Trời đang mưa ở Fort Worth khi họ đến.
Nelson lái thẳng đến khách sạn ở trung tâm thành phố, nhưng vì chuyến đi từ miền đồi núi lâu hơn dự kiến vì thời tiết khắc nghiệt và phải dừng lại thường xuyên, Jack, Eddy, và Tate đã rời khỏi cho buổi họp mặt chính trị được tổ chức tối hôm đó.
Nhóm người mệt mỏi nhanh chóng đăng ký vào phòng của họ. Mandy mệt mỏi và bực bội. Nó nổi tính khí và không gì có thể làm nó nguôi ngoai - ngay cả bữa ăn của dịch vụ mang lên phòng đã mang đến đúng thời hạn.
"Mandy, ăn bữa tối của cháu đi," Zee nói.
"Không," con bé nói một cách hờn dỗi, trề môi dưới ra. "Bà đã nói là con có thể bặp Cha. Con muốn gặp Cha."
"Chút nữa Cha sẽ đến," Avery giải thích không biết là lần thứ bao nhiêu.
"Ngoan nào, đây là món ăn ưa thích của cháu," Zee dỗ ngọt. "Bánh pizza đấy."
"Cháu không thích nó."
Nelson sốt ruột nhìn lướt qua đồng hồ quân sự đeo tay của ông. "Đã gần bảy giờ rồi. Chúng ta phải rời khỏi bây giờ không thôi sẽ đến đó muộn."
"Con sẽ ở lại với nó," Dorothy Rae tình nguyện, vẻ mặt của bà đầy hy vọng.
"Mẹ giúp được gì chứ," Fancy nói với vẻ khinh bỉ. "Con nói là để cho con nhãi đó đói chết đi."
"Fancy, làm ơn," Zee than phiền. "Một đứa trẻ khó khăn là đủ lắm rồi." Bà khẩn khoản cho sự mệt nhọc của bà và đề nghị không đến cuộc cuộc gặp gỡ với đông đảo quần chúng và ở lại với Mandy.
"Cám ơn mẹ, Zee," Avery nói. "Điều đó sẽ giúp rất nhiều. Con không nghĩ là nó có thể gặp công chúng tối nay. Nelson, bây giờ cha đưa Dorothy Rae và Fancy đi đi. Con sẽ đến sau."
Nelson bắt đầu phản đối. "Dirk và Ralph đã nói - "
"Con không quan tâm đến những điều họ nói," Avery nói, chặn ông lại. "Tate sẽ không muốn con rời khỏi Mandy với Zee trong khi nó đang trở chứng. Một khi nó đã lên giường, con sẽ đến bằng tắc-xi. Nói với họ là con sẽ đến đó ngay khi con có thể làm được."
Ba người rời khỏi phòng ngủ của Mandy, một phòng trong dãy phòng thượng hạng ba phòng được đặt cho gia đình của Tate. "Bây giờ, Mandy," Avery nhỏ nhẹ nói, "Hãy ăn tối để mẹ có thể khoe với Cha là con đã ngoan ngoãn như thế nào."
"Con muốn món quà bất ngờ của con."
"Hãy ăn bữa tối của cháu đi cháu yêu," Zee khẩn khoản.
"Không!"
"Vậy thì cháu có muốn đi tắm nước ấm không?"
"Không! Cháu muốn món quà bất ngờ của cháu. Cha đã nói là cháu sẽ nhận được món quà bất ngờ."
"Mandy, dừng lại ngay," Avery nói một cách nghiêm nghị, "và ăn bữa tối của con ngay."
Mandy hất mạnh khay thức ăn. Nó rơi xuống sàn. Avery đứng bật dậy. "Đủ rồi." cô giật mạnh Mandy ra khỏi ghế, xoay nó lại và đánh mạnh xuống mông nó mấy cái. "Mẹ sẽ không tha thứ cho con đâu, con gái."
Lúc đầu Mandy quá choáng váng đến nỗi không thể phản ứng. Nó nhìn lên Avery với đôi mắt mở to. Sau đó môi dưới của nó bắt đầu run run. Những giọt nước mắt lăn dài trên má nó. Nó mở miệng và tuôn ra tiếng thét có thể vực dậy cả người chết.
Zee với lấy nó, nhưng Avery đẩy bà qua một bên và kéo Mandy áp vào người cô. Cánh tay của con bé quấn quanh cổ cô. Nó vùi khuôn mặt ẩm ướt vào vai của Avery.
Avery dịu dàng vuốt lưng nó. "Con không xấu hổ với chính bản thân mình vì bị ăn đòn à? Cha nghĩ con là một cô bé ngoan."
"Con là một cô bé ngoan."
"Không phải tối nay. Con đang rất hư và con biết điều đó."
Tiếng khóc kéo dài trong vài phút. Khi cuối cùng nó giảm xuống, Mandy ngẩng khuôn mặt nhòe nước mắt lên. "Bây giờ con có thể ăn kem không?"
"Không, con không thể." Avery vuốt những chuỗi tóc của Mandy mà nước mắt đã làm dính lên má con bé. "Mẹ không tin là con xứng đáng được ăn món ngon, đúng không?" Môi dưới của nó tiếp tục run rẩy, nhưng nó lắc đầu “Không”. "Nếu bây giờ con cư xử cho đàng hoàng, tối nay khi Cha về, mẹ sẽ để cho Cha đánh thức con để trao cho con món quà bất ngờ của con. OK?"
"Con muốn ăn một ít kem."
"Mẹ xin lỗi," Avery nói lắc đầu từ chối. "Hành vi sai trái không được khen thưởng. Hiểu ý mẹ không?"
Mandy gật đầu một cách miễn cưỡng. Avery đặt nó xuống. "Bây giờ, hãy đi tắm và mặt đồ ngủ vào để con và Bà Nội có thể đi ngủ. Con đi ngủ càng sớm, thì Cha sẽ về sớm hơn."
Hai mươi phút sau, Avery đắp chăn cho nó. Mandy vô cùng mệt mỏi, nó gần như ngủ ngay khi đầu nó ngã vào gối. Avery cũng thấy mệt mỏi. Sự kiện đã làm giảm sức chịu đựng của cô. Cô không có tâm trạng để tranh cãi với Zee, cơ thể nhỏ gọn của bà đang run rẩy vì bất đồng.
"Tate sẽ nghe về chuyện đét đít," bà nói.
"Tốt. Con tin là anh ấy nên biết."
Cô đang trên đường đi vào căn phòng nối tiếp khi điện thoại reo. Đó là Tate. "Em có đến hay không đây?" anh hỏi thẳng thừng.
"Vâng, em đang đến. Em gặp chút rắc rối Mandy, nhưng bây giờ nó đã lên giường. Em sẽ đón xe và đến đó ngay -"
"Tôi đang ở dưới đại sảnh. Nhanh lên."
Cô làm hết sức mình trong năm phút, là tất cả những gì cô dám cho phép mình. Kết quả không ngoạn mục lắm, nhưng đủ tốt để làm Tate ngạc nhiên khi cô đi ra khỏi thang máy.
Bộ đồ hai mảnh thông minh và tươi tắn. Vải lụa xanh màu ngọc bích cải tiến màu sắc rực rỡ của riêng cô. Những lọn tóc xoăn của cô đã bị phá hỏng vì thời tiết ẩm ướt, vì vậy cô đã chọn kiểu tinh vi, thật ấn tượng và với đôi bông tai vàng đơn giản.
"Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?" Tate hỏi khi anh đưa cô về phía cánh cửa xoay. "Cha đã nói Mandy rất khó chịu."
"Khó chịu à, giỡn chơi chắc. Mandy đúng là thật khủng bố."
"Tại sao?"
"Nó ba tuổi, đó là lý do tại sao. Nó đã bị nhốt trong xe suốt cả ngày. Em hiểu tại sao nó đang cư xử như thế, nhưng sự hiểu biết chỉ kéo dài đến đó. Em ghét phải làm hỏng sự bất ngờ của Zee, nhưng em đã đét đít nó."
Họ đã đi đến bãi đậu xe dưới cổng vào. Anh dừng lại với tay trên tay cầm cánh cửa hành khách. "Chuyện gì đã xảy ra?"
"Nó làm con bé chú ý. Cũng thành công nữa."
Anh quan sát cách diễn đạt kiên quyết của cô một lát, sau đó hất đầu và cộc lốc ra lệnh, "vào xe."
Anh vội cho boa người gác cửa đã trông chừng xe, ngồi vào sau vô lăng, và lái một cách cẩn thận xuống đường phố. Cần gạt nước kêu lách cách một cách mạnh mẽ, nhưng đầu hàng với trận mưa lớn.
Tate đi về phía bắc trên đường Main, đánh vòng qua toà án Hạt Tarrant, sau đó lái qua Cầu Trinity River về phía bắc Fort Worth, nơi những người chăn bò và những kẻ cắt cổ đã làm nên lịch sử ở những bãi rào chăn nuôi lừng danh của nó.
"Tại sao anh lại đến rước em vậy?" cô hỏi khi chiếc xe chạy qua đêm mưa gió. "Em có thể gọi tắc-xi."
"Dù sao thì tôi cũng không làm bất cứ thứ gì ngoại trừ đi lòng vòng ở sau sân khấu. Tôi nghĩ thời gian sẽ tốt hơn khi sử dụng nó làm nhiệm vụ lái tắc-xi."
"Dirk và Ralph nói gì về việc anh rời khỏi?"
"Không gì cả. Họ không biết."
"Gì cơ!"
"Đến lúc họ phát hiện tôi không có ở đó, sẽ quá muộn để họ làm bất cứ thứ gì về nó. Dù sao chăng nữa, tôi đã chán ngấy chuyện họ chỉnh sửa bài diễn văn của tôi."
Anh đang lái xe quá nhanh, nhưng cô không nhắc nhở anh. Anh có vẻ không ở trong tâm trạng để lắng nghe sự chỉ trích. Tính khí anh có vẻ rất u ám. "Tại sao chúng tôi được gọi đến cùng với anh vậy?" cô hỏi, hi vọng tìm ra lý do cho sự cáu kỉnh của anh.
"Em có theo dõi các cuộc thăm dò lá phiếu không?"
"Có."
"Vậy thì em biết là một sự thay đổi trong chiến lược cần được làm. Theo chuyên gia tư vấn của tôi, những biện pháp tuyệt vọng phải được nắm lấy. Chúng tôi bắt đầu chuyến đi này để bơm sự nhiệt tình, chiếm được sự ủng hộ. Thay vào đó, tôi đã thua ba điểm từ khi chúng ta bắt đầu."
"Nelson đã nói cái gì đó về hình ảnh chính khách phi đảng phái của anh."
Anh lầm bầm chửi thề. "Đó là cách họ nghĩ tôi đang thể hiện."
"Họ?"
"Còn ai nữa? Dirk và Ralph. Họ nghĩ bức tường thành của gia đình đứng đằng sau tôi sẽ thuyết phục cử tri rằng tôi không phải là người nóng nảy. Hình ảnh của một người đàn ông biết chăm lo cho gia đình. Mẹ kiếp, tôi không biết. Họ cứ tiếp tục cho đến khi tôi thậm chí không nghe họ nói nữa."
Anh quẹo xe vào bãi đậu xe Texas của Billy Bob. Được ca tụng như hộp đêm rẻ tiền lớn nhất của thế giới, bao gồm một sân đấu ngựa trong nhà, nó đã được cho ủy ban bầu cử của Tate thuê tối nay. Vài người biểu diễn nhạc đồng quê đã cống hiến thời gian và tài năng của họ cho cuộc gặp gỡ với đông đảo quần chúng huy động vốn.
Tate chạy chầm chậm đến cửa trước. Một tên cao bồi mặc áo mưa vàng và cái mũ cao bồi bước ra từ góc phòng được xây dựng thụt vào trong và đến gần xe. Tate hạ thấp cửa sổ xuống.
"Không thể đỗ xe ở đây, thưa ông."
"Tôi là –"
"Anh phải di chuyển xe của anh. Anh đang đậu ở đường cứu hỏa."
"Nhưng tôi - "
"Có bãi đậu xe ở bên kia đường, nhưng vì đám đông, nó có thể đã bị đầy." Anh ta chuyển điếu thuốc lá từ bên hàm này qua hàm kia. "Dù sao thì anh không thể đậu ở đây."
"Tôi là Tate Rutledge."
"Buck Burdine. Rất vui được gặp anh. Nhưng anh vẫn không thể đỗ xe ở đây."
Buck rõ ràng không có hứng thú đến chính trị. Tate nhìn lướt qua Avery. Một cách tế nhị, cô tập trung vào bàn tay cô đang đặt trên đùi và cắn môi để khỏi cười.
Tate thử lại. "Tôi đang tranh cử cho chức vị Thượng nghị sĩ."
"Này, ông bạn, ông có chịu di chuyển xe của ông, hay tôi sẽ phải ra tay đây?"
"Tôi nghĩ tôi sẽ di chuyển xe của tôi."
Vài phút sau, anh đậu xe trong một con hẻm cách đó vài khúc đường, giữa một tiệm sửa giày và nhà máy làm bánh bắp. Ngay khi anh tắt động cơ, anh nhìn qua Avery. Cô nhìn lướt qua anh. Cùng một lúc, họ cười khanh khách. Nó kéo dài trong vài phút.
"Ôi, Chúa ơi," anh nói, vuốt sóng mũi, "tôi quá mệt mỏi. Thật tốt khi được cười. Đoán là tôi phải cám ơn Buck Burdine."
Mưa đang trút xuống như dòng nước lũ và phủ kín cửa sổ của xe. Đường phố gần như vắng vẻ trong một đêm mưa như thế này. Những cửa hàng ở hai bên đường đã đóng cửa, nhưng hộp đèn của chúng sáng lung linh rọi những vệt hồng và xanh dương vào xe.
"Nó quá khủng khiếp hả, Tate?"
"Phải. Thật khủng khiếp." Một cách lơ đễnh, anh dò tìm chỗ khâu quanh miếng da lót vô lăng. "Tôi đang mất đất mỗi ngày, không phải là đạt được nó. Cuộc vận động của tôi đang trên đà giảm xuống ở đây trong những tuần cuối cùng, khi mà nó nên tăng tốc theo giờ. Trông có vẻ Dekker sắp sửa lại thắng nữa." Anh đập tay lên vô lăng.
Avery ngăn chặn mọi thứ ngoại trừ anh. Cô đặc biệt quan tâm đến anh, biết rằng anh cần một người lắng nghe mà không phản ứng lại. Anh chưa từng nói với cô rằng anh mệt mỏi. Những nếp nhăn mệt mỏi và lo lắng đã được khắc sâu ở bên miệng anh và quanh mắt anh.
"Tôi chưa một lần nào nghi ngờ về vận mệnh của mình là phục vụ bang này trong Thượng Nghị Viện." Anh quay đầu qua và nhìn cô. Cô gật đầu đồng ý nhưng không nói gì, không chắc chắn là nên đáp lại thế nào. Anh sẽ không dung thứ những lời nói tẻ nhạt và sáo rỗng.
"Tôi thậm chí đã bỏ không tranh cử cho chức vị đại diện bang và đeo đuổi những gì tôi muốn nhất. Nhưng bây giờ, tôi đang bắt đầu tự hỏi liệu tôi đã và đang lắng nghe những người chỉ nói cho tôi nghe những gì tôi muốn nghe. Tôi đã có chứng hoang tưởng tự đại chăng?"
"Chắc chắn rồi." Cô mỉm cười khi anh lộ vẻ bất ngờ ở sự bộc trực của cô. "Nhưng hãy nêu ra một nhà chính trị nào không như thế đi. Cần phải ai đó có lòng tự tin khổng lồ để gánh nhận trách nhiệm của hàng ngàn cuộc sống của người dân đấy, Tate."
"Vậy thì tất cả chúng ta là người cực kỳ ích kỷ sao?"
"Anh có sự tự trọng lành mạnh. Đó chẳng có gì mà phải xấu hổ hoặc để xin lỗi. Khả năng để lãnh đạo là một năng khiếu, như về mặt âm nhạc hoặc có thiên tài về những con số."
"Nhưng không ai buộc tội những nhà toán học trong việc đối xử không công bằng cả."
"Sự toàn vẹn của anh sẽ không cho phép anh đối xử không công bằng với bất kỳ ai, Tate. Những lý tưởng mà anh đang theo đuổi không phải chỉ là những khẩu hiệu của cuộc vận động. Anh tin vào chúng. Anh không phải là một Rory Dekker khác. Ông ta chỉ có tiếng mà không có miếng. Đã đến lúc, cử tri nhận biết điều đó."
"Em vẫn nghĩ là tôi sẽ thắng à?"
"Tuyệt đối."
"Thật à?"
"Thật."
Không gian trở nên gần gũi và tĩnh mịch trong xe trong khi mưa tiếp tục đập vào trần xe và đánh mạnh vào cửa sổ. Anh đưa tay qua xe và đặt tay trên ngực cô, ngón tay cái và ngón út trải dài từ xương đòn này đến xương đòn kia.
Avery nhắm mắt lại. Cô làm một chuyển động lắc lư nhẹ về phía anh như thể bị giật mạnh bởi một sợi dây vô hình. Khi cô mở mắt ra, anh rất gần. Anh đã chuyển sang ngồi giữa băng ghế và mắt anh đang bận rộn quét qua khuôn mặt cô.
Bàn tay anh đẩy trượt lên họng cô và cuộn quanh phía sau cổ cô. Khi môi anh chạm vào cô, sự bùng phát tự nhiên chiếm lấy họ. Họ hôn nhau điên cuồng trong khi tay của họ di chuyển vội vàng. Anh vuốt tay xuống ngực cô, trên cái áo khoác của bộ đồ vest, sau đó đẩy lên lại để nhào nặn vú cô qua lớp vải.
Avery vuốt ve tóc anh, má anh, gáy anh, và vai anh, sau đó kéo anh vào cô khi cô ngã ra ghế.
Anh cởi hai khuy áo trên vai trái của cô và vật lộn với hàng móc chạy xuống hông. Khi anh đẩy mở cái áo khoác, mặt dây chuyền bây giờ chứa hình của anh và Mandy nằm ở cái thung lũng giữa ngực cô. Ánh đèn nê ông làm thành một chiếc cầu vồng trong đêm trên da cô. Những màn nước giội bóng qua vú cô đang chĩa ra từ áo ngực.
Anh cúi đầu và hôn đường cong của vú, sau đó chỗ sẫm ở giữa. Thông qua lớp đăng ten, lưỡi anh đánh mạnh, đòi hỏi, thèm khát.
"Tate," cô rên rỉ, như những cảm xúc cuồn cuộn từ vú cô chạy xuống khắp phần còn lại của cơ thể. "Tate, em muốn anh."
Một cách vụng về, anh cởi quần và kéo tay cô xuống đó. Ngón tay cô ôm quanh vật cương cứng của anh. Khi cô vuốt ve dịu dàng đỉnh đầu bóng mượt với ngón tay cái, anh vùi mặt giữa vú cô và nói hổn hển những lời khêu gợi và hứa hẹn.
Bàn tay anh luồn dưới cái váy hẹp của cô. Cô giúp anh cởi quần lót của cô ra. Môi họ gặp nhau trong một nụ hôn điên cuồng, đầy đam mê trong khi họ tìm kiếm vị trí có thể dùng ở cái chỗ chật chội không thể thực hiện được của cái ghế trước.
"Quỷ tha ma bắt!" anh nguyền rủa, giọng anh có vẻ khô khốc và khàn đục.
Bất ngờ anh ngồi bật dậy và kéo cô lên đùi anh. Ôm mông cô giữa tay anh bên dưới cái váy, anh đặt cô trên vật cương cứng của anh. Cô hạ mình xuống. Họ phát ra những tiếng rên vui sướng, chỉ vài giây sau, đã trở thành những tiếng rên rỉ đê mê.
Môi của họ tìm nhau trong khi lưỡi họ quá khích và nhanh. Anh ôm chặt mông cô và vuốt đùi cô trên chiếc tất da và giữa sợi dây đăng đen của đai móc bít tất. Cô dùng đầu gối mình để nhấc cao mình một cách trêu chọc dọa là sẽ thả anh ra trước khi đâm sâu xuống lại cho đến khi nó được đầy đủ nằm bên trong cô lại. Cô di chuyển trên anh.
"Quỷ tha ma bắt, em có thể làm tình."
Rít xong câu đó, anh dúi đầu vào vú cô cho đến khi anh làm nó tách ra khỏi cái áo ngực. Anh liếm đầu vú đang nâng cao, sau đó đưa nó vào miệng. Anh đẩy trượt một tay giữa cặp đùi ẩm ướt của cô và tết những ngón tay anh trong đám lông mềm mại, sau đó luồn chúng vào vết nứt và ve vuốt chỗ nhỏ căng phồng.
Hơi thở của Avery trở nên hổn hển và lớn tiếng. Cô cúi đầu qua vai anh. Căng người xung quanh vật cương cứng bên trong cô và đung đưa người chống lại ngón tay đang ve vuốt như ma thuật, cô đạt đến khoái cảm rất dài và ẩm ướt cùng với Tate.
Họ không di chuyển trong cả năm phút. Ai cũng kiệt sức. Cuối cùng, Avery rời khỏi đùi anh và nhặt quần lót của cô từ dưới sàn. Không nói một lời nào, Tate đưa cho cô một cái khăn tay.
Một cách e dè, cô chấp nhận nó và nói, "cảm ơn anh."
"Em ổn chứ? Anh đã làm em đau hả?"
"Không, tại sao?"
"Em… em cảm giác rất chật."
Mắt cô là người đầu tiên cắt đứt cái nhìn dài, đầy ấn tượng đó.
Ngay khi cô chỉnh sửa mình gọn gàng và làm thẳng quần áo nhăn nhúm, cô kéo tấm che nắng xuống và nhìn với vẻ hết hồn cái hình ảnh của mình trong gương.
Kiểu tóc cô đã bị hủy hoại. Những cụm tóc đầy dầu sức tóc bao quanh đầu cô như một vầng hào quang có mấu nhọn. Một chiếc bông tai bị mất. Son môi đã được tô cẩn thận bị nhòe nhẹt ở phần dưới của mặt cô. "Em thật là lôi thôi lếch thếch."
Tate làm thẳng cơ thể như chiếc xe cho phép và nhét đuôi áo vào quần. Cà vạt của anh bị lệch và áo choàng đang treo trên một vai. Anh mò mẫm dây kéo quần và nguyền rủa nó hai lần trước khi thành công kéo nó lên.
"Hãy làm hết sức mình," anh nói, đưa cho cô chiếc bông tai mà anh vừa ngồi lên.
"Em sẽ cố." Với mỹ phẩm trong ví cầm tay của cô, cô trang điểm chỉnh sửa lại thiệt hại và làm điều mà cô có thể với kiểu tóc. "Em nghĩ chúng ta có thể đỗ thừa tóc em là do thời tiết."
"Vậy chúng ta sẽ đổ thừa những vết xướt vì râu của anh là do cái gì?" Tate chạm vào khóe miệng cô. "Chúng có rát không?"
Cô khẽ nhún vai, không tỏ ra ân hận và mỉm cười rụt rè. Anh mỉm cười trở lại, sau đó bước xuống xe và đi vòng qua bên cô.
Đến lúc họ đi đến phía sau sân khấu nơi Eddy đang đi tới lui và Ralph đang rung leng keng những đồng tiền trong túi, quần áo của họ thực sự trông lôi thôi lếch thếch – tóc rối bù vì mưa gió, nhưng rất đỗi hạnh phúc.
"Anh ở nơi địa ngục nào vậy?" Eddy hầu như giận tím gan đến mức không thể nói lên lời.
Tate trả lời với vẻ bình tĩnh đáng khâm phục. "Tôi đi rước Carole."
"Đó là điều Zee nói với chúng tôi khi chúng tôi gọi về khách sạn," Ralph nói. Ông ta không còn khua những đồng xu nữa. "Chuyện gì khiến anh chơi trò ngu ngốc khốn kiếp như vậy chứ? Bà ấy nói các người đã rời khỏi nửa giờ trước đây. Chuyện gì làm mất nhiều thời gian quá vậy?"
"Không có chỗ đậu xe," Tate nói gọn lỏn, không thích việc chất vấn qua lại này. "Jack và những người khác đâu?"
"Họ đang cố giữ mọi người lại. Nghe chưa?" Eddy chỉ ra phía hội trường, nơi đám đông có thể nghe đang nện chân thình thịch và reo ầm ĩ, "chúng tôi muốn Tate! Chúng tôi muốn Tate!"
"Họ sẽ vui hơn khi gặp tôi," Tate nói một cách bình tĩnh.
"Đây là bài diễn văn của anh." Eddy cố đẩy mấy tờ giấy về phía anh, nhưng anh không chịu nắm lấy chúng.
Thay vào đó anh gõ bên đầu và nói, "đây là bài diễn văn của tôi."
"Đừng chơi trò biến mất một lần nữa đấy," Ralph cảnh báo một cách hống hách. "Thật ngu ngốc là không cho ít nhất một người trong chúng tôi biết anh ở đâu."
Dirk đã không nói lời nào. Khuôn mặt tối sẫm của ông ta thậm chí sẫm lại với vẻ giận dữ. Nó đã không nhắm vào Tate, mà là vào Avery. Ông đã không rời khỏi đôi mắt tròn và sáng khỏi cô từ khi họ đến không kịp thở. Cô đã chịu đựng cái nhìn trừng trừng ác ý của ông ta với vẻ tự tin. Khi cuối cùng ông ta mở miệng, giọng ông ta rung lên vì tức giận. "Từ giờ trở đi, Bà Rutledge, khi bà muốn thỏa mãn sinh lý, thì làm chuyện đó trong thời gian của bà, không phải của chúng tôi."
Tate, gầm gừ điên cuồng, nhào vào người đàn ông kia. Anh lẽ ra đã hất ông ta ngã lăn quay nếu anh đã không đẩy ông ta sát vào bức tường gần nhất. Cẳng tay của anh như một thanh thép áp vào họng của Dirk và đầu gối anh cong lên đá vào đũng quần của ông ta. Dirk rên rỉ với vẻ bất ngờ và đau đớn.
"Tate, anh điên thật rồi à?" Eddy la to.
Anh cố gỡ cánh tay của Tate ra khỏi họng của Dirk, nhưng nó không nhúc nhích. Mũi của Tate thậm chí không cách xa hơn 2.5 cm từ mặt Dirk. Khuôn mặt anh không chút cảm xúc với ý đồ duy nhất của một người đàn ông sắp sửa giết người. Khuôn mặt của Dirk rất trái ngược, đang trở nên xanh tím.
"Tate, làm ơn," Avery nói một cách tuyệt vọng, đặt tay lên vai anh. "Đừng để ý đến ông ta. Những điều ông ta nói không quan trọng đối với em."
"Vì Chúa, Tate." Một cách điên cuồng, Eddy cố chêm bản thân giữa hai người đàn ông. "Thả ông ta ra. Bây giờ không phải là lúc. Chúa ơi, hãy suy nghĩ đi!"
"Nếu anh dám," Tate nói trong giọng từ từ, nhấn mạnh, "sỉ nhục vợ tôi như thế lại, anh sẽ chết trước khi kịp nói hết đấy. Anh hiểu chưa, đồ khốn?" Anh đá vào háng của Dirk bằng đầu gối. Người đàn ông với đôi mắt nhỏ trợn tròn vì sợ hãi, gật gù đầu như cánh tay của Tate dưới cằm ông ta cho phép.
Từ từ, cánh tay của Tate thả lỏng. Dirk gập người từ thắt lưng, chộp lấy háng ông ta, ho sặc sụa và thở phì phò. Ralph vội vã đến giúp đồng sự của ông. Tate vuốt lại tóc, hướng qua Eddy, và nói một cách lạnh lùng, "đi nào." anh với lấy tay Avery.
Cô nắm lấy bàn tay đang chìa ra của anh và đi theo anh lên sân khấu.
༺༒༻