "Bởi ai? Khi nào?"

"Khi tôi ở bệnh viện," cô trả lời, "trong khi tôi vẫn còn băng bó và bị nhầm lẫn là Carole." Cô giải thích sự dính líu của cô từ lúc đó đến khoảnh khắc trước khi cô vội vã lên sân khấu. Khi cô kết thúc, cô nhìn lướt qua Bryan và tỏ vẻ hối tiếc nói, "tôi đã nghĩ ông là kẻ giết người thuê."

"Vậy là cô đã nhận thấy tôi à?"

"Tôi có con mắt sành sõi của một phóng viên."

"Không," ông nói, "cá nhân tôi có liên can và đã không cẩn thận như mọi khi. Tôi đã đánh liều với việc dễ bị phát hiện để theo sát Tate."

"Tôi vẫn không thể phân biệt giọng nói, nhưng tôi tin đó là Nelson, không phải Eddy, người nói với tôi đêm đó trong bệnh viện," Avery nhận xét, "cho dù tôi sẽ phải thừa nhận rằng tôi chưa bao giờ nghĩ ông ấy sẽ là người đó."

Thay mặt cô, Bryan nói, "Cô Daniels không thể nói bất cứ thứ gì với bất kỳ ai khi tính mạng của cô ấy sẽ gặp nguy cơ."

"Và tính mạng của Tate," cô nói thêm, rụt rè dội mắt xuống khi anh liếc nhìn cô một cách sắc nhọn.

Jack nói, "cô có lẽ nghĩ tôi có ý định giết em trai mình. Cain và Abel."

"Nó đã thoáng qua tâm trí tôi vài lần, Jack. Tôi xin lỗi." Bởi vì ông và Dorothy Rae vẫn còn nắm tay, cô kềm chế từ việc đề cập đến sự si mê của ông với Carole.

"Tôi nghĩ thật tuyệt là cô đã làm chuyện đó như thế nào," Fancy tuyên bố. "Ý tôi là giả vờ là Carole đấy."

"Nó đã không thể dễ dàng," Dorothy Rae nói, luồn cánh tay qua tay chồng bà. "Tôi chắc chắn là cô vui mừng rằng mọi chuyện đã được hé mở." Bà trao cho Avery vẻ ngoài thay lời cảm ơn thầm lặng. Bây giờ bà hiểu được là tại sao cô em dâu bà đã rất giàu lòng trắc ẩn và hữu ích gần đây. "Đó là tất cả, hả ông Tate? Chúng tôi được tự do rời khỏi để Avery nghỉ ngơi chứ?"

"Gọi tôi là Bryan, và vâng, đó là tất cả những gì cho hiện tại."

Họ ùa nhau ra ngoài. Zee di chuyển đến bên Avery. "Làm sao tôi có thể hoàn trả cô đã cứu mạng sống của con trai tôi đây?"

"Tôi không muốn bất cứ sự hoàn trả nào. Không phải mọi thứ đều là giả đâu." Hai người phụ nữ trao đổi cái nhìn ý nghĩa. Zee vỗ nhẹ tay cô và rời khỏi dưới cánh tay bảo vệ của Bryan.

Sự im lặng họ để lại ở phía sau thật nặng nề. Tate cuối cùng rời khỏi vị trí bức tường và di chuyển đến chân giường của cô. "Có lẽ họ sẽ kết hôn," anh nhận xét.

"Anh sẽ cảm thấy thế nào về chuyện đó, Tate?"

Anh nghiên cứu mũi giày một lát trước khi ngẩng đầu lên. "Ai có thể trách họ chứ? Họ đã yêu nhau còn lâu hơn tôi từng sống."

"Bây giờ thật dễ hiểu là tại sao Zee luôn có vẻ rất buồn bã."

"Cha đã giam giữ cảm xúc của mẹ." Anh đưa ra tiếng cười khô khốc. "Đoán là tôi không thể gọi ông ấy là Cha nữa, đúng không?"

"Tại sao lại không chứ? Đó là những gì Nelson đối với anh. Cho dù động cơ của ông ấy là thế nào đi nữa, ông ấy vẫn là một ông bố tốt."

"Tôi đoán vậy." Anh nhìn cô một lúc lâu. "Tôi lẽ ra phải tin em hôm qua khi em cố cảnh báo tôi."

"Nó quá khó tin đến nỗi anh không thể chấp nhận."

"Nhưng em đã đúng."

Cô lắc đầu. "Em chưa bao giờ tình nghi Nelson. Eddy, có. Thậm chí là Jack. Nhưng chưa bao giờ là Nelson cả."

"Tôi muốn tiếc thương cho cái chết của ông ấy, nhưng khi tôi nghe ông ấy đã độc ác như thế nào đối với mẹ tôi, và ông ấy đã thuê chính người bạn thân nhất của tôi để giết tôi… Chúa ơi." Anh thở ra một hơi dài, lùa tay qua mái tóc. Nước mắt dâng lên trong mắt anh.

"Đừng quá hà khắc với bản thân, Tate. Anh có quá nhiều chuyện phải đối mặt trong cùng một lúc." Cô muốn ôm anh và an ủi anh, nhưng anh đã không hỏi cô và, cho đến khi anh làm điều đó, cô không có quyền gì hết.

"Khi em thực hiện câu chuyện của mình, tôi muốn xin một ân huệ."

"Sẽ không có câu chuyện nào cả."

"Sẽ có một câu chuyện," anh tranh cãi một cách kiên quyết. Anh đi vòng qua chân giường và ngồi xuống cạnh giường. "Em đang được gọi như một nữ anh hùng."

"Anh không nên tiết lộ lai lịch của em trong cuộc họp báo sáng nay." Cô đã xem nó trong phòng bệnh trong khi nó được phát sóng trực tiếp từ đại sảnh của Palacio Del Rio. "Anh có thể ly dị em như Carole, như anh đã dự định."

"Tôi không thể bắt đầu sự nghiệp chính trị của mình với sự lừa dối, Avery."

"Đó là lần đầu anh gọi em bằng tên của em," cô thì thầm, không kịp thở khi nghe nó trên môi anh.

Ánh mắt của họ khóa lấy nhau trong chốc lát, sau đó anh tiếp tục. "Cho đến nay, không ai ngoài những người đã ở trong phòng này, và tôi đoán một vài đặc vụ FBI, biết là Nelson Rutledge đã phác thảo âm mưu đó. Họ đã phỏng đoán nó đều là do Eddy làm và đã quy nó cho ảo tưởng tan vỡ đối với nước Mỹ của anh ta sau chiến tranh. Tôi muốn xin em giữ y như vậy. Vì lợi ích của gia đình tôi. Hầu hết là vì lợi ích của mẹ tôi."

"Nếu có bất kỳ ai hỏi, em sẽ nói thế. Nhưng em sẽ không viết câu chuyện này."

"Có, em sẽ viết."

Nước mắt bắt đầu dâng lên trong mắt cô lại. Một cách bực bội, cô chụp lấy tay anh. "Em không thể chịu được khi anh nghĩ em làm điều này để khai thác anh, hoặc em làm vì danh tiếng."

"Tôi nghĩ em đã làm vì lý do mà em đã kể cho tôi nghe hôm qua, điều mà tôi một cách ương ngạnh không chịu tin - vì em yêu tôi."

Trái tim cô đập loạn xạ. Cô lùa những ngón tay qua tóc anh. "Em thật đã làm vì điều đó, Tate. Hơn cả đời em."

Anh nhìn chằm chằm vào miếng băng ở vai cô và, hơi rùng mình, nhắm chặt mắt lại. Khi anh mở chúng ra, chúng trông mơ hồ . "Anh biết."

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.