Cuộc Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 57 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33

❊ ❊ ❊

"Chuyện quái quỷ," Van Lovejoy nói một cách nhẫn nhục. Anh rít hơi thuốc sau cùng của điếu thuốc đã được hút xuống tận đầu ngón tay nhuộm màu của anh. "Tôi đã không giỏi về chuyện hăm dọa hơn tôi làm bất cứ thứ gì khác. Không thôi tôi đã tiêu tùng rồi."

"Cậu hăm dọa nó à ?" Irish nhìn chằm chằm vào nhiếp ảnh gia một cách khinh miệt. "Cậu đã không đề cập đến chuyện đó khi cậu kể cho tôi nghe về cuộc gặp gỡ của cậu với Avery."

"Không sao đâu, Irish." Avery đặt tay lên cánh tay của người đàn ông lớn tuổi. Với nụ cười, cô nói thêm, "Van chỉ phật ý vì chúng ta đã không tính cả anh ấy trong cái bí mật của chúng ta."

"Đừng đùa giỡn về chuyện đó. Bí mật này đang làm cho chú mắc chứng không tiêu mãn tính đấy." Irish rời khỏi ghế xô pha để đi lấy một ly uýt xki, ông đổ vào ly từ cái chai trên bàn bếp.

"Làm cho tôi một ly với," Van gọi đến ông. Sau đó đến Avery, anh nói, "Irish nói đúng. Em đang gặp rắc rối và em thậm chí còn không biết nó."

"Tôi biết chứ."

"Có thể làm bất cứ điều gì không ?"

Cô lắc đầu. "Không."

"Chúa ơi, Avery, em điên rồi à ? Tại sao em lại làm một chuyện ngu ngốc khốn kiếp như thế chứ ?"

"Chú có muốn nói với anh ấy, hay là cháu nói ?" cô hỏi Irish khi ông ngồi lại bên cạnh cô trên ghế.

"Đây là chuyện của cháu."

Trong khi Irish và Van nhấp rượu, Avery kể lại câu chuyện không thể tin nổi của cô một lần nữa. Van lắng nghe một cách chăm chú, một cách không thể tin, thường xuyên nhìn vào Irish, ông khẳng định mọi thứ cô nói với cái gật đầu ủ rũ của mái tóc hoa râm của ông.

"Rutledge không biết gì à ?" Van hỏi khi cô đã cập nhật xong cho anh.

"Không. Ít ra là như tôi có thể nói."

"Kẻ phản bội trong phe là ai ?"

"Tôi chưa biết."

"Em có nhận được tin tức gì từ hắn nữa không ?"

"Có. Hôm qua. Tôi đã nhận được một tin nhắn được đánh máy khác."

"Nó nói gì ?"

"Gần như tương tự như trước đây," cô trả lời một cách thoái thác, không thể nhìn vào đôi mắt xanh dương sắc sảo của Irish.

Phần nhắn ngắn gọn, tìm thấy trong ngăn kéo đựng đồ lót của cô, đã viết, Cô đã ngủ với hắn. Làm rất tốt. Hắn đã nguôi giận.

Nó đã làm cô buồn nôn khi nghĩ rằng có ai đó không rõ bi bô chuyện đã xảy ra ở Adolphus. Tate đã thảo luận chuyện làm tình của họ với kẻ phản bội anh à ? Hay là hắn rất gần gũi với Tate để cảm nhận được tâm trạng bất thường của anh và may mắn đoán trúng cho lý do của nó ? Cô cho là cô nên vui mừng vì hắn nghĩ đó là một thủ đoạn và đã không nghĩ đó là hành động thương yêu.

"Dù hắn là ai," lúc này cô nói với những người bạn của cô, "hắn vẫn có ý định làm chuyện đó." Cánh tay cô nổi da gà. "Nhưng tôi không nghĩ hắn sẽ đích thân làm." Cô gần như không thể nói to những lời đó. "Tôi nghĩ ai đó đã được thuê để làm chuyện đó. Anh có mang những cuộn băng tôi đã yêu cầu không ?"

Van hất đầu về phía cuối bàn nơi anh đã chồng vài cuộn băng video khi anh đến, chỉ một phút trước Avery. "Irish đã chuyển cho tôi tin nhắn của em qua hộp bưu điện của ông ấy."

"Cám ơn, Van." Rời khỏi ghế xô pha, cô lấy những cuộn băng, sau đó đến giàn ti vi và VCR của Irish rồi mở chúng. Cô đút một trong những cuộn video vào máy và quay lại ghế xô pha với nút điều khiển từ xa. "Đây là mọi thứ anh đã quay trong chuyến đi của chúng tôi à ?"

"Phải. Từ lúc các người đến Houston cho đến khi quay về nhà. Nếu chúng ta sắp xem một cuộn phim chưa được chỉnh sửa, tôi phải uống thêm một ly nữa."

"Lần sau, nhớ mang theo chai rượu của cậu đến đấy," Irish càm ràm khi Van đi vào nhà bếp.

"Chú đi chết đi, McCabe."

Không chút bực bội, Irish ngả người về phía trước và chống khuỷu tay trên đầu gối. Trên màn hình ti vi Tate xuất hiện từ cổng máy bay. Avery và Mandy đang ở bên anh. Những người tùy tùng còn lại đi theo ở phía sau.

"Em có con nhóc, nhưng cha mẹ anh ta đâu ?" Van hỏi, trở về với một ly rượu mới.

"Họ lái xe xuống. Zee không chịu đi máy bay."

"Thật buồn cười đối với vợ của một lính không quân, đúng không ?"

"Không phải thế. Nelson bay máy bay ném bom ở Đại Hàn trong khi bà ấy ở lại nhà với cậu bé Jack. Sau đó ông ta là một phi công lái máy bay thử nghiệm. Tôi chắc chắn là bà ta sợ goá bụa. Và bạn của Nelson – người mà Tate được đặt theo tên ông ta - bị thất lạc trên biển khi máy bay của ông ta gặp tai nạn."

"Làm thế nào em biết được những chuyện đó ?"

"Tôi đến văn phòng của Tate khi tôi biết anh ấy không có ở đó, với cái cớ là muốn lồng khung lại tất cả những tấm hình. Tôi điều khiển thư ký của anh ấy vào cuộc trò truyện về mọi người trong hình - Đợi đã ! Dừng lại !"

Nhận ra rằng cô đang kiểm soát điều khiển TV, cô dừng cuộn băng, quay trở lại, và để nó chạy lại. Rất lặng lẽ, sợ sệt, cô nói, "Hắn ta cũng đã ở sân bay khi chúng tôi đến Houston."

"Ai ?" Irish và Van cùng hỏi.

Một lần nữa Avery quay lại cuộn băng. "Cái này vẫn còn ở Sân bay Hobby, đúng không Van ?"

"Đúng."

"Ở đó kìa ! Nhìn người đàn ông cao to với mái tóc xám đó ?"

"Áo thun pôlô vàng hả ?"

"Vâng."

"Đâu? Tôi không nhìn thấy hắn," Irish làu bàu.

"Ông ta thì thế nào?" Van hỏi.

Avery trả lại cuộn băng. "Cái này có nút bấm dừng lại không vậy ?"

"Khỉ thật, có chứ." Irish giựt bộ điều khiển từ tay cô. "Chừng nào muốn dừng thì nói. Chú không nhìn thấy thứ chết tiệt gì hết - "

"Dừng lại !"

Ông ấn nút, làm ngưng hành động trên màn hình. Avery quỳ trước ti vi và chỉ một người đàn ông cho Irish. Ông ta đang đứng ở phía sau đám đông.

"Ông ta đã ở khách sạn của chúng tôi," cô tuyên bố khi nhận thức đó đánh vào cô. "Chúng tôi đang vội đến dự đại hội và hắn đã giữ thang máy cho chúng tôi."

Đó là lý do tại sao cô đã nhận thấy hắn ở Midland. Cô chỉ vừa mới nhìn thấy hắn ở Houston, mặc dù nó đã không đăng ký vào lúc đó là một người đàn ông đầy mồ hôi đến sau khi tập thể dục trong khách sạn giống như người đàn ông trong bộ đồ tây.

"Vậy thì sao nào ?"

"Hắn cũng ở Midland nữa. Hắn đã ở sân bay khi chúng tôi hạ cánh. Và tôi đã nhìn thấy hắn sau đó, ở Dallas, ở bữa ăn tối huy động vốn ở Southfork."

Van và Irish trao đổi cái liếc nhìn lo lắng. "Một sự trùng hợp ngẫu nhiên chăng ?"

"Anh thật sự nghĩ vậy à ?" Avery gặng hỏi một cách giận dữ.

"Được rồi, một người nhiệt tình ủng hộ Rutledge."

"Tôi cũng đã thuyết phục mình như thế," cô nói, "nhưng tôi đã và đang ghé qua trụ sở chính của cuộc vận động gần như mỗi ngày kể từ khi chúng tôi quay lại, và tôi đã không gặp hắn giữa những người tình nguyện. Hơn nữa, hắn không bao giờ tiếp cận chúng tôi trong khi chúng tôi đi vắng. Hắn luôn ở phía sau đám đông."

"Cháu đang vội vàng đưa ra kết luận đấy, Avery."

"Đừng." Đó có lẽ giọng nói gay gắt nhất mà cô từng sử dụng với Irish. Nó làm cả hai giật mình, nhưng cô điều chỉnh nó một tí khi cô nói thêm, "cháu biết chú nghĩ gì và chú đã sai."

"Chú đang nghĩ gì hả ?"

"Rằng cháu đang nhảy xổ vào, vội vàng đưa ra kết luận trước khi cháu sắp xếp tất cả sự kiện, phản ứng theo cảm xúc thay vì theo thực tế."

"Em đã nói nó." Van ngã xuống trên xương sống cong vèo và đặt ly rượu trên cái bụng lõm của anh. "Em rất giỏi làm chuyện đó."

Avery vươn người đứng thẳng dậy. "Chúng ta hãy xem tất cả những cuộn băng và xem tôi sai như thế nào."

Khi cuộn băng cuối cùng trở nên trắng xóa trên màn hình, một sự im lặng tiếp theo đó, chỉ có âm thanh ù ù được tạo ra bởi đầu máy video khi nó quay cuộn băng lại.

Avery đứng lên và hướng qua đối mặt với họ. Cô không lãng phí thời gian bằng cách nhai đi nhai lại là cô đã đúng như thế nào. Cuộn băng đã nói rõ ràng. Người đàn ông đã xuất hiện gần như ở mỗi nơi.

"Hắn trông có vẻ quen thuộc với các người không?"

Van nói, "Không."

"Hắn có mặt ở mỗi thành phố chúng tôi đến," Avery suy ngẫm lớn. "Luôn ẩn tàng."

"Không phải là 'ẩn tàng', mà là ‘đứng’," Irish chỉnh sửa.

"Đứng và nhìn chăm chú vào Tate."

"Em cũng vậy, hầu như mọi lúc," Van nói dí dỏm. "Em đâu có ý ‘đóng băng’ anh ta đâu."

Cô nhìn anh một cách ác ý. "Anh không nghĩ nó hơi kỳ quặc cho một người đàn ông đi theo ứng cử viên thượng nghị sĩ khắp bang, nếu ông ta không thật sự là một phần của ủy ban bầu cử không?"

Họ nhìn lướt qua nhau và nhún vai một cách thận trọng. "Nó là kỳ quặc," Irish thừa nhận, "nhưng chúng ta không có bất kỳ hình ảnh nào của hắn với ngón tay trên cò sung cả."

"Em có nhìn thấy hắn ở xưởng xe GM không?" Van muốn biết.

"Không."

"Đó là một trong những đám đông lớn nhất, thù địch nhất mà Tate nhắm đến," Irish nói. "Đó không phải là một nơi tốt thích hợp để hắn ra tay sao ?"

"Có lẽ người ném chai đã ra tay trước hắn."

"Nhưng em đã nói là em không nhìn thấy Tóc Xám ở đó mà," Van chỉ ra.

Avery gặm môi trong sự khiếp đảm. Cái ngày có nhiều sự kiện đó không được rõ ràng trong trí nhớ của cô, có lúc bị ngắt quãng bởi những hồi tưởng sống động, như Tate ngồi trong phòng cấp cứu, áo của anh nhuộm đầy màu. Vết thương đã lành lại trong chừng vài ngày nữa ; một vết sẹo nhỏ mờ nhạt và được che giấu dưới tóc anh. Cô rùng mình khi nghĩ nó sẽ tệ hơn bao nhiêu nếu Tóc Xám –

"Đợi đã ! Tôi vừa mới nhớ lại," cô kêu lên. "Tôi đã đọc lịch trình của ngày hôm đó trước khi chúng tôi rời khỏi khách sạn," cô nhớ lại một cách kích động. "Chuyến đi đến xưởng xe GM đã không được in trên bản kế hoạch vì nó đã được chen vào sau này. Không có ai ngoại trừ Eddy, Jack, và các lãnh đạo công đoàn ở xưởng xe biết chúng tôi sẽ đến đó. Vì thế dù là Tóc Xám đã lấy được lịch trình, hắn không thể biết được là Tate sẽ ở Arlington."

"Hai người nghe giống như đang nói về một tên Anh Điêng chết tiệt vậy," Irish nói một cách gắt gỏng. "Này, Avery, chuyện này đang trở nên quá nguy hiểm. Hãy nói với Rutledge cháu là ai, những gì cháu nghi ngờ, và thoát ra khỏi chỗ đó ngay."

"Cháu không thể." Cô hít một hơi thở đứt quãng và lặp lại với nhấn mạnh nhỏ, "cháu không thể."

Họ tranh cãi với cô cho nửa tiếng đồng hồ, nhưng chẳng có kết quả gì. Cô liệt kê các lý do làm cô không thể từ bỏ ngay lúc này và khiển trách việc cãi nhau của họ rằng cô chỉ làm nó vì tiếng tăm mà nó sẽ mang đến cho cô khi nó được kết thúc.

"Các người có hiểu không? Tate cần tôi. Mandy cũng cần tôi. Tôi sẽ không bỏ rơi họ cho đến khi tôi biết họ được an toàn, và đó là chấm hết."

Khi cô chuẩn bị rời khỏi, vội vã vì thời gian đã không còn, cô ôm cả hai người họ. "Nó sẽ là nguồn an ủi khi biết anh ở gần bên," cô bảo Van. Irish đã quả quyết với cô rằng ông sẽ chỉ định Van theo cuộc vận động của Rutledge thường xuyên cho đến sau khi bầu cử. "Hãy là cặp mắt ở phía sau đầu tôi. Quét mắt qua đám đông. Cho tôi biết ngay lập tức nếu anh nhìn thấy Tóc Xám."

"Không phải với cái tên Anh Điêng đó nữa chứ," Irish rên rỉ. Ông kéo cô vào vòng tay ôm. "Cháu đã mang lại cho chú chứng đau dạ dày nhất trong đời của chú đấy," ông nói cộc cằn. "Nhưng chú vẫn không muốn mất cháu một lần nữa."

Cô ôm ông và hôn má ông. "Chú sẽ không."

Van nói, "xem chừng mông của em đấy, Avery."

"Tôi sẽ, tôi hứa."

Cô vội rời khỏi và lái xe về nhà. Nhưng cô lái chưa đủ mau.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.