"Tôi không thấy bất ngờ với phản ứng của bà ấy. Đó là điều luôn thấy ở những nạn nhân gặp tai nạn." Bác sĩ Sawyer, bác sĩ phẫu thuật tạo hình đáng kính, mỉm cười trấn an. "Hãy nghĩ xem ông sẽ cảm thấy thế nào nếu khuôn mặt đẹp trai của ông bị phá hủy chứ."
"Cám ơn cho lời khen," Tate nghiến răng nói.
Ngay lúc đó, anh thật muốn hủy diệt khuôn mặt tự mãn của gã bác sĩ. Bất kể với danh tiếng đáng tin cậy của ông ta, người đàn ông này dường như có nước đá chảy qua tĩnh mạch của ông ta.
Ông đã tinh chỉnh vài khuôn mặt nổi tiếng nhất trong nước, bao gồm những người mới ra biểu diễn lần đầu có quá nhiều tiền cũng như quá kiêu ngạo, những giám đốc điều hành muốn ở lại trước quá trình lão hoá, những người mẫu, và các ngôi sao truyền hình. Mặc dù khả năng của ông gây nhiều ấn tượng nhưng Tate không thích cách ông ta vênh váo loại bỏ sự lo lắng của Carole.
"Tôi đã cố đặt mình vào vị trí của Carole," anh giải thích. "Trong trường hợp này, tôi nghĩ cô ấy đang chịu đựng rất tốt - tốt hơn tôi nghĩ cô ấy có thể làm."
"Con đang mâu thuẫn với bản thân đấy, Tate," Nelson nhận xét. Ông đang ngồi cạnh Zee bên cạnh trên ghế xô pha trong phòng đợi ICU. "Con vừa mới bảo bác sĩ Sawyer là Carole có vẻ rất khó chịu khi vừa đề cập đến chuyện phẫu thuật."
"Con biết nó có vẻ mâu thuẫn. Những ý con là cô ấy dường như tiếp thu tin tức về Mandy và tai nạn rất tốt. Nhưng khi con bắt đầu nói cho cô ấy nghe về cuộc phẫu thuật trên khuôn mặt cô ấy, cô ấy đã bắt đầu khóc. Chúa ơi," anh nói, cào tay qua tóc anh. "Các người không thể tưởng tượng nỗi cô ấy trông tội nghiệp thế nào khi cô ấy khóc thét lên với một con mắt đó. Nó giống như là một cảnh trong 'The Twilight Zone.'" (một bộ phim ma)
"Vợ ông là một mỹ nhân, ông Rutledge," bác sĩ nói. "Sự tổn thương trên khuôn mặt làm bà ấy hoảng sợ. Tự nhiên, bà ấy sợ bị trông giống như một con quái vật trong suốt quãng đời còn lại. Nghề nghiệp của tôi là đảm bảo với bà ấy rằng khuôn mặt của bà ấy có thể tái tạo lại, thậm chí còn được nâng cao."
Sawyer ngừng lại để nhìn trực tiếp vào mắt từng người. "Tôi cảm giác được sự ngần ngại và miễn cưỡng từ các người. Tôi không thể có chuyện đó. Tôi phải có sự hợp tác và sự tin tưởng toàn tâm toàn ý của các người vào khả năng của tôi."
"Nếu ông không có sự tin tưởng của tôi, tôi đã không thuê ông," Tate nói thẳng. "Tôi không nghĩ ông thiếu kỹ năng, chỉ là thiếu tính cảm thông."
"Tôi để dành điều đó cho bệnh nhân của tôi. Tôi không lãng phí thời gian hoặc năng lượng để nhảm nhí với gia đình họ, ông Rutledge. Tôi để chuyện đó lại cho những chính trị gia. Như ông."
Tate và bác sĩ phẫu thuật nhìn chằm chằm vào nhau. Cuối cùng Tate mỉm cười, sau đó cười bằng giọng chua chát. "Tôi cũng không nói chuyện nhảm nhí, bác sĩ Sawyer. Chúng tôi cần ông. Đó là lý do tại sao ông đang ở đây. Ông cũng là một tên khốn tự đắc nhất mà tôi từng gặp, nhưng theo như hầu hết tất cả mọi người nói, ông là người giỏi nhất. Vì thế tôi sẽ hợp tác với ông để được nhìn thấy Carole trở lại bình thường."
"Được, vậy thì," bác sĩ phẫu thuật nói, không bị ảnh hưởng bởi lời sỉ nhục, "Chúng ta hãy cùng nhau đi xem bệnh nhân nào."
Khi họ vào ICU, Tate tiến lên, đến bên cạnh giường cô trước. "Carole? Em có đang thức không? "
Cô đáp lại ngay lập tức bằng cách mở mắt ra. Anh có thể nói, cô đang tỉnh táo. "Chào. Mẹ và Cha cũng đang ở đây." Anh di chuyển sang một bên để cho họ đến gần giường.
"Chào, Carole," Zee nói. "Mandy bảo mẹ nói với con là nó yêu con."
Tate quên cảnh báo mẹ anh đừng kể cho Carole nghe về cuộc gặp mặt ban đầu của Mandy với bác sĩ tâm lý. Nó đã không diễn ra tốt đẹp, nhưng may mắn thay, Zee đủ nhạy cảm để không nhắc đến chuyện đó. Bà di chuyển sang một bên và để cho Nelson chiếm chỗ của bà.
"Chào, Carole. Con làm tất cả chúng tôi kinh sợ. Không thể nói cho con biết chúng tôi hài lòng đến mức nào là con sắp được khỏe lại."
Ông chuyển nhượng vị trí cho Tate. "Bác sĩ phẫu thuật cũng đang ở đây, Carole."
Tate đổi chỗ với bác sĩ Sawyer, ông mỉm cười với bệnh nhân. "Chúng ta đã gặp nhau, Carole. Bà chỉ là không thể nhớ tôi. Theo yêu cầu của gia đình bà, tôi đã đến để kiểm tra vào ngày thứ hai bà ở đây. Đội hình bác sĩ phẫu thuật tạo hình đã làm tất cả những điều trị sơ bộ trong phòng cấp cứu khi bà đến. Tôi sẽ tiếp quản từ đây."
Cô lộ vẻ lo lắng. Tate mãn nguyện khi nhìn thấy Sawyer nhận thấy nó. Ông vỗ nhẹ vai cô. "Cấu trúc xương trên mặt bà đã bị hư hại nặng nề. Tôi chắc chắn là bà biết rõ. Tôi biết chồng bà đã nói với bà là nó sẽ được phục hồi hoàn toàn, nhưng tôi muốn bà nghe nó từ tôi. Tôi sẽ làm bà trông đẹp hơn Carole Rutledge trước đây."
Bên dưới lớp băng, cơ thể của cô gồng cứng. Cô cố lắc mạnh đầu, và cô bắt đầu tạo ra những âm thanh tuyệt vọng trong yết hầu.
"Cô ấy muốn nói chuyện quái gì vậy? " Tate hỏi bác sĩ.
"Bà ấy không tin tôi," ông bình tĩnh trả lời. "Bà ấy sợ. Đó là bản tính cố hữu." Ông nghiêng người trên cô. "Hầu hết sự đau đớn bà đang cảm nhận là vì bị phỏng, nhưng chúng chỉ là ở ngoài da. Chuyên gia trị phỏng ở đây đang trị liệu chúng bằng thuốc kháng sinh. Tôi sẽ trì hoãn cuộc phẫu thuật cho đến khi nguy cơ bị nhiễm trùng cho da và phổi bà hạ thấp tối đa.
"Sẽ mất một hay hai tuần trước khi bà có thể di chuyển cánh tay. Bà sẽ bắt đầu trị liệu vật lý. Sự thiệt hại sẽ không bị vĩnh viễn, tôi bảo đảm với bà."
Ông cúi xuống thấp hơn. "Bây giờ, chúng ta hãy nói về khuôn mặt của bà. X - quang đã được chụp trong khi bà vẫn còn bất tỉnh. Tôi đã nghiên cứu chúng. Tôi biết những gì phải được thực hiện. Tôi có một nhóm bác sĩ phẫu thuật tuyệt vời sẽ hỗ trợ tôi trong quá trình giải phẫu."
Ông chạm đầu bút bi vào mặt cô, như thể dò tìm trên miếng băng. "Chúng tôi sẽ tạo dựng lại mùi và xương gò má của bà bằng cách ghép xương. Hàm của bà sẽ được đặt trở lại đúng chỗ bằng kim cài, ốc vít, và dây. Tôi có trăm phương ngàn kế.
"Bà sẽ có một vết sẹo vô hình trên đỉnh đầu từ thái dương bên này qua thái dương bên kia. Chúng tôi sẽ cắt ở dưới mỗi mắt ngay đường mí. Chúng cũng sẽ vô hình. Một ít cắt may trên mũi bà sẽ được thực hiện từ bên trong, cho nên sẽ không có vết sẹo nào ở đó.
"Sau cuộc phẫu thuật bà sẽ bị sưng và bị bầm dập và bà sẽ trông giống như địa ngục. Hãy chuẩn bị tinh thần cho chuyện đó. Sẽ mất một vài tuần trước khi bà có lại vẻ đẹp phi phàm."
"Còn về tóc của cô ấy thì sao hả, bác sĩ Sawyer? " Zee hỏi.
"Tôi sẽ phải cạo một mảng vì tôi sẽ lấy một ít mô từ sọ để sử dụng cho cái mũi mới của bà ấy. Nhưng nếu bà đang hỏi liệu mái tóc đã bị đốt cháy có mọc lại hay không, thì chuyên gia trị phỏng đã nói là chúng sẽ mọc lại. Đó là vấn đề nhỏ nhất của chúng ta," ông nói, mỉm cười xuống khuôn mặt bị băng bó.
"Tôi sợ là bà sẽ không ăn được thức ăn đặc trong một thời gian ngắn. Bác sĩ chỉnh răng sẽ lấy chân răng của bà ra trong suốt cuộc phẫu thuật và sẽ cấy lại. Hai hay ba tuần sau, bà sẽ nhận được hàm răng mới của bà, ông ấy sẽ làm chúng trông giống như hàm răng đã bị mất của bà. Cho đến khi bà nhận được hàm răng thay thế, bà sẽ được cho ăn qua ống từ miệng đến dạ dày của bà, sau đó từ từ bắt đầu với thức ăn mềm."
Tate nhận thấy, dù là bác sĩ phẫu thuật không nhận ra, mắt của Carole đang dao động như thể muốn tìm kiếm một người bạn trong số họ, hoặc có thể là tìm cách thoát thân. Anh cứ bảo bản thân là Sawyer biết ông ta đang làm gì. Bác sĩ phẫu thuật có thể quen với sự lo âu như thế này của bệnh nhân, nhưng chúng làm Tate thấy bực như địa ngục.
Sawyer lấy ra một tấm ảnh cở 8x10 trong hồ sơ mang theo. "Tôi muốn bà nhìn cái này, Bà Rutledge." Đó là một tấm ảnh của Carole. Cô đang nở nụ cười hấp dẫn đã từng làm Tate si mê. Mắt cô sáng ngời và tinh nghịch. Mái tóc sẫm màu bóng mượt bao bọc quanh khuôn mặt.
"Cuộc giải phẫu sẽ kéo dài suốt ngày," ông nói với cô, "nhưng nhân viên của tôi và tôi sẽ chỉnh sửa bà lại. Hãy cho chúng tôi khoảng tám đến mười tuần từ ngày phẫu thuật và bà sẽ trông giống như thế này, trẻ và đẹp hơn, và với mái tóc ngắn hơn. Ai có thể đòi hỏi hơn được thế nữa chứ? "
Carole rõ ràng là có thể. Tate nhận thấy, thay vì dịu bớt những nỗi sợ hãi của cô, chuyến viếng thăm của bác sĩ phẫu thuật có vẻ gia tăng chúng thêm.
Avery cố di chuyển tứ chi và cử động ngón tay và ngón chân, nhưng tứ chi của cô vẫn cảm thấy quá nặng để có thể nâng chúng lên. Cô không thể di chuyển đầu cô. Trong khi đó, mỗi giây phút đi qua mang cô đến gần với thảm hoạ có vẻ không thể ngăn chặn.
Bao ngày trời - thật khó tính toán được chính xác là bao nhiêu ngày, nhưng cô đoán là khoảng 10 ngày - cô đã cố hình dung ra cách để cho tất cả những người khác biết sự thật mà chỉ có cô mới biết. Cho đến bây giờ, cô còn chưa nghĩ ra được giải pháp gì. Khi ngày trôi qua và cơ thể của cô được chữa lành, sự lo âu của cô càng gia tăng. Mọi người cứ nghĩ đó là vì sự chậm trễ của cuộc phẫu thuật tạo hình của cô.
Cuối cùng, Tate tuyên bố vào một buổi tối là cuộc phẫu thuật của cô đã được xếp lịch vào ngày hôm sau. "Tất cả các bác sĩ liên quan đã bàn bạc chiều nay. Họ đồng ý là em đã thoát khỏi sự nguy hiểm. Sawyer đã đồng ý tiến hành cuộc phẫu thuật. Anh đến đây ngay khi anh được thông báo."
Cô có đến ngày mai để báo cho anh biết một sai lầm tệ hại đã được làm. Điều kỳ lạ là mặc dù anh có một phần trách nhiệm trong chuỗi sự kiện bi thảm này, cô không trách anh. Quả thực là cô đã ngóng chờ những chuyến viếng thăm của anh. Bằng cách nào đó cô cảm thấy an toàn hơn khi anh ở bên cô.
"Anh đoán là không sao khi nói cho em biết là lúc đầu anh không thích Sawyer lắm," anh nói, cẩn thận ngồi xuống cạnh giường cô. "Chết tiệt, anh vẫn không thích ông ta, nhưng anh tin ông ta. Em có biết là ông ta sẽ không thực hiện cuộc giải phẫu này nếu anh không tin là ông ta sẽ làm điều tốt nhất."
Cô tin điều đó, vì vậy cô chớp mắt. "Em có sợ không? " Cô lại chớp mắt.
"Không thể nói rằng anh trách em," anh nói ủ rũ. "Một vài tuần kế tiếp sẽ rất khó khăn, Carole, nhưng em sẽ vượt qua chúng. Nụ cười của anh hơi cứng đờ. "Em luôn lấy lại phong độ."
"Ông Rutledge? "
Khi anh quay đầu về phía giọng nữ vừa gọi anh từ ngưỡng cửa, Avery nhìn thấy nét mặt nhìn nghiêng của anh. Carole Rutledge đã từng là một người phụ nữ rất may mắn.
"Ông đã yêu cầu tôi nhắc ông về nữ trang của Bà Rutledge," y tá nói. "Nó vẫn còn nằm trong két sắt."
Tâm trí của Avery hoạt động nhanh hơn. Cô hình dung cảnh anh vào phòng cô và quăng mớ nữ trang lên giường. "Những thứ này không phải là của Carole," anh sẽ nói. "Cô là ai?" Nhưng cảnh tượng đó đã không xảy ra. Có lẽ là còn có hy vọng.
"Tôi quên ghé qua văn phòng để lấy chúng," anh nói với y tá một cách chán nản. "Cô có thể gửi ai đó xuống lấy giùm tôi được không? "
"Tôi sẽ gọi xuống để xem sao."
"Tôi rất biết ơn cô. Cám ơn cô."
Tim Avery bắt đầu nện thình thịch. Cô thầm cầu nguyện lời tạ ơn. Đây, đến phút cuối, cô sẽ được cứu vớt từ thảm hoạ. Phẫu thuật tạo hình sẽ phải được thực hiện trên khuôn mặt cô, nhưng cô sẽ trông giống như Avery Daniels, và không phải là một người khác.
"Nữ trang sẽ không có ích gì với em trong phòng mổ," Tate đang nói, "nhưng anh biết em sẽ cảm thấy tốt hơn khi đồ của em nằm trong tay anh."
Trong đầu cô, cô đang mỉm cười rất đỗi. Nó sẽ ổn thôi. Sai lầm sẽ được khám phá ra mau thôi, và cô có thể bỏ lại sau lưng những cảm xúc như tàu lượn siêu tốc mà cô đã trải qua.
"Ông Rutledge, tôi sợ là nó không phù hợp với quy định của bệnh viện cho bất kỳ ai ngoại trừ chính bệnh nhân hay bà con trực thuộc của bệnh nhân đến thu hồi những vật sở hữu từ tủ sắt. Tôi không thể gửi bất kỳ ai xuống đó để lấy chúng. Tôi xin lỗi."
"Không sao đâu. Tôi sẽ cố xuống đó vào ngày mai."
Tinh thần của Avery tụt xuống. Ngày mai sẽ là quá muộn. Cô tự hỏi mình tại sao Chúa đang làm điều này với cô. Cô còn chưa bị trừng phạt đủ cho lỗi lầm của cô sao? Phần còn lại của cuộc đời cô sẽ là những nỗ lực bất tận và vô ích để đền bù cho sự thất bại ư? Cô đã mất sự tín nhiệm của một nhà báo, sự quý trọng của đồng nghiệp, và địa vị sự nghiệp của cô. Cô phải từ bỏ cả lai lịch của mình luôn sao?
"Còn một chuyện nữa, thưa ông Rutledge," y tá nói lưỡng lự. "Có hai phóng viên ở dưới phòng khách muốn nói chuyện với ông."
"Phóng viên ư? "
"Từ một trong các đài truyền hình."
"Ở đây à? Ngay bây giờ? Eddy Paschal đã gửi họ đến à? "
"Không. Đó là điều đầu tiên tôi đã hỏi họ. Họ đang đeo đuổi tin sốt sẻo. Rõ ràng là cuộc phẫu thuật vào ngày mai của bà Rudledge đã bị tiết lộ. Họ muốn nói chuyện với ông về ảnh hưởng của tai nạn đối với gia đình và cuộc tranh đua cho chức vị Thượng nghị sĩ của ông. Tôi nên nói gì với họ đây? "
"Bảo họ xuống địa ngục đi."
"Ông Rutledge, tôi không thể nói thế."
"Không, cô không thể. Nếu cô làm thế, Eddy sẽ giết tôi " anh lẩm bẩm một mình. "Nói với họ rằng tôi sẽ không có bất cứ lời tuyên bố nào cho đến khi vợ tôi và con gái tôi được hồi phục. Sau đó, nếu họ không chịu rời khỏi thì gọi cho bảo vệ của bệnh viện. Và nói với họ giùm tôi là nếu họ đến gần khoa nhi và cố gặp mẹ tôi hay con gái tôi, tôi sẽ kiện sát mông của họ cho tất cả những gì mà họ có."
"Tôi xin lỗi vì đã làm phiền ông với - "
"Đó không phải là lỗi của cô. Nếu họ gây khó dễ với cô, hãy đến gặp tôi."
Khi đầu anh xoay trở lại, Avery nhận thấy qua làn nước mắt khuôn mặt anh đầy lo lắng và mệt mỏi. "Đám phóng viên to gan thật. Hôm qua tờ báo lấy lời tuyên bố mà anh đã đưa ra về việc kinh doanh câu tôm dọc bờ biển và đã in chúng ra khỏi ngữ cảnh. Sáng nay điện thoại của anh không ngừng reo cho đến khi Eddy có thể đưa ra một lời tuyên bố chống lại và yêu cầu họ thu hồi bản in." Anh lắc đầu với vẻ kinh tởm vì một chuyện bất công.
Avery thấy thương hại anh. Cô đã trải qua đủ thời gian ở Washington để biết rằng chỉ có những chính trị gia mới không chịu được những kẻ vô liêm sỉ. Một người đàn ông toàn vẹn, như Tate Rutledge dường như đang gặp khó khăn hơn với điều đó.
Chẳng có gì lạ là anh trông rất mệt. Anh không chỉ bị đè nặng với việc ra ứng cử, mà còn phải đối phó với một đứa bé bị chấn thương tâm lý và một người vợ đối mặt với thử thách của riêng cô.
Chỉ là cô không phải là vợ anh. Cô là một người xa lạ. Cô không thể nói với anh rằng anh đang tâm sự với một người ngoài. Cô không thể giữ anh khỏi những cuộc tấn công của giới truyền thông hay giúp anh vượt qua khó khăn của Mandy. Cô thậm chí không thể cảnh báo anh rằng có người muốn giết anh.
Anh ở với cô suốt cả đêm. Mỗi lần cô thức giấc, anh luôn ở bên cạnh giường cô. Những đường nét trên gương mặt anh trở nên rõ rệt hơn khi sự mệt mỏi bắt đầu xâm lấn. Mắt anh đỏ ngầu vì mất ngủ. Có một lần, Avery biết rõ y tá kêu gọi anh phải rời khỏi và nghỉ ngơi một chút, nhưng anh đã từ chối.
"Tôi không thể rời khỏi cô ấy lúc này," anh nói. "Cô ấy đang sợ hãi."
Bên trong cô đang khóc, Đừng, xin đừng đi. Xin đừng bỏ tôi. Tôi cần ai đó.
Chắc đã bình minh khi một y tá khác mang tới cho anh một tách cà phê mới. Mùi vị của nó rất ngon khiến Avery thèm được uống một ngụm.
Kỹ thuật viên đến để điều chỉnh máy thở của cô. Cô đang dần dần bỏ nó ra khi phổi cô được phục hồi sau chấn thương. Công việc của cái máy đã bị hạ xuống một cách trầm trọng so với những gì nó đã làm cho cô lúc ban đầu, nhưng cô sẽ cần nó thêm vài ngày nữa.
Hộ lý kiểm tra lại cô để chuẩn bị cho cuộc phẫu thuật. Y tá theo dõi huyết áp của cô. Cô cố tìm ánh mắt của ai đó và cảnh báo về tình trạng lẫn lộn, nhưng không ai chú ý đến người bệnh đang bị quấn như một cái xác ướp cả.
Tate đã ra ngoài một lát, và khi anh quay lại bác sĩ Sawyer đi cùng với anh. Bác sĩ phẫu thuật rất nhanh nhẹn và hoạt bát. "Bà cảm thấy thế nào, Carole? Ông Rutledge nói với tôi là bà lo lắng mấy tiếng đồng hồ tối qua, nhưng đây là ngày quan trọng của bà mà."
Ông xem xét lại hồ sơ bệnh lý của cô. Phần lớn những điều ông nói đã được thuộc lòng, cô nhận ra. Cô không thích ông hơn Tate đã thích.
Hài lòng với những dấu hiệu của cơ thể cô, ông đóng tập hồ sơ bằng kim loại lại và chuyển nó cho y tá. "Về thể chất, bà đang hồi phục rất tốt. Trong một vài giờ, bà sẽ có một khuôn mặt mới và sẽ trên đường đi tới sự phục hồi hoàn toàn."
Cô cố gắng hết sức để tạo ra những âm thanh ở yết hầu, cố gắng truyền đạt sự sai lầm của những gì họ sắp sửa làm với cô. Họ diễn giải sai sự khốn kkó của cô. Bác sĩ phẫu thuật nghĩ cô đang tranh cãi với ông. "Nó có thể được thực hiện. Tôi hứa. Trong khoảng nửa giờ chúng ta sẽ thực hiện ca phẫu thuật."
Một lần nữa, cô phản đối, sử dụng những phương tiện cô có thể dùng, con mắt độc nhất của cô. Cô chớp nó một cách dữ dội.
"Cho bà ấy một liều thuốc mê trước cuộc giải phẩu để làm dịu bà ấy," ông ra lệnh cho y tá trước khi hối hả rời khỏi.
Avery la hét trong đầu cô.
Tate bước tới và ghì lấy vai cô. "Carole, sẽ ổn thôi."
Y tá tiêm một liều thuốc gây mê vào IV trong cánh tay cô. Avery cảm thấy cây kim đẩy nhẹ ở cùi chỏ của cô. Vài giây sau, hơi ấm nay đã thành quen thuộc bắt đầu xâm chiếm cô, cho đến khi những miếng khăn ở ngón chân cô thậm chí bắt đầu ngứa ran. Đó là trạng thái an nhiên tụ lại mà một người nghiện ma túy sẽ thích mê - tình trạng lâng lâng ngây ngất sung sướng. Hầu như ngay tức khắc người cô nhẹ tênh. Nét mặt của Tate bắt đầu bị mờ nhạt và trở thành méo mó.
"Em sẽ ổn thôi. Anh hứa đấy, Carole." Tôi không phải là Carole.
Cô cố mở mắt ra, nhưng nó đóng chặt và trở thành quá nặng để mở ra lại.
". .. chờ em, Carole," anh nói dịu dàng.
Tôi là Avery. Tôi là Avery. Tôi không phải là Carole.
Nhưng khi cô rời phòng mổ, cô sẽ là Carole.
༺༒༻