Cuộc Sống Mong Manh

Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41

❊ ❊ ❊

Zinnia Rutledge đứng nhìn chằm chằm vào những khung hình treo trên vách đằng sau cái tủ thấp. Bà yêu thích văn phòng này vì những tấm ảnh đó. Bà có thể nhìn chằm chằm vào chúng hàng giờ và không bao giờ thấy chán, cho dù dĩ nhiên là bà chưa bao giờ chán. Những kỷ niệm của chúng luôn gợi lên sự vui buồn.

Nghe tiếng cửa mở ở sau lưng, bà xoay lại. "Chào, Zee, con làm cho mẹ giật mình hả?"

Zee vội chớp đi những giọt nước mắt và đóng chặt cảm xúc trong tim lại. "Chào, Carole. Con đã làm mẹ sửng sốt. Mẹ đang mong Tate." Họ đã định sẽ gặp nhau ở văn phòng của anh và cùng đi ăn trưa với nhau – một ngày đặc biệt, chỉ có hai người.

"Đó là lý do tại sao anh ấy bảo con đến đây. Con sợ là con sẽ là người mang tin xấu đến."

"Nó không thể đến chứ gì," Zee nói với vẻ thất vọng rõ ràng.

"Con e là không."

"Không có vấn đề gì chứ, mẹ hy vọng thế?"

"Không chính xác. Đã có một cuộc tranh chấp nhân công xảy ra ở cục cảnh sát Houston."

"Mẹ biết rõ. Nó đã đăng đầy trên báo chí."

"Tốt, sáng nay mọi chuyên đang lên đến đỉnh điểm. Cách đây một giờ, Eddy quyết định là Tate nên ở dưới đó, đánh giá tình huống, và đưa ra một thông điệp. Cuộc thăm dò mới nhất cho thấy Tate đang đóng chặt khe hở. Anh ấy bây giờ chỉ sau Dekker năm điểm. Tình huống không ổn định này ở Houston hiện diện cho một diễn đàn hoàn hảo để cho Tate trình bày ý kiến của anh ấy, không chỉ là về nhân công đối với quản lý, mà là về việc thực thi pháp luật nữa. Họ đang bay xuống bằng máy bay tư nhân và sẽ quay lại trong một vài giờ, nhưng ăn trưa là không thể được."

"Tate thích bay nhiều như cha nó," bà nói với nụ cười đăm chiêu. "Nó sẽ thích chuyến đi này."

"Mẹ sẽ chấp nhận sự thế chỗ tồi cho anh ấy chứ?"

Lời mời không chắc chắn giật mạnh Zee từ vẻ trầm ngâm của bà. "Ý con là ăn trưa với con à?"

"Điều sẽ đó rất kinh khủng hả?"

Zee nhìn con dâu của bà từ trên xuống dưới, không tìm được gì nhiều về diện mạo của cô để chỉ trích. Carole đã tinh lọc hình ảnh của cô đáng kể kể từ khi cô phục hồi. Cô vẫn ăn mặc với vẻ tao nhã, nhưng tầm chú tâm của cô bây giờ là dựa nhiều về phong cách hơn gợi tình.

Bản chất sặc sỡ của Carole đã luôn đẩy lùi Zee. Bà vui mừng là nó đã được giảm xuống. Tuy nhiên người phụ nữ bên trong bộ quần áo hoàn hảo, vẫn còn không vừa ý như lần đầu bà gặp cô ta.

"Mẹ không muốn."

"Tại sao?"

"Con chưa bao giờ biết khi nào nên dừng lại, Carole." Zee kẹp túi xách dưới cánh tay của bà.

"Tại sao mẹ không muốn ăn trưa với con?"

Cô đến đứng ở phía trước cửa, ngăn cản Zee rời khỏi. "Tim mẹ đã đặt lên việc cùng ăn trưa với Tate," bà nói. "Mẹ hiểu tại sao nó phải hủy bỏ, nhưng mẹ thất vọng và thấy không có lý do gì để giả vờ là mẹ không có cả. Chúng tôi có rất ít thời gian với nhau trong những ngày này, chỉ có nó và mẹ."

"Và đó là điều đang thực sự làm phiền mẹ, phải không?"

Cơ thể nhỏ của Zee căng thẳng ngay. Nếu Carole khăng khăng đòi chạm trán, Zee quyết định mang lại cho cô một cái. "Con đang hàm ý gì vậy?''

"Mẹ không thể chịu được Tate đang dành nhiều thời gian hơn với con. Mẹ ghen tị với quan hệ của tụi con, vì nó lớn mạnh mỗi ngày."

Zee cười nhẹ một cách chế giễu. "Cô muốn được tin thế, đúng không, Carole? Cô muốn nghĩ rằng tôi chỉ là ghen ghét khi cô biết rằng tôi phản đối hôn nhân của cô với con trai của tôi ngay từ đầu."

"Ồ?"

"Đừng cư xử giống như cô không biết. Tate biết đấy. Tôi chắc chắn là hai người đã thảo luận điều đó."

"Tụi con đã có. Và dù là tụi con không có, con biết là mẹ ghét cay ghét đắng con. Mẹ đã không giấu tình cảm của mẹ tốt lắm, Zee."

Zee mỉm cười, nhưng đó là một cách diễn đạt buồn bã. "Cô sẽ hết sức ngạc nhiên là tôi giấu những gì tôi nghĩ và cảm thấy tốt thế nào. Tôi là chuyên gia trong chuyện đó." Cái nhìn của Carole trở nên dò hỏi, đặt Zee trên cảnh báo. Bà bình tĩnh lại và nói một cách lạnh lùng, "cô đã cố gắng chắp vá mối quan hệ đang bị tàn lụi với Tate. Nelson rất vui. Tôi thì không."

"Tại sao lại không? Con biết mẹ muốn Tate được hạnh phúc."

"Chính xác. Và nó sẽ không bao giờ có hạnh phúc chừng nào mà cô vẫn cắm móng vuốt của cô trong nó. Cô biết không, Carole, tôi biết là tất cả sự thương yêu của cô là một âm mưu. Chúng là giả tạo, như thường lệ."

Zee hài lòng khi nhìn thấy khuôn mặt Carole trở nên nhợt nhạt bên dưới lớp trang điểm được tạo ra một cách tỉ mỉ. Giọng cô yếu ớt. "Giả tạo ư? Ý của mẹ là gì?"

"Ngay sau khi cô và Tate kết hôn, khi tôi lần đầu tiên bắt đầu nhận thấy quan hệ bị nứt rạn giữa các người, tôi đã thuê thám tử tư. Thật tồi tệ, đúng. Đó là kinh nghiệm nhục nhã nhất mà tôi từng đặt chính mình qua, nhưng tôi đã làm điều đó để bảo vệ con trai của tôi.

"Điều tra viên là một người đáng ghét, nhưng anh ta đã làm rất xuất sắc. Như cô không nghi ngờ gì là bây giờ đã đoán ra, anh ta đưa cho tôi một hồ sơ dày cộm về cô trước khi cô trở thành người phụ tá pháp luật ở Rutledge & Rutledge."

Zee có thể cảm thấy huyết áp bà đang lên. Cơ thể nhỏ gọn của bà trở thành lò luyện lửa, tự đốt cháy nó trên sự căm ghét của bà dành cho người đàn bà này, với sự tính toán lạnh lùng của một gián điệp KGB, làm sững sờ tất cả đám đàn ông Rutledge và lừa Tate yêu thương cô ta.

"Tôi không tin tôi cần miêu tả chi tiết nội dung gớm ghiếc trong hồ sơ đó, đúng không? Chỉ có trời mới biết nó không bao gồm điều gì. Chỉ để cho tôi quả quyết với cô rằng nó bao gồm cả công việc sóng gió của cô như là một vũ nữ thoát y. Tất cả những nghề nghiệp khác của cô," bà nói như gạt sang một bên, rùng mình.

"Những nghệ danh khác nhau của cô thật nhiều màu sắc nhưng không sáng tạo, tôi nghĩ thế. Điều tra viên đã ngưng việc đào bới trước khi anh ta khám phá ra tên cô được đặt lúc mới sinh, điều mà dù sao cũng không quan trọng."

Carole nhìn như thể cô có thể ói bất kỳ lúc nào. Tiếng nuốt khó khăn của cô có thể nghe thấy trong văn phòng im ắng, trống rỗng trừ hai người họ. Thư ký của Tate đã đi ăn trưa.

"Có ai khác biết về chuyện này, hồ … hồ sơ này không? Tate có biết không?"

"Không ai cả," Zee trả lời, "cho dù tôi đã rất muốn đưa nó cho Tate thấy trong nhiều dịp - mới đây nhất là khi tôi nhận ra rằng nó đang yêu cô lại."

Carole hít một hơi lấy lại can đảm. "Thật sao?"

"Nhiều như sự thất vọng của tôi, tôi tin là đúng vậy. Bất luận thế nào đi nữa nó đã bị bùa mê. Có lẽ dù biết như vậy là sai. Nó đang phải lòng cô Carole mới xuất hiện do tai nạn máy bay này. Có lẽ tên kế tiếp cô nên giả định là Phoenix (Phượng Hoàng), vì cô hiện thân từ tro."

Zee nghiêng đầu qua một bên và xem xét đối thủ của bà một lát. "Cô là một cô gái trẻ vô cùng thông minh. Sự thay đổi của cô từ một vũ nữ thoát y ở khu ổ chuột thành một phụ nữ quyến rũ đủ để trở thành vợ của một thượng nghị sĩ thật đáng khâm phục. Nó chắc phải mất nhiều thời gian để hoạch định, học hỏi, và làm việc chăm chỉ để dẫn đến điều đó. Cô thậm chí đã chọn một cái họ được coi là thiêng liêng trên những vách tường Alamo – một cái họ Tây Ban Nha. Rất có lợi cho vợ của ứng cử viên của đảng phái ở Texas.

"Nhưng thay đổi gần đây nhất thậm chí là không thể tin được hơn lần trước vì cô có vẻ tin vào nó. Tôi thậm chí đã nghĩ rằng cô chân thành cho đến khi tôi so sánh cô ở buổi sáng của tai nạn đến cô như bây giờ, với Tate, với Mandy." Zee lắc đầu phủ nhận. "Không ai có thể thay đổi một cách hoàn toàn, bất kể là cô ta thông minh đến thế nào đi nữa."

"Sao mẹ biết là con đã không thay đổi vì tình yêu đối với Tate? Con đang cố là những gì anh cần và muốn."

Bắn cho cô một cái nhìn, Zee di chuyển sang một bên và với lấy cửa. "Tôi biết cũng như tôi biết tên của tôi rằng cô không phải là người mà cô muốn chúng tôi tin."

"Mẹ dự định khi nào sẽ vạch trần con vậy?"

"Không bao giờ." Carole chùn bước với điều bất ngờ này. "Chừng nào mà Tate còn vui vẻ và bằng lòng với cô, tôi sẽ không làm cho nó vỡ mộng. Hồ sơ sẽ tiếp tục là một bí mật giữa chúng ta. Nhưng nếu cô bắt đầu làm cho nó đau khổ lại, Carole, và tôi bảo đảm với cô rằng tôi sẽ huỷ diệt cô."

"Mẹ không thể làm điều đó mà không phá huỷ Tate."

"Tôi không có ý định đưa nó ra cho công chúng. Cho Tate thấy hồ sơ đó cũng sẽ đủ. Nó sẽ không để cho một con điếm, thậm chí là một con điếm đã cải cách, nuôi con gái của nó. Nó cũng không thể chấp nhận được đối với tôi, nhưng tôi không có lựa chọn lúc này. Hiếm khi chúng ta có được chọn lựa thật sự."

Vẻ ngoài hoàn toàn tuyệt vọng hiện lên khuôn mặt của Carole. Cô nắm cánh tay của Zee. "Mẹ không thể nói cho Tate biết. Làm ơn, Zee, xin đừng. Nó sẽ giết chết anh ấy."

"Đó là lý do duy nhất tôi đã kháng cự lại cho đến giờ." Zee nậy cánh tay bà khỏi tay của người phụ nữ trẻ. "Nhưng hãy tin tôi đi, Carole, nếu phải nhìn thấy nó đau khổ vì vụ bê bối này một thời gian ngắn, hoặc sống trong đau khổ trong suốt quãng đời còn lại của nó, thì tôi sẽ cứu nó khỏi cái thứ hai bằng mọi giá."

Trên lối ra, bà nói thêm, "tôi chắc chắn rằng cô sẽ tìm kiếm hồ sơ mà tôi có về cô. Đừng màng đến chuyện tiêu huỷ nó. Có một bản photo trong một hộp gửi an toàn, chỉ có thể mở bởi tôi, hoặc, trong trường hợp tôi chết đi, thì chỉ có Tate mới mở được."

༺༒༻

Avery mở khoá cửa trước bằng chìa khoá của cô và bước vào nhà. "Mona? Mandy?"

Cô tìm thấy họ trong nhà bếp. Má cô lạnh ngắt khi áp vào má Mandy. Cô đã lái xe suốt từ San Antonio với cửa sổ xe quay xuống. Khuôn mặt của cô đã nóng bừng sau cuộc chạm trán đáng lo ngại của cô với Zee. Không khí mát mẻ cũng đã lấy đi cơn buồn nôn mà cô trải qua mỗi lần cô nghĩ đến cái tiểu sử ghê tởm của Carole Navarro.

"Xúp ngon lắm hả cưng?"

"Đúng vậy," Mandy trả lời, húp soàm soạp trên cái muỗng đầy gà và mì sợi.

"Tôi đã không nghĩ là có bất kỳ ai sẽ ở nhà ăn trưa, cô Rutledge, nhưng tôi có thể làm cho cô cái gì đó."

"Không cám ơn, Mona. Tôi không thấy đói." Cô cởi áo choàng và ngồi vào một trong những ghế ở bàn. "Tôi có thể uống một tách trà nếu nó không quá nhiều rắc rối, làm ơn."

Cô bối rối siết chặt tay cho đến khi người quản gia đặt một tách trà bốc khói thơm lừng trước mặt cô, sau đó bọc những ngón tay không còn chút máu quanh cái tách.

"Cô cảm thấy ổn chứ, cô Rutledge? Má của cô đỏ bừng đấy."

"Tôi khoẻ. Chỉ là thấy lạnh."

"Tôi hy vọng cô không bị nhiễm cúm. Nó đang lan tràn khắp nơi."

"Tôi khoẻ," cô lặp lại, mỉm cười gượng. "Ăn xong trái cây của con đi, Mandy, rồi mẹ sẽ đọc cho con nghe một câu chuyện trước con ngủ trưa."

Cô cố đáp lại việc nói chuyện huyên thuyên của Mandy, một dấu hiệu cho thấy sự tiến bộ của nó, nhưng tâm trí của cô cứ quay lại với Zee và thông tin đáng ngại mà bà đã thu thập về Carole.

"Ăn hết rồi à?" Cô khen thưởng hai cái tô rỗng mà Mandy giơ lên cho cô kiểm tra. Uống hết trà, cô đưa Mandy đến phòng ngủ của nó. Sau khi giúp nó tháo gìầy, cô bế nó lên giường và lấy chăn đắp cho nó. Cô nằm xuống bên cạnh nó với một cuốn truyện có nhiều tấm hình lớn.

Cha cô cũng đã đọc truyện cho cô nghe từ một quyển sách tương tự thế khi cô còn là một cô bé. Nó đầy những dẫn chứng xinh đẹp của một cô gái với mái tóc dài màu vàng, gợn sóng được cứu bởi một người hùng đẹp trai, dũng cảm vượt qua mọi thử thách tưởng như không thể vượt qua được. Hồi tưởng của cô về chuyện nằm dưới tấm chăn trong lòng cha cô trong khi giọng của ông đưa cô vào giấc ngủ là một vài hồi tưởng lúc trước và quý báu nhất về tuổi thơ của cô.

Đó là những khoảnh khắc đẹp, khi Cha ở nhà và chú ý tới cô. Trong những câu chuyện cổ tích ông đọc, công chúa luôn có một người cha yêu chuộng. Cái tốt luôn thắng hiện thân của ma quỷ.

Có lẽ đó là lý do tại sao họ gọi chúng là chuyện cổ tích. Chúng cách xa thực tế, nơi mà những người cha biến mất suốt mấy tháng liền và kẻ xấu là người chiến thắng.

Khi Mandy ngủ thiếp đi, Avery rời khỏi phòng và lặng lẽ đóng cửa lại sau lưng cô. Mona đã về phòng bà mỗi buổi chiều trong vài giờ để xem kịch trong nhà ngoài phố và nghỉ ngơi trước khi chuẩn bị bữa tối.

Không có người nào khác ở nhà, nhưng Avery lén lút rón rén trên sàn nhà lát gạch vuông từ phòng của Mandy về phía chái nhà của Zee và Nelson. Cô không cân nặng sự đúng đắn hoặc sai trái của những gì cô sắp sửa làm. Đó là một sự xâm phạm kinh tởm vào quyền riêng tư và lẽ ra sẽ không thể tưởng tượng nổi trong trường hợp khác. Tuy nhiên, trường hợp này thì cần phải làm thế.

Cô định vị phòng ngủ của họ không chút khó khăn. Căn phòng rất dễ chịu, nó có cửa chớp chống lại ánh nắng của mùa thu. Mùi thơm ngát hoa làm cô nhớ đến mùi hương của Zee.

Zee sẽ giữ một tài liệu gây nổ như thế trong cái bàn Queen Anne sang trọng chăng? Tại sao lại không chứ? Nó trông vô tội như một bà xơ chưa có kinh nghiệm. Ai mà nghĩ đến chuyện vi phạm nó chứ? Nelson quản lý chuyện kinh doanh của nông trại ở cái bàn lớn trong phòng sách dưới hành lang. Ông sẽ không có lý do gì mà phải lục lọi cái bàn có vẻ vô thưởng vô phạt của vợ ông.

Avery lấy một cái dũa móng tay từ bàn trang điểm và đút nó vào ổ khóa vàng nhỏ của ngăn kéo của bàn. Cô thậm chí không cố che đậy hành động của cô. Zee đã mong cô sẽ kiểm tra. Bà đã gần như nói như thế.

Nó không phải là là một ổ khoá chắc chắn. Trong vài giây, Avery kéo ngăn bàn. Bên trong có vài cái hộp mỏng đựng văn phòng phẩm khác với tên tắt của Zee, một cuốn sổ tem, sổ địa chỉ, hai cuốn sách kinh đen, một cái với tên của Jack được chạm nổi trong những chữ vàng, một cuốn với tên của Tate.

Một cái kẹp hồ sơ bằng giấy bền ở phía sau của ngăn kéo. Avery lấy nó ra và mở cái khóa kim loại.

Năm phút sau, cô rời khỏi phòng, nhợt nhạt và run rẩy. Toàn thân cô run rẩy như thể cô bị chứng liệt. Bụng cô muốn buồn nôn. Ly trà vô hại đã trở nên ôi thiu trong dạ dày của cô. Cô vội vã về phòng mình và khoá cửa phía sau cô. Tựa người vào nó, cô hít vào không khí trong lành.

Tate. Ôi, Tate. Nếu anh có bao giờ nhìn thấy nội dung trong tập hồ sơ đó …

Cô cần đi tắm. Nhanh chóng. Ngay lập tức.

Cô cởi giày ra, cởi chiếc áo len, và đẩy trượt cánh cửa của tủ áo mở ra.

Cô thét lên.

Loạng choạng rời khỏi cảnh tượng biến dạng, cô che miệng bằng cả hai tay, cố nén những tiếng ồn muốn thoát ra từ cổ họng. Mở cánh cửa tủ đã làm một tấm áp phích của cuộc vận động đổ xuống khỏi sợi dây vải xa tanh đỏ buộc nó như một cơ thể trên giá treo.

Trong màu sơn đỏ tươi, một lỗ đạn đã được vẽ ngay giữa trán của Tate. Nước sơn đổ xuống mặt anh, một cách gớm ghiếc không phù hợp với nụ cười của anh. Được viết với cùng màu đỏ ngang qua tấm áp phích là những chữ, "Ngày bầu cử!"

Avery phóng vội vào phòng tắm và nôn thốc nôn tháo.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.