"Chào, anh Lovejoy." Van đang gập mình, sờ soạng cái máy quay phim của anh. Anh ngước đầu và hất mớ tóc dài ra khỏi mặt. "Ồ, chào, Av… à, Bà Rutledge."
"Rất vui được gặp lại anh."
"Tôi cũng vậy." Anh đút một cuộn băng trắng vào máy quay phim và kéo nó lên vai. "Tôi không thấy bà trong tuần lễ đầu tiên của chuyến đi này, nhưng tôi thấy là gia đình đã được đoàn tụ."
"Vâng, anh Rutledge muốn chúng tôi ở bên anh ấy."
"Thật à?" Van liếc mắt điểu cáng với vẻ ám chỉ. "Không ngọt ngào lắm sao?"
Cô ném cho anh cái nhìn chỉ trích. Mặc dù cô đã nhìn thấy Van vài lần trong ngày và họ đã gật đầu chào nhau nhưng cô đã không có cơ hội để nói chuyện với anh cho đến bây giờ. Buổi chiều đã trôi qua nhanh chóng, nhất là sau cuộc nói chuyện với Dorothy Rae.
"Mọi chuyện thế nào rồi?" Van hỏi cô.
"Về cuộc vận động hả? Nó bị một việc làm cho mệt mỏi. Tôi đã bắt tay với hàng ngàn người hôm nay, và đó chỉ là một phần nhỏ của những gì Tate đã làm." Chả có gì lạ với cô là anh đã vô cùng mệt mỏi khi cô đến Fort Worth vào buổi tối trước đó. Tuy nhiên ở phía trước đám đông anh luôn có vẻ tươi tắn và nhiệt tình.
Đây là lần xuất hiện cuối cùng trong ngày. Mặc dù bữa tiệc đã chính thức kết thúc nhưng trên bục đã tập trung rất đông người reo hò cổ vũ bài diễn văn của anh và bây giờ muốn gặp riêng anh. Cô thấy thương hại với những đòi hỏi được đặt lên anh sau một ngày dài như thế này, nhưng cô vui mừng vì có cơ hội biến mất để tìm kiếm Van.
"Nghe nói là ông ta đã đuổi cổ những con chim ó đó từ Wakely và Foster."
"Tin tức lan nhanh thật."
"Paschal đã công bố chuyện đó. Nếu bà hỏi tôi, Rutledge đã hất cẳng họ không sớm một phút nào đâu. Họ làm nó hầu như không thể đến gần ông ta được. Tựa như là đang làm tình với một cuộn dây thép bọc ngay vật đàn ông thay vì là bao cao su như thường lệ vậy."
Avery hy vọng rằng không có ai ở gần nghe được sự so sánh đó. Đó là cái mà anh sẽ sử dụng với đồng nghiệp, nhưng hầu như không phải là thứ thích hợp để nói với vợ của ứng cử viên quốc hội. Cô vội thay đổi đề tài. "Các quảng cáo mà anh đã quay ở nông trại bây giờ đang được trình chiếu trên TV đấy."
"Bà đã từng nhìn thấy chúng chưa?"
"Những cảnh quay thật tuyệt, anh Lovejoy."
Hàm răng không theo một trật tự nào của anh lộ ra khi anh mỉm cười. "Cám ơn, Bà Rutledge."
"Anh có nhìn thấy bất kỳ người nào ở đây mà anh nhận ra không?" cô hỏi, xuề xoà quét mắt qua đám đông đang nán lại.
"Không có tối nay." Anh nhấn mạnh ở hai chữ cuối khiến cho ánh mắt của cô giật lại phía anh. "Có vài khuôn mặt quen thuộc trong đám đông chiều nay."
"Ồ?" cô đã giám sát đám đông một cách cẩn thận, nhưng cô cảm thấy rất nhẹ nhõm vì đã không nhìn thấy Tóc Xám. Rõ ràng Van đã nhìn thấy. "Ở đâu? Trong khách sạn à?"
"Ở General Dynamics và một lần nữa ở căn cứ không quân Carswell."
"Tôi hiểu rồi," cô nói một cách run rẩy. "Đó có phải là lần đầu trong chuyến đi này không?"
"Đúng vậy," anh nói, gật đầu. "Bà phải thứ lỗi cho tôi, Bà Rutledge. Bổn phận lại kêu gọi. Phóng viên đang báo hiệu cho tôi, vì vậy tôi phải đi rồi."
"Ồ, xin lỗi tôi đã giữ chân anh, anh Lovejoy."
"Không sao đâu. Rất vui là đã bị cưỡng bách." Anh bước vài bước cách xa cô, sau đó quay đầu lại. "Bà Rutledge, có bao giờ bà nghĩ rằng có ai đó đến để gặp bà và không, à, không phải là chồng bà không?"
"Tôi à?"
"Chỉ là một ý nghĩ. Nhưng đáng để xem xét." Mắt Van chuyển lời cảnh báo. Vài phút sau đó anh bị hút vào đám đông.
Avery đứng im và quay cuồng với giả thuyết kinh khủng đó hết lần này đến lần khác trong tâm trí cô. Cô không cảm giác được sự chuyển động của đám đông, đến tiếng ồn và sự chấn động, và không nhìn thấy có người đang nhìn cô từ bên kia phòng và tự hỏi cô và gã thợ quay phim truyền hình xốc xếch kia đã tìm được đề tài gì để nói mà lâu như thế.
༺༒༻
"Jack?"
"Hả?"
"Anh nhận thấy kiểu tóc mới của em không?"
Dorothy Rae đang chiêm ngưỡng hình ảnh của bà lần đầu tiên sau một thời gian quá lâu đến nỗi bà thậm chí không thể nhớ. Thời trẻ, khi bà còn là một cô gái nổi tiếng nhất ở trường Lampasas High, làm dáng đã từng là sự giải trí hàng đầu của bà. Nhưng trong nhiều năm đã không có gì nhiều đáng khen khi bà nhìn vào gương.
Jack, đang dựa trên giường trong phòng khách sạn đọc báo, trả lời một cách máy móc. "Nó trông có vẻ dễ thương."
"Hôm nay Fancy và em đã đi ngang một thẩm mỹ viện hợp thời trang trong phố buôn bán. Anh biết đấy, chỗ mà tất cả những người tạo mẫu mặc đồ đen và đeo vài chiếc bông tai mỗi bên tai." Jack nói làu bàu. "Trong cơn bốc đồng, em đã nói, 'Fancy, mẹ sẽ thay đổi dáng vẻ.' Vì thế bọn em đã đi vào đó và một trong những cô gái đã làm tóc, trang điểm và làm móng tay cho em."
"Hừm."
Bà nhìn chằm chằm vào gương, xoay đầu qua một bên, sau đó xoay qua bên kia. "Fancy nói rằng em nên làm nhạt tóc của em một tí, ngay đây quanh khuôn mặt của em. Nó nói rằng điều đó sẽ làm em trẻ hơn mấy tuổi. Anh nghĩ sao?"
"Tôi nghĩ tôi sẽ đề phòng bất cứ lời khuyên nào đến từ Fancy."
Lòng tự tin đang nẩy nở lại của Dorothy Rae bị héo đi một ít, nhưng bà cưỡng lại lòng mong muốn đến quầy rượu và tự rót cho mình một ly để phục hồi. "Em .. em đã ngưng uống rượu rồi, Jack," bà buột miệng nói.
Ông hạ thấp tờ báo và nhìn bà đầy đủ lần đầu tiên trong suốt buổi tối hôm đó. Kiểu tóc mới ngắn hơn, phồng hơn và xinh đẹp hơn. Mỹ phẩm được khéo léo sử dụng đã làm ẩm những cái rãnh khô trên khuôn mặt đã bị xói mòn bởi những con sông của rượu vốt ka, và mang màu sắc về vùng đất khô cằn mà nó đã từng có.
"Kể từ khi nào vậy?"
Lòng tự tin mới khám phá của bà khô héo thêm một chút nữa với thái độ hoài nghi của ông, nhưng bà vẫn cố giữ đầu mình ngẩng lên. "Sáng nay."
Jack gấp tờ báo lại và thảy nó xuống sàn nhà. Với lấy cọng dây đèn đọc sách đươc gắn vào tấm ván đầu giường, ông nói, "Ngủ ngon, Dorothy Rae."
Bà di chuyển đến giường và bật đèn lên. Ông ngước nhìn bà với vẻ bất ngờ. "Lần này em thật tình đấy, Jack."
"Em đã thật tình mỗi lần em nói là em sẽ từ bỏ."
"Lần này thì khác. Em sẽ đăng ký tham gia vào một trong những bệnh viện mà anh đã muốn em đi. Sau cuộc bầu cử, thật đấy. Em biết là bây giờ sẽ không phải là thời gian thích hợp để cho thành viên của gia đình của Tate nhập viện vì nghiện rượu."
"Em không phải là nghiện rượu."
Bà mỉm cười buồn bã. "Vâng, em là vậy, Jack. Vâng, đúng vậy. Anh nên buộc em thừa nhận điều đó cách đây lâu rồi mới phải." Bà chìa tay ra và thử chạm vào vai ông. "Em không trách anh. Em là người phải chịu trách nhiệm với những gì em đã tạo ra."
Sau đó cái cằm xinh đẹp của bà, đã ít nhiều chịu sự tàn phá bởi lạm dụng rượu quá độ và sự bất hạnh, ngẩng lên một khấc. Giữ nó ở một góc độ của sự tự hào, khuôn mặt bà hiện lên dấu vết của một hoa hậu mà bà đã từng là và sự sôi nổi của một nữ sinh viên mà ông đã đem lòng yêu. "Em sẽ không là một kẻ say vô dụng nữa."
"Chúng ta sẽ chờ xem."
Giọng ông không lạc quan lắm, nhưng ít ra là bà có được sự chú ý của ông, nó là một cái gì đó. Ông đã không lắng nghe bà hơn phân nửa thời gian vì bà hiếm khi có bất cứ thứ gì đáng để cho ông quan tâm.
Bà kêu ông nằm xê qua để bà có thể ngồi ở cạnh giường và nghiêm trang gấp tay trên đùi bà. "Chúng ta phải để ý đến Fancy nhiều hơn."
"Chúc may mắn," ông khịt mũi.
"Em nhận thấy là chúng ta không thể thả lỏng nó. Nó cũng đã lớn rồi."
"Và đã đi quá xa."
"Có lẽ. Em hy vọng là không. Em muốn nó biết rằng em quan tâm chuyện gì xảy ra với nó." Môi bà hé ra trong nụ cười nhỏ. "Chúng tôi đã rất vui vẻ với nhau chiều nay. Nó đã giúp em chọn chiếc áo mới. Anh có nhận thấy cái áo nó đã mặc tối nay không? Nó vẫn còn loè loẹt, nhưng đã đứng đắn hơn so với tiêu chuẩn bình thường của nó. Zee thậm chí đã bình luận về nó. Fancy cần một bàn tay vững chắc. Đó là cách duy nhất nó biết chúng ta yêu nó." Bà ngừng lại, nhìn lướt qua ông một cách lưỡng lự. "Và em muốn giúp anh."
"Giúp tôi cái gì?"
"Khôi phục lại từ sự thất vọng của anh."
"Thất vọng gì?''
"Hầu hết là vì Carole. Anh không cần phải thừa nhận hoặc phủ nhận bất cứ chuyện gì," bà vội nói. "Bây giờ em rất tỉnh táo, nhưng em biết sự khao khát của anh đối với cô ta không phải là do ảo giác từ những cơn say của em đâu. Dù hai người đã từng có mối quan hệ mật thiết hay không không quan trọng đối với em.
"Em không thể đổ lỗi cho anh về chuyện không chung thủy. Có nhiều lúc em yêu ly rượu kế tiếp của em nhiều như em yêu anh - có lẽ là hơn. Em biết anh yêu Carole – một cách cuồng dại. Cô ta đã sử dụng anh và làm anh đau. Em muốn giúp anh quên cô ta.
"Và em muốn giúp anh khắc phục những thất vọng khác, giống như cái mà anh đã có sáng nay khi Tate chống lại quyết định của anh về chuyện giữ các nhà tư vấn đó."
Lấy lại lòng can đảm, bà chạm vào khuôn mặt ông lần này. Bàn tay bà chỉ hơi run rẩy một chút. "Dù có bất kì ai xem trọng anh hay không. Anh vẫn luôn là người hùng của em, Jack."
Ông nhận xét chế giễu câu nói đó. "Có mà anh hùng."
"Đối với em thì đúng vậy."
"Chuyện này là gì thế, Dorothy Rae?"
"Em muốn chúng ta lại yêu thương nhau."
Ông nhìn bà một lúc lâu, một cái nhìn có ý nghĩa hơn cách ông đã nhìn bà trong nhiều năm. "Tôi nghi ngờ chuyện đó có thể xảy ra."
Giọng điệu của ông làm cho bà sợ. Tuy nhiên, bà nở một nụ cười nhẹ với ông. "Chúng ta sẽ cùng nhau làm chuyện đó. Ngủ ngon nhé, Jack."
Bà tắt đèn và nằm xuống cạnh ông. Ông không phản ứng gì khi bà đặt cánh tay quanh ông, nhưng ông đã không cự tuyệt như ông thường làm.
***
Chứng mất ngủ đã trở nên thường xuyên kể từ khi Carole trở về từ bệnh viện. Thực ra, những đêm thao thức đã trở nên rất thú vị, vì nó đã trở thành thời điểm tốt nhất để suy nghĩ. Không có người nào khác ở xung quanh; không có chuyển động và tiếng ồn nào để cản trở bộ não. Sự im lặng sinh ra sự hiểu biết.
Những gì rõ ràng là không có chút logic. Bởi vì bất kể các dữ liệu cần được phân tích bao nhiêu lần đi nữa, giả thuyết "hợp lý" là phi lý.
Carole không phải là Carole.
Làm thế nào, tại sao, và lý do của nó là quan trọng, nhưng không ở mức độ như thực tế sờ sờ là Carole Navarro Rutledge đã được thay thế bằng một người khác. Chứng lãng quên chỉ là một sự lấp liếm cho sự đảo lộn hoàn toàn từ tính tình trước kia của ả. Điều đó giải thích tại sao ả đã yêu chồng ả lại, nhưng vẫn sẽ không thể giải thích những tính cách đã thay đổi. Tính cách ả hiện thời sẽ chỉ có ý nghĩa nếu ả là một người phụ nữ khác hoàn toàn.
Carole không phải là Carole.
Vậy thì cô ta là ai?
Câu hỏi đang giày vò vì có rất nhiều thứ gặp nguy cơ. Kế hoạch đã mất nhiều năm để dàn xếp sắp sửa thành công… trừ phi nó đã bị cản trở bởi một kẻ mạo danh. Tất cả các yếu tố đều ở trong guồng quay của nó. Đã quá muộn để quay trở lại, kể cả có muốn cũng không được. Sự báo thù ngọt ngào đôi khi cần phải có những hy sinh cay đắng. Sự báo thù sẽ không bị hủy.
Tuy nhiên, cho đến lúc nó được nhận ra thì ả Carole này, kẻ lừa đảo này phải bị theo dõi. Cô ta có vẻ vô hại, nhưng một người không bao giờ có thể quá cẩn thận. Nhưng cô ta là ai và tại sao cô ta lại muốn giả mạo lai lịch của một người phụ nữ khác, nếu quả thực đó là điều đã xảy ra, thì thật khó hiểu.
Ngay khi họ về nhà, phải có câu trả lời cho những câu hỏi này. Có lẽ nên đong đưa thêm một củ carrot nữa ở phía trước cô ta chỉ để xem cô ta sẽ phản ứng thế nào, cô ta sẽ chạy đến ai. Đúng, cần thêm một thông điệp nữa. Cô ta không nên được đặt trong tình trạng báo động là cô đã bị phát hiện. Đối tác trong chuyện này chắc chắn sẽ đồng ý. Mỗi cử động của Carole kể từ bây giờ phải được giám sát kỹ lưỡng. Họ phải biết cô ta là ai.
Khởi điểm sẽ là cần biết ai đã thực sự chết trong vụ tai nạn của chuyến bay 398... Và người nào còn sống.
༺༒༻
"Chào buổi sáng."
"Chào, Jack. Ngồi đi." Tate ra dấu cho anh trai anh ngồi vào cái ghế bên kia bàn ăn điểm tâm và ra dấu người phục vụ để châm cho anh một ít cà phê.
"Chú không mong chờ bất cứ một người nào khác chứ?"
"Không. Carole và Mandy dậy muộn sáng nay. Em thức dậy, ra ngoài chạy bộ, và đã mặc đồ xong vào lúc họ thức dậy. Carole đã kêu em đừng đợi họ. Em ghét phải ngồi ăn một mình, vì vậy em vui mừng là anh ở đây."
"Thật à?" Quay về phía người phục vụ, ông nói, "Bữa điểm tâm số ba. Hãy làm món thịt xông khói cho thật giòn và thay thế món khoai tây chiên bằng yến mạch, làm ơn."
"Chắc chắn rồi, thưa ông Rutledge."
"Thật tốt khi có một người em nổi tiếng," Jack bình luận khi người phục vụ rút lui để lấy những món ông gọi. "Bảo đảm được phục vụ tốt hơn."
Tate đang ngả người trên ghế, tay anh tạo thành hai nắm tay lỏng lẻo ở cả hai bên đĩa. "Có thấy phiền cho em biết ý của anh là gì khi nói thế không?"
"Nói gì?" Jack đổ hai gói đường vào tách cà phê của ông.
"Hỏi liệu em có vui khi anh cùng em ăn sáng đấy."
"Anh chỉ nghĩ sau chuyện hôm qua - "
"Hôm qua diễn ra thật tốt đẹp."
"Anh đang nói về cuộc họp với Dirk và Ralph."
"Thi ra anh vẫn còn bực tức vì em đuổi việc họ à?"
"Đó là cuộc vận động của chú," Jack nói với cái nhún vai không quan tâm.
"Đó là cuộc vận động của chúng ta."
"Địa ngục mới đúng vậy."
Tate định phản đối khi người phục vụ xuất hiện với bữa điểm tâm của Jack. Anh đợi cho đến khi họ được ở riêng lại, sau đó khom người ngang qua bàn và nói bằng giọng hòa giải, "em không làm giảm giá trị quyết định của anh, Jack."
"Đối với anh thì nó trông giống như vậy. Đối với những người khác nữa."
Tate nhìn chằm chằm vào chỗ thức ăn nguội lạnh còn lại của anh bao gồm bánh quế và xúc xích, nhưng không nhặt nĩa lên lại. "Em xin lỗi nếu anh thấy phiền về chuyện đó, nhưng chiến thuật của họ không hợp với em. Em đã lắng nghe anh, Eddy, và Cha, nhưng -"
"Nhưng chú đã làm theo ý kiến của Carole."
Tate sửng sốt bởi sự hằn học của Jack. "Cô ấy thì có liên quan gì đến chuyện này chứ?"
"Chú nói cho anh biết đi."
"Cô ấy là vợ em."
"Đó mới là vấn đề của chú."
Tate không muốn thảo luận về cuộc hôn nhân của anh với anh trai mình. Anh nhắm đến vấn đề thực sự. "Jack, tên em sẽ ở trên lá phiếu. Em là người cuối cùng chịu trách nhiệm về cách mà cuộc vận động của em diễn ra. Em sẽ phải chịu trách nhiệm về hành động của em ở Quốc hội nếu em được bầu. Tate Rutledge," anh nhấn mạnh, "không phải bất cứ một người nào khác."
"Anh hiểu điều đó."
"Vậy thì hãy hợp tác với em, đừng chống lại em." Bị kích động với đề tài này, Tate đẩy đĩa của anh sang một bên và chống cẳng tay trên mép bàn. "Em không thể làm được chuyện này một mình. Quỷ thật, anh không nghĩ em biết anh tận tậm với chuyện này thế nào à?"
"Hơn bất cứ thứ gì trên thế giới, anh muốn nhìn thấy chú được bầu."
"Em biết thế, Jack. Anh là anh của em. Em yêu anh. Em hiểu rõ giá trị của sự bền bì của anh, sự hy sinh của anh, và tất cả những chi tiết anh giải quyết để em sẽ không phải lo lắng đến chúng. Em nhận ra, có lẽ hơn anh biết, em đang ngồi lên con ngựa trắng trong khi anh đứng ở đó xúc phân."
"Anh chưa bao giờ khao khát được cưỡi con ngựa trắng, Tate. Anh chỉ muốn được khen ngợi về việc xúc phân một cách rõ ràng."
"Còn hơn là rõ ràng nữa," Tate nói. "Em xin lỗi vì chúng ta đã bất đồng về vấn đề hôm qua, nhưng đôi khi em phải nghe theo bản năng của em, bất kể những gì anh hay những người khác đang khuyên em.
"Anh muốn em làm theo cách nào đây chứ? Em có xứng đáng là một ứng cử viên cho công sở không nếu em có thể bị chi phối phải chấp nhận một chuyện gì đó vì nó sẽ phổ biến, có lợi, và tiện lợi để làm, mặc dù em cảm thấy cực lực phản đối nó?"
"Anh nghĩ là không."
Tate mỉm cười buồn bã. "Suy cho cùng, em là người phải đưa mông ra cho thế giới đấy, Jack."
"Chỉ là đừng mong anh sẽ cúi xuống và hôn nó khi anh nghĩ chú sai."
Hai anh em cười với nhau. Jack là người đầu tiên trở nên nghiêm nghị lại. Ông gọi người phục vụ đến dọn đĩa và châm thêm cà phê cho họ. "Tate, chừng nào mà chúng ta thấy rõ … "
"Hở?"
"Anh có ấn tượng rằng chuyện giữa em và Carole đang tiến triển tốt hơn."
Tate nhìn lướt qua anh trai anh một cách gay gắt, sau đó nhìn chỗ khác. "Một phần nào đó."
"Tốt, đó .. đó thật là tốt, anh đoán vậy. Chừng nào mà nó làm em hạnh phúc." Ông đùa nghịch với gói đường rỗng.
"Sao em lại thấy như đang chờ nghe một tin xấu vậy?"
Jack đằng hắng và lúng túng di chuyển trong ghế. "Anh không biết, có cái gì đó…" Ông lùa tay vào mái tóc thưa. "Chú sẽ nghĩ anh bị điên."
"Nói nghe thử xem."
"Có cái gì đó không giống lắm với thím ấy."
"Ý của anh là gì?"
"Anh không biết. Khỉ thật, em đã ngủ với thím ấy. Nếu em đã không nhận thấy nó, thì chắc là anh đã tưởng tượng thôi." Ông ngừng lại, chờ đợi một sự xác nhận hoặc phủ nhận, ông chẳng được cái nào cả. "Chú có thấy thím ấy nói chuyện với gã TV tối qua không?"
"Gã TV gì?"
"Cái người quay phim thương mại cho chúng ta ở nông trại đấy."
"Tên anh ta là Van Lovejoy. Anh ta đang theo dõi cuộc vận động của em cho KTEX."
"Ừ, anh biết." Jack dang rộng hai tay và cười gượng gạo. "Chỉ có vẻ lạ là Carole đã đến nói chuyện với anh ta trong sự huyên náo tối qua, chỉ là vậy. Thím ấy đã đi thẳng đến chỗ anh ta ngay khi thím ấy rời khỏi bục. Anh ta không phải chính xác là loại người như thím ấy."
Tate quay phắt đầu lên. "Ý anh là …"
Jack nói lắp bắp, "Anh ta không… khỉ thật, chú biết ý anh muốn nói gì."
"Em biết anh có ý gì." Giọng Tate đều đều.
"Tốt, anh nên trở lên lầu và đốt lửa lên dưới người Dorothy Rae và Fancy. Eddy muốn mọi người tụ tập ở đại sảnh, thu dọn và sẵn sàng rời khỏi lúc mười giờ ba mươi." Ông âu yếm vỗ vai em trai ông khi ông bước ngang qua chỗ anh. "Anh rất thích bữa điểm tâm."
"Em cũng vậy, Jack."
Tate tiếp tục chăm chăm nhìn ra cửa sổ. Carole đã nói chuyện với Van Lovejoy một lần nữa tối qua? Tại sao?
Anh đã không nói với anh trai anh là cô đã có cuộc đàm thoại riêng với gã quay phim video một lần trước đây. Với sự giải thích liến thoắng của cô, câu chuyện của họ trên vỉa hè bên ngoài Adolphus đã có vẻ lén lút.
Lần đó cô đã nói dối. Anh biết cô đang nói dối, nhưng sau đó anh đã hôn cô, cô đã đáp trả nụ hôn của anh, và anh đã quên hết những gì đã châm ngòi cuộc tranh luận. Mọi chuyện đang diễn ra quá tốt giữa họ. Tại sao đám mây đen này phải xuất hiện nơi chân trời chứ?
Chuyện tình dục của họ chưa bao giờ được tốt hay được mãn nguyện như bây giờ. Nóng bỏng, nhưng nó luôn nóng bỏng. Bẩn thỉu, nhưng nó vẫn luôn bẩn thỉu. Chỉ là bây giờ tựa như có quan hệ tình dục bẩn thỉu với một quý bà, làm nó thậm chí càng tốt hơn. Cô không còn vội vã màn dạo đầu. Cô không còn rên rỉ những biệt ngữ thô tục. Cô không la hét như trước kia khi cô giả vờ đạt đến khoái cảm, mà thở những hơi thở nhỏ hấp dẫn mà anh nghĩ là quyến rũ gấp bội. Và anh thề rằng cực khoái của cô là thật. Có một sự mới lạ trong việc làm tình của họ, cái gì đó đầy vẻ dan díu, gần như là không hợp pháp. Anh đã bối rối để thậm chí nghĩ đến lời nói sáo, nhưng mỗi lần luôn giống y như là lần đầu. Anh luôn khám phá ra cái gì đó về cô mà anh đã không nhận biết trước đây.
Cô đã chưa bao giờ khiêm tốn, không bao giờ suy nghĩ đến chuyện trần truồng đi tới đi lui. Tuy nhiên, gần đây cô đã khéo léo sử dụng đồ lót chứ không phải khoả thân để cám dỗ anh. Sáng hôm qua, khi họ làm tình trên ghế sô pha trong phòng khách, cô đã nhấn mạnh rằng anh phải kéo màn cửa sổ lại trước. Anh giả thiết rằng ý thức tự giác của cô phát xuất từ những vết sẹo gần như không thể phát hiện trên cánh tay của cô.
Sự e thẹn kích thích anh. Cô cám dỗ bằng cách giữ lại. Anh chưa được nhìn thấy trong ánh sáng những gì anh đã mơn trớn trong bóng tối bằng tay và môi. Chết tiệt nếu sự bí ẩn không làm anh muốn cô hơn nữa.
Anh đã luôn nghĩ về cô hôm qua. Những ý nghĩ trụy lạc về cô đã xâm nhập vào những cuộc thảo luận cao cấp và những bài diễn văn sôi nổi. Bất cứ khi nào mắt của họ chạm nhau, họ dường như đang nghĩ tới cùng một suy nghĩ, và đó là họ muốn thời gian đi qua nhanh đến cỡ nào để họ có thể lên giường lại.
Anh đã hình thành thói quen kỳ lạ trong tiềm thức là biết nơi cô ở mọi lúc, đánh giá khoảng cách của cô với anh và tạo ra lý do để chạm vào cô bất cứ khi nào cô ở đù gần. Nhưng cô có đang giở trò với anh không? Sự khiêm tốn của cô có phải là một trò lừa bịp tình dục không? Tại sao cô có mối quan tâm không thể giải thích được với gã nhiếp ảnh gia này?
Một mặt, Tate muốn có câu trả lời ngay. Nhưng nếu câu trả lời nghĩa là phải từ bỏ sự hoà bình, hoà âm, và tình dục, anh sẽ chuẩn bị đợi vô thời hạn cho sự giải thích.
༺༒༻