Avery tình cờ nhìn qua Tate khi đầu anh đột ngột ngã bật ra. Theo phản xạ anh đưa tay lên trán, quay cuồng, sau đó ngã xuống. "Không!"
Chỉ có một vài mét cách biệt giữa họ, nhưng đám đông thì dày đặc. Dường như rất lâu sau cô mới mở được đường xuyên qua mọi người. Cô bị rách vớ và bị trầy đầu gối khi cô quỳ xuống vỉa hè nóng hổi bên cạnh Tate.
"Tate !Tate !" máu đang rỉ từ vết thương bên đầu anh. "Gọi bác sĩ, ai đó. Eddy ! Jack ! Ai đó làm điều gì đó đi. Anh ấy đã bị thương !"
"Anh không sao." Anh cố ngồi bật dậy. Lắc lư choáng váng, anh dò dẫm tìm sự trợ giúp, thấy cánh tay của Avery, và giữ chặt lấy.
Vì Tate có thể nói chuyện và cố gắng ngồi lên, cô chắc chắn là viên đạn chỉ sượt qua anh và không xâm nhập vào sọ anh. Cô tựa đầu anh vào ngực mình. Dòng máu nóng hổi của anh chảy ướt xuống phía trước quần áo cô, nhưng cô thậm chí không chú ý đến.
"Chúa ơi, có chuyện gì vậy?" Eddy cuối cùng đã thúc cùi chỏ để có thể đi qua đám đông. "Tate?"
"Tôi không sao," anh lầm bầm. Dần dần, Avery thả tay đang giữ trên đầu anh. "Đưa cho tôi cái khăn tay."
"Họ đang gọi xe cứu thương."
"Không cần. Có cái gì đó đánh trúng tôi." Anh liếc nhìn xung quanh, lục soát qua một rừng chân. "Cái đó," anh nói, chỉ đến chai bia bể nằm bên cạnh trên vỉa hè.
"Tên chết tiệc nào đã ném nó vậy?"
"Anh có nhìn thấy hắn không?" Avery đã chuẩn bị để chiến đấu với kẻ tập kích.
"Không, anh không nhìn thấy bất cứ thứ gì. Đưa cho anh cái khăn tay," anh lặp lại. Eddy lấy một cái từ trong túi của anh ta. Avery giựt nó từ anh và nhấn nó vào vết cắt đang chảy máu gần chân tóc của Tate. "Cám ơn. Bây giờ hãy giúp anh đứng lên."
"Em không chắc là anh nên thử đứng dậy," cô cảnh báo.
"Anh không sao." Anh loạng choạng mỉm cười. "Chỉ giúp anh nhấc cặp mông của anh lên, OK?"
"Em có thể bóp cổ anh vì dám nói đùa vào lúc như thế này."
"Xin lỗi. Có người đã làm trước em rồi."
Khi cô và Eddy giúp anh đứng lên, Jack chạy đến, thở hổn hển. "Một vài công nhân không thích hoạt động chính trị của chú. Cảnh sát đã bắt họ."
Có sự náo động ở một góc xa xa của bãi đậu xe. Những bảng hiệu Chống-Rutledge nhảy nhót lên xuống như cây cà kheo. "Rutledge là kẻ bất lực," một cái ghi. "Bỏ phiếu cho người theo chủ nghĩa tự do à? Đúng là điên !" một cái khác viết. Và "Rutledge là đường mòn cộng sản."
"Đi nào," Eddy ra lệnh.
"Không." Môi Tate căng lên và trắng bệch bởi sự kết hợp của giận dữ và đau đớn. "Tôi đến đây để bắt tay và xin phiếu, và đó là điều tôi sẽ làm. Một vài người ném chai sẽ không chặn được tôi."
"Tate, Eddy nói đúng đấy." Avery ôm chặt cánh tay của anh. "Bây giờ là chuyện của cảnh sát."
Cô đã chết cả ngàn lần khi vội lao nhanh đến chỗ anh. Cô đã nghĩ, "Đúng là như vậy. Đây là những gì mình muốn ngăn ngừa, và mình đã thất bại." Vụ xô xát làm cho cô hiểu rằng anh dễ bị tổn thương đến mức nào. Cô có thể trao cho anh loại bảo vệ nào đây? Nếu ai đó muốn giết anh, thì hắn có thể làm được. Chắc sẽ không có thứ chết tiệt gì mà cô hay bất cứ một người nào khác có thể làm để ngăn ngừa nó.
"Chào, tôi là Tate Rutledge, đang tranh cử cho Thượng nghị viện của Mỹ." Một cách ương ngạnh, Tate hướng về người đứng gần anh. Thành viên của UAW nhìn xuống cánh tay đang đưa ra của Tate, sau đó ngập ngừng liếc nhìn xung quanh ở đồng nghiệp của ông. Cuối cùng, ông bắt tay Tate. "Tôi sẽ rất biết ơn cho lá phiếu của anh vào tháng 11," anh nói với người đàn ông trước khi di chuyển tới người tiếp theo. "Chào, tôi là Tate Rutledge."
Lờ những chuyên gia tư vấn của anh, Tate di chuyển qua đám đông, bắt tay bằng bàn tay phải của anh và giữ chiếc khăn tay dính máu ở thái dương anh bằng bàn tay trái. Avery chưa bao giờ yêu anh nhiều như thế này.
Cô cũng không bao giờ lo sợ cho anh hơn.
༺༒༻
"Tôi trông thế nào?"
Tate hỏi ý kiến của cô sau khi nhìn bóng mình trong gương một cách hoài nghi. Anh đã tiếp tục ở lại bãi đậu xe của xưởng lắp ráp cho đến khi những người hết ca đã đi về nhà và những người mới đến thay ca đã đi vào trong.
Chỉ đến lúc đó anh mới cho phép Eddy và cô đưa anh vào ghế sau của xe và vội vã đưa anh đến phòng cấp cứu gần nhất. Jack, đi theo trong chiếc xe thứ hai, gia nhập với họ ở đó, nơi bác sĩ thực tập chuyên khoa may ba mũi và che chúng lại bằng một miếng băng vuông trắng nhỏ.
Avery đã gọi điện cho Nelson và Zee từ phòng cấp cứu, biết là nếu họ nghe về vụ xô xát trên tin tức họ sẽ lo lắng. Họ khăng khăng đòi được nói chuyện với Tate. Anh đùa giỡn về việc bị tổn thương, mặc dù Avery thấy anh chấp nhận một cách biết ơn thuốc giảm đau mà y tá đã tiêm cho anh.
Đám phóng viên đang đợi họ trong tiền sảnh của Adolphus khi họ trở về. Họ đồng loạt cùng nhau nhào tới phía trước. "Hãy chắc chắn để cho họ có được hình ảnh máu me trên áo cô," Eddy nói với cô qua khóe miệng.
Với lời nhận xét không tế nhị đó, cô có thể dễ dàng móc mắt anh ta. "Anh là đồ khốn kiếp."
"Tôi chỉ là làm công việc của tôi thôi, Carole," anh nói một cách ôn tồn. "Tận dụng mọi tình huống - thậm chí là những tình huống tệ hại."
Cô đã quá điên tiết để đáp trả lại. Hơn nữa, họ đang vượt qua hàng đống ống kính và micrô để đi về phía thang máy. Ở trước cửa phòng của họ, cô đương đầu với Jack và Eddy khi cả hai sắp sửa đi theo họ vào bên trong.
"Tate sẽ đi nằm nghỉ và để cho thuốc giảm đau có hiệu lực," cô nói với họ, ngăn chặn mọi lý lẽ đối lập. "Tôi sẽ bảo tổng đài không nối cuộc gọi nào cả."
"Chú ấy cần đưa ra một lời tuyên bố."
"Anh viết nó đi," cô nói với jack. "Dù sao thì anh cũng sẽ viết lại những gì anh ấy viết mà. Hãy nhớ những gì anh ấy đã nói với chúng ta trên đường về đây. Anh ấy không có ý định thưa kiện người đàn ông đã ném chai, mặc dù anh ấy ghê tởm bạo lực và xem đó là một hình thức để tự diễn đạt ý nghĩ. Anh ấy cũng không trách UAW về hành động của một vài thành viên. Tôi chắc chắn là anh có thể viết thêm chi tiết."
"Tôi sẽ đón các người ở đây lúc bảy giờ ba mươi," Eddy nói khi anh quay lưng. Qua vai anh, anh nói thêm một cách độc đoán, "Chính xác."
Tate đã ngủ thiếp đi một lát, sau đó thức dậy xem tin tức trước khi đi tắm và thay đồ. Bây giờ anh xoay người khỏi tấm gương và đối mặt với cô, dang hai tay ra. "Sao?"
Nghiêng đầu, cô trao cho anh một cái nhìn thẩm định chu đáo. "Rất ngang tàng." Tóc anh rũ xuống một cách hấp dẫn bên trên vết thương, "Miếng băng tăng thêm phần hấp dẫn với bộ tuxedo rất thích hợp của anh."
"Tốt, rất tốt," anh thì thầm, ngập ngừng chạm vào miếng băng, "vì nó đau như quỷ ấy."
Avery di chuyển đến gần hơn và nhìn anh với vẻ quan tâm. "Chúng ta không cần phải đi."
"Eddy sẽ nổi điên đấy."
"Mặc kệ anh ta. Tất cả những người khác sẽ hiểu. Nếu Michael Jackson có thể hủy bỏ buổi biểu diễn vì bị vi rút dạ dày, làm thất vọng hàng ngàn khán giả hâm mộ, thì anh có thể hủy bỏ bữa ăn tối và làm thất vọng vài trăm."
"Nhưng fan hâm mộ của Michael Jackson có trả hai trăm đô-la cho một đĩa thức ăn không?" anh nói dí dỏm. "Anh ta có đủ khả năng để hủy bỏ. Tôi không thể."
"Ít nhất là hãy uống một viên thuốc khác."
Anh lắc đầu. "Nếu tôi đi, tôi phải có thể điều khiển hoàn toàn khả năng của tôi."
"Chúa ơi, anh thật là bướng bỉnh. Cũng giống như việc anh ở lại đó chiều nay."
"Nó đã tạo ra một video rất tuyệt trong bản tin buổi tối."
Cô cau mày khó chịu với anh. "Bây giờ anh nghe giống như Eddy vậy. Anh đang ra ứng cử, không phải là mục tiêu tốt nhất của năm cho mỗi người nắm lấy vì có ác cảm với hệ thống. Anh không nên đặt mạng sống của mình vào nguy hiểm chỉ vì nó làm một bộ phim hay lúc 6 giờ và 10 giờ."
"Nghe này, chỉ là vì tôi đang ra ứng cử nên tôi đã không đuổi theo tên đểu cáng đã ném chai và đánh cho hắn vãi cứt."
"À, đó là điều mà em thích. Một ứng cử viên thật sự nói thẳng nói thật."
Họ cười với nhau, nhưng một lúc sau tiếng cười của họ lắng xuống. Ánh mắt ấm áp của Tate vây lấy cô. "Đó vẫn là chiếc áo ưa thích của tôi. Em trông có vẻ tuyệt vời."
"Cảm ơn anh." Cô đang mặc chiếc áo dự tiệc đen mà anh đã từng thán phục trước đây.
"Tôi, ờ, chiều nay đã cư xử như một tên khốn."
"Anh đã từng nói những chuyện còn gây thương tổn hơn đó."
"Tôi biết," anh thừa nhận, thở hắt ra. "Ý tôi là. Một phần là bởi vì - "
Có tiếng gõ cửa. "Bảy giờ ba mươi," Eddy gọi qua cửa.
Tate trông bực bội. Avery, trong sự bực bội cao độ, giật mạnh cái bóp dạ hội và đi xăm xăm ra cửa. Giác quan của cô đang kích động. Thần kinh của cô căng lên. Cô cảm thấy như muốn la hét.
Cô hầu như làm thế khi một trong những người đầu tiên mà cô nhìn thấy giữa đám đông ở Southfork là người cô đã nhận thấy một lần trước đây, ở sân bay Midland / Odessa.
Ngôi nhà ở nông trại đã được nổi tiếng bởi chương truyền hình "Dallas" nhiều tập đang sáng rực đèn. Vì đây là đêm đặc biệt, ngôi nhà đang mở cửa và những người dự tiệc được phép đi bộ qua nó. Bữa tiệc thực tế sẽ được tổ chức trong toà nhà như một cái chuồng kế bên, thường xuyên được cho thuê cho những buổi tiệc lớn.
Số người đến dự còn đông hơn sự kỳ vọng. Ngay khi vừa đến họ đã được báo rằng có rất nhiều người đến dự. Nhiều người đã đề nghị trả hơn hai trăm đô la cho cơ hội được tham dự và nghe Tate nói chuyện.
"Hiển nhiên là do bài tường thuật tin tức lý thú hôm nay," Eddy nói. "Tất cả các mạng truyền hình và các kênh địa phương đã trình chiếu nó vào chương trình phát sóng lúc sáu giờ của họ." Anh ném Avery nụ cười tự mãn.
Cô đẩy trượt cánh tay qua khuỷu tay của Tate, một dấu hiệu là anh quan trọng với cô hơn bất cứ bài tường thuật tin tức nào, hoặc thậm chí chính cuộc bầu cử. Nụ cười của Eddy chỉ rộng hơn.
Avery càng ngày càng không thích anh. Chuyện yêu đương lăng nhăng không thích hợp của anh ta với Fancy cũng đủ lý do cho cô không tin sự sạch sẽ của anh ta như một Hướng Đạo Sinh.
Tate, tuy nhiên, tin tưởng anh ta hoàn toàn. Đó là lý do tại sao cô đã không đề cập đến chuyện nhìn thấy Fancy rời khỏi phòng của Eddy, thậm chí khi Tate đã tạo cho cô cơ hội. Cô có thể cảm giác được sự dịu xuống trong thái độ của Tate đối với cô và không muốn gây ra nguy cơ cho nó bằng cách chê bai người bạn thân mà anh thật lòng tin tưởng.
Cô cố dẹp lời nhận xét của Eddy qua một bên và tất cả những nỗi lo khác khi cô bước vào toà nhà sâu hoắm với Tate. Anh sẽ cần cô giúp đỡ anh đêm nay. Vết thương có lẽ đang làm cho anh khó chịu hơn là anh đã thể hiện. Một người ủng hộ nhiệt tình ở địa phương tiếp cận họ. Ông ta hôn lên má Avery và bắt tay Tate. Khi cô ngửa đầu ra sau để cười với lời bình luận mà ông vừa đưa ra, cô nhìn thấy người đàn ông tóc xám cao lớn ở phía ngoài của đám đông.
Cô nhìn kỹ lại, nhưng hầu như ngay tức khắc không nhìn thấy hắn đâu nữa. Chắc chắn là cô đã lầm lẫn. Người đàn ông ở sân bay đã mặc một bộ đồ tây và mũ cao bồi. Người đàn ông này mặc trang phục trang trọng. Họ có lẽ chỉ ngẫu nhiên giống nhau.
Trong khi cố gắng lộ vẻ quan tâm đến mọi người tiếp cận họ để được giới thiệu, cô tiếp tục quét mắt qua đám đông, nhưng không nhìn thấy người đàn ông nữa trước bữa tối. Từ đầu bàn thật khó mà nhìn vào mỗi góc phòng tối của đại sảnh khổng lồ. Mặc dù đó là một bữa tiệc trang trọng, mọi người đang đi thơ thẩn. Cô thường xuyên bị ánh đèn của máy quay phim chiếu vào.
"Không đói à?" Tate nghiêng người về phía cô và hất đầu xuống cái đĩa gần như chưa được đụng vào của cô.
"Quá kích động."
Thật ra, cô đang phát ốm vì lo lắng và đã cân nhắc đến chuyện cảnh báo Tate về mối nguy hiểm mà anh đang gặp. Cô nhìn chòng chọc miếng băng trên trán anh một cách không giấu giếm. Lần sau có lẽ không phải là một cái chai bia không. Nó có thể là một viên đạn. Và có thể là chết người.
"Tate," cô hỏi một cách lưỡng lự, "anh có nhìn thấy một người đàn ông cao lớn, tóc xám không?"
Anh cười ngay. "Khoảng năm mươi người."
"Một người đặc biệt. Em nghĩ ông ta trông có vẻ quen thuộc."
"Có lẽ ông ta thuộc về một trong các ngăn trí nhớ đã chưa mở ra cho em."
"Vâng, có lẽ."
"Em ổn chứ?"
Cố nở một nụ cười, cô đưa môi đến tai anh và thì thầm, "Vợ của ứng cử viên phải đến phòng vệ sinh nữ. Điều đó có chính đáng không?"
"Chính đáng hơn nhiều so với hậu quả nếu cô ấy không làm thế."
Anh đứng lên giúp cô ra khỏi ghế. Cô cáo lỗi. Ở cuối cái bục, một người phục vụ nắm tay cô và giúp cô bước xuống những nấc thang di động lỏng lẻo. Hết sức kín đáo, cô lục soát đám đông để tìm người đàn ông có mái tóc xám trong khi đi về phía lối ra.
Khi cô đến được ngưỡng cửa, cô cảm thấy vừa bực tức vừa nhẹ nhõm. Cô gần như chắc chắn là hắn là cùng người đàn ông mà cô đã nhìn thấy ở miền tây Texas. Mặt khác, có hàng chục ngàn người Texas cao to với mái tóc xám. Cảm giác hơi ngớ ngẩn vì chứng hoang tưởng của mình, cô mỉm cười thảm não với bản thân.
Nụ cười của cô đóng băng ngay lập tức khi bóng người di chuyển sát ở phía sau cô và thì thầm với vẻ đe doạ, "Chào, Avery."
༺༒༻