Cuộc Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Toàn bộ ngôi nhà đã được trang trí theo phong cách ai cũng sẽ kỳ vọng ở Zee. Cách trang trí rất truyền thống, rất ấm áp, và thoải mái. Tất cả những căn phòng đều rộng rãi, với những cột nhà trên cao và những khung cửa sổ rộng. Zee đã tạo một ngôi ngôi nhà ấm cúng cho gia đình bà.

Bữa trưa đang đợi họ trong sân. Nó được phục vụ ở quanh bàn ăn ngoài trời làm bằng gỗ hồng mộc với một cái dù vàng rực rỡ che bóng cho nó. Sau khi Avery đã được ôm chầm bởi Nelson và Zee, cô đến gần Mandy và quỳ xuống.

"Chào, Mandy. Rất vui được gặp con."

Mandy nhìn chằm chằm vào mặt đất. "Con đã rất ngoan."

"Dĩ nhiên rồi. Bố đã kể cho mẹ nghe. Và con trông rất xinh." Cô đưa tay vuốt mái tóc bóng mượt của Mandy. "Tóc con đã dài ra và con đã tháo nẹp tay rồi."

"Bây giờ con có thể ăn trưa chưa ? Bà nói là con có thể khi mẹ về đến."

Sự thờ ơ của con bé làm Avery đau lòng. Con bé lẽ ra phải huyên thuyên những câu chuyện lí thú để kể cho mẹ nó nghe sau một thời gian xa cách như vậy.

Khi họ ngồi vào chỗ của họ quanh bàn, một người làm mang khay thức ăn ra từ nhà bếp và chào đón cô về nhà.

"Cám ơn bà. Thật tốt là đã được về nhà." Một câu nói nhạt nhẽo nhưng an toàn, Avery nghĩ.

"Lấy cho Carole một ít trà đá đi, Mona," Nelson nói, cung cấp cho Avery tên của người làm. "Và nhớ thêm đường nhé."

Gia đình đã vô tình cung cấp cho cô những manh mối như thế. Từ họ cô thu nhặt những thói quen của Carole, thích và không thích gì. Cô cũng tiếp tục thường xuyên cảnh giác với những manh mối mà cô có thể vô tình làm lộ, mặc dù chỉ có cha mẹ Tate và Mandy đang có mặt.

Đúng lúc cô đang tự hào về biểu diễn xuất sắc của cô, một con chó lớn, tua tủa lông nhảy cẫng lên trong sân. Nó đến cách Avery vài mét trước khi nhận ra cô là người lạ. Tất cả bốn chân của nó cứng đờ, sau đó nó cong người xuống và bắt đầu gầm gừ trong họng.

Một con chó - một con thú cưng của gia đình ư ! Tại sao cô đã không nghĩ về điều này chứ ? Thay vì chờ những người khác phản ứng, cô chủ động chụp lấy.

"Nó bị gì vậy ? Bộ tôi thay đổi nhiều đến thế à ? Sao nó không nhận ra tôi chứ ?"

Tate ném một chân qua băng ghế của bàn ăn và vỗ nhẹ đùi anh. "Đến đây, Shep, và ngưng gầm gừ ngay."

Giữ ánh mắt dè dặt vào Avery, con chó bò tới phía trước và đặt cằm trên đùi Tate. Tate gãi sau tai nó. Một cách thăm dò, Avery mở rộng bàn tay và vuốt mõm nó. "Này, Shep. Là tao đây."

Nó khụt khịt ở tay cô một cách hồ nghi. Cuối cùng thỏa mãn là cô không nguy hiểm, nó liếm lòng bàn tay của cô. "Tốt hơn rồi đấy." Cười, cô nhìn lên Tate, người đang nhìn cô một cách kỳ lạ.

"Em muốn trở thành bạn bè với con chó của anh từ khi nào vậy ?"

Avery liếc nhìn xung quanh một cách bất lực. Nelson và Zee cũng có vẻ bối rối với hành vi của cô. "Từ khi... từ khi em gần kề với cái chết. Em cảm thấy gắn bó với tất cả những sinh vật sống."

Khoảnh khắc khó xử trôi qua và bữa ăn trưa tiếp tục diễn ra mà không có thêm tai nạn nào. Một khi nó đã kết thúc, tuy nhiên, Avery sẵn sàng rút về phòng của họ để dùng nhà vệ sinh - chỉ là cô không biết phòng của họ ở đâu, trong ngôi nhà rộng lớn này.

"Tate," cô hỏi, "Túi xách của em được mang vào chưa ?"

"Anh không nghĩ vậy. Sao, em cần chúng à ?"

"Vâng, làm ơn."

Để lại Mandy cho ông bà nó chăm sóc, Avery đi theo anh rời khỏi sân và trở về xe vẫn còn đậu ở trước nhà. Cô mang cái túi nhỏ hơn ; anh lấy cái lớn hơn.

"Anh có thể mang được cả hai," anh nói với cô qua vai anh khi anh đi vào nhà lại.

"Không sao đâu." Cô tụt lại phía sau để cô có thể đi theo anh. Cánh cửa gấp đôi rộng thông với một hành lang dài. Một vách tường của hành lang được làm bằng những khung cửa sổ trông xuống sân. Vài căn phòng ở phía bên kia hành lang. Tate bước vào một phòng và đặt vali của cô xuống ở phía trước cửa tủ.

"Mona sẽ giúp em xếp đồ."

Avery gật đầu, nhưng cô bị phân tâm bởi căn phòng ngủ. Nó rộng rãi và sáng, với tấm thảm màu nghệ và đồ gỗ vàng hoe. Khăn phủ giường và màn treo cửa được làm bằng vải hoa sặc sỡ. Nó hơi hoa hòe so với khẩu vị của Avery, nhưng thực sự đắt tiền và được làm rất khéo.

Cô nắm lấy mọi chi tiết trong nháy mắt, từ cái đồng hồ báo thức số trên bàn đầu giường đến khung ảnh bạc của Mandy trên bàn phấn.

Tate nói, "Anh sẽ đến văn phòng một lát. Em có lẽ nên nghỉ ngơi chiều nay, từ từ trở lại với cuộc sống. Nếu em - "

Hơi thở hổn hển của Avery cắt ngang anh. Anh nhìn theo ánh mắt của cô đến bức chân dung to như thật của Carole trên bức tường đối diện. "Có chuyện gì vậy?"

Một tay ở cổ họng, Avery nuốt nướt bọt và nói, "Không có gì cả. Nó... chỉ là em không trông giống như thế nữa." Nó làm cô bối rối để nhìn vào mắt của một người biết một cách rõ ràng cô đã kẻ mạo danh. Đôi mắt sẫm màu hiểu biết như chế giễu cô.

Quay mặt khỏi chúng, cô mỉm cười với Tate một cách sợ sệt và vuốt tay qua mái tóc ngắn của cô. "Em nghĩ em chưa hoàn toàn quen với sự thay đổi. Anh không thấy phiền nếu em lấy bức chân dung xuống chứ ?"

"Tại sao anh lại phiền chứ ? Đây là phòng của em. Làm bất cứ chuyện quái quỷ gì em muốn với nó." Anh đi ra phía cửa. "Anh sẽ gặp lại em trong bữa ăn tối." Anh đóng cửa lại sau lưng khi anh rời khỏi.

Vẻ không đếm xỉa của anh là không thể bàn cãi. Cô cảm thấy như mình bị tống ở Nam cực và đang theo dõi chiếc máy bay cuối cùng biến mất ở chân trời. Anh đã bỏ cô nơi cô thuộc về và cho rằng đó là nhiệm vụ của anh.

Đây là phòng của em.

Căn phòng ngủ như một ngôi bảo tàng sạch sẽ, từ khi nó đã không bị chiếm đóng trong một thời gian dài. Cô đoán nó đã được ba tháng - kể từ khi Carole rời khỏi buổi sáng xảy ra tai nạn.

Cô mở cánh cửa tủ. Có đủ quần áo treo bên trong để trang bị  cho cả quân đội, nhưng mỗi món đồ rất nữ tính, từ cái áo khoác lông thú đến áo choàng tắm. Không có gì trong tủ thuộc về Tate, cũng như không có bất cứ thứ gì trên tủ com-mốt và trong nhiều ngăn kéo.

Avery chán nản hạ mình xuống cạnh giường có kích cỡ cực lớn. Phòng của em, anh đã nói. Không phải là phòng của chúng ta.

Cô nghĩ một cách rầu rĩ, cô không cần phải băn khoăn thêm nữa về lần đầu anh khẳng định quyền làm chồng, đúng không ? Lo lắng đó có thể được gác sang một bên. Cô sẽ không có quan hệ mật thiết với Tate vì anh không còn chia sẻ loại quan hệ đó với vợ anh.

Căn cứ vào thái độ của anh trong vài tuần qua, nó đến không chút bất ngờ, nhưng nó là một thất vọng lớn. Tuy nhiên cộng với sự thất vọng của cô là sự xấu hổ. Cô đã không có ý định ngủ với anh dưới hiện trạng giả vờ; cô thậm chí không biết nếu cô muốn điều đó. Nó sẽ sai - rất sai. Tuy nhiên...

Cô trợn mắt vào bức chân dung. Carole Rutledge dường như đang mỉm cười với cô với vẻ thích độc ác. "Con chó cái," Avery thì thầm một cách thô bạo. "Tôi sẽ tháo gỡ bất cứ chuyện gì cô đã làm khiến anh ấy hết yêu cô. Hãy chờ mà xem."

"Con có đủ đồ để ăn ở dưới đó không ?"

Khi Avery nhận ra Nelson đang nói với cô, cô mỉm cười với ông qua chiếc bàn dài. "Rất nhiều, cảm ơn cha. Dù là thức ăn ở bệnh viện rất ngon, những món này còn ngon miệng hơn."

"Con bị sụt cân trầm trọng," ông quan sát. "Chúng tôi phải làm con lên cân lại. Cha không dung thứ những kẻ thể chất yếu trong nhà cha."

Cô cười và với lấy ly rượu vang. Cô không thích rượu, nhưng rõ ràng là Carole thích. Ly rượu đã được rót cho cô mà không có bất kỳ ai hỏi liệu cô muốn hay không. Bằng cách nhấp từ từ trong suốt bữa ăn, cô đã uống gần hết ly rượu đỏ cùng với bữa bít tết.

"Ngực cô gần như là mất tiêu rồi." Ngồi trước mặt Avery, Fancy đang giữ thăng bằng cái nĩa ở giữa hai ngón tay, một cách láo xược ve vẩy nó tới lui khi cô ta quan sát một cách ác ý.

"Fancy, vui lòng không nói những lời phê bình khiếm nhã," Zee khiển trách.

"Cháu không phải là bất lịch sự. Chỉ là trung thực thôi."

"Tế nhị là nét đặc trưng đáng khâm phục cũng như  tính trung thực đấy, cháu gái," ông cô nghiêm nghị nói từ chỗ ngồi của ông ở đầu bàn.

"Jeez, cháu chỉ  là - "

"Và nó là không thích hợp với một người phụ nữ," ông thêm vào một cách lạnh lùng. "Ông chắc chắn là sẽ không nghe nó từ cháu."

Fancy thả cái nĩa lên đĩa với tiếng lách cách lớn. "Cháu không hiểu. Mọi người trong nhà đã bàn đến việc cô ấy gầy như thế nào. Cháu là người duy nhất có đủ gan để lên tiếng, và cháu bị nhai đầu."

Nelson bắn cho Jack ánh mắt gay gắt, Jack bắt lấy tín hiệu phải làm điều gì đó với đứa con gái  ăn nói bậy bạ của mình. "Fancy, làm ơn ngoan ngoãn đi.  Đây là bữa ăn mừng Carole về nhà đấy."

Avery đọc những gì môi cô ta thầm thì, "Có chuyện quái gì to tát đâu chứ." Sụm người trong ghế, cô ta im lặng một cách sưng sỉa và đùa với thức ăn của cô ta, rõ ràng là giết thời gian cho đến khi cô ta được cho phép rời khỏi bàn.

"Tôi nghĩ cô trông rất khá."

"Cảm ơn anh, Eddy." Avery mỉm cười với anh qua bàn.

Anh chào cô với ly rượu của anh. "Có ai nhìn thấy màn biểu diễn của cô ấy trên những bậc tam cấp của bệnh viện sáng nay không ? Họ đã phát sóng trên tất cả ba kênh địa phương trong bản tin."

"Không thể có được tin tức tốt hơn," Nelson nhận xét. "Vui lòng rót cho anh một ít cà phê đi  Zee ?"

"Dĩ nhiên."

Bà rót vào tách của ông trước đi chuyền bình cà phê xuống bàn. Dorothy Rae từ chối cà phê và thay vào đó đưa tay với lấy chai rượu vang. Mắt bà khóa chặt với Avery ngang qua bàn. Nụ cười cảm thông của Avery đã được đáp trả với ánh mắt thù địch. Dorothy Rae thách thức rót đầy ly rượu của bà ta lại.

Bà là một phụ nữ hấp dẫn, tuy nhiên việc uống rượu quá độ đã để lại dấu ấn của nó trên diện mạo của bà. Khuôn mặt bà hơi sưng, nhất là ở quanh mắt, một đôi mắt xanh đậm rất đẹp. Bà đã cố gắng sửa soạn diện mạo của mình cho bữa tối, nhưng bà đã không hoàn toàn thành công. Tóc bà đã được kẹp lại bởi hai cái trâm cài một cách cẩu thả, và bà lẽ ra sẽ trông khá hơn khi không trang điểm hơn là sự trang điểm nhếch nhác hiện giờ. Bà không tham gia vào một cuộc đàm thoại nào trừ phi được cụ thể nhắc đến. Tất cả tương tác mà bà có là với vật thể vô tri vô giác - chai rượu vang.

Avery đã nhanh chóng biết Dorothy Rae Rutledge là một người phụ nữ vô cùng bất hạnh. Không có gì thay đổi được ấn tượng ban đầu. Lý do cho sự bất hạnh của Dorothy Rae vẫn còn chưa rõ, nhưng Avery chắc chắn một thứ, bà yêu chồng bà. Bà đáp lại  Jack một cách phòng thủ, như bây giờ, khi ông cố đặt chai rượu vang ngoài tầm tay của bà một cách kín đáo . Bà đẩy tay ông qua một bên, lao đến cổ chai, và đánh đổ phần rượu trong ly bà. Tuy nhiên trong khoảnh khắc không che đậy,  Avery nhận thấy bà nhìn Jack với vẻ tuyệt vọng.

"Chú có nhìn thấy những khẩu hiệu của áp phích mới chưa ?" Jack hỏi em trai.

Avery đã bị kẹp hai bên bởi Tate một bên và Mandy ở bên kia. Mặc dù cô đã nói chuyện với mọi người trong bữa ăn, cô có nhận thức đặc biệt về hai người, nhưng với những lý do khác biệt một cách rõ ràng.

Sau khi Avery đã cắt thịt của Mandy thành những miếng nhỏ vừa miệng ăn, đứa nhỏ đã ăn cẩn thận và lặng lẽ. Kinh nghiệm đối với trẻ em của Avery rất giới hạn, nhưng bất cứ khi nào cô quan sát chúng, chúng huyên thuyên, tò mò, đứng ngồi không yên, và đôi khi làm người khác bực bội.

Mandy thì thờ ơ một cách bất thường. Con bé không phàn nàn. Không nài xin. Không làm việc gì ngoại trừ máy móc ăn những miếng ăn nhỏ.

Tate ăn rất nhanh, như thể anh không muốn phí thời gian để dùng bữa. Một khi ăn xong, anh nhâm nhi rượu, làm cho Avery ấn tượng là anh mong những người khác ăn xong cho mau.

"Em đã thấy chúng hồi chiều," anh nói để đáp lại câu hỏi của Jack. "Khẩu hiệu ưa thích của em là về nền tảng."

"'Tate Rutledge, một nền tảng mới vững chắc,'" Jack viện dẫn.

"Đúng rồi."

"Anh đã nộp nó đấy," Jack nói.

Tate đưa tay làm súng bắng vào anh trai anh và nháy mắt. "Đó có lẽ là tại sao em thích nó nhất. Anh luôn giỏi trong việc nắm bắt trọng tâm của vấn đề. Anh nghĩ sao, Eddy ?"

"Nghe có vẻ hay đối với tôi. Nó tán đồng nền tảng của chúng ta để đưa Texas ra khỏi sự suy thoái hiện thời và hồi phục. Anh là người mà bang có thể trông cậy để xây dựng tương lai của nó trên đó. Cùng lúc, nó khôn khéo gợi ý rằng nền tảng của Dekker đang bị sụp đổ."

"Cha thấy sao ?"

Nelson đang cắn môi suy nghĩ. "Cha thích cái nói về công bằng cho mọi người dân Texas."

"Nó cũng được," Tate nói, "nhưng hơi bảo thủ."

"Có lẽ đó là điều mà cuộc vận động của con cần," ông nói, cau mày.

"Nó phải là cái gì đó mà Tate cảm thấy thoải mái, Nelson," Zee nói với chồng bà. Bà mở nắp đậy một cái bánh dừa ngọt và bắt đầu cắt nó. Miếng đầu tiên được đưa cho Nelson, người sắp sửa thọc muỗng vào trước khi ông nhớ bữa tối được dành cho dịp gì.

"Tối nay, miếng bánh đầu tiên sẽ thuộc về Carole. Chúc mừng đã về nhà." Cái đĩa được chuyền xuống đến cô.

"Cảm ơn cha."

Cô không thích bánh dừa hơn rượu, nhưng rõ ràng là Carole thích, vì vậy cô bắt đầu ăn món tráng miệng trong khi Zee phục vụ những người đàn ông và họ tiếp tục quay trở lại cuộc thảo luận về chiến lược vận động.

"Sao, chúng ta có nên đi với khẩu hiệu đó và bắt đầu in lên áp phích không ?"

"Chúng ta hãy hoãn lại không nên quyết định thêm vài ngày nữa, Jack." Tate nhìn lướt qua cha anh. Mặc dù Nelson đang chăm chỉ ăn miếng bánh ngọt, ông vẫn còn cau mày vì khẩu hiệu ưa thích của ông đã không được họ chấp thuận. "Em chỉ mới lướt qua chúng hôm nay. Đó chỉ là ấn tượng đầu tiên của em."

"Mà thường là cái tốt nhất," Jack tranh cãi.

"Có lẽ. Nhưng chúng ta hãy lấy thêm một hoặc hai ngày để nghĩ thêm về nó, được không ?"

Jack nhận đĩa bánh ngọt. Dorothy Rae từ chối miếng bánh được chuyền đến tay bà. "Chúng ta nên đưa các áp phích đó vào sản xuất vào cuối tuần."

"Em sẽ cho anh quyết định cuối cùng của em trước lúc đó."

"Vì Chúa. Ai đó làm ơn ..." Fancy đang vẫy tay về phía Mandy. Đưa miếng bánh ngọt từ cái đĩa đến miệng đã chứng minh là một thử thách lớn đối với đứa bé ba tuổi. Những mảnh vụn đã rơi xuống áo nó và lớp kem dính đầy miệng cô bé. Cô bé đã cố khắc phục vấn đề bằng cách lau nó, nhưng chỉ thành công trong việc làm tay con bé dính đầy kem. "Thật là quá gớm ghiếc để xem con ma nhỏ ăn. Con có thể rời khỏi bàn rồi chứ ?"

Không chờ được cho phép, Fancy đẩy ghế và đứng lên, thảy khăn ăn lên đĩa. "Con sẽ đến Kerrville để xem liệu có bộ phim mới nào hay không. Có ai muốn đi chung không ?" cô mời mọi người trong bàn, nhưng mắt cô rơi trên Eddy. Anh đang cố tình ăn món tráng miệng. "Đoán là không." quay phắt lại, cô ta khoa tay múa chân ra khỏi phòng.

Avery vui mừng nhìn thấy con nhỏ đểu cáng đó rời khỏi. Sao cô ta dám nói một cách dã man như thế với một đứa trẻ không thể biện hộ chứ ? Avery bế Mandy vào lòng. "Bánh ngọt quá ngon đến mức không thể ăn mà không làm rớt một vài mảnh vụn, phải không con cưng ?" Cô quấn góc khăn ăn quanh ngón trỏ, nhúng nó vào ly nước của cô, và chùi lớp kem trên mặt Mandy.

"Con gái của con đi quá xa rồi đấy, Dorothy Rae," Nelson quan sát. "Váy nó đang mặc quá ngắn, nó chỉ đủ che bộ phận kín đáo."

Dorothy Rae vuốt những lọn tóc ra khỏi trán bà. "Con đã thử. Nelson. Jack chính là người để cho nó thoát với cả tội giết người."

"Đó là lời nói dối chết tiệt," Jack kêu lên phản đối. "Anh đã buộc nó đi làm việc mỗi ngày, đúng không ? Chuyện đó có tính cách xây dựng hơn bất cứ thứ gì em có thể buộc nó làm đấy."

"Nó nên ở trường," Nelson tuyên bố. "Không nên để cho nó nghỉ học như thế mà không thậm chí kết thúc một học kỳ. Nó sẽ trở thành gì đây ? Nó sẽ có cuộc sống như thế nào nếu không có giáo dục chứ ?" Ông lắc đầu. "Nó sẽ trả giá đắt cho sự lựa chọn tệ hại của nó. Các con cũng vậy. Gieo nhân nào, gặt quả nấy, con biết đó."

Avery đồng ý với ông. Fancy hoàn toàn hết mức kiểm soát, và đó hiển nhiên là lỗi của cha mẹ cô ta. Tuy thế, cô không nghĩ Nelson nên thảo luận khuyết điểm cha mẹ của họ với mọi người khác có mặt.

"Tôi nghĩ Mandy cần được tắm," cô nói, biết ơn cho cái cớ để rời khỏi bàn. "Xin lỗi các người nhé ?"

"Con có cần giúp không ?"Zee hỏi.

"Không, cảm ơn mẹ." Sau đó, nhận ra rằng cô đang chiếm đoạt lễ nghi đi ngủ từ Zee, người chắc đã tận hưởng nó rất nhiều, cô nói thêm,"vì đây là đêm đầu tiên con về nhà, con muốn đích thân đặt nó lên giường. Đó là một bữa ăn rất tuyệt, Zee. Cám ơn mẹ."

"Anh sẽ nói lời chúc ngủ ngon với Mandy sau," Tate gọi với theo họ khi Avery bồng đứa bé rời khỏi phòng ăn.

"Em không thấy điều gì thay đổi cả."

Dorothy Rae lắc lư băng qua phòng khách và đổ sập vào một trong hai cái ghế đặt ở phía trước cái ti vi lớn. Jack đang chiếm đóng cái ghế kia. "Anh nghe em nói không ?" bà hỏi sau vài giây trôi qua mà ông vẫn chưa chịu nói bất cứ thứ gì.

"Anh nghe em, Dorothy Rae. Và nếu ý của em về 'không có gì thay đổi' là tối nay em lại mang bộ mặt như cứt, thì là em nói đúng. Không có gì thay đổi cả."

"Ý em là anh không thể rời mắt khỏi vợ của em trai anh kìa."

Jack đứng bật dậy khỏi ghế. Ông đập mạnh tay vào nút tắt tivi, tắt ngang lời đùa giữa chừng của Johnny Carson. "Em say rồi và thật gớm ghiếc. Anh sẽ đi ngủ đây." Jack xăm xăm đi vào căn phòng ngủ nối liền. Dorothy Rae cố đứng dậy khỏi ghế và đi theo anh. Lai áo choàng  lết theo sau bà.

"Đừng cố phủ nhận," bà nói với tiếng nấc. "Em đã theo dõi anh. Trong suốt bữa tối, anh đã chảy nước dãi trên Carole và khuôn mặt mới xinh đẹp của cô ta."

Jack cởi áo sơ mi, vo tròn nó lại, và quăng nó vào rổ đựng quần áo. Anh cúi xuống để cởi dây giày. "Người duy nhất chảy nước dãi trong gia đình này là em, khi em quá say đến nỗi không thể kiểm soát bản thân."

Theo phản xạ, bà lau mu bàn tay qua miệng. Những người biết Dorothy Rae Hancock khi bà lớn lên sẽ không tin những gì bà đã trở thành ở tuổi trung niên. Bà đã từng là hoa khôi của trường trung học Lampasas ;  vị trí  của bà đã kéo dài cả bốn năm.

Bố bà từng là một luật sư nổi tiếng trong thành phố. Bà, đứa con duy nhất của ông, là báu vật trong mắt ông. Cách ông chiều chuộng bà làm cho những người biết bà ghen tị. Ông đưa bà đến Dallas hai lần mỗi năm để mua sắm ở Neiman-Marcus cho tủ quần áo trong mùa của bà. Ông mua cho bà chiếc Corvette mui trần mới toanh vào sinh nhật thứ mười sáu của bà.

Mẹ bà đã nổi giận và nói đó là một chiếc xe quá sang trọng cho một thiếu nữ, nhưng Hancock đã châm cho vợ ông một ly rượu mạnh khác và bảo bà là nếu ông muốn nghe ý kiến vô giá trị của bà về bất cứ thứ gì, ông đã hỏi bà rồi.

Sau khi tốt nghiệp trung học, Dorothy Rae đã từ giã ánh hào quang để vào học ở trường đại học của Texas ở Austin. Bà gặp Jack Rutledge vào năm thứ ba, rơi vào tình yêu điên cuồng, và quyết tâm có được Jack cho riêng bà. Bà đã chưa bao giờ bị từ chối bất cứ thứ gì trong đời, và bà không có ý định bắt đầu với việc không có người đàn ông duy nhất mà bà thực sự yêu.

Jack, đang đánh vật qua năm thứ nhì của ông ở trường luật, cũng yêu Dorothy Rae, nhưng ông thậm chí không thể nghĩ đến chuyện hôn nhân cho đến sau khi học xong. Bố Jack mong anh không chỉ lấy bằng tốt nghiệp, mà còn phải xếp hạng cao trong lớp. Bố Jack cũng mong anh sẽ hào hiệp với phụ nữ.

Vì thế khi Jack cuối cùng ngừng kháng cự lại sức cám dỗ và lấy đi sự trong trắng của Dorothy Rae Hancock, anh ở vào thế tiến thoái lưỡng nan phải làm điều gì - sự hào hiệp đối với người phụ nữ hay trách nhiệm đối với sự mong đợi của cha mẹ. Dorothy Rae buộc ông lựa chọn khi bà khóc lóc nói với ông rằng chu kỳ của bà đã bị trễ.

Hoảng sợ, Jack cho là một cuộc hôn nhân không đúng lúc sẽ tốt hơn là một đứa bé ra đời không đúng lúc và cầu nguyện rằng Nelson cũng sẽ coi như thế. Ông và Dorothy Rae lái đến Oklahoma vào cuối tuần, bí mật kết hôn, và thông báo tin vui với cha mẹ họ sau khi mọi chuyện đã rồi.

Nelson và Zee bị thất vọng, nhưng sau khi Jack bảo đảm là ông không có ý định nghỉ học, họ đã chào đón Dorothy Rae vào gia đình họ.

Gia đình Hancocks ở Lampasas không đón nhận tin tức được tốt như thế. Việc trốn đi theo trai gần như giết chết bố của Dorothy Rae. Thực ra, ông đã chết bất đắc kỳ tử trong cơn đột quỵ tim một tháng sau lễ cưới. Người mẹ không ổn định của Dorothy Rae nhập viện vì lạm dụng rượu. Vào ngày xuất viện của bà vài tuần sau đó khi bà được cho là đã chữa khỏi. Ba ngày sau, bà lái xe đụng vào trụ chống của cây cầu trong khi say. Bà chết ngay tại chỗ.

Francine Angela đã không chào đời cho đến 18 tháng sau hôn nhân của Dorothy Rae với Jack. Hoặc đó là cái thai dài nhất trong lịch sử hay bà đã lừa ông kết hôn.

Tuy nhiên Jack cũng đã không bao giờ buộc tội bà, như thể để trừng phạt mình, bà đã bị sẩy thai  hai lần sau đó khi Fancy vẫn là còn là một đứa bé.

Lần sẩy thai cuối cùng có dấu hiệu nguy hiểm đến tính mạng, nên bác sĩ đã buộc phải phẫu thuật ngăn ngừa việc mang thai trong tương lai. Đối với nỗi đau thể chất, tâm thần, và cảm xúc mà chuyện này đã gây ra cho bà, Dorothy Rae bắt đầu chiêu đãi mình bằng một ly cốc-tai mỗi chiều. Và khi nó không còn tác dụng, bà chiêu đãi mình hai ly.

"Sao anh có thể nhìn mình trong gương," bà hỏi chồng bà, "biết rằng anh yêu vợ của em trai mình chứ ?"

"Anh không yêu thím ấy."

"Không à, không thật à ?" Chồm người lại gần, bà làm vẩn đục không khí giữa họ với mùi cồn trong hơi thở của bà. "Anh căm ghét cô ta vì cô ta xem anh như người ăn kẻ ở. Cô ta chùi chân trên người anh. Anh thậm chí không thể nhìn thấy tất cả những thay đổi của cô ta chỉ là - "

"Thay đổi gì ?" Thay vì treo quần lên cái móc đang cầm trong tay, ông thả chúng lên ghế. "Thím ấy đã giải thích việc dùng tay trái rồi."

Thắng được sự chú ý của ông, Dorothy Rae đứng thẳng lên và làm ra vẻ ta đây mà chỉ có một kẻ say mới có thể làm được. "Những thay đổi khác kìa," bà nói một cách trịch thượng. "Anh không nhận thấy chúng à ?"

"Có lẽ. Như là chuyện gì ?"

"Như sự quan tâm đối với Mandy và cách cô ta nịnh hót Tate."

"Thím ấy đã trải qua nhiều chuyện. Thím ấy đã đằm tính lại."

"Ha !" bà hét một cách khiếm nhã. "Cô ta à ? Đằm lại à ? Chúa trên cao, anh luôn mù quán khi liên quan đến cô ta." Đôi mắt xanh dương của bà cố tập trung vào mặt Jack. "Từ khi xảy ra tai nạn máy bay, cô ta giống như một người khác vậy, và anh biết rõ. Nhưng tất cả chỉ là để biểu diễn thôi," bà tuyên bố một cách hiểu biết.

"Tại sao thím ấy lại làm chuyện đó chứ ?"

"Vì cô ta muốn cái gì đó." Bà đi về phía Jack và gõ vào ngực ông để nhấn mạnh. "Có lẽ, cô ta đang đóng vai bà vợ tốt của Thượng nghị sĩ để cô ta được chuyển đến Washington với Tate. Anh sẽ làm gì lúc đó hả Jack ? Hả ? Anh sẽ làm gì với khát vọng tội lỗi của anh lúc đó ?"

"Có lẽ anh sẽ bắt đầu uống rượu và làm bạn đồng hành với em."

Bà giơ cao bàn tay run rẩy và chỉ ngón tay vào ông. "Đừng tránh né đề tài. Anh muốn Carole. Em biết anh muốn," bà kết thúc với một tiếng nấc khác.

Jack, một lần nữa chán nản với những lời nói lan man say xỉn của bà, treo xong quần áo lên, sau đó đi vòng qua phòng, tắt đèn và kéo chăn ra. "Đi ngủ đi, Dorothy Rae," ông nói một cách mệt mỏi.

Bà chụp cánh tay của ông. "Anh chưa bao giờ yêu em."

"Điều đó không đúng."

"Anh nghĩ em lừa anh kết hôn em."

"Anh chưa bao giờ nói thế."

"Em đã nghĩ em có thai. Em đã nghĩ thế !"

"Anh biết em đã nghĩ thế."

"Vì anh không yêu em, anh nghĩ mình có thể đeo đuổi một phụ nữ khác chứ gì." Mắt bà nheo lại trên ông với vẻ tố cáo.

"Em biết là có người khác. Anh đã không chung thủy với em rất nhiều lần, chẳng có gì lạ là em uống say."

Nước mắt đang chảy ròng ròng trên mặt bà. Một cách vô ích, bà vỗ đôi vai trần của ông. "Em uống vì chồng em không yêu em. Chưa bao giờ. Và bây giờ anh ấy yêu vợ của em trai mình."

Jack bò vào giường, nằm vào chỗ của ông, và kéo chăn đắp lên mình. Sự thờ ơ của ông làm bà giận điên. Bò trên đầu gối, bà đến giữa giường và bắt đầu đập liên hồi trên lưng ông với hai nắm tay. "Hãy nói thật với em. Nói với em là anh yêu cô ta đến mức nào. Nói với em là anh coi thường em đến mức nào."

Cơn phẫn nộ của bà và vì dùng sức quá nhiều nhanh chóng làm bà kiệt sức, như thường lệ. Bà đổ sập cạnh ông, bất tỉnh ngay lập tức. Jack xoay người qua và sửa lại chăn cho bà. Sau đó, thở dài bất hạnh, ông ngã lưng ra và cố ngủ.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.